Đầu ngón tay Mey vừa chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chùm chìa khóa vạn năng nằm trên chiếc thắt lưng da của Chhay vứt dưới sàn gỗ, tiếng la hét náo loạn cùng tiếng bước chân dồn dập từ dưới sân phum đột ngột dội thẳng lên căn phòng sàn.
Cô giật bắn mình rụt tay lại, toàn thân cứng đờ. Tim Mey đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực gầy guộc. Khoảng cách giữa ngón tay cô và chiếc chìa khóa tự do chỉ còn tính bằng milimet. Lòng cô giằng xé dữ dội giữa việc liều lĩnh chộp lấy chùm chìa khóa rồi giấu đi, hay lập tức lùi lại để tránh bị Chhay phát hiện. Chỉ một tích tắc do dự, tiếng súng nổ vang trời từ ngoài sân phum đã đông cứng mọi ý định chạy trốn vừa nhen nhóm trong đầu cô. Nỗi sợ hãi ập đến bao trùm lấy tâm trí, khiến cô cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhìn chùm chìa khóa nằm im lìm kia mà lòng tràn ngập sự bất lực, nhận ra cơ hội ngàn năm có một vừa tuột khỏi tầm tay.
Dưới sân đất, tiếng gào thét của lính tuần tra xen lẫn tiếng khóc quen thuộc đến xé lòng xé toạc không gian ngột ngạt của đêm Takeo.
“Bắt được nó rồi! Con nhỏ này định trốn sang sóc bên kia!”
Tiếng gầm rú của toán lính làm Chhay giật mình tỉnh giấc. Hắn bật dậy từ chiếc chiếu tre như một con thú dữ bị đánh động, đôi mắt một mí híp lại lộ rõ những tia máu đỏ ngầu vì giận dữ. Bàn tay to bản của hắn nhanh như chớp giật lấy bao súng trên thắt lưng da đặt đầu giường, gạt phăng Mey sang một bên rồi lao thẳng ra cửa. Cú đẩy thô bạo khiến Mey ngã nhào xuống góc sàn gỗ nhám, những dằm gỗ sắc nhọn cào xước làn da đùi trong nhạy cảm vừa trải qua cuộc hoan lạc bạo liệt lúc nửa đêm. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ da thịt, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng về số phận của Bopha đã lấn át tất cả. Cô nghe rõ tiếng xích sắt lách cách khi Chhay giật mạnh cửa bước ra ngoài, để lại cô trong bóng tối nhập nhoạng của căn phòng bốc mùi dục vọng và mồ hôi.
Mey luống cuống mặc vội chiếc áo bà ba đen rách nát đã đứt hết cúc, lóng ngóng quấn vội chiếc khăn Krama ngang hông rồi lao thẳng xuống sân đất đỏ. Đầu óc cô quay cuồng. Dưới ánh đuốc chập chờn rọi thẳng vào gương mặt đầm đìa nước mắt và bùn đất của Bopha, hai tên lính Khmer Đỏ đang ghì chặt bả vai cô bé xuống vũng bùn nhão nhoét.
Khung cảnh xung quanh ngập trong bóng tối âm u, chỉ có ánh lửa bập bùng từ những bó đuốc dầu thông soi rõ những gương mặt khắc khổ, câm lặng của dân làng đang bị dồn lại một góc sân phum dưới nòng súng canh gác. Những người đàn ông lớn tuổi cúi gằm mặt, hai tay ôm đầu run rẩy, không một ai dám ho khan hay ngẩng lên nhìn thẳng vào toán lính. Những người phụ nữ ôm chặt con nhỏ vào lòng, cố gắng bóp chặt miệng lũ trẻ để chúng không phát ra tiếng khóc. Trong đôi mắt của họ, sự đau đớn và bất lực hiện rõ dưới ánh đuốc chập chờn. Họ thương xót cho chị em Mey, nhưng nỗi sợ hãi cái chết và họng súng đen ngòm của phiến quân đã đóng băng mọi sự phản kháng. Sự im lặng của phum làng lúc này đáng sợ hơn cả tiếng súng, nó như một bản án tử hình vô hình treo lơ lửng trên đầu mọi người.
