Lồng ngực Huy phập phồng đều đặn dưới gò má Thảo, từng nhịp đập trầm đục dội thẳng vào tai cô. Cô nằm yên trên tấm da salon mát lạnh, không dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng sẽ làm vỡ vụn sự yên bình hiếm hoi này. Da thịt hai người vẫn còn dính bết những vệt mồ hôi nóng hổi, cọ xát vào nhau. Mùi hương của cuộc ân ái – sự pha trộn giữa mùi cơ thể nồng ấm của Huy và cả thứ mùi nhục dục đặc trưng – vẫn lẩn khuất trong góc phòng khách tối tăm.
Huy khẽ cựa mình, cánh tay săn chắc đang vòng qua vai Thảo siết nhẹ, kéo cô áp sát hơn vào lồng ngực mình. Ngón tay anh lướt chậm rãi trên bờ vai trần mảnh dẻ, vỗ về dịu dàng như muốn xoa dịu cơn run rẩy vẫn còn sót lại trong từng thớ cơ của cô. Thảo thở ra một hơi dài, mi mắt khép hờ. Trong bóng tối lờ mờ của phòng khách, bức ảnh gia đình treo trên bức tường đối diện chỉ còn là một khoảng xám xịt nhạt nhòa, không nhìn rõ gương mặt nghiêm nghị của người chồng.
Cảm giác tội lỗi khẽ nhói lên trong lòng Thảo khi ánh mắt cô vô tình hướng về phía bức ảnh đó. Người đàn ông trong khung kính kia là chồng cô, người đã đưa cô về căn biệt thự này, nhưng cũng là người đã bỏ mặc cô trong sự cô đơn lạnh lẽo suốt những năm tháng qua. Còn chàng trai đang ôm chặt cô lúc này lại là con riêng của ông ấy. Sự ấm nóng từ cơ thể Huy, nhịp tim sống động của anh đang truyền qua da thịt cô, xua đi cái lạnh lẽo của căn nhà trống trải. Cô biết mình đã sa ngã, nhưng vòng tay của Huy quá đỗi vững chãi, khiến cô không cách nào dứt ra được.
"Dì đang nghĩ về bố con à?" Giọng Huy đột ngột vang lên bên tai cô, trầm thấp và khàn đặc sau cuộc mây mưa.
Thảo khẽ giật mình, cô không mở mắt, chỉ siết nhẹ hai cánh tay đang ôm quanh eo anh.
"Đừng nhắc đến chuyện đó lúc này, Huy..." cô thì thầm, giọng mang theo chút mỏi mệt xen lẫn sự cầu xin yếu ớt.
"Tại sao lại không nhắc?" Huy dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sắc bén của anh trong bóng tối. "Con muốn dì phải nhớ rõ, người đang ở bên dì lúc này là con. Không phải ông ấy."
Sự chiếm hữu mạnh mẽ trong giọng nói của Huy làm tim Thảo đập chệch một nhịp. Cô cảm nhận được ngón tay anh đang vuốt ve dọc theo xương quai xanh của mình, dừng lại ngay nốt ruồi nhỏ nhạy cảm. Một luồng điện chạy dọc cơ thể cô, khiến cô run lên khẽ khàng. Cô không thể phủ nhận rằng sự cuồng nhiệt và khao khát chiếm đoạt của gã trai trẻ này đang lấp đầy khoảng trống hoác trong lòng cô. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ anh, chấp nhận chịu thua trước sự thống trị ngọt ngào đó.
Họ cứ nằm như thế trong không gian tĩnh mịch của phòng khách. Không ai nói với ai lời nào. Sự yên ắng kéo dài, bao trùm lên cả ngôi biệt thự rộng lớn, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn từ phía xa vọng lại. Cơn hưng phấn tột đỉnh qua đi, để lại một dư âm êm dịu của làn da chạm vào làn da.
