Thành cúi người nhặt chiếc nơ đỏ bằng nhựa ngay dưới chân, tim đập loạn nhịp đến mức lồng ngực muốn vỡ tung. Chiếc nơ cài tóc quen thuộc của Lan nằm ngay bậc cửa buồng của dì Mai, vẫn còn vương vài sợi tóc đen ngắn ngang vai của cô em họ. Gã đứng ngây người, ngón tay run rẩy siết chặt món đồ chơi bằng nhựa. Sự thật phơi bày rõ ràng: Lan đã đứng ngay tại đây, ghé mắt qua khe cửa gỗ khép hờ để nhìn gã đâm cu lút cán vào lồn mẹ cô.
Thành giấu vội chiếc nơ đỏ vào sâu trong túi quần đùi xám rộng. Gã quay đầu nhìn vào buồng ngủ. Dì Mai đang ngồi trên giường gụ, uể oải kéo lại vạt áo bà ba nâu lụa để che đi bầu ngực vẫn còn đỏ hằn dấu răng cắn của cháu trai. Dì ngẩng đầu, thấy vẻ mặt hoảng hốt của Thành thì chỉ khẽ cười, bàn tay thon dài vuốt lại mái tóc búi lỏng đầy phong tình.
“Làm gì đứng đực ra đó vậy Thành? Ra mé kênh rửa mặt cho mát đi con.” Giọng dì Mai đều đều, dịu nhẹ như chưa từng có cuộc mây mưa cuồng nhiệt vừa diễn ra.
Thành không đáp, gã lách người bước nhanh ra cửa nhà ngoài. Cái nóng hầm hập của buổi chiều miền Tây làm mồ hôi gã tuôn ra như tắm. Gã đi thẳng ra phía mé kênh, nơi chiếc xuồng ba lá đang buộc vào cây cọc tràm, nhằm tìm kiếm chút hơi nước mát mẻ để dập tắt ngọn lửa dục vọng lẫn nỗi sợ hãi đang cào xé ruột gan.
Gã vừa cúi xuống vốc nước kênh vỗ mạnh lên mặt, tiếng bước chân trần loẹt quẹt trên nền đất ẩm đã vang lên ngay phía sau.
Lan đi từ mé kênh vào, thân hình nhỏ nhắn của cô em họ mười chín tuổi hiện rõ dưới lớp áo bà ba hoa nhí màu hồng nhạt ướt đẫm nước mưa. Cô vừa đi xúc bùn hay dọn cỏ ven bờ mà gấu quần lửng đen kéo cao lên tận đùi, để lộ bắp chân tròn lẳn, mịn màng còn dính vài vệt phù sa xám xịt.
Lan tiến sát lại gần, không một chút ngần ngại. Cô cố tình cọ bầu ngực mới lớn, căng tròn và săn chắc qua lớp vải mỏng vào bả vai của Thành. Thành cứng đờ người, gã cảm nhận rõ ràng đầu núm vú cứng ngắc của Lan đang miết nhẹ qua làn da vai trần của mình. Mùi da thịt con gái mười chín tuổi trộn lẫn với mùi nước kênh nồng nồng xộc thẳng vào mũi gã trai trẻ.
“Anh Thành tìm cái này hả?” Lan thì thầm lời mời gọi sát bên tai gã, bàn tay nhỏ nhắn của cô đã thò vào túi quần đùi của gã tự lúc nào, kéo chiếc nơ cài tóc màu đỏ ra.
Bàn tay Lan không rút ra ngay. Ngón tay cô lướt nhẹ qua lớp vải quần đùi mỏng, chạm đúng vào khúc cu của Thành đang bắt đầu cương cứng trở lại sau trận hoan lạc với dì Mai. Thành thở dốc, gã muốn lùi lại nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất bùn.
Lan khẽ khúc khích cười, nốt ruồi duyên nơi khóe môi dưới của cô động đậy đầy khiêu khích. Cô ghé sát mặt vào Thành, hơi thở nóng hổi phả lên cổ gã:
“Anh Thành khỏe quá hen. Hồi nãy em đứng ngoài cửa thấy hết trơn rồi. Anh dập mẹ em dữ quá, cái cu to bự của anh đút vô lồn mẹ làm nước dịch văng tung tóe ra ngoài giường luôn.”
Thành đỏ bừng mặt, gã lắp bắp:
“Lan... em... em nói bậy bạ gì đó...”
“Em đâu có nói bậy.” Lan bĩu môi, bàn tay cô trong túi quần gã bỗng bóp nhẹ lấy thân dương vật đang nóng ran của Thành. “Em thấy anh đâm mẹ sướng đến nỗi mẹ phải cắn chặt tay để không rên lên. Lúc đó... lồn em cũng ngứa ngáy chịu không nổi. Em phải tự thọc ngón tay vô móc lồn của mình cho đỡ thèm đó. Anh Thành coi nè, quần lót của em vẫn còn ướt nhẹp nước lồn đây này.”
Nói rồi, Lan dùng tay kia kéo nhẹ cạp quần lửng đen của cô xuống một chút, lộ ra mép quần lót màu trắng đã thấm đẫm một vệt nước dịch âm đạo sẫm màu, bóng lưỡng. Sự trần trụi và táo bạo của cô em họ làm Thành nuốt nước bọt ực một cái. Khúc cu của gã giật nảy lên trong lòng bàn tay Lan, nở to và cứng ngắc như một khúc củi tràm chịu lửa.
“Anh Thành... anh có muốn giúp em giải tỏa như anh đã làm với mẹ em không?” Lan đưa mắt nhìn gã, ánh mắt tròn xoe nhưng đong đầy dục vọng hoang dại của tuổi dậy thì. “Lồn em nhỏ hơn lồn mẹ, chưa có ai đút vô lần nào hết. Để em cho anh đâm rách lồn em nha?”
Thành hoang mang tột độ. Gã run rẩy ngẩng đầu nhìn về phía ngôi nhà lá. Qua khung cửa sổ buồng khép hờ, bóng dáng dì Mai đang đứng nhìn ra. Dì không hề có ý định chạy ra ngăn cản hay mắng chửi con gái mình. Trái lại, dì Mai tựa người vào vách gỗ, hai tay khoanh trước ngực, trên môi nở một nụ cười đầy dung túng, như thể dì đang thưởng thức một màn kịch hay và sẵn sàng nhường đứa cháu trai cho con gái mình hưởng dụng.
Sự dung túng ngầm của người dì xóa sạch chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu Thành. Gã nhìn xuống thân hình phơi phới của Lan, nhìn bầu ngực đang nhấp nhô phập phồng sau vạt áo bà ba hồng mỏng mảnh ướt sũng nước. Khát khao thể xác bùng lên điên cuồng lấn át nỗi sợ hãi tội lỗi.
Lan nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Thành, những ngón tay nhỏ nhắn đan chặt vào tay gã đầy kiên quyết. Cô nở nụ cười lẳng lơ, kéo gã đi về phía sau vườn vắng, nơi những tán chuối tây rậm rạp và những bụi rậm hoang dại đang chờ đợi để che giấu cuộc hoan lạc mới của hai anh em họ.