Nghe chương 11

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nam tiến sát lại gần, dồn Trang vào góc vách tường gỗ của hành lang tối. Cậu đưa tay bóp nhẹ cằm chị họ, dùng lực khiến cô phải ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên đón nhận hơi thở dồn dập của mình.

"Chị bớt nói nhảm đi." Nam gằn giọng, ánh mắt găm chặt vào nụ cười của Trang. "Chuyện của tôi và mẹ không đến lượt chị quản."

Trang khẽ rên nhẹ khi cằm bị siết đau, nhưng nụ cười khiêu khích trên môi không hề tắt. Cô đưa hai bàn tay mát lạnh luồn vào trong vạt áo thun ba lỗ của Nam, mơn trớn những thớ cơ bụng đang căng cứng.

"Quản sao?" Trang kiễng chân, ghé sát môi vào tai Nam, phả ra luồng hơi ấm nóng. "Tôi không quản. Tôi chỉ muốn xem ngày mai cậu diễn kịch thế nào thôi. Cô Mai vừa nhắn cô Linh tối mai qua ăn cơm đấy. Để cảm ơn cô giáo dạy kèm cho cậu."

Nam sững người. Dương vật bên dưới lớp quần thun xám đột ngột giật mạnh một cái khi Trang lướt đùi cô qua đùi cậu đầy chủ ý.

"Cô Linh?" Nam hỏi lại, giọng trầm xuống.

"Phải, cô giáo đoan trang của cậu." Trang cấu nhẹ vào hông Nam một cái thật đau, rồi lách người qua cánh tay cậu, đi thẳng về phòng. Trước khi khép cửa, cô còn ngoái đầu cười đầy ẩn ý: "Chuẩn bị tinh thần đi, em họ."

Cánh cửa gỗ phòng Trang khép lại với một tiếng động khẽ khàng, để lại Nam đứng trơ trọi giữa hành lang tối tăm. Lồng ngực cậu phập phồng, từng luồng khí nóng thoát ra qua kẽ răng. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng mẹ mình cách đó vài bước chân. Bên trong, bà Mai vẫn nằm trong bóng tối. Cậu cúi xuống nhìn vệt ướt át trên chiếc quần thun xám, hô hấp nặng nề.

Cả ngày hôm sau, căn nhà ống vách mỏng như truyền đi rõ hơn từng tiếng bước chân, từng tiếng thở dài. Nam tránh mặt mẹ, giam mình trong phòng với chồng sách giải đề, đầu óc trống rỗng. Mọi chuyển động phía bên ngoài vách gỗ đều khiến tai cậu giật mình.

Bà Mai cũng viện cớ dọn dẹp để không phải nhìn thẳng vào con trai. Mỗi lần bước qua cửa phòng Nam, bước chân của người mẹ lại ngập ngừng, chiếc bóng gầy guộc của bà đổ dài trên khe cửa khép hờ. Đôi mắt phượng đượm buồn lảng tránh mỗi khi Nam đi xuống cầu thang.

Dì Vy ngồi ở phòng khách xem tivi, thỉnh thoảng lén quan sát nét mặt gượng gạo của chị gái mình. Ngón tay dì miết nhẹ lên viền gối sofa, lồng ngực phập phồng khi ánh mắt chạm trúng bờ vai rộng của đứa cháu trai mười восемь tuổi. Dì nhớ rõ sự cứng nóng từng ép sát vào hông mình dưới lớp khăn tắm sũng nước hôm ấy. Đôi mắt dì lén lút dõi theo Nam từ sau vạt áo thun ba lỗ. Dì nhận ra sự im lặng giữa Nam và bà Mai đã mang một sắc thái khác lạ, không còn là tình mẫu tử bình thường.

Trang lại tỏ ra thản nhiên nhất. Cô đi lại trong nhà với chiếc quần đùi ngắn ôm sát để lộ cặp đùi ngăm khỏe khoắn, thỉnh thoảng liếc nhìn Nam bằng nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. 

Khi hoàng hôn buông sống, tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu sự xuất hiện của cô Linh.

Bữa tối được dọn ra trên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa gian bếp chật hẹp. Năm người ngồi vây quanh khoảng không gian tù túng, tiếng quạt máy kêu rè rè trên tường không xua đi được cái nóng bức của lòng người.

Bà Mai ngồi ở ghế đầu bàn, bên phải là cô Linh và dì Vy, bên trái là Nam và Trang.

Bà Mai mặc bộ đồ bộ màu tím than kín cổng cao tường, chiếc cổ áo được cài cẩn thận đến chiếc nút cuối cùng, che giấu những vết cắn đỏ thẫm mà Nam đã để lại đêm qua. Bà cầm đôi đũa cả, tự tay xới cơm cho cô Linh.