Huy khẽ thở dài, hơi thở nóng hổi phả vào tóc cô. Anh từ từ ngồi dậy, kéo theo Thảo. Cô đón lấy chiếc váy ngủ lụa màu pastel đang nằm vắt vẻo trên thành ghế, vuốt lại nếp nhăn rồi tròng vào người. Huy cũng nhặt chiếc quần short thun dưới sàn, kéo lên ngang hông. Những chuyển động của họ chậm rãi, tự nhiên, như thể hai người đã làm việc này hàng trăm lần. Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát, rồi nhanh chóng né tránh.
Trước khi bước lên lầu, Huy giữ vai Thảo lại ở chiếu nghỉ cầu thang. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi cô, bàn tay luồn vào dưới gấu váy lụa, bóp mạnh vào bờ mông tròn trịa vẫn còn hơi ẩm ướt của cô.
"Dì ngủ ngon," anh thì thầm, giọng khàn khàn đầy thỏa mãn.
Thảo không đáp, cô chỉ khẽ run lên rồi vội vã đi thẳng về phòng mình, khóa chặt cửa lại. Cô nằm trên chiếc giường lớn trống trải, cảm nhận rõ rệt sự trơn ướt giữa hai đùi. Dịch tình của Huy vẫn còn đọng lại bên trong âm đạo cô, âm ỉ chảy ra ngoài, nhắc nhở cô về sự phản bội không thể cứu vãn.
***
Thảo đứng bên bục bếp, tay cầm chiếc xẻng lật nhẹ miếng trứng ốp la trong chảo. Cô mặc một chiếc váy cotton giản dị kín đáo, mái tóc đen được bới gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp càng cua, cố gắng tạo ra vẻ ngoài của một người mẹ kế đảm đang, chuẩn mực như mọi ngày để che giấu những dấu vết cuồng nhiệt của đêm qua.
Mỗi bước đi của cô đều có chút khó khăn. Vùng nhạy cảm giữa hai đùi vẫn còn hơi sưng đỏ và đau rát nhẹ sau những cú thúc thô bạo của Huy trên ghế salon. Lớp quần lót mỏng cọ xát vào hai mép bướm khiến cô thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình.
Huy bước xuống cầu thang, tóc tai vẫn còn hơi rối tự nhiên của buổi sáng. Anh mặc chiếc áo thun xám đơn giản, bước đến bên tủ lạnh lấy hộp sữa tươi. Tiếng bước chân trần của anh trên sàn gỗ nhẹ tênh nhưng vẫn khiến vai Thảo khẽ giật mình. Cứ mỗi lần anh xuất hiện, cơ thể cô lại tự động căng thẳng, những ký ức về sự đụng chạm xác thịt lập tức ùa về làm nóng bừng hai bên má.
"Dì cần con giúp gì không?" Giọng Huy trầm thấp, mang theo chút khàn đặc của buổi sáng sớm.
"Con dọn đĩa ra bàn đi," Thảo không ngoảnh lại, chỉ tập trung vào đĩa trứng đang bốc khói nghi ngút trên bếp. "Trứng sắp chín rồi."
Huy lặng lẽ làm theo. Khoảng cách giữa hai người lúc này là khoảng cách của hai mẹ con dưới một mái nhà – đúng mực, lịch sự và giữ kẽ. Nhưng khi Huy đi ngang qua sau lưng Thảo để lấy đĩa, cùi chỏ anh vô tình quẹt nhẹ vào hông cô. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thảo, khiến ngón tay cô siết chặt cán chảo. Cô không né ra, và Huy cũng không vội vàng bước tiếp. Anh đứng sát sau lưng cô vài giây, hít hà mùi dầu gội hoa bưởi thanh khiết trên tóc cô trước khi lùi lại. Sự trêu chọc thầm lặng đó làm lồng ngực Thảo phập phồng dồn dập.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bếp rung bần bật. Tiếng chuông reo vang dội, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng.
