Thảo đứng im phăng phắc, nín thở để luồng sáng vàng vọt kia không chạm vào cơ thể đang đẫm mồ hôi và dịch thủy của mình. Giữa phòng tắm vách lá dừa chật hẹp, tấm lưng trần khỏa thân của cô áp chặt vào lồng ngực nóng hổi của Nam. Bên ngoài, tiếng chổi quét lá cây của bà Tư vẫn loẹt xoẹt đều đặn, mỗi nhịp quét như một cây kim chọc thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Thảo. Vệt sáng từ ngọn đèn bão quét dọc qua khe hở vách lá, rọi lên mảng da thịt đùi trong ẩm ướt của cô, nơi dòng tinh dịch hỗn hợp của Nam vẫn đang từ từ trượt xuống dọc theo bắp chân. Cô cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ ngực của Nam căng lên chịu lực, nhịp tim anh đập mạnh mẽ, điềm tĩnh nện vào lưng cô. Khi tiếng bước chân cộp cộp của bà Tư nhỏ dần rồi mất hút phía dãy nhà bếp, Nam mới khẽ nới lỏng vòng tay siết quanh eo cô.
Chưa kịp để Thảo mở lời, Nam đã ghé sát tai cô nói thầm bằng chất giọng trầm thấp, lạnh lùng:
“Đi theo tôi. Bà Tư có thể quay lại bất cứ lúc nào.”
Thảo ngoan ngoãn gật đầu trong bóng tối của dải lụa bịt mắt. Nam nắm chặt lấy cổ tay cô, dắt cô bước ra khỏi phòng tắm vách lá. Lớp cỏ ướt lạnh buốt dưới chân trần đột ngột tiếp xúc khiến Thảo khẽ rùng mình, hai bầu ngực trần căng tròn nảy lên theo từng bước chạy vội vã. Cô hoàn toàn mù lòa, chỉ biết bám víu vào lực kéo dứt khoát từ bàn tay to rộng, thô ráp của Nam. Anh đưa cô đi qua khoảng sân nhỏ lộng gió chướng, hướng thẳng vào gian nhà ba gian đang trùng tu dở dang phía trước.
Mùi vôi vữa ẩm mốc lẫn mùi gỗ xẻ mới cắt lập tức xộc vào mũi Thảo khi bước qua bậc cửa. Nam đẩy cô tựa sát vào một cây cột gỗ lim lớn ở giữa gian phòng chính. Lớp vỏ gỗ lim nhám ráp, lạnh ngắt áp vào tấm lưng trần đẫm dầu dừa của Thảo làm cô co rúm người lại, thở dốc từng hơi ngắt quãng để lấy lại dưỡng khí. Dải lụa đen vẫn bịt chặt mắt cô, biến không gian xung quanh thành một vực thẳm đen đặc vô tận.
“Nam... cởi ra cho em...” Thảo thì thầm, giọng cô khản đặc, van nài trong bóng tối. “Em không thấy gì hết. Đêm nay tối quá.”
“Cứ giữ nguyên như vậy,” Nam ra lệnh, giọng anh dứt khoát dội thẳng vào tai cô. “Tôi chưa cho phép em nhìn. Đêm nay, em chỉ cần nghe và cảm nhận.”
Lời nói của Nam khiến tim Thảo đập mạnh hơn. Khi thị giác bị tước đoạt hoàn toàn, thế giới xúc giác của cô trở nên nhạy bén đến mức cực đoan. Cô cảm nhận được từng thớ cơ bắp săn chắc trên ngực anh đang phập phồng, làn da rám nắng nóng hổi cọ xát vào bầu ngực mềm mại của cô, và cả dòng dịch thể hỗn hợp giữa nước dâm của cô và tinh dịch của anh đang chầm chậm trượt dọc theo đùi trong, ẩm ướt và lạnh dần khi tiếp xúc với luồng gió đêm luồn qua khe lá. Sự cô độc và bóng tối bao trùm lấy cô, nhưng chính cái ôm chặt của Nam lại là điểm tựa duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ. Cô hoàn toàn phụ thuộc vào anh, không biết anh sẽ làm gì tiếp theo, chỉ có thể phó thác thân thể mình cho người đàn ông này.
