Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nam lập tức rút phắt dương vật vẫn còn bán cương ra khỏi lồn Thảo. Tiếng da thịt tách rời ẩm ướt bị lấn át hoàn toàn bởi chuỗi âm thanh đập cửa cộc cộc dồn dập vang lên từ dưới sàn gỗ, ngay sát chân giường gụ. Thảo hoảng hốt mở miệng định thét lên, nhưng bàn tay to bản, thô ráp của Nam đã kịp thời bịt chặt lấy môi cô. Anh kéo mạnh cơ thể đang run rẩy của cô áp sát vào vòm ngực nóng hổi của mình trong bóng tối bao trùm phòng ngủ để giữ lặng thinh tuyệt đối.

Hơi thở của Thảo nghẹn ứ nơi cổ họng, nóng hổi và dồn dập phả vào lòng bàn tay Nam. Cả hai đều bất động giữa bóng tối đặc quánh của căn phòng ngủ cổ kính. Bên dưới sàn gỗ gụ, những chấn động cơ học vẫn đang truyền qua lớp gỗ lim dày, khiến hai cơ thể đang dính chặt vào nhau cảm nhận rõ rệt từng nhịp rung bần bật. Cơn chấn động lan nhanh từ dưới đất lên đến chân giường gụ, làm những khớp mộng gỗ cổ lâu năm rên rỉ kẽo kẹt.

Trong không gian tối tăm, tim Thảo đập thình thịch liên hồi bên dưới lồng ngực lép nhép mồ hôi. Lớp dầu dừa bôi trơn trơn láng quyện với dịch thủy ấm nóng chảy dọc xuống đùi trong làm cô lạnh toát. Cô nép chặt vào lòng Nam, nín thở nghe ngóng. Tiếng đập từ căn hầm ngầm bên dưới nấc lên thêm vài tiếng khô khốc rồi đột ngột ngưng bặt. Sự im lặng sau đó còn đáng sợ hơn, giống như một thứ gì đó dưới lòng đất đang nhe nanh vuốt chờ đợi họ.

Nam từ từ buông tay khỏi miệng Thảo. Anh ghé sát tai cô thì thầm, giọng trầm thấp đầy uy lực:

"Mặc đồ vào. Tôi xuống dưới xem."

Thảo run rẩy gật đầu. Bóng tối khiến cô không thấy rõ mặt anh, nhưng hơi ấm bốc lên từ vòm ngực săn chắc và mùi nam tính nồng đượm của anh là thứ duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ. Nam nhặt chiếc đèn pin trên bàn gỗ, vặn nhẹ nấc sáng yếu nhất để tránh gây chú ý, rồi nhanh chóng mặc lại chiếc quần túi hộp sẫm màu cùng chiếc áo sơ mi kaki. 

Quay lại giường, anh nhặt chiếc áo bà ba trắng ngần và chiếc quần satin đen mặc vào cho cô. Thảo lúc này hoàn toàn bất lực, đôi tay cô vẫn còn bủn rủn, run lẩy bẩy bấu chặt lấy gấu áo anh như tìm kiếm điểm tựa. Nam không nói một lời, anh gỡ cuộn dây đay quấn góc giường. Anh ra lệnh cho cô xoay lưng lại, bắt hai tay cô vòng ra sau lưng rồi đặt hai cổ tay chồng lên nhau. Sợi dây đay thô nhám được anh quấn chặt ba vòng quanh cổ tay cô, thắt một gút đơn vững chãi nhưng không làm cản trở hoàn toàn mạch máu lưu thông. 

Nam nhìn sâu vào mắt Thảo trong ánh sáng lờ mờ của đèn pin:

"Để đảm bảo em không chạy loạn khi hoảng sợ. Sợi dây này sẽ giữ em luôn ở trong tầm kiểm soát của tôi. Hiểu chưa?"

