"Cô cứ tin em."
Bàn tay Nam siết nhẹ bên hông Linh, cảm nhận làn da mịn màng dưới lớp áo sơ mi mỏng vẫn còn đang run rẩy nhẹ. Cô Linh nhìn sâu vào mắt cậu học trò, hô hấp dồn dập của cô dần bình ổn lại dưới sự trấn an đầy tự tin của Nam. Cô khẽ gật đầu, đưa tay vuốt lại những sợi tóc xơ xác bên thái dương, rồi lùi lại một bước để tạo khoảng cách.
"Cô... cô về đây." Giọng cô Linh nhỏ như tiếng muỗi kêu, đầy vẻ cam chịu lẫn một cảm giác nhẹ nhõm.
Nam buông tay khỏi eo cô, đứng yên nhìn bóng dáng mảnh mai của cô giáo dạy thêm khuất dần sau cánh cổng sắt. Khi cậu quay lưng bước vào nhà, ba cặp mắt vẫn dán chặt vào cậu từ những góc khác nhau của phòng khách và gian bếp. Sự yên ắng đè nặng như một khối đá lớn, nhưng không một ai lên tiếng chất vấn. Nam đi thẳng lên phòng, khép hờ cửa gỗ và nằm vật xuống giường, nhắm mắt lại giữa bầu không khí ngột ngạt quen thuộc.
Đêm đó trôi qua thật chậm. Khi ánh sáng ban mai mờ nhạt vừa hắt qua khe cửa sổ, cánh cửa phòng Nam khẽ động đậy.
Một bóng người mảnh khảnh lén lách vào, khóa chốt cửa cực kỳ khẽ khàng. Đó là Trang.
Trang mặc chiếc quần đùi ngắn cữn và áo hai dây mỏng, mái tóc vàng khói xõa ngang vai. Cô bò lên giường Nam, chủ động trèo lên người cậu.
Nam mở mắt, ôm lấy eo Trang. Trang cúi xuống, áp đôi môi mọng vào môi Nam, trao cho cậu một nụ hôn sâu đầy nồng nàn và lưu luyến.
Đôi môi Trang ấm nóng, mang theo vị ngọt ngào xen lẫn chút đắng cay của buổi sáng sớm. Cậu đưa lưỡi vào sâu bên trong, quấn quýt lấy lưỡi cô, hút hết những mật ngọt của chị họ. Bàn tay Nam luồn dưới lớp áo hai dây mỏng manh của Trang, chạm vào làn da mịn màng ở lưng cô, rồi trượt dần lên xoa nắn bờ vai tròn trịa. Trang khẽ rên rỉ nhẹ vào miệng Nam, hai đùi cô kẹp chặt lấy hông cậu, cọ xát vùng kín nhạy cảm qua lớp vải mỏng vào dương vật đang cương cứng của Nam dưới lớp quần thun.
"Lên thành phố rồi, đừng có quên chị đấy." Trang thì thầm sát tai Nam sau khi dứt nụ hôn, hơi thở cô phả vào vành tai cậu nóng hổi.
"Em không quên đâu." Nam đáp, tay siết chặt mông Trang, cảm nhận sự căng tròn, mềm mại của cặp mông bọc trong chiếc quần đùi ngắn.
Trang khẽ cười nhạt, nụ cười đầy vẻ khiêu khích quen thuộc nhưng lần này có chút gì đó nghẹn ngào. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam, rồi nhanh chóng tuột khỏi người cậu, chỉnh lại vạt áo hai dây bị kéo xếch lên trước khi lặng lẽ mở chốt cửa bước ra ngoài.
Nam nằm lại trên giường, nhìn trần nhà tối mờ. Cậu biết thời khắc rời đi đã cận kề.
Khi ánh nắng ban mai thực sự tràn ngập căn phòng hẹp, Nam bước xuống nhà dưới. Mẹ Mai đã đứng sẵn bên chiếc vali màu xám ở góc phòng khách, bàn tay bà đang vuốt lại những nếp gấp cuối cùng của hành lý.
Bà Mai hôm nay mặc bộ đồ bộ lụa màu xanh thẫm ôm sát những đường cong đằm thắm của người phụ nữ bốn mươi. Gương mặt bà đã lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng đôi mắt phượng đượm buồn vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi sau những đêm dài không ngủ.
"Vali mẹ xếp xong rồi. Lên đó cố gắng học hành, đừng chơi bời lêu lổng." Bà Mai nói, giọng trầm ấm nhưng đều đều.