Nam khẽ buông cô ra một chút. Thảo vô thức với tay ra phía trước, cố gắng tìm kiếm hơi ấm của anh trong khoảng không tối tăm.
“Đứng yên,” Nam khẽ vỗ vào mông cô, một cái vỗ nhẹ nhưng đủ khiến cô giật mình khép hai chân lại.
Anh cúi xuống nhặt chiếc quần satin đen và chiếc áo bà ba lụa ngà dưới đất lên. Thảo nghe tiếng vải sột soạt, rồi cảm nhận được bàn tay Nam chạm vào mắt cá chân cô. Anh nâng một chân cô lên, luồn ống quần satin vào đùi cô. Lớp vải satin mát lạnh khi chạm vào làn da đẫm dầu dừa liền dính chặt lấy đùi, tạo ra cảm giác nhớp nháp nhưng đầy khêu gợi. Nam thô bạo kéo mạnh chiếc quần lên qua hông cô, ngón tay anh lướt qua mép lồn vẫn còn đang hé mở và ướt đẫm nước dâm. Thảo khẽ rên lên một tiếng nhỏ, cơ thể run rẩy đứng không vững.
Nam không nói một lời, tiếp tục khoác chiếc áo bà ba lên vai cô. Những ngón tay thô ráp của anh lướt trên da thịt nhạy cảm ở cổ, ở ngực khi anh tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo. Thảo đứng im lìm như một con búp bê gỗ, đón nhận sự chăm sóc mang đầy tính chiếm hữu này. Cô ngửi thấy mùi dầu dừa Mỏ Cày nồng nàn quyện với mùi mồ hôi nam tính của Nam ngay sát mũi mình. Sự phụ thuộc này khiến cô cảm thấy một niềm khoái cảm đê tiện nhen nhóm trong lòng, xua đi phần nào nỗi sợ hãi về ngôi nhà cổ.
Đúng lúc Nam vừa cài xong chiếc cúc áo cuối cùng dưới tà áo bà ba của cô, một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ phía dưới nền nhà tắm, dội thẳng vào thính giác đang căng ra hết cỡ của Thảo.
*Cào... cạch... cào... cạch...*
Âm thanh khô khốc, sắc nhọn cào mạnh vào các thớ gỗ cổ, nghe rõ mồn một như thể có thứ gì đó đang dùng móng vuốt cào từ dưới lòng đất lên. Thảo giật bắn người, hai tai cô ù đi. Bóng tối trước mắt cô bỗng chốc biến thành một vực sâu vô tận, nơi những ký ức kinh hoàng về bóng ma dòng họ Lê, về những lời đồn đại bùa chú trấn yểm lập tức ùa về bóp nghẹt lý trí của cô. Cô không nhìn thấy gì, điều đó càng khiến tiếng cào cạch dưới sàn gỗ vang lên phóng đại gấp trăm lần trong đầu cô.
“Nó lại tới... nó dưới sàn nhà... Nam ơi, nó ở dưới đó!” Thảo hét lên một tiếng thất thanh, toàn thân co rúm lại.
Cơn hoảng loạn tâm thần bùng phát dữ dội khiến cô không còn kiểm soát được hành vi của mình. Mặc dù dải lụa đen vẫn bịt chặt mắt, Thảo điên cuồng vung tay đẩy mạnh lồng ngực Nam ra. Cô loạng choạng chạy nhào ra khỏi phòng tắm lá dừa theo bản năng sinh tồn. Bóng tối bao trùm khiến cô không định hướng được phương hướng, hai chân trần giẫm lên cỏ ướt lạnh ngắt ở khoảnh sân nhỏ rồi va vấp lao thẳng vào gian nhà ba gian đang trùng tu dở dang phía trước.