"Em... em hiểu rồi," Thảo lí nhí đáp, cảm nhận sợi dây đay thô ráp miết vào làn da cổ tay nhạy cảm, mang lại một cảm giác bị trói buộc đầy an toàn.

Nam không thắt đầu dây còn lại vào thắt lưng mình để tránh vướng víu khi leo thang. Anh cuộn gọn phần dây đay còn thừa dài hơn hai mét lại, cầm chắc trong lòng bàn tay trái của mình, đóng vai trò như một sợi dây dắt bảo hiểm.

Hai người di chuyển chậm rãi sang gian phòng bên cạnh. Ánh đèn pin của Nam quét qua sàn nhà, dừng lại ở nơi tấm ván sàn bị sụt xuống từ chiều, tạo thành một khoảng tối sâu hoắm bốc mùi đất ẩm mốc. Nam rọi đèn pin xuống lỗ hổng, phát hiện một chiếc thang tre thô sơ cắm thẳng xuống lòng đất.

"Tôi xuống trước. Em bám sát ngay sau," Nam ra lệnh bằng giọng trầm thấp. "Tôi sẽ giữ dây bảo hiểm cho em."

Anh bắt đầu bước xuống trước.

Mùi bùn đất ẩm ướt xộc thẳng vào mũi Thảo ngay khi cô cúi đầu sát miệng hầm. Thứ không khí ngầm đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm lấy da thịt cô khi cô đặt bàn chân trần đầu tiên lên bậc thang tre. Thang tre thô sơ này đã nằm dưới lòng đất lâu năm, bị bao phủ bởi một lớp rêu xanh ẩm ướt, nhớp nháp và trơn trượt vô cùng. Mỗi nhịp bước xuống của Nam lại khiến chiếc thang tre kẽo kẹt run rẩy trong bóng tối sâu hoắm của lòng đất.

Bàn chân trần của Thảo chạm vào bậc thang tre đầu tiên, cảm giác lạnh lẽo và trơn tuột của rêu ẩm lập tức truyền thẳng lên đỉnh đầu cô. Nỗi sợ hãi tột độ bùng lên khi cô nhận ra hai tay mình đã bị trói chặt hoàn toàn ra sau lưng. Không có đôi tay bám víu vào hai bên thành thang, cô cảm giác cơ thể mình như một cánh diều đứt dây, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ ngã nhào vào khoảng không đen tối sâu thẳm phía dưới.

"Nam... anh ơi... em không bám được... em sợ ngã..." Thảo mếu máo, giọng cô run lên bần bật, hai đầu gối co rúm lại không dám dịch chuyển thêm.

"Không được hoảng loạn. Xoay người lại, áp bụng vào các bậc thang," giọng Nam từ bên dưới truyền lên, trầm ấm và vững chãi đến kỳ lạ. "Dùng đầu gối và mũi chân để tìm điểm tựa. Tôi đang giữ dây. Cứ bước xuống."

Thảo nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế sự sợ hãi đang dâng tràn. Cô chầm chậm xoay người lại, ép sát bầu ngực phập phồng và phần bụng phẳng lỳ vào các nấc thang tre ẩm ướt. Lớp rêu nhớp nháp thấm qua lớp vải áo bà ba mỏng dính vào làn da cô, lạnh ngắt. Sợi dây đay trói sau cổ tay cô thả thõng xuống phía dưới, lơ lửng giữa khoảng không. 

Nam đi trước ở phía dưới khoảng hai bậc thang. Anh dùng một tay nắm chặt chiếc đèn pin để rọi đường cho cô, tay còn lại vòng ra sau nắm chặt lấy sợi dây đay thừng dắt bảo hiểm. Trọng lượng cơ thể vững chãi và sức mạnh từ cánh tay anh truyền qua sợi dây đay trở thành điểm tựa duy nhất của cô lúc này.