"Cô Linh dùng cơm tự nhiên nhé, nhà chẳng có gì nhiều, chỉ có vài món giản dị." Giọng bà Mai đều đều, cố giữ nguyên vẻ nghiêm nghị thường ngày. Nhưng khi đưa bát cơm cho cô Linh, ngón tay bà khẽ run lên, mắt lảng tránh nhìn về phía Nam.

"Dạ, em cảm ơn chị Mai." Cô Linh khẽ cúi đầu nhận bát cơm.

Hôm nay cô Linh mặc chiếc áo sơ mi màu kem cổ bẻ cùng chân váy đen công sở dài qua đầu gối. Trên mái tóc đen mượt được kẹp gọn gàng phía sau là chiếc kẹp tóc đính đá giả kim cương quen thuộc. Gương mặt cô giáo trẻ thoáng hiện vẻ mệt mỏi, vành mắt hơi thâm quầng. Các ngón chân cô Linh khẽ co lại dưới gầm bàn chật hẹp. Hai đầu gối khép chặt vào nhau phòng thủ, thỉnh thoảng cô khẽ dịch người tránh đi mỗi khi Nam nhấc đũa.

Trang vừa nhận bát cơm từ tay mẹ, ánh mắt lập tức dán chặt vào chiếc kẹp tóc trên đầu cô giáo. Cô khẽ nhếch mép, liếc xéo qua Nam đang ngồi bên cạnh.

Dưới gầm bàn chật hẹp, Trang khẽ tháo một bên dép búp bê. Bàn chân trần mềm mại của chị họ trượt dọc theo bắp chân Nam, nhẹ nhàng luồn qua gấu quần đùi thể thao xám của cậu rồi miết mạnh vào đùi trong.

Nam cứng đờ người, suýt nữa làm rơi chiếc thìa múc canh. Cậu cố giữ lưng thẳng, mắt nhìn chăm chằm vào đĩa thịt luộc trước mặt. Sự đụng chạm đầy khiêu khích của Trang làm cu của cậu nhanh chóng thức tỉnh, cứng ngắc lên dưới gầm bàn ăn. Những ngón chân trần của Trang không hề dừng lại, cô ta dùng lòng bàn chân ôm lấy cu của Nam, từ từ miết dọc thân dương vật qua lớp vải thun mỏng.

Nam cắn chặt môi, bắp đùi cậu căng cứng, cố kiềm chế tiếng thở dốc đang dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.

Dì Vy ngồi đối diện khẽ nhíu mày. Dì cầm bát canh, lén quan sát nét mặt gượng gạo của bà Mai mỗi khi Nam vươn tay gắp thức ăn. Dì cũng nhận thấy sự căng cứng bất thường ở bả vai Nam. Dì Vy khẽ xê dịch chân mình, chạm nhẹ vào đầu gối Nam. Nam giật nảy mình, vội rụt chân lại, nhưng hành động đó vô tình khiến cu của cậu cạ mạnh vào lòng bàn chân của Trang.

Trang khẽ hít vào một hơi nhỏ qua kẽ răng. Ngón chân cái của cô ta bắt đầu nhay mạnh vào gốc dương vật của Nam, cạ xát liên tục qua lớp quần thun mỏng khiến đầu khấc của cậu rỉ ra vài giọt dịch nhờn ướt át.

"Vy, ăn đi em, sao cứ thẫn thờ ra thế?" Bà Mai đột ngột cất tiếng, giọng nói có phần sắc mỏng hơn mọi khi.

Dì Vy giật mình, vội gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát: "Dạ, em ăn đây chị. Tại dạo này trời nóng quá, trong người cứ thấy uể oải."

"Phải đấy," Trang vừa nhai cơm vừa nói, giọng điệu thản nhiên nhưng ánh mắt không rời khỏi cô Linh, "thời tiết này dễ làm người ta mệt mỏi lắm. Cô Linh dạy học cả ngày chắc cũng vất vả. Mà tôi thấy dạo này Nam có vẻ tiến bộ lắm, đêm nào học xong cũng thấy cậu ấy mệt lả người, mặt mũi bơ phờ cả ra."

Cô Linh nghe câu hỏi, mặt lập tức đỏ bừng lên rồi nhanh chóng chuyển sang tái nhợt. Cô siết chặt đôi đũa trong tay, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Nam... Nam tiếp thu rất nhanh. Em chỉ hỗ trợ phần ôn tập thôi."

"Thế ạ?" Trang cười khẽ, ngón chân dưới bàn lại nhay mạnh vào đầu khấc của Nam một cái thật đau để cảnh cáo. "Tôi cứ tưởng hai cô trò có phương pháp dạy học đặc biệt nào đó chứ. Mà chiếc kẹp tóc của cô Linh đẹp thật đấy. Trông quen lắm, hình như tôi từng thấy một chiếc y hệt thế này rơi ở góc bàn học của Nam mấy hôm trước."

