Những giọt tinh dịch đặc sệt và ấm nóng vẫn còn chảy tràn trên làn da bụng mịn màng của dì Mai và Lan, lấp loáng dưới ánh đèn dầu tù mù. Thành nằm vật xuống bên cạnh hai người phụ nữ, lồng ngực gã phập phồng dữ dội, cố hớp lấy từng ngụm không khí ngột ngạt trong buồng. Hơi thở của ba người hòa quyện vào nhau, nóng hổi và nồng nặc mùi hoan lạc xác thịt. 

Dì Mai nghiêng người sang, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên chiếu cói. Dì đưa ngón tay quệt một vệt tinh dịch loãng trên bụng mình, thản nhiên đưa lên đầu lưỡi liếm nhẹ, đôi mắt lúng liếng gợi tình nhìn Thành đầy thỏa mãn. Lan cười khúc khích, rúc đầu vào bầu ngực căng tròn của mẹ, nhưng bàn tay nhỏ nhắn của cô em họ vẫn luồn qua eo Thành, mơn trớn dọc theo hông gã.

“Anh Thành bắn nhiều quá trời,” Lan thì thầm, giọng khàn khàn vì vừa trải qua những cơn cực khoái liên tiếp. “Dính đầy bụng em với mẹ hết rồi nè.”

Thành đưa tay vuốt dọc sống lưng trần của Lan, cảm nhận làn da bánh mật mịn màng còn đẫm mồ hôi của cô em họ mười chín tuổi. Gã xoay người, kéo cả dì Mai và Lan sát vào lòng mình. Dưới lớp chăn đơn cũ kỹ, hai cơ thể đàn bà một chín một mười, một bên đằm thắm nảy nở của người dì ba mươi tám tuổi, một bên phơi phới non tơ của cô em họ xuân thì, tựa sát vào vạt ngực trần của gã. Thành luồn tay xuống dưới, một bên chạm vào vùng lồn rậm rạp, ướt nhẹp nước dịch của dì Mai, một bên vuốt ve kẽ lồn non tơ, mềm mại của Lan. Cả hai người phụ nữ đều khẽ rên nhẹ đầy hưởng thụ, ngoan ngoãn ôm chặt lấy gã rồi từ từ chìm vào giấc ngủ say khi đêm đã về khuya.

Khi nắng sớm len qua những khe vách lá cũ nát, chiếu những vệt sáng vàng vọt thẳng vào mặt giường, Thành khẽ mở mắt. Cơn mệt mỏi sau đêm mây mưa cuồng nhiệt đã tan biến, thay vào đó là sự sảng khoái của sức trẻ. Gã rón rón vén chăn, bước xuống giường để tránh làm thức giấc hai người phụ nữ vẫn đang ôm nhau ngủ ngon lành trên chiếu. 

Dưới gian bếp nhỏ, Thành nhóm lửa nấu cơm sáng. Tiếng củi nổ lách tách cùng mùi gạo thơm bốc lên khiến không khí ngôi nhà trở lại vẻ bình yên vốn có. Một lúc sau, tiếng bước chân trần kéo loẹt quẹt trên sàn gỗ báo hiệu hai mẹ con dì Mai đã thức dậy. 

Thành bưng mâm cơm sáng đặt lên chiếc bàn gỗ tràm ở gian nhà chính. Gã vừa đặt chiếc tô canh xuống thì dì Mai bước ra từ buồng tắm, mái tóc ướt được búi gọn sau gáy bằng chiếc kẹp tre mộc mạc. Dì mặc chiếc áo bà ba lụa màu nâu đất quen thuộc, vạt áo ôm lấy vòng một nảy nở không mặc áo ngực, để lộ hai núm vú nhô lên rõ rệt dưới lớp vải mỏng. Dì nhìn Thành bằng ánh mắt dịu dàng, trìu mến của một người vợ hiền. 

Ngay sau đó, Lan chạy ào ra, chiếc áo bà ba hoa nhí màu hồng nhạt mở phanh hai cúc ngực trên, để lộ làn da cổ trắng ngần và khe ngực sâu hoắm. Cô em họ nháy mắt tinh nghịch với Thành, nốt ruồi duyên bên khóe môi dưới khẽ động đậy khi cô cất giọng lém lỉnh:

“Hôm nay anh Thành đảm đang ghê ta, nấu cơm thơm phức luôn.”

“Thì phụ dì với em chứ có gì đâu,” Thành cười, kéo ghế cho hai người ngồi. “Mấy bữa nay nước lên xấp xỉ mặt đê, có đi đâu được đâu mà không nấu.”

Căn nhà lá ven đê vẫn giữ nguyên vẻ êm đềm chuẩn mực trước mắt xóm giềng. Qua khung cửa sổ mở rộng hướng ra dòng sông đỏ ngầu phù sa, thỉnh thoảng lại có một chiếc xuồng máy của người làng đi ngang qua. Một người đàn ông chèo xuồng đi chậm lại, cất giọng gọi vọng vào:

“Chị Mai ơi! Nước lũ năm nay lên nhanh quá chừng, có cần tôi phụ dọn đồ lên gác không?”

Dì Mai bước ra hiên cửa, đứng tựa người vào cột nhà lá, nở nụ cười đôn hậu đáp lại:

“Dạ cảm ơn anh Tư. Trong nhà có thằng Thành nó lo hết trơn rồi, tụi tôi không sao đâu anh.”