“Thảo! Đứng lại!” Giọng Nam vang lên đầy uy lực từ phía sau, tiếng bước chân nặng nề của anh rượt theo sát nút.
Nhưng Thảo đã hoàn toàn chìm vào cơn điên loạn. Cô chạy loạng choạng trong gian nhà tối tăm chứa đầy những chồng gỗ xẻ, giàn giáo và mùi vôi vữa ẩm mốc. Tiếng cào cạch dưới sàn gỗ như bám đuổi sát nút sau gót chân cô, vang lên dồn dập hơn. Trong lúc quờ quạng tìm lối thoát, cơ thể Thảo va mạnh vào cây cột gỗ lim lớn ở giữa gian phòng chính. Cú va chạm đau điếng khiến cô ngã chúi về phía trước. Hai tay cô bấu víu lung tung vào thân cột để tìm điểm tựa.
Những ngón tay của cô chạm phải một lớp giấy bản thô nhám. Đó là lá bùa cổ bằng giấy bản màu vàng đã xỉn màu bọc quanh cột nhà, trên đó vẽ những đường chu sa đỏ tựa như những vệt máu khô. Trong cơn điên cuồng và hoảng loạn vì bóng tối, Thảo dùng móng tay cào cấu điên cuồng vào thân gỗ, vô tình làm rách toạc lá bùa cổ bọc bên ngoài. Tiếng giấy rách vang lên xoành xoạch giữa không gian tĩnh lặng, những mảnh bùa rách đôi rơi lả tả xuống sàn gỗ đầy bụi bặm.
Ngay lập tức, một bàn tay sắt đá nắm chặt lấy gáy cô, ấn mạnh mặt cô vào thân cột gỗ lim. Nam đã đuổi kịp. Anh nhìn xuống những mảnh bùa rách dưới đất, gương mặt tối sầm lại dưới bóng tối của gian phòng trùng tu. Một luồng uy thế áp bức lập tức bao trùm lấy không gian xung quanh.
“Thảo!” Giọng Nam vang lên trầm thấp, chứa đựng sự giận dữ tột độ. “Tôi đã bảo em phải kiểm soát bản thân thế nào? Ai cho phép em phá hỏng đồ đạc trong nhà, lại còn dám xé bùa trấn?”
Thảo run rẩy quay đầu lại, nhưng dải lụa đen vẫn che kín mắt cô, khiến cô không thể nhìn thấy vẻ mặt của anh. Cô chỉ cảm nhận được hơi thở nóng hổi, dồn dập của Nam đang phả vào sau gáy mình và lực tay siết chặt đến đau đớn trên cổ tay cô. Sự giận dữ lạnh lùng của Nam lúc này còn đáng sợ hơn cả những tiếng động ma quái dưới sàn. Cô khóc nấc lên, toàn thân run rẩy dựa sát vào cây cột gỗ:
“Em... em sợ quá... em nghe tiếng dưới sàn... Nam ơi, thả em ra, em không thấy gì hết...”
“Bịt mắt lại chính là để em học cách lắng nghe tôi, chứ không phải để em hóa điên rồi đập phá,” Nam lạnh lùng nói, giọng anh không hề có một chút xoa dịu nào của sự dỗ dành. Anh thô bạo xoay người cô lại, áp chặt lưng cô vào mặt chiếc bàn gỗ trắc cổ kính đặt giữa phòng. “Em đã vi phạm quy tắc. Em cần một bài học để nhớ lại thế nào là phục tùng.”
