Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mây ghì chặt hai bàn tay thô ráp vào hai sợi dây da trâu bản dẹt của chiếc gùi ngô trước ngực. Cô bặm chặt đôi môi khô khốc, bước từng bước nặng nề qua ngưỡng cửa gỗ xẻ thô ráp của nhà ông Súa. Sợi dây da trâu này đã phơi qua biết bao mùa gác bếp, khô nứt nẻ và cứng đanh lại, siết mạnh vào bờ vai gầy guộc qua lớp áo chàm mỏng manh. Mỗi bước chân cô đi, sợi dây lại cứa vào da thịt một cảm giác đau rát buốt nhói, tựa như có hàng ngàn mũi kim châm chích. Ngô vụ này thu hoạch muộn, bắp nào bắp nấy hạt tròn mẩy, đều tăm tắp nhưng ngậm đầy nước sương đêm của vùng cao, chất cao quá đầu khiến cái lưng thon thả của cô gái hai mươi tuổi phải gập rạp hẳn về phía trước. Gót chân trần của cô bám chặt lấy những thớ gỗ xỉn màu bám đầy bồ hóng ở lối ra vào, cố gắng tìm điểm tựa để không trượt ngã trên ngạch cửa loáng mỡ và trơn trượt.

Chiếc gùi ngô đè nặng trên lưng giống như cả một số phận tăm tối đang trùm lên cuộc đời cô. Mỗi nhịp thở của Mây trở nên khó nhọc, lồng ngực phập phồng dưới vạt áo thổ cẩm đỏ bó sát hông. Cô dừng lại nửa bước nơi thềm nhà, chỉ muốn vứt quách chiếc gùi xuống đất rồi chạy trốn vào rừng sâu, trốn đi thật xa khỏi bản làng đầy những hủ tục kìm kẹp này. Nhưng cô biết mình không thể. Bố cô đang ngồi trong kia, và cả người đàn ông có quyền sinh quyền sát đối với tương lai của cô nữa.

Tiếng cười nói hô hố của đàn ông từ phía gian chính dội thẳng vào tai cô, vang dội bên tai cùng với làn khói thuốc lào đắng nghét bốc lên nghi ngút từ chiếc bếp lò đặt giữa nhà. Mùi củi thông ẩm ướt cháy dở quyện chặt với mùi rượu ngô sủi tăm nồng nặc tạo thành một thứ không khí nóng hầm hập, đặc quánh như keo, chực xộc thẳng vào phế quản khiến cô muốn ho khan thành tiếng.

Bên trong gian chính, cuộc rượu mừng xuân mới của những người đàn ông trong dòng họ Vàng đã vào độ nồng đượm. Bố cô, ông Páo, đang gác một chân lên bệ đá sứt mẻ của bếp lò. Tay ông nâng chiếc bát gỗ đựng rượu ngô sủi tăm sát mép môi, đôi mắt đã vằn lên những tia đỏ vì men say chếnh choáng. Đối diện ông là ông Súa, chủ gia đình này, người đàn ông có nước da ngăm đen như vỏ cây rừng mục và đôi mắt lúc nào cũng híp tịt lại sau mỗi hớp rượu lớn. Họ đang bàn tính về đám cưới của cô và Ban. Mùi rượu ngô sủi tăm cất từ men lá rừng bốc lên nồng nặc, thứ rượu cay xè mà người Mông chỉ rót ra khi có việc trọng đại.

"Uống đi! Ngày xuân phải uống cho con ma nhà nó vui, cho mùa sau ngô lúa đầy kho, không lo cái bụng đói!" Ông Súa hét lên, giọng khàn đục vì rượu, tay cầm hũ gốm đen ngòm rót thêm rượu vào bát gỗ của ông Páo. Dòng rượu trong vắt tuôn ra thành dòng mảnh, sủi bọt tăm lăn tăn trên miệng bát gỗ cáu bẩn bám đầy mỡ lợn.

Bố Mây cười khà khà, nhe hàm răng ám khói thuốc đen xỉn. Ông đón lấy bát rượu, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, yết hầu nhô ra giật mạnh theo từng ngụm lớn. Uống xong, ông dùng mu bàn tay thô ráp quệt ngang miệng đầy thỏa mãn, vứt bát cạch xuống mâm gỗ đầy những đĩa thịt lợn luộc thái bản to mỡ màng, rồi chỉ ngón tay thô kệch về phía góc nhà tối tăm. Ở đó, Ban – cậu thiếu niên mười bảy tuổi, vị hôn phu trên giấy tờ của Mây – đang ngồi khoanh chân nghịch chiếc khèn tre cũ kỹ bám đầy bụi tro bếp.