Chhay bước tới, tiếng bốt da nện xuống đất đỏ nghe nặng nề và chết chóc. Hắn rút khẩu súng ngắn dắt hông, gạt chốt an toàn rồi dí thẳng họng súng đen ngòm vào thái dương của Bopha.
Mey không màng tới vết thương trên vú đang rỉ máu và cơn đau nhức nhối nơi lồn sau trận cuồng dâm đêm qua. Cô nhào tới, quỳ rạp trước họng súng của Chhay đang chĩa thẳng vào đầu em gái mình.
“Tôi van ông! Chhay! Đừng bắn! Tha cho con bé, nó khờ khạo không biết gì cả!” Mey kêu lên, giọng khản đặc, trán chạm sát đất cát. Nước mắt hòa lẫn với bùn đất đỏ bết chặt trên mặt cô.
Chhay nhếch mép cười, tiếng cười lạnh lẽo vang lên giữa khoảng sân tối tăm nơi toàn bộ dân làng và đám lính gác đang đứng chứng kiến. Hắn dùng mũi súng hất cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt một mí lạnh lùng của mình. Họng súng kim loại thô ráp miết vào làn da mềm dưới cằm cô, mang theo mùi dầu súng khét lẹt.
“Nó muốn trốn? Ai cho nó gan đó? Hay là mày?” Chhay gằn từng tiếng, ngón tay hắn siết nhẹ vào cò súng. “Tao đã nói rồi, sự ngoan ngoãn của mày là mạng sống của nó. Giờ nó phạm luật, cả hai đứa tụi mày phải trả giá.”
“Tôi chịu phạt! Xin ông trừng phạt tôi! Tha cho Bopha!” Mey gào lên, hai tay bấu chặt lấy mắt cá chân hắn. Cô dùng tất cả sức lực còn lại để cầu xin, chấp nhận đánh đổi mọi sự tôn nghiêm cuối cùng của một con người.
Chhay thu súng lại, đút vào bao. Hắn nhìn quanh đám lính gác và dân làng đang đứng im phăng phắc dưới ánh đuốc, rồi dồn ánh mắt tàn ác xuống Mey. Hắn chỉ tay vào giữa sân:
“Được. Tao cho mày chịu phạt thay. Lột hết đồ ra.”
Mey khựng lại, toàn thân đông cứng. Giữa sân đất đỏ, dưới sự chứng kiến của hàng chục cặp mắt thèm khát của đám lính và ánh mắt đau đớn, bất lực của dân làng, hắn muốn cô khoả thân hoàn toàn. Đó là hình phạt nhục nhã tột cùng, một đòn bẻ gãy nhân phẩm trước bàn dân thiên hạ. Dân làng rì rầm một vài tiếng động khẽ rồi lập tức im bặt khi một tên lính gác lên đạn rôm rốp. Chị trưởng thôn quay mặt đi chỗ khác, nước mắt chảy dài trên gò má sạm đen vì nắng gió. Không ai dám lên tiếng cứu cô.
“Lột ra!” Chhay quát lớn, chân đạp mạnh vào vai cô khiến cô ngã ngửa ra vũng bùn. “Tự lột sạch y phục của mày ra, hoặc tao cho lính bắn nát đầu con em mày ngay lập tức!”
Bopha khóc rống lên: “Chị ơi! Không! Đừng mà!”
Mey cắn môi đến bật máu. Cô gượng ngồi dậy trong vũng bùn. Ngón tay run rẩy bám vào vạt áo bà ba rách nát, cô kéo tuột nó ra khỏi bả vai trầy xước. Chiếc áo đen rơi xuống bùn. Dưới ánh lửa đuốc bập bùng, cơ thể trần trụi của cô lộ ra trước đám đông. Hai bầu ngực ngăm đen săn chắc của cô hằn rõ những vết kẹp sắt đỏ tấy, rỉ máu từ chiều qua. Cô run rẩy tháo nốt chiếc quần vải thô đen sũng nước.
