Tâm nằm trằn trọc trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai mắt mở chừng chừng dán chặt vào vệt sáng vàng le lói phát ra từ phía sau rặng chuối rậm rạp. Đó là ánh đèn từ gian buồng ngủ của Lan. Dù bức tường tôn nhà cậu và vách lá nhà cô ngăn cách bởi một khoảng sân đất đầy cỏ dại, nhưng bóng tối của đêm muộn dường như thu hẹp mọi khoảng cách. Đầu óc cậu trai mười tám tuổi quay cuồng, không cách nào dứt ra khỏi hình ảnh cơ thể quấn chiếc khăn tắm màu trắng ẩm ướt của người đàn bà hàng xóm hồi ban chiều.
Mùi xà bông nồng nàn cùng làn hơi ấm sực lên từ da thịt cô lúc bước qua người cậu vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong buồng phổi. Tâm xoay người nằm nghiêng, kéo chiếc gối xẹp kê dưới hông để giảm bớt sự cọ xát nhức nhối dưới hạ bộ. Chiếc cu của cậu đã cứng ngắc từ lúc chập tối, thúc mạnh vào lớp vải thô của chiếc quần đùi rộng bản. Cậu đưa tay xuống gãi nhẹ, cố gắng xoa dịu cơn ngứa ngáy từ da thịt đang căng phồng lên vì khao khát bản năng đầu đời. Làn da bánh mật trên đùi cậu hầm hập nóng, mồ hôi rịn ra râm ran dù gió chướng ngoài sông vẫn thổi về xào xạc qua kẽ lá.
Trong bóng tối nhập nhẹm, Tâm nhắm mắt lại rồi lại mở ra. Cứ mỗi lần nhắm mắt, cậu lại nhìn thấy bờ vai trần trắng ngần đọng những giọt nước long lanh và chiếc gáy thon thả bết vài sợi tóc ướt của Lan. Cậu tự hỏi giờ này cô đã ngủ chưa, hay cũng đang nằm một mình trên chiếc giường nệm êm ái mà cậu vừa sửa đèn cho lúc chiều. Sự tò mò giới tính bấy lâu nay bị đè nén dưới sự giáo dục nghiêm khắc của mẹ già bỗng chốc bùng lên như đống rơm khô gặp lửa. Cậu thở hắt ra, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp đập gấp gáp của con tim.
Tiếng xe lôi máy từ ngoài lộ lớn xịch xịch nổ giòn giã rồi nhỏ dần, cuối cùng tắt ngấm ở đầu ngõ đất. Tâm giật mình nhỏm dậy, chống tay lên dát tre nghe ngóng. Đêm đã về khuya, tiếng ếch nhái dưới mương nước kêu ran cả một vùng, nhưng cậu vẫn phân biệt được tiếng chân người đang đi vào ngõ. Bóng dáng quen thuộc của Lan lách qua rặng chuối xiêm, bước đi hơi vội vã. Cô vừa đi công việc dưới huyện về muộn. Chiếc áo bà ba màu tối ôm sát lấy khuôn ngực đầy đặn, chiếc quần đen ống rộng lay động theo nhịp hông uyển chuyển dưới ánh trăng lu.
Tâm nín thở, tim đập thình thịch liên hồi bên lồng ngực trái. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu run rẩy. Không kịp suy nghĩ thêm, cậu nhẹ nhàng đặt chân xuống nền đất nện lạnh ngắt, cố không để chiếc giường tre phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Cậu rón rén lách qua cánh cửa sau không gài then của nhà mình, chìm vào bóng tối dày đặc dưới tán lá chuối.
Bóng tối của vườn quê bao bọc lấy thân hình cao ráo của Tâm. Cậu đi chân đất, từng ngón chân bấm chặt xuống nền đất ẩm ướt đầy lá rụng để tránh phát ra tiếng động. Lan đã đi vòng ra phía sau hè, nơi cất cái nhà tắm bằng vách lá dừa nước cũ kỹ. Cậu thấy cô đặt chiếc giỏ xách lên bàn tre rồi bước vào trong buồng tắm. Một ánh đèn bão nhỏ được thắp lên, hắt qua những kẽ hở của vách lá những vệt sáng lung linh, chập chờn.
Tâm tiến lại gần, áp sát người vào vách lá phía sau nhà tắm. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể nghe rõ tiếng gió đêm xào xạc trộn lẫn với tiếng thở nhẹ của Lan bên trong. Cậu đứng im, tấm lưng rộng tì vào thân cây chuối, mắt nhìn trừng trừng vào những kẽ lá dừa đã mục nát theo thời gian.
Tiếng gáo dừa múc nước từ khạp xi măng vang lên khua động lòng đêm. Tiếng nước dội "ào" đầu tiên trút xuống da thịt làm Tâm giật bắn mình. Tiếng nước róc rách chảy dọc theo cơ thể cô, rơi xuống những tấm dát tre lót sàn kêu "tõm tõm" xuống vũng đất sình bên dưới. Thính giác của Tâm bị kích thích đến mức tối đa. Cậu áp tai sát vào vách lá, nghe rõ mồn một tiếng Lan khẽ hít vào một hơi lạnh khi làn nước giếng đầu tiên chạm vào người.