Thảo nhìn lướt qua màn hình. Cái tên "Anh Thành" hiện lên, nhấp nháy liên tục. Cô nuốt nước bọt, cổ họng đột ngột khô khốc, toàn thân cứng đờ.
Sự hoảng loạn ập đến nhanh chóng, bóp nghẹt lấy tâm trí Thảo. Tên của chồng cô trên màn hình giống như một lời cáo buộc tội lỗi đanh thép nhất. Chỉ mới đêm qua, cô còn cùng con trai của ông ấy quấn lấy nhau trên ghế salon, phản bội cuộc hôn nhân này một cách không thương tiếc. Giờ đây, khi nghe tiếng chuông điện thoại, cô cảm giác như mình là một kẻ trộm bị bắt quả tang ngay tại hiện trường. Hai bàn tay cô run lên bần bật, cô vội vàng tắt bếp ga để tránh tiếng xèo xèo của chảo trứng, cố gắng tìm lại giọng nói của mình.
Cô ngước mắt nhìn Huy. Huy đứng im, gương mặt góc cạnh không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của anh đã tối sầm lại. Sự lạnh lùng và bình thản của anh trong khoảnh khắc này càng làm cô thấy hoang mang.
Thảo hít một hơi thật sâu, miết ngón tay lên nút nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài. Cô biết mình phải trả lời, và phải trả lời thật tự nhiên.
"Alo, anh à?" Giọng Thảo cất lên, cao hơn bình thường một tông, cố gắng tỏ ra lo lắng và chu đáo. Sự giả tạo ấy trơn tru đến mức chính cô cũng cảm thấy ghê tởm bản thân, nhưng đó là lớp mặt nạ duy nhất giúp cô sinh tồn lúc này.
"Thảo đấy à," giọng ông Thành từ đầu dây bên kia vọng lại, lẫn trong tiếng ồn ào của sân bay và những thông báo bằng tiếng Anh. "Ở nhà mọi chuyện vẫn ổn chứ?"
"Dạ ổn anh. Em đang chuẩn bị bữa sáng cho Huy. Anh đã ăn gì chưa? Bên đó bây giờ là mấy giờ rồi?" Thảo vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại mép đĩa trứng, động tác run rẩy nhẹ được che giấu bằng sự bận rộn giả tạo. Cô di chuyển đĩa trứng một cách vô thức, mắt liếc nhìn Huy.
Huy đã tiến lại gần hơn, đứng ngay sát bên hông cô. Hơi ấm từ cơ thể anh phả vào cánh tay trần của cô làm cô dựng cả tóc gáy. Bàn tay to lớn của Huy đang từ từ luồn xuống dưới gấu váy cotton của cô.
Thảo trợn tròn mắt, định lùi lại nhưng Huy đã nhanh chóng vòng cánh tay còn lại qua eo cô, giữ chặt cô áp sát vào mép bàn bếp đá granite nguội lạnh. Bàn tay luồn dưới váy của anh lướt qua đùi trong mềm mại của cô, tiến thẳng lên vùng nhạy cảm.
"Bên này đang là đêm. Anh gọi để báo một tiếng," giọng ông Thành mệt mỏi, tiếng ho khan khục khặc vang lên. "Dự án gặp chút rắc rối với đối tác bản địa. Chắc anh phải ở lại giải quyết xong thủ tục pháp lý. Chuyến công tác này phải kéo dài thêm tầm hai, ba tháng nữa."
Hai, ba tháng.
Lời nói của ông Thành như một phát súng nổ vang trong đầu Thảo. Cùng lúc đó, ngón tay của Huy đã tìm đến chiếc quần lót ren mỏng của cô, kéo lệch nó sang một bên. Những ngón tay thô ráp của anh chạm trực tiếp vào các nếp gấp nhạy cảm của bướm cô, nơi vẫn còn ẩm ướt từ tối qua. Thảo khẽ nấc lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô vội che miệng lại, cố gắng không để phát ra tiếng động lạ qua điện thoại.