Mey đứng thẳng dậy, hoàn toàn khoả thân. Thân hình ngăm đen của cô phơi bày dưới ánh lửa: bộ ngực run lên theo từng nhịp thở dốc, vòng eo thon bết bùn đất, và vùng tam giác đen ướt đẫm lộ ra khe lồn còn sưng đỏ, nhớp nhúa hỗn hợp tinh dịch của Chhay chảy dọc xuống đùi trong chưa kịp rửa sạch. Đám lính gác nhìn chằm chằm vào cơ thể trần truồng của cô, những tiếng huýt sáo, cười cợt bỉ ổi vang lên phá tan bầu không khí câm lặng của phum làng. Mey nhắm nghiền mắt, cố nuốt ngược sự tủi nhục vào lòng, để mặc cho những ánh nhìn dơ bẩn chà đạp lên da thịt mình. Cô đứng đó, run rẩy trong gió đêm lạnh buốt, nhưng đôi môi mím chặt và quai hàm bạnh ra thể hiện một ý chí sắt đá không chịu khuất phục.
Chhay giật lấy cây roi mây gai góc từ tay một tên lính tuần tra. Hắn bước vòng ra phía sau lưng Mey.
“Quỳ xuống, chống tay xuống đất!” Chhay ra lệnh.
Mey quỳ sụp hai đầu gối xuống bùn, hai tay chống xuống đất, cúi rạp người để lộ tấm lưng trần ngăm đen và bờ mông tròn trịa. Cô cảm nhận được hơi lạnh của bùn đất thấm qua da thịt, và cả cái nóng hầm hập từ cây roi mây đang lơ lửng phía sau.
Tiếng roi mây xé rách không khí, quất thẳng xuống lưng Mey. Cơn đau thấu xương tủy ập đến lập tức làm cô co rúm người lại. Một vệt máu đỏ tươi trào ra trên làn da ngăm. Mey cắn chặt môi, hai tay cào sâu vào lòng đất đỏ để ngăn bản thân không phát ra tiếng hét.
Chhay dùng roi mây quất dã man liên tiếp lên tấm lưng trần rỉ máu của cô để trừng phạt tội dung túng. Từng lằn roi quất xuống là một lần da thịt trên lưng Mey nứt toác ra, máu tươi hòa cùng bùn đất lem luốc chảy dài. Đầu óc cô quay cuồng, cơ thể run lên bần bật dưới cơn đau xé thịt. Mỗi nhát roi giáng xuống như một vết cắt sâu vào linh hồn cô, nhưng cô cố gắng giữ cho đầu gối không bị ngã quỵ. Cô biết, nếu cô gục ngã lúc này, Chhay sẽ trút giận lên Bopha. Sự nhục nhã ê chề hòa quyện cùng nỗi đau thể xác đến cực hạn khiến cô tê dại. Dân làng đứng nhìn cảnh tượng tàn bạo đó với sự câm lặng nghẹn ngào, nhiều người đã nhắm mắt lại vì không thể chịu đựng nổi tiếng roi da quất vào thịt da người con gái tội nghiệp. Bopha gào khóc thảm thiết, cố vùng vẫy thoát khỏi tay đám lính nhưng bị chúng ghì chặt xuống đất.
“Chị Mey! Đừng đánh chị tôi! Tôi xin các người!” Tiếng Bopha khản đặc đi vì khóc.
Sau chục roi chí mạng, Chhay dừng tay. Tấm lưng của Mey đã nát bươm, rỉ máu đầm đìa. Hắn bước đến trước mặt cô, chống chiếc roi mây xuống đất, đôi bốt da của hắn dính đầy bùn đất đen kịt ngay sát khuôn mặt đầy mồ hôi và nước mắt của cô.
“Mày muốn con em mày sống?” Chhay cúi xuống, giọng lạnh tanh đầy chế giễu. “Liếm sạch bốt của tao.”
