Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hùng đứng trân trối nhìn cánh cửa kho máy ghe khép lại, tiếng xích sắt va vào vòng khóa cạch một tiếng lạnh ngắt. Hơi thở nóng hổi của Hồng vẫn còn vương lại trên vành tai anh, âm u và sắc lẻm như một nhát dao vừa khứa vào da thịt. Dưới háng anh, chiếc cu to lớn bị bàn tay thiếu nữ bóp chặt lúc nãy vẫn còn giật mạnh liên hồi, căng nhức đến mức đau điếng dưới lớp quần đùi rộng. Anh đưa tay tựa vào thành máy sắt mát lạnh, cố hít một hơi sâu để xua đi cơn run rẩy đang chạy dọc sống lưng, nhưng tiếng nước sông vỗ vào chân cột tràm bên dưới cứ dồn dập dội lên, nhắc nhở anh về cái hẹn nghiệt ngã vào trưa mai.

Anh lóng ngóng nhặt chiếc mỏ lết rỉ sét bỏ vào hộp đồ nghề, tay chân bủn rủn như người mất hồn. Cả cơ thể vạm vỡ của anh ướt đẫm mồ hôi, chiếc áo bà ba đen dán chặt vào tấm lưng rộng, ngứa ngáy và bức bối. Đầu óc Hùng hoàn toàn hỗn loạn. Ranh giới đạo đức cuối cùng trong anh đang bị xé toạc ra từng mảnh. Anh nghĩ đến người anh ruột đã khuất của mình, người từng làm chủ căn nhà này, người từng tin tưởng giao phó vợ con cho anh trông nom. Vậy mà chỉ cách đây mấy đêm, dưới cơn mưa giông hầm hập của mùa nước nổi, anh đã đè ngửa bà chị dâu góa phụ Mai lên chõng tre, cắm chiếc cu to lớn của mình vào cái lồn héo úa của bà ta, dập phành phạch trong sự đê mê tội lỗi. Giờ đây, đứa cháu ruột mới hai mươi tuổi đầu, mơn mởn như một bông hoa chớm nở, lại dùng chính bí mật nhơ nhuốc đó để tống tiền anh. Cô đòi anh phải đưa chiếc cu to dài ấy cắm vào cái lồn non tơ của cô.

Hùng rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh khẽ rên nhẹ một tiếng trong bóng tối của kho máy. Sự sợ hãi và thèm khát đan xen dữ dội trong lồng ngực anh. Anh sợ ngày mai, sợ cái hẹn một giờ trưa khi bà Mai đi vắng, sợ cái khoảnh khắc anh phải đối mặt với thân thể thiếu nữ trắng ngần của Hồng trong căn buồng tối. Nhưng đồng thời, sâu thẳm trong bản năng đàn ông bị kìm nén bấy lâu, hình ảnh bầu ngực tròn đầy nhấp nhô và cái lồn lấp ló sau kẽ vách lá nhà tắm của Hồng lại trỗi dậy, làm chiếc cu dưới háng anh càng thêm cương cứng, giật mạnh liên hồi chống đối lại lớp vải quần đùi chật hẹp.

Hùng ôm hộp đồ nghề bước ra khỏi kho máy ghe, bóng tối đã bao trùm lấy bến sông nước nổi. Dưới chân cột tràm, tiếng nước sông dâng cao dồn dập vỗ vào vách gỗ nghe như tiếng thì thầm của một kẻ đồng lõa, thúc giục anh bước sâu hơn vào vũng bùn tội lỗi. Hơi nước bốc lên từ dòng sông đục ngầu phù sa, mang theo cái nóng ẩm hầm hập của miền Tây mùa nước nổi. Cả không gian như một chiếc lò hấp khổng lồ, khiến da thịt người ta luôn trong trạng thái dấp dính, khó thở.

Anh đi vòng ra bên hông nhà, đến bên lu nước mưa để rửa tay. Hùng múc từng gáo nước dội lên đôi bàn tay đầy dầu mỡ đen ngòm, cố chùi rửa thật mạnh hai bàn tay vào nhau, cạo đi lớp dầu mỡ bám sâu trong kẽ móng tay như thể muốn gột rửa thứ dơ bẩn đang bám chặt lấy tâm hồn mình. Nước mưa mát lạnh dội lên da thịt, nhưng không thể làm giảm đi cái nóng hừng hực đang bốc lên từ lồng ngực và vùng hạ bộ của anh. Chiếc cu vẫn còn giật mạnh dưới lớp quần đùi rộng, căng cứng đau điếng. Hùng đứng im lặng nhìn vạt chuối già sau vườn đang đung đưa trong bóng tối, lòng trĩu nặng sự sợ hãi. Anh sợ phải bước vào căn nhà trên, sợ phải đối mặt với hai người phụ nữ đang nắm giữ vận mệnh thể xác của anh.