Bên trong vách lá, Lan thong thả múc từng gáo dừa dội lên vai. Nước mát chảy tràn qua đôi gò bồng đảo đẫy đà, luồn lách qua khe ngực sâu thẳm rồi trôi tuột xuống phần bụng phẳng lì và cặp đùi trắng muốt. Lan vừa dội nước vừa dùng bàn tay mềm mại tự vuốt ve để tẩy đi lớp bụi bặm của chuyến đi đêm. Tiếng da thịt ma sát vào nhau sột soạt, tiếng nước chảy róc rách hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh khêu gợi đến nghẹt thở.
Lan khẽ thì thầm một mình, giọng nói nhỏ nhẹ thoát ra ngoài qua kẽ lá:
Lan: "Đêm nay sao nực nội quá chừng..."
Giọng nói ấm áp, hơi khàn của người đàn bà từng trải như một bàn tay vô hình vuốt ve da thịt Tâm. Cậu đứng ngoài vách, hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn không cho tiếng thở dốc phát ra ngoài. Dưới chiếc quần đùi vải thô, bộ phận sinh dục của cậu đã căng cứng đến mức cực hạn, nhức nhối và nóng ran. Đầu dương vật cọ xát vào lớp vải thô ráp tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng chạy thẳng lên não bộ. Tâm đưa tay xuống, nắm lấy khúc cu đang chào cờ dựng đứng của mình qua lớp quần đùi, khẽ siết nhẹ. Cậu cảm nhận được độ nóng ấm và những đường gân nổi rõ trên thân dương vật của mình, cơ thể run lên bần bật trong bóng tối.
Lan dội thêm ba gáo nước cuối cùng rồi ngưng hẳn. Tiếng chiếc gáo dừa đặt trở lại trên nắp khạp kêu "cộp" một tiếng khô khốc. Tiếp đó là tiếng sột soạt của chiếc khăn bông khô khi cô lau đi những giọt nước còn đọng lại trên cơ thể. Tâm nhắm mắt, tưởng tượng chiếc khăn đang lướt qua bầu ngực tròn đầy, qua vùng bụng mềm và kẽ đùi non của cô. Cậu hít một hơi thật sâu, mùi sữa tắm thơm ngát trộn lẫn với hơi ẩm ấm áp của nước giếng xộc thẳng vào mũi cậu, ngọt lịm và đầy nhục cảm.
Cánh cửa gỗ nhà tắm hỏng chốt kẽo kẹt mở ra. Tâm vội vàng nép sâu hơn vào bóng của rặng chuối, giữ cho mình hoàn toàn bất động. Lan bước ra ngoài, mái tóc ướt được quấn gọn trong chiếc khăn nhỏ, cơ thể mặc bộ đồ bộ tole mỏng màu vàng nhạt. Dưới ánh trăng non, tà áo mỏng dính sát vào bầu ngực không mặc nội y, để lộ hai đầu vú săn lại vì lạnh nổi rõ lên sau lớp vải. Cô bước nhanh vào nhà tắm trong nhà rồi đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Vài giây sau, ngọn đèn ngủ màu vàng ấm áp trong phòng ngủ của Lan bật sáng, hắt một luồng sáng dịu nhẹ ra cửa sổ bên hông nhà.
Tâm nhẹ nhàng di chuyển bước chân, bám sát theo bờ tường gạch thô ráp của nhà cô. Cậu tiến lại gần khung cửa sổ phòng ngủ. Cửa sổ bằng gỗ cũ khép hờ, tấm rèm vải hoa bên trong không được kéo kín mà chừa ra một khe hở nhỏ khoảng hai đốt ngón tay. Tâm đứng tựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi từ từ quay người lại, ghé sát mắt vào khe hở đó.
Căn phòng ngủ của Lan ngập tràn thứ ánh sáng màu vàng cam ấm áp và thơm phức mùi phấn hoa. Lan đang ngồi đối diện với chiếc gương trang điểm bằng gỗ đặt ở góc phòng. Bộ đồ bộ tole màu vàng nhạt khoét cổ sâu để lộ khoảng ngực trắng ngần phập phồng theo từng hơi thở nông sâu. Cô đưa tay gỡ chiếc kẹp tóc càng cua, mái tóc đen dài ngang lưng xõa tung ra, ôm lấy bờ vai mềm mại.