Mỗi khi Thảo run rẩy dịch chuyển một chân xuống bậc tiếp theo, Nam lại siết nhẹ sợi dây đay trong lòng bàn tay. Lực ghì chắc chắn của anh giữ cho cơ thể cô không bị đổ ngửa ra khoảng không tối tăm phía sau, đồng thời ép sát cơ thể cô vào các bậc thang tre. Làn da nhạy cảm ở cổ tay cô cọ xát liên tục với sợi đay thô ráp mỗi khi cô loạng choạng, tạo nên cảm giác đau rát nhẹ nhưng kích thích lạ lùng, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt đang bao vây cơ thể.

Những ngón chân trần của cô mò mẫm trong bóng tối, cảm nhận lớp rêu trơn tuột và các mấu tre thô ráp. Có những lúc mũi chân cô trượt khỏi bậc thang, cơ thể cô hẫng đi một nhịp làm cô suýt hét lên, nhưng ngay lập tức, sợi dây đay trong tay Nam căng mạnh, kéo giữ cô lại một cách thô bạo nhưng vô cùng an toàn. Cứ thế, từng nấc, từng nấc một, sự kiểm soát tuyệt đối của Nam qua sợi dây trói đã đưa cô vượt qua nỗi sợ hãi tột cùng để xuống sâu hơn vào lòng đất.

Chân họ chạm vào nền đất nện ẩm ướt của căn hầm ngầm. Dưới lòng hầm, lớp bùn nhão se lạnh len vào giữa các ngón chân Thảo, nhớp nháp và lạnh ngắt. Sương chướng dưới này dường như dày đặc hơn, phản chiếu luồng sáng trắng của chiếc đèn pin trên tay Nam thành những vệt sương mù đục ngầu, trôi nổi lờ lững quanh những chiếc cột gỗ lim nâng đỡ sàn nhà cổ.

Nam ra hiệu cho Thảo đứng sát sau lưng mình. Anh buông bớt dây đay nhưng vẫn giữ chặt đầu dây trong tay trái, tay phải cầm đèn pin quét một vòng quanh căn hầm. Không gian dưới này rộng hơn Thảo tưởng, được nâng đỡ bởi những cột gỗ lim lớn mốc meo, bám đầy mảng bám của thời gian.

Bỗng nhiên, từ góc tối phía đông hầm vang lên tiếng rên rỉ u uất, sau đó là những câu bùa chú kỳ quái vang vọng méo mó qua một chiếc loa. Âm thanh rền rĩ, ma quái chập chờn lúc xa lúc gần khiến toàn thân Thảo run bắn lên. Cô giật thót mình, theo bản năng thụt lùi lại khiến sợi dây đay căng mạnh. Lực kéo đột ngột từ tay Nam truyền thẳng về phía sau, siết chặt hai cổ tay bị khóa sau lưng của cô, khiến da thịt cô nóng rát.

"Đứng im," Nam gằn giọng, giọng nói trầm thấp lạnh lùng của anh lập tức dập tắt sự hoảng loạn đang nhen nhóm của Thảo. Anh giật nhẹ sợi dây đay, kéo cô sát lại sau lưng mình. "Có tôi ở đây. Không được tự ý lùi lại."

Thảo nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế tiếng thở dốc. Cô nép hẳn người vào tấm lưng rộng của Nam, cảm nhận sự che chở từ người đàn ông đang nắm giữ dây trói của mình.

Nam bắt đầu di chuyển chậm rãi về hướng phát ra âm thanh. Anh không đi nhanh mà bước từng bước vững chãi trên nền bùn nhão, mắt cảnh giác quan sát từng kẽ hở giữa các cột gỗ lim. Tiếng bùa chú vang lên mỗi lúc một rõ, xen lẫn tiếng lạch cạch của gỗ và kim loại. 