"Thảo? Em sao thế? Có chuyện gì à?" Giọng ông Thành vang lên đầy thắc mắc.
"Dạ... không có gì anh," Thảo cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng ngón tay giữa của Huy đã tìm thấy lỗ lồn cô và từ từ ấn sâu vào trong. "Em... em vừa bị hơi nước từ chảo nóng bắn vào tay một chút thôi."
"Ừ, làm bếp thì phải cẩn thận chứ," ông Thành dặn dò, hoàn toàn không biết rằng ở đầu dây bên này, vợ mình đang bị con trai mình dùng ngón tay thọc sâu vào âm đạo.
Huy xoay nhẹ ngón tay bên trong lồn cô, cảm nhận sự co thắt mãnh liệt của các thớ cơ thịt đang run rẩy vì sợ hãi và kích thích. Nước lồn bắt đầu tiết ra nhiều hơn, ướt sũng cả ngón tay Huy, tạo nên những tiếng nước lép nhép khe khẽ. Cô bặm chặt môi, hai tay bấu chặt lấy mép đá bàn bếp để không ngã khuỵu xuống.
Cơn hoảng loạn ban đầu biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm chạy dọc khắp các dây thần kinh của cô khi nghe tin chồng vắng nhà thêm vài tháng. Không có ông Thành ở nhà, cô sẽ không phải đối mặt với ánh mắt dò xét, không phải giả vờ làm người vợ hiền mỗi đêm, và quan trọng nhất, cô có thể tự do thuộc về Huy. Nhưng ngay lập tức, sự nhẹ nhõm đầy tội lỗi ấy khiến cô cảm thấy ghê tởm chính mình. Cô đang vui mừng vì chồng mình không về nhà, đang mong chờ những ngày tháng vụng trộm tiếp theo với con chồng.
Cô nhìn Huy. Huy vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ, lạnh lùng và đầy ngạo nghễ. Ánh mắt anh nhìn cô như muốn nói: *Thấy chưa, ông ta tự trao dì cho con.*
Ngón tay Huy rút ra rồi lại cắm sâu vào lồn cô một lần nữa, lần này anh đưa cả hai ngón tay, mở rộng lối vào chật hẹp. Thảo rùng mình, đầu gối cô bủn rủn.
"Lâu thế cơ hả anh?" Thảo giả vờ thở dài, giọng điệu xen lẫn chút hụt hẵng đúng mực của một người vợ mong ngóng chồng, dù bên dưới cô đang run rẩy đón nhận sự thâm nhập của Huy. "Anh đi lâu thế rồi, sức khỏe có chịu được không? Cứ ăn uống thất thường thì dạ dày lại đau đấy."
"Công việc mà em, không bỏ ngang được. Em ở nhà chịu khó trông nom nhà cửa, bảo ban thằng Huy học hành giúp anh. Bảo nó chịu khó ăn uống vào, đừng có suốt ngày cắm mặt vào máy tính."
Huy bước tới một bước, áp sát lồng ngực săn chắc của mình vào lưng Thảo. Bàn tay đang ở trong váy cô tiếp tục miết mạnh qua nốt clitoris nhạy cảm, khiến cô run bắn người, nước lồn dâm dật chảy ròng ròng theo ngón tay anh. Cánh tay còn lại của anh siết chặt lấy eo cô từ phía sau, siết nhẹ như một lời cảnh báo ngầm, một sự khẳng định chủ quyền ngay trước mặt người cha đang ở cách nửa vòng Trái Đất.
Thảo giật mình, toàn thân run lên khi bàn tay của Huy khẽ miết nhẹ qua lớp váy cotton mỏng. Cô cố giữ cho giọng nói không bị run rẩy khi Huy nghiêng đầu, cất tiếng bằng giọng điệu của một đứa con trai ngoan ngoãn, vừa đủ lớn để đầu dây bên kia nghe rõ:
"Bố cứ lo công việc đi. Ở nhà con vẫn đi học đầy đủ. Dì Thảo chăm con kỹ lắm, bố không phải lo đâu."