Lan mở nắp một hũ kem dưỡng da thủy tinh nhỏ. Cô dùng ngón tay trỏ múc một lượng kem màu trắng sữa, xoa đều hai lòng bàn tay vào nhau rồi bắt đầu thoa lên cổ. Đầu cô hơi ngửa ra sau, để lộ chiếc gáy trắng phau và nốt ruồi duyên nhỏ xíu nằm ngay dưới xương quai xanh bên trái. Đôi bàn tay thon dài của cô vuốt ve nhẹ nhàng từ dưới cằm vuốt xuống, qua vùng cổ ấm áp rồi trượt dài sang hai bên bờ vai tròn trịa. Cô thoa kem rất chậm rãi, như thể đang tận hưởng sự chăm sóc nhẹ nhàng dành cho cơ thể mình sau một ngày mệt mỏi.
Tâm đờ đẫn nhìn theo từng cử động của Lan. Mắt cậu dán chặt vào khoảng hở sâu hoắm nơi cổ áo của cô. Mỗi lần cô cúi đầu hay nghiêng người để thoa kem lên cánh tay, bầu ngực đẫy đà lại trễ nải lộ ra, mềm mại và căng mọng dưới ánh đèn ngủ. Cậu nhìn thấy rõ làn da mịn màng tương phản với cái nắng quê gay gắt, thấy cả sự chuyển động nhịp nhàng của xương quai xanh mỗi khi cô cử động cánh tay.
Lan khẽ nghiêng mình trước gương, kéo tà áo tole lên cao rồi thong thả thoa kem dưỡng lên hai bên đùi. Cặp đùi trắng trẻo, thon thả của người phụ nữ từng trải lộ ra trọn vẹn trước mắt cậu thiếu niên. Cô dùng hai tay vuốt ve từ đầu gối ngược lên đùi non, lực tay vừa phải làm làn da thịt mềm mại hơi lún xuống rồi nảy lên đàn hồi. Những ngón tay của cô lướt nhẹ qua những vùng nhạy cảm, dừng lại vuốt ve bờ mông tròn trịa lấp ló dưới gấu quần đùi ngắn.
Cơ thể Tâm nóng bừng như đang bốc hỏa. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhức. Chiếc cu trong quần đùi căng cứng hết cỡ, đầu khấc rỉ ra một chút dịch nhờn ấm ướt làm ướt một mảng nhỏ trên vải quần. Cậu run rẩy bấu chặt mười ngón tay vào bậu cửa sổ bằng gỗ thô ráp để giữ cho mình khỏi ngã quỵ xuống đất vì cơn kích thích quá lớn. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy cơ thể của một người đàn bà ở cự ly gần và rõ ràng đến thế. Sự khao khát thể xác dâng trào mạnh mẽ, thiêu đốt mọi dây thần kinh của cậu thiếu niên hàng xóm.
Lan đứng dậy, xoay người nhìn vào gương để tự kiểm tra cơ thể mình lần cuối. Cô dùng hai tay nâng nhẹ bầu ngực lên, khẽ thở dài rồi vuốt phẳng lại nếp áo nhăn nhúm. Tiếp đó, cô đi tới cạnh chiếc giường nệm, đưa tay tắt ngọn đèn ngủ màu vàng ấm áp. Căn phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối đen đặc.
Tâm vẫn đứng chôn chân trong bóng đêm lạnh giá bên ngoài cửa sổ. Cậu không thể nhúc nhích nổi một ngón chân, cơ thể hầm hập nóng đối lập hoàn toàn với làn gió đêm lạnh buốt ngoài vườn chuối đang thổi qua sống lưng. Hai tay cậu áp chặt vào hai bên đùi để chịu đựng sự căng cứng dữ dội của bộ phận sinh dục đang đòi hỏi được giải tỏa. Cậu đứng im lìm như một pho tượng, hơi thở dồn dập phát ra thành những tiếng khè khè cực nhỏ trong kẽ răng. Ánh mắt cậu vẫn nhìn trừng trừng vào khuôn cửa phòng ngủ tối om của Lan, trong khi bàn tay thô ráp của cậu đang siết chặt lấy chiếc quần đùi bứt rứt, không muốn rời đi.
Tâm khẽ buông tay ra khỏi chiếc quần đùi ẩm ướt, hít một hơi thật sâu để nén cơn rạo rực đang cuộn sóng trong bụng. Cậu rón rén bước lùi lại, đôi chân trần đạp nhẹ lên đám lá chuối khô xào xạc rồi lách qua rặng chuối rậm rạp để trở về nhà mình. Cánh cửa sau khép hờ dường như vẫn còn lưu giữ chút hơi lạnh của sương đêm. Tâm leo nhanh lên chiếc giường tre ọp ẹp, kéo chiếc gối xẹp dí sát vào lồng ngực phập phồng, ôm chặt lấy nó như thể đang ôm lấy thân hình mềm mại, nóng bỏng của Lan. Trong bóng tối của gian buồng chật hẹp, nhắm mắt lại là hình ảnh bờ vai trần trắng ngần, đôi gò bồng đảo đẫy đà đọng nước và cặp đùi non thon thả của người đàn bà hàng xóm lại hiện lên mồn một, thiêu đốt tâm trí cậu trai trẻ suốt đêm dài.