"Thằng Ban nhà mày sắp thành người đàn ông rồi đấy. Mùa xuân này làm lễ cúng nhập ma cho con Mây là vừa. Để hai đứa nó sớm về chung một giường, sinh cho nhà họ Vàng vài đứa cháu biết đi nương kéo cày," bố Mây vỗ mạnh vào đùi ông Súa một cái đét, giọng khàn đặc khói thuốc lào.

Ban nghe thấy tên mình thì ngẩng gương mặt còn non choẹt lên. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi chỉ cười ngô nghê, hàm răng trắng nhở ra dưới ánh lửa bập bùng, những vệt nhọ nồi nhem nhuốc trên má càng làm nổi bật vẻ khờ khạo trẻ con. Cậu lầm lũi không đáp lời, hai tay vẫn loay hoay miết những đốt tre của chiếc khèn cũ, thỉnh thoảng ghé môi thổi thử một tiếng ngắn cộc lốc, nghe nghẹn ngào như tiếng chim non lạc mẹ giữa rừng sâu. Ban chẳng mảy may để ý đến Mây đang đứng ngoài cửa với chiếc gùi nặng trĩu trên vai, cũng không hiểu được gánh nặng của cái gọi là bổn phận làm vợ đang đè nặng lên cuộc đời cô gái hai mươi tuổi này. Đối với Ban, đám cưới chỉ là một dịp để nhà có thêm người làm nương, có thêm người thổi cơm và giặt giũ quần áo cho cậu. Cậu vẫn còn là một đứa trẻ thích chạy theo lũ bạn đi bẫy chim rừng hơn là việc ôm một người đàn bà ngủ mỗi tối.

Mây cắn chặt môi dưới, cố ngăn một tiếng thở dài. Cô nhìn Ban, rồi nhìn sang bố mình. Gương mặt bố cô đã đỏ gay vì rượu, mắt ông lờ đờ nhưng đầy vẻ uy quyền của một người cha có quyền định đoạt số phận con cái. Ở bản Mông này, con gái khi đã được dạm hỏi thì thân xác và linh hồn coi như đã thuộc về nhà trai, giống như con trâu con ngựa đã buộc vào cột. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Ban, Mây chỉ cảm thấy như nhìn một đứa em trai nhỏ dại, hoàn toàn không có chút rung động nào của tình yêu đôi lứa. Sự thúc ép từ những người lớn tuổi trong dòng họ giống như một sợi thừng siết chặt lấy cổ cô, kéo cô vào một tương lai tăm tối mà cô không thể tự quyết định.

Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, khéo léo lách người tránh góc mâm rượu của những người đàn ông đang say khướt để đi vào phía trong.

Bên mâm rượu, mấy người đàn ông trong họ cũng bắt đầu chú ý đến cô. Một gã họ hàng xa, mắt híp lại vì say rượu, lên tiếng trêu chọc bằng giọng lè nhè:
"Này ông Súa, con Mây dạo này phổng phao quá nhỉ. Ngực mông căng tròn thế kia, thằng Ban nhà ông tha hồ mà ấm bụng mùa đông này nhé!"

Tiếng cười rộ lên từ đám đàn ông xung quanh. Những ánh mắt thèm thuồng đổ dồn vào cơ thể Mây, quét từ bờ vai gầy xuôi xuống vòng eo thon được thắt chặt bằng dải đai thổ cẩm đỏ, rồi dừng lại nơi vòng hông căng tròn dưới lớp váy xếp ly xòe rộng. Mây cúi gằm mặt, hai bàn tay nắm chặt lấy quai gùi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra. Cô cảm thấy nhục nhã và phẫn nộ, nhưng cô không thể phản kháng. Ở đây, lời nói của con gái không có trọng lượng.

Bố A Sáng liếc mắt thấy cô, liền khoát tay, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc:
"Mây đấy à? Mang ngô vào buồng tối đổ vào bồ đi con. Tiện tay dọn dẹp đống da thú thằng Sáng mới mang về đêm qua. Xong việc thì ra rót thêm rượu cho các bố."

"Vâng, thưa bố," Mây nhỏ giọng đáp, giọng cô lý nhí trong cổ họng. Hai từ "thưa bố" thốt ra từ miệng cô vẫn còn ngượng nghịu, xa lạ và đầy ghẻ lạnh.