Thảo khóc nấc, hai tay co trước ngực, cố gắng van nài trong bóng tối vô vọng. Nhưng Nam không nghe lời giải thích. Anh nắm lấy hai cổ tay cô, kéo ngược ra sau lưng cô rồi dùng một tay khóa chặt lấy chúng. Lực tay của anh mạnh mẽ như gông cùm, khiến cô không cách nào nhúc nhích. Bằng một động tác dứt khoát, Nam ép mạnh thân trên của cô nằm sấp xuống chiếc bàn gỗ trắc cổ kính. Làn da mặt bàn gỗ trắc trơn nhẵn, lạnh ngắt tiếp xúc với lớp áo lụa mỏng của cô, tạo nên một sự tương phản nhiệt độ đột ngột làm cô khẽ rùng mình.
“Nam... đừng... em xin lỗi...” Thảo khóc nghẹn, nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, nỗi sợ hãi bắt đầu nhường chỗ cho một cảm giác kích thích kỳ lạ. Nỗi đau và sự trừng phạt của anh đang dần kéo cô ra khỏi những ảo giác điên loạn.
Nam đứng phía sau cô. Tay kia của anh nắm lấy mép quần satin đen của cô, lột mạnh xuống tận đầu gối. Cặp mông trần căng tròn, trắng ngần của Thảo lộ ra hoàn toàn dưới không gian nhập nhoạng của gian phòng trùng tu. Làn da mông mịn màng của cô co thắt lại khi tiếp xúc với luồng không khí lạnh lẽo của gian nhà trống. Cô cảm giác được cơ thể mình hoàn toàn phơi bày, trần trụi và bất lực, trong khi dải lụa đen vẫn bịt chặt mắt khiến cô không thể biết Nam đang chuẩn bị làm gì.
Nam quay sang phía đống đồ nghề đặt trên kệ gỗ gần đó. Thảo nghe tiếng gỗ va chạm, rồi tiếng một vật gì đó dẻo dai khẽ vun vút trong không khí. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Đó là tiếng roi mây. Chiếc roi mây cũ màu nâu sẫm mà anh đã thu giữ từ chiếc rương cổ trong gian thờ.
Nam bước lại gần, chiếc roi mây khẽ nhịp nhịp trên làn da mông căng tròn của cô như một sự cảnh cáo. Cảm giác mát lạnh từ đầu roi mây lướt nhẹ trên da thịt khiến Thảo run bắn lên, hai bầu ngực ép chặt xuống mặt bàn gỗ trắc.
“Tôi phạt em vì tội làm rách bùa trấn và mất kiểm soát,” Nam tuyên bố bằng giọng điệu lạnh lùng của một người phán xử.
*Vút... Chát!*
Ngọn roi mây quất mạnh xuống bờ mông bên phải của Thảo. Tiếng roi xé gió vang lên lảnh lót, sắc lẹm trong gian phòng trống trải. Làn da trắng mịn lập tức hằn lên một đường đỏ hồng nổi bật, nóng rực. Thảo hét lên một tiếng đau edớn, cơ thể cô uốn cong lên theo bản năng, hai bàn tay bị khóa chặt phía sau lưng nắm chặt lấy nhau để chống chịu cơn đau.
“Nói cho tôi biết, em sai ở đâu?” Nam hỏi, ngón tay cái thô ráp của anh miết nhẹ qua lằn roi đỏ vừa tạo ra, mang lại một cảm giác vừa đau rát vừa kích thích tê dại.
“Em... em không giữ bình tĩnh... em làm rách bùa...” Thảo nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa bên trong dải lụa đen, thấm ướt một mảng mặt bàn gỗ trắc dưới mặt cô.
*Vút... Chát!*
Nhát roi thứ hai giáng xuống mông bên trái, chồng lên một góc của vết cũ. Cơn đau rát bỏng lan tỏa dữ dội, đánh thẳng vào hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của cô. Sự đau đớn thể chất này kỳ lạ thay lại như một dòng nước mát dập tắt hoàn toàn ngọn lửa hoảng loạn tâm thần trong tâm trí cô. Những ảo giác về bóng ma, tiếng cào cạch dưới sàn đột ngột lùi xa, nhường chỗ cho sự hiện diện áp đảo của Nam và cơn đau rát buốt trên da thịt. Cô nhận ra mình cần nỗi đau này, cần sự trừng phạt này của anh để bám víu vào thực tại, để biết mình vẫn đang an toàn dưới sự kiểm soát của anh.