Ánh sáng đèn pin của Nam đột ngột dừng lại ở một góc khuất sau cột lim lớn. Dưới ánh sáng trắng loe loét, một bóng đen đang cúi khom người. Gã đàn ông này gầy gò, mặc chiếc áo bà ba đen rách rưới, tay cầm chiếc chày gỗ chuẩn bị đập tiếp vào nắp một chiếc hòm sắt rỉ sét đặt trên bàn gỗ mục để tạo ra tiếng động gõ cửa giả lập. Bên cạnh gã, một chiếc loa cầm tay mini đang phát ra tiếng bùa chú ma quái thu âm sẵn từ một chiếc băng cassette cũ kỹ.

Bị ánh sáng đột ngột chiếu thẳng vào mắt, bóng đen hốt hoảng nheo mắt. Gã ném mạnh chiếc loa cầm tay mini về phía đầu Nam để đánh lạc hướng, rồi nhanh như cắt luồn lách qua những chiếc cột gỗ lim mốc meo để trốn chạy. 

"Đứng im!" Nam quát lớn, giọng anh vang vọng đanh thép trong vách hầm chật hẹp.

Gã đàn ông không hề có ý định đầu hàng. Gã luồn lách cực kỳ tinh vi giữa các hàng cột lim cổ thụ, lợi dụng bóng tối và sự thông thuộc địa hình để hướng về phía lối thoát nhỏ dẫn ra mương dừa ngoài kia. Nam nhanh chóng buông sợi dây đay đang giữ Thảo ra, hét lớn:

"Đứng im tại chỗ đó cho tôi!"

Nói rồi, Nam lao vút đi trong bóng tối. Gã đột nhập vừa chạy vừa dùng tay đẩy đổ một chiếc kệ gỗ mục nát chứa đầy những mảnh sành sứ cũ kỹ xuống nền đất. Tiếng sành sứ vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc, tạo ra một đống chướng ngại vật cản đường. Nam lách mình qua những mảnh vỡ một cách nhịp nhàng, đôi giày chuyên dụng của anh giẫm lên đống đổ nát vang lên những tiếng rạo rực.

Gã đàn ông chạy đến gần lối thoát ngầm, phát hiện lối đi đã bị một cành dừa nước mục chặn lại từ lúc nào. Gã cuống cuồng quay đầu lại thì thấy Nam đã áp sát. Đường cùng, gã nhặt một thanh sắt rỉ sét dài khoảng nửa mét từ đống phế liệu bên góc hầm, quật mạnh một cú chí mạng vào mặt Nam.

Nam nghiêng đầu né tránh đường hành hung trong gang tấc. Thanh sắt xé gió sượt qua má anh, đập mạnh vào thân cột gỗ lim tạo nên một tiếng *bốp* chói tai. Không đợi gã đàn ông kịp vung tay lần thứ hai, Nam bước lên một bước dài, dùng tay trái gạt phăng cánh tay cầm sắt của gã, đồng thời áp sát cơ thể vạm vỡ của mình vào gã. Với một thế võ khóa điêu luyện của dân công trình thường xuyên phải đối phó với những vụ ẩu đả trên công trường, Nam bẻ ngoặt cánh tay cầm thanh sắt của gã ra sau lưng.

Gã đàn ông rú lên một tiếng đau đớn, thanh sắt rớt keng xuống nền bùn. Gã cố dùng sức bình sinh, xoay người thúc cùi chỏ còn lại vào sườn Nam nhằm thoát thân. Nhưng Nam đã đoán trước được hướng chuyển động. Anh dùng đầu gối huých mạnh vào khoeo chân gã, khiến gã khuỵu xuống nền đất ẩm ướt. Nam đè nặng toàn bộ trọng lượng cơ thể lên lưng gã, ấn mạnh đầu gã sâu vào lớp bùn nhão nhớp nháp bên dưới.

"Buông tôi ra! Ma vương quật chết bây giờ!" Gã đàn ông gầm ghè, cố lấy giọng ma quái để hù dọa.

Nam siết chặt khớp vai gã, ấn mạnh đầu gã sâu hơn vào bùn: "Bớt giả thần giả quỷ đi."

