Bàn tay Nam khẽ phủ lên những ngón tay gầy guộc của Mẹ Khang, giữ chặt lại khi bà định miết sâu hơn vào bẹn cậu. Mẹ Khang khẽ mở mắt, hàng mi dài chớp nhẹ rồi dừng lại trên khuôn mặt Nam. Góc môi bà cong lên thành một nụ cười lười biếng, ngón tay cái khẽ cọ vào mu bàn tay cậu thay cho lời chào buổi sáng.
Năm cơ thể vẫn còn dính dấp mồ hôi và dịch tiết nằm ngổn ngang trên chiếc sofa da lớn. Dì Mai đang gối đầu lên đùi Cô Dậu, một chân gác lên hông Nam, lồng ngực phập phồng đều đặn theo nhịp thở. Ở phía đối diện, Thím Thúy nằm cuộn tròn, bầu ngực đầy đặn ép chặt vào lưng Mẹ Khang, cánh tay vẫn vòng qua ôm lấy eo bà.
"Thức dậy thôi cô," Nam khẽ thì thầm, giọng khản đặc sau một đêm dài vận động liên tục. "Trời sáng rõ rồi."
Mẹ Khang không rút tay ra ngay, ngược lại còn nhích người sát hơn, để bầu ngực trần ấm áp cọ sát vào cánh tay Nam. Bà thì thầm bên tai cậu: "Đêm qua mệt không cháu? Có vừa ý không?"
"Cháu... cháu rất thích," Nam đáp, cảm nhận dương vật dưới bụng lại bắt đầu căng cứng khi ngửi thấy mùi da thịt nồng nàn từ người phụ nữ lớn tuổi.
Bàn tay Mẹ Khang khẽ luồn xuống dưới quần đùi của Nam, nắm lấy dương vật đang ngóc đầu dậy của cậu, khẽ bóp nhẹ một cái đầy tinh nghịch trước khi rút tay ra.
Cô Dậu khẽ cựa mình, tiếng sột soạt của ga trải giường và tiếng da thịt cọ xát làm bà tỉnh giấc tiếp theo. Bà chống tay ngồi dậy, để lộ thân hình nảy nở của người đàn bà U50 không chút e ngại. Đôi mắt phượng quét qua bãi chiến trường xung quanh: những chiếc bao cao su đã qua sử dụng nằm rải rác trên sàn nhà, những vệt nước lồn khô lại tạo thành những mảng bóng loáng trên mặt da sofa, và mùi dục vọng nồng nặc vẫn chưa kịp tan đi trong không khí phòng máy lạnh.
"Dậy thôi các cô nương," Cô Dậu vỗ mạnh vào mông Dì Mai. "Dọn dẹp bãi chiến trường này rồi còn sửa soạn về Sài Gòn. Trễ giờ chồng con réo bây giờ."
Tiếng cười khúc khích vang lên phá tan bầu không khí ngái ngủ. Dì Mai uốn mình lười biếng, ném cho Nam một cái nháy mắt đầy tinh nghịch trước khi vơ lấy chiếc váy ngủ mỏng manh đắp tạm lên người. Thím Thúy thẹn thùng đỏ mặt, vội vàng nhặt chiếc quần lót ren dưới sàn rồi chạy nhanh vào phòng tắm.
Nam cùng bốn người phụ nữ bắt đầu dọn dẹp. Cậu thu gom những vỏ bao cao su, lau sạch những vệt nước trên sofa bằng khăn giấy ướt, trong khi các dì, các thím phân chia công việc giặt giũ ga trải giường để xóa sạch mọi dấu vết của đêm hoan lạc tập thể. Mọi việc diễn ra nhanh chóng, chuyên nghiệp, như thể họ đã có kinh nghiệm thực hiện việc này nhiều lần trước đây.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, mọi dấu vết của cuộc truy hoan đêm qua hoàn toàn biến mất. Những cơ thể khỏa thân trần trụi, những tiếng rên rỉ tục tĩu và những tư thế quan hệ hoang dại đã được giấu kín dưới những lớp trang phục đoan trang thường ngày.
Mẹ Khang bước ra ngoài với chiếc áo sơ mi lụa cổ cao màu trắng sữa, khéo léo che giấu những vết hôn đỏ bầm trên cổ mà Nam để lại đêm qua. Chiếc quần tây đen ống rộng phẳng phiu tôn lên dáng người thanh mảnh nhưng vẫn đầy đặn ở hông. Sợi dây chuyền cẩm thạch xanh lục bảo nằm yên vị trên ngực bà, toát lên vẻ quý phái, nghiêm nghị của một người phụ nữ học thức.
Thím Thúy diện chiếc váy midi hoa nhí kín đáo che đến tận đầu gối, tóc búi trễ bằng trâm gỗ. Đôi mắt bồ câu lại trở về vẻ hiền lành, e ấp đặc trưng của phụ nữ miền Tây, khác hẳn vẻ thèm khát dữ dội khi bà bắt Nam đâm mạnh từ phía sau trên bàn bếp hôm qua. Dì Mai mặc chiếc đầm linen quấn màu be sang trọng, còn Cô Dậu sắc sảo trong bộ đồ tây công sở gọn gàng.
Nam xách những chiếc vali cuối cùng đặt vào cốp sau của chiếc SUV 7 chỗ đỗ dưới bóng râm trước biệt thự. Cậu đứng đợi bên cửa lái, nhìn bốn người phụ nữ bước ra ngoài. Họ trò chuyện vui vẻ, chia nhau những chiếc nón lá và kính râm, hoàn toàn trở lại hình ảnh những người vợ, người mẹ chuẩn mực trong mắt xã hội.