“Nói lại rõ ràng cho tôi nghe,” Nam ra lệnh, giọng anh vẫn không hề dịu đi.
“Em sai rồi... em không nghe lời anh... em đã mất kiểm soát...” Thảo khóc nấc lên, giọng cô run rẩy nhưng đầy vẻ quy phục.
*Chát! Chát! Chát!*
Ba nhát roi tiếp theo liên tiếp giáng xuống không chút nương tay. Cặp mông trần của Thảo giờ đây hằn sâu năm lằn roi đỏ hồng, sưng nhẹ và nóng rực như lửa đốt. Mỗi nhát roi giáng xuống là một lần cơ thể cô run rẩy uốn cong, tiếng khóc của cô đã mất đi sự hoảng loạn của một kẻ điên, chỉ còn lại sự giải phóng u uất tích tụ bấy lâu nay. Nỗi đau nồng nhiệt này kích thích mạnh mẽ vào dây thần kinh cột sống, truyền thẳng xuống vùng nhạy cảm giữa hai đùi cô. Thảo cảm nhận rõ ràng lồn của mình đang co thắt kịch liệt dưới lớp quần satin bị tuột xuống chân. Nước dâm nóng hổi bắt đầu chảy ra xối xả, ướt đẫm cả kẽ đùi cô.
Nam dừng roi. Anh cúi xuống, áp sát cơ thể nóng hổi của mình vào lưng cô. Cặp mông lằn roi đỏ rực của cô nhô cao trong tư thế quy phục hoàn toàn dưới sức nặng của anh.
“Em có muốn tiếp tục bị phạt không?” Nam thì thầm vào tai cô, ngón tay anh luồn xuống dưới, chạm vào lồn đang mở rộng và ướt đẫm của cô. Ngón tay anh miết mạnh vào hạt ngọc nhạy cảm khiến Thảo ưỡn người lên rên rỉ dữ dội.
“Nam... phạt em nữa đi... dùng cu của anh phạt em đi...” Thảo cầu xin, giọng cô khản đặc, chứa đựng khát vọng phục tùng đến điên cuồng trong bóng tối của dải bịt mắt. “Đút cu của anh vào lồn em đi... trừng phạt em đi...”
Yêu cầu đê tiện và sự quy phục hoàn toàn của cô gái dưới thân kích thích bản năng thống trị trong Nam lên đến đỉnh điểm. Ánh mắt anh tối sầm lại. Anh buông cổ tay cô ra, nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần kaki thô ráp của mình. Dương vật của Nam đã cương cứng từ lâu, nóng hổi và gân guốc, dựng đứng lên giữa không khí lạnh lẽo của gian nhà cổ. Anh nắm lấy hông Thảo, kéo mạnh cô lùi lại sát mép chiếc bàn gỗ trắc cổ kính.
Thảo chỉ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khổng lồ đang áp sát từ phía sau. Khi cô còn đang run rẩy thở dốc, Nam đã thô bạo nắm lấy một bên đùi cô, nhấc cao lên. Đầu dương vật to lớn, bóng bẩy chất dịch của anh miết mạnh dọc khe lồn đang hé mở, rồi nương theo lượng nước dâm tràn trề mà thúc một cú cực mạnh vào tận sâu trong âm đạo cô.
“Á... Nam!”
Thảo hét lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cú đâm lút cán đột ngột khiến cô cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình bị xuyên qua. Lồn cô thắt chặt lấy thân dương vật gân guốc của anh, những thớ thịt ấm nóng co bóp kịch liệt theo bản năng để ôm trọn lấy sự xâm nhập thô bạo này. Mặt bàn gỗ trắc trơn nhẵn dán chặt lấy bầu ngực và bụng dưới của cô, sự lạnh lẽo của gỗ cổ tương phản hoàn toàn với hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể hai người.