Trong khi nói những lời hiếu thảo ấy, Huy vẫn không ngừng cử động hai ngón tay bên trong lồn Thảo, thúc sâu vào tận cổ tử cung cô. Sự tương phản giữa giọng nói lễ phép của Huy và hành động dâm đãng dưới váy khiến Thảo gần như phát điên. Cô phải cắn chặt ngón tay mình để không hét lên.
"Ừ, hai cô dì cháu ở nhà bảo ban nhau," giọng ông Thành đều đều truyền qua loa ngoài. "Anh chuẩn bị lên máy bay nội địa để chuyển sang bang khác. Sắp tới sếp tổng cũng qua bên này họp, anh phải đi chuẩn bị. Thảo này, có thiếu thốn tiền nong chi tiêu gì thì cứ bảo anh gửi thêm nhé."
"Dạ không cần đâu anh," Thảo hớp một ngụm khí lạnh, cố giữ cho giọng mình không bị đứt quãng khi Huy đột ngột rút ngón tay ra, thay vào đó là cọ xát đầu khấc nóng hổi của cu anh vào kẽ lồn cô qua lớp quần lót lệch. "Tiền sinh hoạt tháng trước anh đưa em vẫn còn nhiều. Anh cứ lo công việc bên đó đi, giữ gìn sức khỏe."
"Thế nhé. Anh cúp máy đây."
Tiếng tút tút kéo dài từ màn hình điện thoại cắt đứt kết nối. Bầu không khí trong bếp lập tức rơi vào một khoảng lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dốc dồn nén của Thảo và tiếng vải cọ xát sột soạt.
Huy không để cô kịp hoàn hồn. Anh giật mạnh chiếc điện thoại trên bàn, ném nó sang một bên rồi xoay người Thảo lại. Anh bế thốc cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn đá granite đen bóng, gạt đĩa trứng ốp la sang một góc. Chiếc váy cotton của cô bị kéo ngược lên đến tận eo, để lộ cặp đùi trắng ngần và chiếc quần lót ren đã bị kéo lệch sang một bên, ướt sũng một mảng dịch vị trong suốt.
"Dì nghe rõ rồi chứ?" Huy ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi đầy thách thức. "Bố con đi thêm ba tháng nữa. Trong ba tháng này, không có ai làm phiền chúng ta cả."
Thảo đưa hai tay chống lên vai Huy, cố gắng đẩy anh ra nhưng sức lực yếu ớt của cô chẳng thấm tháp gì so với cơ thể săn chắc của gã trai trẻ. "Huy... đừng... ban ngày mà..."
"Ban ngày thì sao?" Huy khàn giọng hỏi, một tay anh giữ chặt gáy cô, ép cô ngửa cổ lên để anh đặt một nụ hôn thô bạo xuống chiếc cổ trắng ngần. Anh cắn mạnh vào vùng da nhạy cảm dưới tai cô, để lại một dấu hôn đỏ hồng nổi bật.
Thảo khẽ rên lên một tiếng. Sự kích thích từ da thịt và cảm giác tội lỗi khi vừa mới nói chuyện với chồng xong khiến cơ thể cô phản ứng dữ dội. Bướm cô bắt đầu co thắt, nước lồn dâm dật chảy ra nhiều hơn, làm ướt đẫm cả những ngón tay của Huy khi anh luồn xuống vuốt ve kẽ lồn cô một lần nữa.
Huy thò tay xuống kéo cạp quần short thun của mình xuống, giải phóng cây dương vật đang cương cứng hết cỡ. Cự vật của anh to lớn, nóng hổi và căng nẩy, những đường gân nổi rõ dọc theo thân cu. Anh cầm lấy dương vật của mình, miết mạnh đầu khấc đầy dịch nhờn dọc theo khe bướm của Thảo, từ trên nốt clitoris nhạy cảm xuống tận kẽ lồn ẩm ướt phía dưới.