Dù tấm lưng nứt thịt rách da đau đớn đến tận xương tủy, Mey vẫn chịu đựng nhục nhã quỳ bò đến liếm bùn đất trên đôi bốt da của Chhay để cầu xin hắn tha mạng cho Bopha dưới tiếng cười cợt bỉ ổi của đám lính. Vị bùn tanh tưởi hòa lẫn vị máu từ môi cô chảy ra tạo nên một thứ mùi vị kinh tởm trong khoang miệng. Cô liếm từng vệt, cho đến khi mũi bốt da lộ ra lớp da đen bóng loáng. Sự hạ nhục tột cùng này đã nghiền nát chút tự tôn cuối cùng của cô gái Takeo kiên cường.
Chhay cười lớn, hắn rút chân lại, đạp nhẹ vào cằm cô làm cô ngã nhoài ra đất.
“Nhốt hai con nhỏ này vào nhà kho. Đêm nay cấm cho ăn uống gì hết.”
Đám lính thô bạo lôi Mey đang khoả thân, tấm lưng đầy máu, cùng Bopha vào căn nhà kho tối tăm, ẩm thấp ở góc phum. Cánh cửa gỗ dày sập lại, khóa xích sắt rầm rầm bên ngoài.
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng ngột ngạt. Bopha nhào tới ôm lấy thân thể trần truồng đầy vết thương của Mey, khóc nức nở.
“Chị ơi... em xin lỗi... tại em... lưng chị chảy nhiều máu quá... Em hại chị rồi, em không nên trốn chạy, em sai rồi chị ơi...” Bopha nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi của cô bé rơi xuống làn da lưng rách nát của Mey, khiến cô khẽ rùng mình vì xót buốt.
Mey gượng dậy trong vòng tay run rẩy của Bopha giữa bóng tối ngột ngạt của căn nhà kho. Cô nén đau, đưa bàn tay thô ráp lên vuốt tóc em gái, cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy:
“Đừng khóc. Bopha, nghe chị nói. Đừng khóc nữa. Việc em bỏ trốn không có gì sai cả. Chỉ là chúng ta chưa chuẩn bị kỹ.”
“Nhưng vì em mà chị phải chịu nhục nhã thế này. Họ đối xử với chị như một con vật...” Bopha nấc lên, hai vai rung bần bật. “Họ lột hết quần áo của chị trước mặt mọi người... Em không chịu nổi nhìn cảnh đó.”
Mey siết chặt vai em gái, ánh mắt cô lóe lên tia nhìn sắc lạnh và căm hờn trong bóng tối:
“Nhân phẩm của chị đã mất từ ngày tên Chhay bước chân vào căn nhà sàn đó rồi. Thân xác này đối với chị không còn quan trọng nữa. Điều duy nhất chị cần là em phải được sống, và phải thoát khỏi nơi địa ngục này. Em có hiểu không?”
“Nhưng làm sao em đi được? Chúng canh gác nghiêm ngặt thế kia...”
“Đêm nay, khi bọn chúng say rượu và lơi lỏng cảnh giác, bằng mọi giá em phải chạy thật xa,” Mey thì thầm sát tai Bopha, giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép như thép nguội. “Đi theo lối mòn phía sau nhà kho, băng qua đầm lầy rồi chạy thẳng hướng rừng già Takeo. Đừng quay đầu lại, đừng nghĩ đến chị. Khi nào tìm được tự do, hãy sống thật tốt.”
Bopha lắc đầu quầy quậy, nước mắt đầm đìa: “Không! Em không thể bỏ chị lại một mình với gã ác quỷ đó! Hắn sẽ giết chị mất!”
Mey ghì chặt bả vai em gái, lắc mạnh như muốn đánh thức lòng dũng cảm của cô bé: “Chị sẽ có cách đối phó với hắn. Sự hy sinh của chị đêm nay sẽ trở nên vô nghĩa nếu em vẫn cứng đầu ở lại đây để làm mồi cho lũ lính. Nghe lời chị, Bopha. Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta.”