Nam bước đến gần mẹ, đón lấy tay cầm chiếc vali. Khi tay hai người chạm nhau, bà Mai không buông ra ngay mà siết chặt lấy bàn tay con trai. Lòng bàn tay mẹ ấm áp nhưng run rẩy nhẹ. Nam nhìn thẳng vào mắt mẹ, nhận ra trong đó một giao ước vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Đêm hôm đó, sự sụp đổ của ranh giới đạo đức giữa mẹ và con đã trở thành một bí mật nằm sâu dưới đáy căn nhà này, kết nối họ bằng một sợi dây liên kết cấm kỵ nhưng bền chặt.
"Mẹ giữ gìn sức khỏe." Nam nói khẽ.
Bà Mai khẽ gật đầu, mắt trượt đi chỗ khác để tránh ánh nhìn trực diện của Nam, nhưng bàn tay vẫn siết nhẹ thêm một nhịp trước khi buông ra.
Từ trong bếp bước ra, dì Vy bưng một đĩa xôi nóng đặt lên bàn ăn. Dì mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng voan mỏng màu đỏ đô, mái tóc ngắn ngang vai hơi rối tự nhiên. Khi nhìn thấy Nam, dì Vy khẽ giật mình, ánh mắt lấp lánh sự xao động hoài niệm từ sự cố phòng tắm hôm trước.
Dì bước đến bên Nam, đưa tay khẽ chạm vào vai cậu, bờ vai rắn rỏi của người đàn ông đã lớn khôn dưới mái nhà này.
"Lớn thật rồi, đi học xa phải tự chăm sóc bản thân đấy nhé." Dì Vy cười nhẹ, nhưng bàn tay dì vẫn nán lại trên vai Nam thêm vài giây, cảm nhận lớp cơ thịt săn chắc dưới lớp áo thun ba lỗ của cậu cháu họ.
"Dạ, dì ở nhà giữ sức khỏe." Nam nhìn dì, ánh mắt lướt qua bầu ngực đầy đặn lấp ló sau cổ váy khoét sâu của dì Vy, gợi nhớ lại những đụng chạm thể xác nóng bỏng trong bóng tối phòng tắm.
Nam kéo vali bước ra phía cửa chính. Đúng lúc đó, từ ngoài đầu ngõ, bóng dáng cô Linh xuất hiện. Cô mặc chiếc áo sơ mi voan trắng mỏng phối cùng chân váy bút chì ôm sát đùi, chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh được cài gọn gàng trên mái tóc đen thẳng mượt.
Cô Linh bước vào sân, trên tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ. Cô đứng đối diện với Nam dưới mái hiên nhà, ánh mắt vẫn còn một chút e ngại sau trận mây mưa trên bàn học hôm trước, nhưng cô đã cố lấy lại vẻ đoan trang của một giáo viên dạy kèm.
"Cô đến gửi em cuốn sổ ghi chép công thức toán thi đại học." Cô Linh nói, đưa cuốn sổ cho Nam.
Nam đón lấy cuốn sổ, ngón tay cậu cố tình lướt qua ngón tay cô Linh, cảm nhận làn da mềm mại của cô giáo. Cô Linh khẽ rùng mình, gò má ửng hồng nhưng không lùi lại.
"Cảm ơn cô." Nam thì thầm, nhìn sâu vào mắt cô giáo.
Tiếng còi xe khách ngoài đầu ngõ vang lên khô khốc cắt ngang bầu không khí. Nam biết đã đến giờ đi. Cậu quay lại nhìn căn nhà lần cuối, rồi kéo vali bước nhanh ra cổng.
Cậu bước lên xe khách, chọn một chỗ ngồi sát cửa kính. Khi chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi, Nam nhìn qua cửa kính thấy bóng dáng bốn người phụ nữ đứng im lặng tiễn đưa dưới hiên nhà. Mẹ Mai đứng giữa, dì Vy bên cạnh, Trang tựa lưng vào cổng sắt, và cô Linh đứng hơi lùi lại phía sau. Họ đứng đó, mỗi người mang một bí mật xác thịt riêng với cậu, tạo nên một mạng lưới đồng lõa im lặng vĩnh viễn dưới mái nhà vách mỏng này.
Chiếc xe khách tăng tốc, đưa Nam rời xa quê nhà, hướng về thành phố lớn phía trước với những ký ức dục vọng đen tối nhưng ngọt ngào làm hành trang trưởng thành.