Khi bước lên thềm gỗ nhà trên, ánh sáng trắng xanh từ ngọn đèn măng-sông hắt xuống khoảng sân đất ẩm ướt, chiếu rõ khuôn mặt đầy lo âu của Hùng. Anh bước từng bước nặng nề, cố làm ra vẻ bình thường nhưng lồng ngực cứ đập thình thịch như gõ trống.

Trong gian nhà trên, bà Mai đang dọn mâm cơm chiều lên chiếc bàn tròn bằng gỗ gõ đỏ sờn cạnh. Tiếng đĩa sứ chạm vào mặt bàn nghe rổn xoảng. Dưới ánh đèn măng-sông sáng choang, khuôn mặt góa phụ ngoài năm mươi tuổi được trang điểm bằng nét thỏa mãn, đôi môi mỏng hơi nhếch lên khi thấy bóng Hùng bước vào. Bà đưa tay sửa lại cổ chiếc áo thun thun lạnh bó sát, làm lộ ra bầu ngực lớn phập phồng sau lớp vải hoa văn tối màu. Hai đầu vú lớn ẩn hiện sau làn vải mỏng như một lời mời gọi kín đáo dành riêng cho người cậu út vạm vỡ.

"Rửa tay rồi vô ăn cơm, Út. Làm chi mà trễ tràng dữ vậy," bà Mai nói, giọng ngọt nhạt nhưng chứa đựng cái uy quyền của một người chủ.

Hùng khép nép ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ bên cạnh bà. Anh không dám ngước mặt lên, chỉ dán mắt vào đôi bàn tay đầy dầu mỡ vừa rửa vội dưới lu nước. Khoảng cách quá chật hẹp khiến hơi ấm từ cơ thể đẫm mồ hôi của bà Mai phả vào cánh tay anh, mang theo mùi thun lạnh và thứ mùi dâm đãng của góa phụ trung niên mà anh đã quá quen thuộc trong những đêm mưa.

Bà Mai lập tức cầm đũa, gắp một khứa cá trê kho tộ đỏ au, thơm lừng mùi tiêu đen bỏ vào chén của Hùng. Động tác của bà tự nhiên nhưng dứt khoát, tợ như đang đánh dấu chủ quyền trước mặt đứa con gái đang từ buồng bước ra.

"Ăn nhiều vô, cá trê sông này tao kho cho mình Út đó. Làm lụng cực nhọc cả ngày, phải bồi bổ mới có sức."

Bàn tay bà vô tình hay cố ý lướt qua bắp tay vạm vỡ đẫm mồ hôi của Hùng, hơi ấm từ lòng bàn tay bà truyền qua lớp da ngăm đen khiến anh khẽ rùng mình. Hùng lí nhí trong cổ họng:

"Dạ, cám ơn chị dâu."

Hồng bước ra từ buồng trong, mái tóc đen mượt cột cao để lộ chiếc cổ trắng ngần và nốt ruồi son thắm đỏ ngay xương quai xanh. Cô mặc chiếc áo thun hai dây màu trắng mỏng dính sát vào bầu ngực tròn đầy đang phập phồng thở. Dưới lớp vải mỏng không có áo ngực bảo vệ, hai núm vú non tơ nhô lên, căng mọng và hồng hào lấp ló sau làn vải trắng. Chiếc quần đùi jean ngắn bó sát lấy cặp đùi trắng ngần, mịn màng và vòng mông căng tròn của thiếu nữ hai mươi tuổi. Chiếc lắc chân bạc ở cổ chân phải phát ra tiếng kêu leng keng nhỏ theo từng bước đi uyển chuyển của cô.

Hồng kéo ghế ngồi đối diện với Hùng, đôi mắt tròn xoe nhìn cậu út rồi liếc sang mẹ mình, nụ cười đầy ẩn ý hiện rõ nơi khóe môi chúm chím.

"Mẹ thương cậu út ghê há. Nấu toàn món cậu út thích không hà. Con là con ruột mà còn thấy ganh tị đó," Hồng lên tiếng, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy gai nhọn.