"Dì Thảo... nhìn con này," Huy ra lệnh, giọng điệu đầy vẻ thống trị.
Thảo mở mắt ra, đôi mắt bồ câu đẫm nước nhục dục nhìn thẳng vào mắt Huy. Cô thấy gương mặt góc cạnh của con chồng đang tràn ngập sự khao khát chiếm hữu. Cô không thể cưỡng lại được sự nam tính đầy hoang dại này. Cô tự nguyện dang rộng hai chân, vòng qua hông Huy, để lộ cửa mình hồng hào, ướt sũng đang hé mở như mời gọi.
Huy nhắm chuẩn lỗ lồn đang mở rộng của cô, thúc mạnh hông một phát lút cán.
"Á...!" Thảo hét lên một tiếng nhỏ, hai tay bấu chặt vào bắp tay săn chắc của Huy.
Cú đâm thô bạo và bất ngờ khiến dương vật to dài của anh đi sâu vào tận cùng tử cung cô, chạm đến những nơi nhạy cảm nhất. Lồn Thảo co thắt điên cuồng, ôm chặt lấy thân cu của Huy như muốn nuốt chửng lấy nó. Cảm giác căng đầy, nóng bỏng từ dương vật của Huy lấp đầy mọi khoảng trống bên trong âm đạo cô, mang lại một sự thỏa mãn cực hạn.
Huy bắt đầu giập hông liên tục. Mỗi cú thúc từ phía sau của anh đều rất sâu và mạnh mẽ, tiếng da thịt va chạm bôm bốp vang lên đều đặn trong căn bếp vắng người. Tiếng nước lồn lép nhép hòa cùng tiếng rên rỉ dâm đãng của Thảo tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục.
"Huy... nhẹ thôi... sâu quá... dì chịu không nổi..." Thảo lắc đầu, mái tóc đen bới gọn ban nãy giờ đã sổ tung ra, xõa tung trên vai và mặt bàn đá.
"Không phải dì thích thế này sao?" Huy cười lạnh, anh không hề giảm tốc độ mà càng thúc mạnh hơn, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi giập mạnh vào trong, khiến cơ thể Thảo nảy lên trên mặt bàn bếp. "Bố con không có nhà để làm thế này với dì đâu. Chỉ có con thôi."
Lời nói của Huy đánh thẳng vào tâm lý tội lỗi của Thảo, nhưng cũng đồng thời thổi bùng ngọn lửa dục vọng trong cô. Cô ôm chặt lấy cổ Huy, chủ động ghé sát người vào ngực anh, để hai bầu ngực trần dưới lớp váy mỏng ép chặt vào lồng ngực săn chắc của anh. Cô bắt đầu chủ động phối hợp với nhịp thúc của anh, nhấc mông lên đón nhận từng cú đâm lút cán của dương vật.
"Đúng thế... cu của Huy... mạnh quá... đâm nát lồn dì rồi..." Thảo không còn kiềm chế được nữa, cô thốt ra những lời dâm đãng mà trước đây cô chưa từng nghĩ mình sẽ nói.
Sự thừa nhận của cô càng làm Huy thêm kích thích. Anh bế cô dậy từ bàn bếp, xoay người cô lại, bắt cô chống hai tay vào mép bàn, chổng mông về phía anh. Ở tư thế này, Huy nhìn rõ mông tròn trịa của cô đang run rẩy theo từng chuyển động. Lỗ lồn hồng hào của cô đang ôm khít lấy thân dương vật màu sẫm của anh, nước lồn dâm dật chảy ròng ròng dọc theo đùi cô, nhỏ giọt xuống sàn nhà bếp.
Huy nắm chặt lấy hai bên hông cô, giập hông điên cuồng từ phía sau. Mỗi cú thúc của anh đều nhắm thẳng vào điểm G bên trong âm đạo cô, khiến Thảo run bắn người lên mỗi lần anh chạm tới. Cô cắn chặt môi để không hét quá to, nhưng những tiếng rên rỉ ngắt quãng vẫn thoát ra khỏi kẽ răng.