Lời Trang vừa dứt, không khí xung quanh bàn ăn lập tức đông cứng lại.

Bà Mai dừng đũa giữa chừng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại nhìn cô giáo. Ngón tay bà Mai siết chặt đôi đũa cả đến mức run rẩy, bà chỉ im lặng cúi đầu, cố nuốt trôi chén cơm.

Dì Vy cũng nhìn sang chiếc kẹp tóc đính đá giả kim cương lấp lánh dưới ánh đèn tuýp, rồi lén nhìn sang Nam, thấy mồ hôi hột đã lấm tấm trên trán cháu trai.

Cô Linh luống cuống đưa tay lên chạm vào chiếc kẹp tóc trên đầu, chiếc kính cận mảnh trên sống mũi suýt tuột xuống. Cô lắp bắp: "Cái này... cái này em mua ở cửa hàng gần trường... chắc là kiểu dáng phổ biến thôi."

"À, ra là vậy." Trang nhún vai, ngón chân trần của cô dưới gầm bàn lại tiếp tục mơn trớn vùng đùi trong của Nam, luồn sâu vào sát kẽ bẹn.

Nam cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ trước sự kích thích từ bàn chân Trang. Cậu liếc mắt nhìn mẹ. Bà Mai vẫn cúi đầu ăn cơm, nhưng hai bên thái dương đã lấm tấm mồ hôi.

"Nam, gắp thêm thịt cho cô giáo đi con." Bà Mai cất giọng, phá vỡ khoảng lặng căng thẳng, nhưng giọng bà khàn đặc đi.

Nam vâng lời mẹ, tay run rẩy gắp một lát thịt mỏng đặt vào bát cô Linh: "Cô ăn đi ạ."

Ngón tay cô Linh run rẩy khi đón lấy lát thịt, cô khẽ nói nhỏ: "Cảm ơn em."

Bữa ăn tiếp tục trôi qua. Tiếng bát đũa chạm nhau lách cách khô khốc vang lên giữa những khoảng lặng kéo dài. Dưới gầm bàn, Trang vẫn tiếp tục di chuyển bàn chân trên đùi Nam, trong khi trên bàn ăn, những ánh mắt dò xét đan chéo vào nhau.

Khi đĩa thức ăn đã vơi đi một nửa, cô Linh đặt bát xuống, vội vàng đứng dậy.

"Chị Mai, em xin phép. Tối nay em còn có ca dạy khác ở trung tâm nên phải đi sớm."

Bà Mai không giữ lại, bà chỉ gật đầu nhẹ: "Vậy cô Linh đi cẩn thận. Nam, ra tiễn cô giáo đi con."

"Dạ." Nam đứng dậy ngay lập tức, muốn thoát khỏi bàn chân nghịch ngợm của Trang dưới gầm bàn. Dương vật của cậu vẫn còn cương cứng, đẩy căng chiếc quần thun xám, khiến cậu phải hơi cúi người khi bước đi để che giấu sự bất thường.

Nam bước theo sau cô Linh ra phía cửa chính. Phía sau lưng cậu, ba cặp mắt đổ dồn theo, lặng lẽ và đầy ẩn ý. Trang tựa lưng vào ghế, nụ cười nửa miệng vẫn treo trên môi. Mẹ Mai cúi đầu dọn bát đĩa, đôi vai gầy rung nhẹ. Dì Vy đứng dậy phụ giúp, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Nam qua khe cửa khép hờ.

Khi ra đến khoảng sân tối trước hiên nhà, cô Linh đột ngột dừng bước. Cô quay người lại, hai tay nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của Nam, bả vai run lên bần bật.

"Nam... chiếc kẹp tóc đó... em đưa lại cho cô đúng không?" Cô Linh thì thầm, giọng nghẹn ngào đầy sợ hãi. "Chị họ em... cô ấy biết chuyện rồi phải không? Chúng ta phải làm sao đây Nam?"

Nam nhìn gương mặt hoảng loạn của cô giáo dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt vào sân, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ cơ thể cô. Cậu bước tới một bước, dồn cô Linh vào sát góc tường tối bên hiên nhà.

Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay vào bên hông cô Linh, ngón tay luồn qua lớp vải sơ mi mỏng chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi ở eo cô.

"Cô đừng sợ." Nam ghé sát tai cô thì thầm, hơi thở ấm nóng của cậu phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô Linh khẽ rùng mình. Mắt cậu vẫn canh chừng cánh cửa gỗ khép hờ phía sau, nơi có ba người phụ nữ khác đang theo dõi từng cử động của họ. "Không ai dám nói gì đâu. Mọi người đều có bí mật riêng của mình. Cô cứ tin em."