Bà Mai lườm con gái, nét mặt hơi sa sầm xuống:

"Mày lo ăn phần mày đi, nói năng xà quần. Cậu Út làm lụng cực khổ ngoài vườn ngoài ghe, không bồi bổ lấy sức đâu mà làm? Học hành cả ngày trên thành phố không lo, về quê chỉ giỏi tị nạnh."

Hồng chống cằm, đôi mắt chớp chớp nhìn Hùng đầy khiêu khích:

"Thì con có nói gì đâu. Con chỉ thấy dạo này cậu út ngộ lắm nha. Người cứ như mất hồn, làm việc thì trễ tràng, mà tối ngày cứ thích chui vô kho máy ghe trốn. Không biết trong đó có gì giấu con với mẹ không nữa."

Hùng cứng đờ người, miếng cá trê kho tộ vừa gắp lên chén khựng lại giữa chừng. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán anh, hòa cùng cái nóng hầm hập của căn nhà vách lá mỏng manh. Anh cúi gằm mặt xuống chén cơm, lí nhí:

"Tại... tại cái máy ghe dạo này nó trở chứng, cậu phải ở lại canh chừng dầu mỡ."

Bà Mai không để ý đến thái độ của Hùng, chỉ quay sang gắp cho Hồng một miếng rau muống luộc, giọng nghiêm khắc:

"Lo ăn uống đàng hoàng đi. Ngày mai tao đi cúng chùa bên cồn để cầu an cho ba mày, sẵn tiện cầu cho gia đạo mình yên ổn. Ở nhà hai cậu cháu nhớ đóng cửa ngõ cẩn thận, tối nhớ giăng mùng sớm kẻo muỗi đốt sưng mình mẩy."

Nhắc đến người chồng đã khuất, không khí trên bàn ăn chợt chùng xuống. Hùng cảm thấy miếng cơm trong miệng nghẹn đắng nơi cổ họng. Sự tội lỗi đè nặng lên ngực anh như một tảng đá ngàn cân. Anh trai anh mất chưa lâu, mà anh đã ngủ với chị dâu, và trưa mai, anh lại chuẩn bị ngủ với chính cháu ruột của mình dưới mái nhà này.

Bất ngờ, dưới gầm bàn gỗ chật hẹp, Hùng cảm thấy có một luồng hơi ấm chạm vào mu bàn chân mình. Anh giật mình định rút chân lại, nhưng vật thể ấm nóng đó đã nhanh chóng luồn qua bắp chân anh. Đó là đôi chân trần của Hồng. Đôi chân thiếu nữ mịn màng, ngón chân thon dài cọ xát vào lớp da chân thô ráp, đầy lông của cậu út.

Hùng cứng đờ người. Chén cơm trên tay anh khựng lại lưng chừng.

Hồng không dừng lại. Cô thản nhiên gắp một cọng rau muống luộc bỏ vào miệng nhai chậm rãi, ánh mắt vẫn nhìn mẹ nói chuyện, nhưng đôi chân dưới gầm bàn lại tiếp tục tấn công mạnh bạo hơn. Cô luồn hẳn bàn chân vào bên trong ống quần đùi rộng màu xám tro của Hùng. Da thịt mịn màng của cô cọ sát trực tiếp vào lớp da đùi trong nhạy cảm của cậu út. Bàn chân trần mềm mại, mát lạnh cọ xát vào đùi trong nhạy cảm của Hùng, tạo ra một luồng điện chạy thẳng lên đại não.

Chiếc cu của Hùng lập tức phản ứng trước sự kích thích điên cuồng này. Nó trỗi dậy, phồng to và cứng ngắc như một khúc củi khô, giật mạnh dưới lớp vải quần đùi. Hồng dùng lòng bàn chân áp sát vào dương vật đang căng cứng của cậu út, miết nhẹ rồi dùng các ngón chân kẹp lấy thân cu ấm nóng qua lớp vải lót mỏng.

Sự va chạm trực tiếp và táo tợn này làm Hùng giật nẩy mình. Bàn tay cầm chén cơm run bắn, chiếc muỗng sứ va vào cạnh đĩa kêu một tiếng cạch lớn, suýt chút nữa là rơi xuống sàn nhà gỗ.

Bà Mai dừng đũa, nhíu mày nhìn Hùng:

"Cái gì vậy Út? Ăn uống kiểu gì mà tay chân lập cập như người mất hồn vậy?"