"Huy... dì sắp ra... dì ra mất..." Thảo lắp bắp, hai bàn tay cô cào xước mặt đá granite để tìm điểm tựa trong cơn cực khoái đang ập đến.
"Chờ con với!" Huy gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Anh thúc mạnh liên tiếp hơn chục nhịp cuối cùng, thô bạo và dứt khoát.
Cơn cực khoái ập đến làm âm đạo Thảo co bóp kịch liệt, các thớ cơ thịt bên trong kẹp chặt lấy cu Huy. Thảo hét lên một tiếng lớn rồi đổ sụp người xuống bàn bếp. Cùng lúc đó, Huy ôm chặt lấy eo cô, giập mạnh một phát cuối cùng sâu vào tận cổ tử cung rồi bắn toàn bộ luồng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào bên trong cô. Luồng tinh dịch bắn ra mạnh mẽ, lấp đầy âm đạo Thảo, trào ra ngoài hòa cùng nước lồn chảy lênh láng trên mặt bàn đá đen bóng.
Huy thở dốc dồn dập, gục đầu vào tấm lưng đẫm mồ hôi của Thảo, giữ nguyên dương vật trong lồn cô để tận hưởng những nhịp co thắt dư âm.
Sau vài phút im lặng, Huy từ từ rút dương vật đã mềm ra khỏi lồn Thảo. Một hỗn hợp dịch tình trắng đục loang lổ chảy dọc theo đùi cô. Huy nhặt vài tờ khăn giấy trên bục bếp, nhẹ nhàng lau sạch cho cả hai rồi bế cô xuống sàn nhà.
Thảo tựa sát vào lồng ngực Huy, chân tay cô vẫn còn bủn rủn, không thể đứng vững. Cô nhìn đống hỗn độn trên bàn bếp, rồi nhìn sang chiếc điện thoại đã tắt màn hình. Sự im lặng bao trùm lấy căn bếp rộng lớn, chỉ còn lại tiếng thở của hai người.
"Bây giờ... chúng ta làm thế nào?" Thảo thì thầm, giọng cô nhỏ và khàn khàn. "Bố con... ông ấy sẽ đi ba tháng."
Huy cúi xuống, nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt còn vương nét nhục dục của cô. Khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy chiếm hữu.
"Dì muốn làm thế nào?" Huy hỏi ngược lại, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô. "Chúng ta cứ tiếp tục như thế này thôi. Nhưng phải có quy tắc."
Thảo khẽ gật đầu. Cô biết mình đã lún quá sâu vào vũng bùn này, và không còn đường lui nữa. "Quy tắc gì?"
"Ban ngày, trước mặt người ngoài, hoặc khi có ai đến nhà, dì vẫn là dì của con. Con vẫn là con trai ngoan ngoãn đi học đầy đủ," Huy thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự đe dọa vô hình. "Nhưng khi cánh cửa biệt thự này khép lại... dì chỉ được phép là người đàn bà của riêng con. Không được nghĩ đến ai khác, kể cả bố con."
Sự chiếm đoạt tuyệt đối trong lời nói của Huy khiến Thảo run lên, nhưng sâu trong lòng cô, một cảm giác thỏa mãn và an toàn kỳ lạ dâng lên. Cô ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào hõm cổ anh để che giấu gương mặt đang đỏ bừng.
"Được... dì đồng ý," cô thì thầm đáp lại.
Huy buông cô ra, anh bước ra phía cửa chính của căn biệt thự. Tiếng xoay ổ khóa "cạch" vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa gỗ dày nặng khép chặt lại, khóa kín thế giới riêng tư đầy dục vọng và tội lỗi của họ bên trong, tách biệt hoàn toàn với thế giới đạo đức giả tạo bên ngoài.