Người đàn ông gật gật đầu, khen ngợi vài câu về sự hiếu thảo của Thành rồi nổ máy xuồng đi tiếp. Ai nhìn vào cũng chỉ thấy đây là một gia đình miền Tây mẫu mực: người dì góa chồng tảo tần nuôi con, đứa cháu trai ngoan ngoãn về phụ giúp gia đình trong mùa lũ, và cô em họ hồn nhiên. Không một ai có thể ngờ được, ngay sau bức vách lá mỏng manh kia, một trật tự đạo đức cũ đã sụp đổ hoàn toàn để nhường chỗ cho một trò chơi dục vọng tay ba đầy hoan lạc.

Dì Mai quay lại bàn ăn, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh Thành. Lan ngồi đối diện gã, đôi mắt tròn xoe cứ dán chặt vào khuôn mặt Thành không rời. 

“Ăn cơm đi hai đứa,” dì Mai múc cơm vào chén cho Thành và Lan, giọng nói dịu ngọt như chưa từng có những tiếng rên rỉ dâm đãng đêm qua. “Ăn nhiều vô lấy sức, lát nữa Thành phụ dì khiêng mấy khạp da bò đựng lúa lên chỗ cao, nước chuẩn bị liếm vô nền nhà rồi.”

“Dạ,” Thành cúi đầu và cơm. 

Nhưng khi gã vừa ngậm miếng cơm vào miệng, dưới gầm bàn ăn tối tăm, một sự đụng chạm bắt đầu diễn ra. 

Bàn chân trần mềm mại của dì Mai khéo léo lách vào giữa hai đùi Thành. Lòng bàn chân ấm áp của dì bắt đầu chà xát nhẹ nhàng dọc theo bắp đùi trong của gã. Thành cứng đờ người, đôi đũa dừa trên tay khựng lại giữa chừng. Gã liếc nhìn dì Mai, nhưng người đàn bà ba mươi tám tuổi vẫn thản nhiên gắp một miếng cá kho vào chén gã, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Chưa dừng lại ở đó, Lan ở phía đối diện cũng không chịu kém cạnh. Cô em họ chủ động duỗi thẳng đôi chân thon thả dưới gầm bàn ăn. Những ngón chân của Lan lách qua ống quần đùi xám rộng của Thành, chạm trực tiếp vào khúc cu đang ngủ yên của gã. 

Sự kích thích đồng thời từ hai phía khiến khúc cu của Thành lập tức giật nảy lên, nhanh chóng nở to và cứng ngắc như một khúc củi tràm chịu lửa. 

“Ủa, anh Thành sao ăn chậm rì vậy?” Lan tủm tỉm cười, ngón chân cái của cô khéo léo chà xát lên đầu khấc của Thành, nơi đang rỉ ra một chút dịch nhờn ấm nóng. “Canh chua cá linh mẹ nấu ngon lắm nè, anh húp miếng đi.”

“Ờ... ngon... ngon lắm,” Thành lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. 

Dưới gầm bàn ăn, cuộc tấn công của hai người phụ nữ ngày càng táo bạo hơn. Bàn chân của dì Mai trượt lên cao hơn, gót chân dì ép chặt vào phần gốc dương vật của Thành, nâng đỡ lấy khúc cu đang cửng đứng cứng ngắc. Trong khi đó, Lan dùng cả hai bàn chân kẹp lấy thân cu của gã, chà vuốt nhịp nhàng từ gốc đến ngọn. Cảm giác da thịt cọ xát trực tiếp dưới gầm bàn tối tăm, ngay giữa bữa cơm sáng bình thường, đẩy sự kích thích tâm lý của Thành lên đến tột đỉnh. Dương vật gã căng nhức đến mức run rẩy, dịch nhờn tiết ra liên tục thấm đẫm lên các ngón chân của cô em họ.

Thành phải bấu chặt tay vào mép bàn gỗ tràm để không phát ra tiếng rên rỉ. Gã cố gắng giữ giọng bình tĩnh để trò chuyện:

“Dì... dì Mai, lát nữa khiêng khạp lúa xong, con ra sau vườn đốn mấy tàu dừa che lại cái mái chòi nha.”

Dì Mai khẽ rướn người về phía trước, bầu ngực căng đầy ép sát vào mép bàn, đôi mắt lúng liếng nhìn thẳng vào mắt Thành:

“Ừ, làm gì thì làm, nhưng trưa phải vô nghỉ lưng sớm nha con. Trời nắng nóng vầy nằm ngoài chòi một mình đổ mồ hôi đổ mỡ tội nghiệp lắm.”

“Dạ đúng rồi đó anh Thành,” Lan cười khúc khích, đôi chân dưới bàn vẫn không ngừng vuốt ve, tuốt mạnh khúc cu của gã làm gã suýt nữa đánh rơi chén cơm. “Trưa nắng dữ lắm, để em với mẹ vô buồng quạt mát cho anh nha.”

Sự ngầm hiểu và dung túng giữa ba người bọn họ đã trở thành một luật chơi mới, một trật tự sinh hoạt hoan lạc được che giấu hoàn hảo dưới lớp vỏ bọc gia đình chuẩn mực. Họ tận hưởng bí mật ngọt ngào này mỗi ngày, không còn chút e dè, không còn nỗi sợ hãi tội lỗi. Căn nhà lá ven đê mùa nước lũ giờ đây đã biến thành một thiên đường xác thịt của riêng ba người.

Thành mỉm cười uống cạn chén trà nóng, cảm nhận dòng nước ấm áp trôi xuống cổ họng, hòa cùng ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong bụng. Gã nhìn dì Mai, rồi nhìn sang nốt ruồi duyên trên khóe môi đang cười lẳng lơ của Lan, sẵn sàng cho một giấc trưa nóng bỏng tiếp theo cùng hai người phụ nữ của đời mình.