Nam không cho cô thời gian để thích ứng. Anh lập tức bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và liên tục. Tiếng da thịt va chạm nhau vang lên chan chát giữa gian phòng rộng lớn đang trùng tu dở dang.
*Bạch! Bạch! Bạch!*
“Hự... ngoan ngoãn chịu đựng cho tôi,” Nam gầm nhẹ, hai tay anh bấu chặt lấy eo Thảo, móng tay siết sâu vào da thịt cô để giữ cố định hông cô trước lực đâm dữ dội. “Em muốn bị phạt bằng thứ này đúng không? Nhìn xem lồn em đang nuốt lấy cu của tôi chặt thế nào này.”
“Ưm... đau... sướng quá... Nam ơi... đâm mạnh nữa đi...” Thảo run rẩy gào lên trong bóng tối.
Dải lụa bịt mắt dính chặt vào thái dương đầy mồ hôi của cô. Không nhìn thấy bất cứ thứ gì khiến mọi cảm giác vật lý lúc này đều được phóng đại. Cô cảm nhận rõ rệt từng gờ gân trên thân dương vật của anh đang cọ xát kịch liệt vào thành âm đạo nhạy cảm, cào qua cào lại điểm G sâu bên trong, mang lại những đợt khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Lằn roi trên mông cô vẫn còn nóng rát bỏng, mỗi lần Nam thúc hông va chạm vào mông cô lại kích hoạt một đợt đau đớn xen lẫn hưng phấn cuồng nhiệt.
Nam xoay người cô nằm ngửa ra trên bàn gỗ trắc, hai chân cô bị anh kéo banh rộng sang hai bên. Thảo hoàn toàn bất lực, hai tay quờ quạng nắm lấy mép bàn gỗ để tìm điểm tựa. Nam áp sát người xuống, cùi chỏ đè nặng lên hai vai cô, khóa chặt cô dưới thân. Dương vật anh rút ra gần hết rồi lại đâm sầm vào, trực tiếp tấn công vào cửa tử cung cô.
“Nhìn tôi này Thảo,” Nam thì thầm, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng. Nhưng rồi anh chợt nhớ ra dải lụa đen vẫn đang bịt kín mắt cô. Sự chiếm hữu ích kỷ trỗi dậy, anh cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh của cô, ngay vị trí nốt ruồi nhỏ nhạy cảm.
“A!” Thảo cong người lên, lồn cô co thắt dữ dội phun ra một luồng nước dâm nóng hổi, bôi trơn thêm cho cuộc làm tình bạo liệt.
“Em không cần nhìn. Chỉ cần nhớ kỹ cảm giác này,” Nam vừa nói vừa liên tục thúc hông. Cu anh cắm sâu vào lồn cô, mang theo tiếng nước dâm nhớp nháp chập chạp vang lên liên hồi: *Phầm phập... phầm phập...*
Chiếc bàn gỗ trắc cổ kính nặng nề bắt đầu rung chuyển theo nhịp chuyển động điên cuồng của họ. Lực tác động quá lớn khiến bốn chân bàn gỗ ma sát với nền ván sàn, tạo ra những tiếng két két chói tai. Sự kết hợp giữa tiếng thở dốc nồng nàn, tiếng da thịt va chạm thô bạo và tiếng rên rỉ van xin của Thảo lấp đầy gian phòng tối.
Cảm thấy tư thế này chưa đủ sâu, Nam thô bạo kéo Thảo đứng dậy. Anh bắt cô tựa sát người vào chiếc cột gỗ lim lớn, mông hơi cong ra phía sau. Nam nâng một chân của Thảo lên, gác lên chiếc bàn gỗ trắc bên cạnh (tư thế đứng kê chân), để lộ ra cửa lồn đỏ hồng, sưng tấy vì bị cọ xát liên tục, nước dâm lẫn dịch thủy óng ánh chảy dài xuống đùi.