Cô cúi đầu đi thật nhanh qua gian chính, mắt không dám nhìn thẳng vào ai. Sự ngột ngạt của căn nhà sàn này, cùng với những lời bàn tán thô thiển về lễ dạm ngõ sắp tới làm lồng ngực cô thắt lại. Cô muốn trốn thoát khỏi những ánh mắt kia, trốn vào góc tối nhất của căn nhà.

Cô đi vòng qua sau chiếc bếp lò lớn. Hơi nóng từ bếp lửa hắt vào mặt cô kèm theo tàn tro bay lơ lửng. Lối vào buồng chứa nằm khuất sau bếp lò củi nguội lạnh. Mây dùng cùi chỏ đẩy nhẹ tấm liếp tre mục nát ngăn cách, bước thẳng vào bóng tối bên trong.

Căn buồng này là nơi cất trữ ngô, thịt gác bếp và cả những tấm da thú hoang của nhà họ. Đây là gian phụ của nhà sàn, nơi không có cửa sổ, chỉ có vài kẽ hở hẹp giữa các vách nứa nứt nẻ cho phép những sợi sáng mảnh dẻ lọt vào. Không gian chật hẹp chứa đầy những bồ ngô cao ngập đầu người, những thúng măng khô xếp chồng lên nhau và đống nông cụ bám đầy bụi đất.

Mùi gỗ thông ẩm mốc quyện với mùi da thú khô hăng hắc bốc lên khiến không khí càng thêm đặc quánh. Mây đi sâu vào trong, bước chân dẫm lên những hạt ngô khô rơi vãi trên sàn đất tạo nên những tiếng động giòn tan. Sự chuyển tiếp từ gian chính ồn ào, ngột ngạt khói thuốc sang gian buồng tối lạnh lẽo, u tịch làm cô rùng mình. Cô loay hoay xoay người để hạ chiếc gùi ngô trên lưng xuống chiếc bệ gỗ đặt sát vách nứa. Chiếc gùi ngô nặng trĩu siết chặt vào hai vai cô, khiến vạt áo thổ cẩm bó sát hông cô đẫm đìa mồ hôi, dính chặt vào làn da thịt nóng hổi bên dưới.

Cô khẽ nghiêng vai, trượt sợi dây da ra khỏi tay. Chiếc gùi ngô nặng nề rơi xuống bệ gỗ với một tiếng "rầm" khô khốc. Mây đứng thẳng người lên, thở hổn hển. Cô đưa tay quệt mồ hôi trên trán, vạt áo thổ cẩm dính bết vào ngực khiến cô cảm thấy ngột ngạt.

Đúng lúc đó, cô cảm nhận được một sự hiện diện khác lạ trong căn buồng tối này.

Một luồng hơi ấm nóng hổi phả ra từ góc buồng tối nhất. Mây giật mình quay đầu lại, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy một bóng dáng lực lưỡng đang đứng ngay trước lối đi hẹp dẫn ra ngoài.

A Sáng đứng đó.

Anh ở trần, chỉ mặc chiếc quần chàm đen thắt đai vải thô bạc màu. Chiếc khăn chàm thô trên tay anh đang dừng lại ở ngang ngực, rịn đầy nước lạnh từ chậu nước đặt dưới chân. Làn da rám nắng mật ong của anh lấp loáng những giọt nước pha lẫn mồ hôi sau chuyến đi săn đêm mệt mỏi trong rừng sâu. Cơ ngực săn chắc phập phồng theo từng hơi thở sâu, những bó cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay và vai nổi rõ rệt dưới ánh sáng lờ mờ của buồng chứa.

Vết sẹo dài mờ chạy dọc vai trái của anh – dấu tích của những lần đối đầu với thú dữ nơi rừng sâu núi thẳm – hơi ửng đỏ lên khi tiếp xúc với nước lạnh. A Sáng đứng yên, toàn thân toát ra vẻ hoang dã, phong trần và đầy sức mạnh nam tính trần trụi.

Mây sững sờ, chiếc gùi ngô trên vai cô khẽ chao nghiêng khiến vài bắp ngô khô tuột ra ngoài, rơi xuống sàn đất phát ra những tiếng động khô khốc. Cô muốn lùi lại, nhưng vách nứa phía sau đã chặn đứng đường lui. Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh đang tỏa ra, bao trùm lấy cô.

A Sáng nhìn cô. Ánh mắt sâu thẳm, sắc bén như mắt chim ưng của anh khóa chặt lấy gương mặt Mây. Anh không hề né tránh hay tỏ ra lúng túng như những người đàn ông khác trong bản khi đối diện với em dâu tương lai. Đôi mắt anh chầm chậm di chuyển từ đôi môi nhỏ nhắn run rẩy của cô, xuống chiếc cổ trắng ngần đang đẫm mồ hôi, rồi dừng lại ở bờ ngực đang phập phồng liên hồi dưới lớp áo thổ cẩm bó sát hông.