Hùng vội vàng ghì chặt chén cơm, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Anh lí nhí:

"Dạ... không có gì. Tại dưới chân có con muỗi vằn nó cắn đau quá."

Hồng khúc khích cười, đôi mắt lanh lợi chớp chớp nhìn mẹ:

"Để con đập muỗi giùm cậu Út cho. Ở quê mình mùa nước nổi muỗi nhiều dữ lắm, cậu Út hen?"

Dưới gầm bàn, bàn chân Hồng nhấn mạnh hơn, ngón chân cái ấn sâu vào phần quy đầu của cu Hùng, chà xát liên tục làm anh sướng đến tê dại cả da đầu nhưng lòng lại tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. Anh phải bấu chặt ngón tay vào cạnh bàn để không phát ra tiếng rên rỉ trước mặt bà chị dâu góa phụ.

Bà Mai không nghi ngờ gì, chỉ hứ một tiếng rồi quay sang gắp thức ăn cho con gái. Bà vẫn giữ giọng điệu nghiêm khắc của người mẹ gia phong:

"Lo ăn uống đàng hoàng đi, mai tao đi cúng chùa bên cồn rồi, ở nhà không ai nấu nướng cho đâu mà õng ẹo."

Hồng nhìn mẹ, ánh mắt cô chợt lóe lên một tia ranh mãnh. Cô đặt chén cơm xuống, thong thả nói bâng quơ:

"Mẹ đi cúng chùa sẵn ghé chợ huyện mua giùm con ít dưa leo nha mẹ. Hồi trưa con xuống bếp kiếm đồ ăn, thấy mấy trái dưa leo già héo úa nằm lăn lóc ở xó bếp. Nhìn ngộ ghê, héo nhăn nheo mà còn nghe mùi gì lạ lắm, không giống mùi dưa leo bình thường."

Câu nói của Hồng vừa dứt, không khí trong căn nhà gỗ lập tức đông cứng lại.

Bà Mai đứng hình. Cánh tay đang cầm đũa của bà khựng lại giữa không trung, khuôn mặt góa phụ bỗng chốc tái nhợt rồi nhanh chóng đỏ bừng lên vì xấu hổ lẫn tức giận. Đôi mắt sắc sảo của bà mở to, nhìn chằm chằm vào đứa con gái ruột như muốn tìm kiếm xem cô đã biết được những gì. Chiếc vòng cẩm thạch xanh ngọc trên cổ tay bà khẽ chạm vào cạnh chén sứ, phát ra tiếng kêu lạc lõng trong không gian lặng phắc.

Hùng cũng biến sắc hoàn toàn. Miếng cơm trong miệng anh trở nên nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể nuốt trôi. Anh biết rõ trái dưa leo héo úa đó là cái gì. Đó chính là vật chứng nhơ nhuốc mà bà Mai đã dùng để tự thỏa mãn lồn mình trong bếp vào cái đêm anh bắt quả tang, và cũng là thứ đã đẩy anh vào mối quan hệ bất chính với chị dâu.

Dưới gầm bàn ăn, bàn chân Hồng vẫn không buông tha cho Hùng. Cô ấn gót chân vào phần gốc cu của anh, như một lời nhắc nhở đầy đe dọa rằng cô đang nắm giữ bí mật kinh hoàng của cả hai người.

Bà Mai cố giữ giọng bình tĩnh nhưng cơ mặt giật giật:

"Dưa leo già héo thì vứt đi, có gì đâu mà coi với ngửi. Mày rảnh quá hén Hồng?"

Hồng cười, ánh mắt chọc ngoáy:

"Thì con thấy ngộ nên hỏi vậy thôi. Bình thường con thấy mẹ đâu có ăn dưa leo già dữ vậy. Mà sao trái dưa đó nó nhầy nhớp dữ lắm mẹ, giống như có ai thoa mỡ thoa dầu lên vậy đó. Con cầm lên thấy nhớt nhợt, lại nghe mùi tanh tanh kỳ lạ lắm. Hay là..." cô liếc sang Hùng, "... cậu út lấy chùi máy ghe rồi bỏ đại ngoài bếp?"

Hùng suýt ho sặc sụa. Anh cố nuốt trôi miếng cơm nghẹn đắng, lắp bắp:

"Cậu... cậu không có... Cậu đâu có lấy dưa leo chùi máy bao giờ."