Nam đứng từ phía sau, nắm chặt lấy một bên hông cô và đâm dương vật vào từ phía sau. Ở góc độ này, cu anh đi thẳng vào góc sâu nhất của âm đạo. Mỗi cú thúc của anh đều thô bạo và dứt khoát, nện mạnh vào mông cô đến mức cơ thể Thảo nảy lên liên tục, hai tay cô bấu chặt vào vỏ cột gỗ lim đến mức móng tay gần như muốn gãy.
“Ưm... Nam... sâu quá... em chết mất... cu của anh to quá...” Thảo khóc nấc lên, nước mắt và mồ hôi thấm ướt dải lụa đen. Sự trừng phạt này quá bạo liệt, vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của cô nhưng lại mang đến một cảm giác thỏa mãn đê tiện chưa từng có.
“Kẹp chặt lấy. Đừng để chảy ra ngoài,” Nam thở dốc dồn dập, nhịp độ thúc hông của anh ngày càng nhanh và mạnh hơn, báo hiệu cao trào đang đến gần. Dương vật của anh căng phồng lên trong lồn cô, nóng bỏng như một thanh sắt nung đỏ.
Lực đâm liên hoàn của Nam làm cả thân hình Thảo run bần bật. Tiếng gầm rú của gió chướng ngoài hiên hòa cùng tiếng thở dốc hổn hển của hai người tạo nên một bầu không khí gợi dục và điên cuồng. Nam thúc mạnh liên tiếp mười mấy cú chí mạng, găm sâu dương vật vào tận cùng âm đạo cô. Anh ôm chặt lấy eo cô, giữ chặt không cho cô di chuyển rồi gầm lên một tiếng trầm đục.
Một luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc và dồi dào phun trào mạnh mẽ vào sâu bên trong tử cung Thảo. Cùng lúc đó, Thảo ưỡn người lên, toàn bộ các thớ cơ co thắt kịch liệt dưới làn sóng cực khoái khổng lồ. Lồn cô kẹp chặt lấy dương vật Nam, nước dâm nóng hổi phun ra xối xả, hòa quyện với tinh dịch chảy tràn ra ngoài mép âm đạo, nhỏ giọt xuống nền nhà gỗ bên dưới.
Họ đứng yên như thế trong vài phút để tận hưởng dư âm của cơn cực khoái. Nam chầm chậm rút dương vật ra khỏi lồn cô, mang theo một tiếng *chút* ẩm ướt đầy kích thích. Thảo hoàn toàn kiệt sức, hai đầu gối mềm nhũn, cơ thể cô đổ sụp xuống dựa vào cột gỗ lim.
Đúng lúc Nam vừa thả chân Thảo xuống mặt đất, sức nặng từ hai cơ thể đè nặng lên một điểm cùng với sự rung chấn kịch liệt từ cuộc làm tình bạo liệt trước đó đã tạo nên một áp lực quá tải lên cấu trúc sàn gỗ cổ mục nát.
*Rắc... Rắc... Rầm!*
Tiếng gỗ gãy giòn giã vang lên đầy kinh ngạc. Một tấm ván sàn gỗ cổ dưới chân Nam bất ngờ phát ra tiếng gãy lớn rồi sụt thẳng xuống bên dưới. Nam nhanh tay ôm chặt lấy eo Thảo kéo giật ngược về phía sau, tránh cho cả hai bị rơi xuống theo.
Trước mắt họ, ngay dưới nền ván sàn vừa sụt lún, lộ ra một khoảng tối sâu hoắm, bốc lên một mùi ẩm mốc nồng nặc xen lẫn luồng khí lạnh lẽo nổi da gà. Tiếng gió rít từ bên dưới khe hở dội ngược lên nghe u uất như tiếng khóc than của người chết.