"Nam cất đồ xong chưa cháu?" Mẹ Khang hỏi, giọng điệu xa cách nhưng đầy lịch sự như ngày đầu tiên khởi hành.
"Dạ xong rồi cô. Mọi người lên xe đi ạ," Nam lễ phép mở cửa xe cho họ.
Chiếc xe 7 chỗ nổ máy, bánh xe lăn chậm rãi rời khỏi khuôn viên biệt thự Ba Động, hướng về phía quốc lộ để trở lại Sài Gòn.
Trên đường đi, cabin xe tràn ngập những câu chuyện thường nhật.
"Hôm nay về chắc phải ghé chợ mua ít cá lóc về kho tộ," Thím Thúy cất giọng dịu dàng từ hàng ghế cuối. "Mấy ngày đi chơi ông nhà tôi toàn ăn cơm tiệm, chắc ngán lắm rồi."
"Ôi dào, đàn ông thì tự lo được, chị cứ chiều quá đâm hư," Dì Mai cười, tay khẽ vịn vào tựa đầu ghế lái của Nam. Ngón tay bà vô tình hay hữu ý miết nhẹ vào gáy cậu, mang theo hơi ấm nóng bỏng. "Đợt này đi Trà Vinh vui ghê, Nam lái xe êm ru, đi không thấy mệt chút nào."
Nam nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt lấp lánh đầy khiêu gợi của Dì Mai. Cậu khẽ mỉm cười: "Dạ, các cô đi chơi vui là cháu mừng rồi."
"Vui chứ, đặc biệt là đêm qua..." Cô Dậu ngồi ở ghế phụ bên cạnh Nam, khẽ nghiêng đầu nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe. Đoạn bà đưa bàn tay đeo khuyên vàng lớn sang, đặt hờ lên đùi Nam, ngay sát vùng nhạy cảm. "Tay lái của cháu càng lúc càng vững đấy."
Mỗi lần Nam cần chuyển số, tay cậu lại cọ nhẹ vào đùi Cô Dậu. Cậu không hề né tránh, ngược lại còn chủ động miết nhẹ lòng bàn tay lên lớp vải quần của bà trước khi nắm lấy cần số.
Qua gương chiếu hậu, Nam thấy Mẹ Khang đang nhìn mình chăm chú. Khi ánh mắt hai người chạm nhau qua gương, bà không hề né tránh mà khẽ nhướng mày, đôi môi đỏ mọng khẽ nhấp một ngụm nước từ chai nhựa, đầu lưỡi liếm nhẹ quanh viền môi một cách đầy ẩn ý. Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, dương vật trong quần lại khẽ giật mạnh.
"Mà này Dậu," Mẹ Khang cất giọng đều đều, phá tan bầu không khí ngột ngạt ngầm. "Cuối tuần này nhà tôi có giỗ, chị qua phụ tôi một tay nhé."
"Chuyện đó chị khỏi lo, tôi chuẩn bị sẵn cả rồi," Cô Dậu đáp, bàn tay trên đùi Nam khẽ siết nhẹ một cái đầy chiếm hữu rồi mới rút về.
Chiếc xe tiếp tục lao đi trên đường cao tốc. Những người phụ nữ vẫn tiếp tục bàn tán về giá vàng, chuyện học hành của con cái và những mối quan hệ họ hàng phức tạp ở quê. Mọi thứ bình thường đến mức đáng sợ, như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ hoang đường do Nam tự thêu dệt nên. Không một ai nhắc lại những tiếng thét sung sướng, những bãi nước lồn sũng ướt trên sofa hay những cú đâm thô bạo của Nam vào sâu trong cơ thể họ.
Nhưng Nam biết, tất cả đều là thật. Những vết cào mờ trên lưng cậu, cảm giác mỏi nhừ ở thắt lưng và đặc biệt là bầu không khí đồng lõa đang bao trùm lấy năm người trong cabin xe này chính là minh chứng rõ ràng nhất. Giữa họ đã thiết lập một giao ước ngầm vĩnh viễn, một bí mật thể xác cấm kỵ mà không ai có thể và muốn phá vỡ. Nam không còn là cậu cháu lái xe nhút nhát của ngày đầu tiên nữa; cậu đã trở thành một phần không thể thiếu, thành trung tâm thỏa mãn dục vọng của bốn người phụ nữ đoan trang này.
Trời ngả về chiều khi chiếc xe tiến vào khu vực ngoại ô Sài Gòn. Những tòa nhà cao tầng bắt đầu xuất hiện phía xa, báo hiệu chuyến hành trình sắp kết thúc. Mọi người trên xe bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị tinh thần trở lại với cuộc sống gia đình thường nhật.
Bất chợt, chiếc điện thoại của Nam đặt trong túi quần jeans rung lên liên tục. Cậu khẽ liếc mắt nhìn xuống qua gương hoặc màn hình nhỏ trên táp-lô hiển thị tin nhắn đến từ nhóm chat năm người.
Đó là tin nhắn từ Cô Dậu. Nam khẽ bấm nút trên vô lăng để màn hình hiển thị dòng chữ nắn nót:
"Chuyến đi sau: Đà Lạt. Em sẵn sàng chưa?"
Nam nhìn qua gương chiếu hậu. Cả bốn người phụ nữ ở hàng ghế sau đều đang nhìn cậu, mỗi người mang một nụ cười ẩn ý khác nhau, đợi chờ câu trả lời của người đàn ông trẻ tuổi.