Mây cảm thấy hơi thở của mình trở nên nghẹn ứ nơi cổ họng. Mùi củi thông đắng nghét bám trên da thịt A Sáng trộn lẫn với mùi da thịt nam tính hoang dã xộc thẳng vào khứu giác cô, đánh thức một cảm giác kỳ lạ, nóng bỏng chạy dọc sống lưng. Tim cô đập liên hồi, tiếng thình thịch dội vào lồng ngực mạnh mẽ đến mức cô sợ anh cũng nghe thấy.

Đây không phải là lần đầu tiên cô gặp A Sáng, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ở khoảng cách gần như thế này, trong một không gian tối tăm và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Sự kìm kẹp của luật hứa hôn ngoài kia dường như biến mất trong tích tắc, nhường chỗ cho một nỗi khát khao thầm kín, tội lỗi đang trỗi dậy trong lòng cô gái trẻ. Cơ thể lực lưỡng của anh như một thỏi nam châm thu hút mọi giác quan của cô, khiến cô không thể rời mắt.

A Sáng khẽ nhích chân bước lên một bước nhỏ. Khoảng cách thu hẹp lại chỉ còn một gang tay. Sự hiện diện của anh quá lớn, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong buồng tối. Anh từ từ giơ chiếc khăn chàm lên, lau nhẹ qua những giọt nước đang đọng lại trên xương quai xanh rắn chắc của mình. Mỗi chuyển động của anh đều phô bày những đường nét cơ thể nam tính hoàn mỹ, khiến Mây không tự chủ được mà nuốt nước bọt, hai tay cô nắm chặt lấy sợi dây đeo gùi ngô để giữ cho mình không ngã khuỵu xuống.

"Để tôi giúp," giọng A Sáng trầm đục vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt. Bàn tay to lớn, thô ráp bám đầy vết chai sạn của anh vươn ra, giữ lấy vành chiếc gùi ngô trên vai cô để đỡ bớt sức nặng.

Ngón tay anh vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay của Mây. Làn da thô ráp của anh chạm vào da thịt mềm mại của cô, mang theo một sức nóng bỏng rát. Mây khẽ giật mình, một luồng run rẩy chạy khắp cơ thể cô. Cô vội vàng buông tay ra, để anh nhấc chiếc gùi ngô đặt xuống đất.

Khi chiếc gùi ngô đã được đặt yên vị, A Sáng vẫn không lùi lại. Anh đứng sát sạt trước mặt cô, cúi đầu nhìn xuống. Căn buồng chứa lúc này chỉ còn tiếng thở dốc kìm nén của hai người. Mây cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung, sự căng thẳng dục cảm giữa họ dâng cao đến mức nghẹt thở.

Bên ngoài gian chính, tiếng bố cô và bố A Sáng cạch chén uống rượu vẫn vang lên đều đặn, kèm theo tiếng khèn tre đứt quãng của Ban. Những âm thanh đó như lời nhắc nhở tàn nhẫn về ranh giới đạo đức mà họ không được phép vượt qua. A Sáng là anh trai của Ban, là người sau này cô phải gọi bằng anh chồng. Bất kỳ sự gần gũi nào giữa họ đều bị coi là tội lỗi không thể dung thứ trước ma nhà và bản làng.

Nhưng lúc này, dưới bóng tối của căn buồng này, ranh giới đó đang lung lay dữ dội dưới sức hút của ham muốn xác thịt.

A Sáng nghiêng người, định bước tránh qua Mây để đi ra ngoài hiên. Nhưng lối đi quá hẹp, và anh cũng không có ý định né tránh hoàn toàn.

Khi anh lướt qua cô, bả vai trần săn chắc, đẫm nước mồ hồ của anh cọ sát mạnh vào làn da mềm mại ở cổ và vai của Mây. Sự tiếp xúc trực tiếp đó làm da thịt cô nóng ran lên như bị lửa đốt. Mây đứng chết lặng, đầu óc trống rỗng, hai bàn tay vô thức bám chặt vào vách nứa phía sau để giữ thăng bằng.

A Sáng dừng lại sát bên tai cô. Hơi thở nóng hổi của anh phả thẳng vào vành tai và hõm cổ nhạy cảm của cô, mang theo một sự rạo rực kìm nén dữ dội. Anh ghé sát môi vào tai cô, cất giọng thì thầm nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng cảnh báo:

"Đừng sang đây một mình nữa."