Bà Mai giận dữ đập đũa xuống bàn, tiếng động lớn khiến căn nhà gỗ như rung lên:

"Thôi đi! Ăn cơm mà cứ bàn chuyện dơ bẩn hoài vậy Hồng? Đồ ăn thức uống đàng hoàng không ăn, lo nói ba cái chuyện ruồi bu. Ngày mai lo dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, đừng có bày hầy ra đó."

Hồng đặt chén xuống, mặt vẫn thản nhiên:

"Mẹ giận dữ vậy làm con sợ nha. Con chỉ tò mò chút xíu thôi mà. Con nghe người ta nói dưa leo mát lắm, phụ nữ dùng làm đẹp da mặt cũng tốt, mà dùng cho mấy chuyện khác... chắc cũng sướng."

Lời nói của Hồng trắng trợn đến mức cả bà Mai lẫn Hùng đều run rẩy. Bà Mai giận đến mức ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo thun lạnh, hai tay bấu chặt vào thành bàn gỗ. Bà biết đứa con gái này đã phát hiện ra bí mật của mình, nhưng bà không thể thừa nhận trước mặt Hùng. Bà cố kìm nén cơn giận, quay sang nhìn Hùng như để tìm sự đồng phạm, nhưng Hùng chỉ biết cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

Ngọn đèn măng-sông trên đầu vẫn rít lên những tiếng xì xì đều đặn, tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rõ khuôn mặt biến dạng vì căng thẳng của ba con người ngồi quanh mâm cơm. Không ai nói với ai câu nào, tiếng nước sông dâng cao ngoài bến vỗ vào vách nhà nghe càng lúc càng rõ mồn một, như tiếng đập nhịp của một tản kịch đang dần lộ diện.

Hùng ngồi chịu trận giữa hai người phụ nữ, đầu cúi gằm xuống chén cơm đã nguội ngắt. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm, nhỏ giọt xuống chiếc áo bà ba đen bạc màu. Anh cảm nhận được rõ ràng bản thân đang lún quá sâu vào một vũng bùn dơ bẩn không có lối thoát.

Một bên là người chị dâu nghiêm khắc nhưng đầy dục vọng kìm nén, người đã dùng bí mật rình mò của anh để ép anh phải cắm chiếc cu to lớn của mình vào cái lồn héo úa của bà ta trong những đêm mưa. Một bên là đứa cháu gái trẻ trung, táo tợn, kẻ đã phát hiện ra trò đồi bại của mẹ mình và giờ đây đang dùng chính bí mật đó để ép anh phải dâng hiến thể xác cho cô.

Cơn kích thích từ bàn chân của Hồng cọ xát dưới háng không làm anh thấy dễ chịu, mà chỉ mang lại sự sợ hãi tột độ. Anh sợ ngày mai, sợ cái hẹn một giờ trưa khi bà Mai đi vắng. Ranh giới đạo đức cuối cùng của anh đang bị lung lay dữ dội trước sự tấn công của hai mẹ con họ.

Bà Mai cố lấy lại bình tĩnh, bà hắng giọng một tiếng lớn để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Bà đặt đôi đũa xuống bàn, quay sang nhìn Hùng bằng ánh mắt dò xét nhưng nhanh chóng chuyển sang giọng dặn dò việc nhà cho ngày mai:

"Mai tao đi cúng chùa bên cồn từ trưa tới chiều mịt mới về. Út ở nhà nhớ coi ngó mấy buồng chuối già sau vườn, coi chừng tụi con nít bên xóm qua bẻ trộm. Với lại cái máy ghe đuôi tôm nhớ chùi dầu mỡ cho kỹ, đừng để rỉ sét."

Hùng chỉ biết gật đầu lia lịa, giọng run rẩy:

"Dạ... dạ chị dâu. Con biết rồi."

Ngay lúc đó, Hồng ngước mặt lên nhìn thẳng vào Hùng. Ánh mắt cô chĩa thẳng vào anh, đầy thách thức và tràn ngập dục vọng của một thiếu nữ đang khao khát được nếm trải cảm giác đàn bà. Đôi môi cô khẽ mấp máy tạo thành hình dáng của ba chữ: "Nhớ đó nghe."

Dưới gầm bàn, bàn chân Hồng ấn mạnh một cái cuối cùng vào chiếc cu đang căng nhức của Hùng rồi từ từ rút về. Tiếng lắc chân bạc ở cổ chân cô khẽ vang lên leng keng, tựa như tiếng chuông báo tử cho chút lương tri cuối cùng của người cậu út tội lỗi.