Gã đàn ông rú lên đau đớn khi khớp vai bị bẻ ngoặt ra sau, liên tục van xin: "Á! Đau... đau tôi! Xin cậu... tha cho tôi!"

Thảo đứng từ xa, nín thở quan sát cuộc đối đầu bạo lực. Khi Nam rọi đèn pin hắt ngược từ dưới đất lên khuôn mặt lấm lem bùn đất của kẻ đột nhập, cô kinh ngạc thốt lên:

"Thằng Bảy!"

Đó chính là Bảy, gã làm thuê vốn vẫn hiền lành, ít nói của gia đình cô.

Bảy mếu máo khai ra, giọng run lẩy bẩy:

"Cậu Nam, cô Thảo tha cho con! Con chỉ làm thuê thôi! Có người đưa tiền bảo con phải dọa cho cô Thảo sợ hãi mà bán rẻ miếng đất này đi..."

Nam không hề thả lỏng lực tay, anh đè nặng đầu gối lên lưng Bảy, gằn giọng hỏi bằng tông giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự uy hiếp lạnh lùng, tàn nhẫn:

"Ai thuê mày? Nói rõ ra."

"Dạ... dạ là ông Hai bên cồn... ổng muốn mua đất xây nhà máy xay lúa sát mé kênh này nhưng cô Thảo hổng chịu bán... Ổng đưa tiền bảo con mỗi đêm canh giờ đập cửa giả ma dọa cô Thảo... Lối đi dưới mương dừa dẫn thẳng vào căn hầm này từ lâu rồi, con chỉ việc chui vào đây làm theo lời ổng... Con xin cô Thảo, xin cậu Nam tha cho con..."

Nam siết chặt khớp vai Bảy thêm một lần nữa, khiến gã kêu ré lên đau đớn rồi mới nhặt đoạn dây đay thừng anh mang theo, trói chặt hai tay gã vào chiếc cột đỡ hầm vững chãi gần đó. Anh giật phăng chiếc loa cầm tay đang phát âm thanh bùa chú, tắt ngóm nó đi. Căn hầm trở lại vẻ lặng thinh tịch mịch, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của ba người và tiếng gió chướng rít qua các kẽ hở nền nhà phía trên.

Cơn hoảng sợ tột độ tích tụ suốt bấy lâu nay trong lòng Thảo bỗng chốc vỡ òa. Không hề có ma quỷ nào cả. Mối nguy hiểm tâm linh đè nặng lên cô suốt thời gian qua hóa ra chỉ là một âm mưu hèn hạ của con người. Sự thật này giải phóng tâm trí cô khỏi nỗi ám ảnh điên cuồng, nhưng đồng thời, nó cũng nhường chỗ cho sự phấn khích tột cùng. Một luồng điện dục vọng chạy dọc sống lưng cô khi cô nhìn Nam đứng hiên ngang trong bóng tối, gương mặt góc cạnh đẫm mồ hôi đầy vẻ nam tính thống trị vừa khống chế kẻ thù một cách tàn nhẫn.

Nam quay lại nhìn Thảo. Ánh mắt anh tối sầm lại, hừng hực ngọn lửa ham muốn khi nhìn thấy lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo bà ba xộc xệch, để lộ bờ vai trần và một phần bầu ngực trắng ngần.

Anh bước lại gần Thảo, dùng một tay nắm lấy sợi dây đay vẫn còn nối ở cổ tay cô. Anh kéo mạnh một cái về phía mình, khiến cô loạng choạng tiến về phía trước, hai bầu ngực sữa căng tròn ép sát vào vòm ngực rộng lớn của anh.

"Em có thấy mình yếu đuối không, Thảo?" Nam hỏi, giọng anh khàn đặc, phả hơi thở nóng hổi lên khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô. "Chỉ một tiếng động giả tạo mà em đã sợ đến mức rúm ró cả người lại. Nếu tôi không dùng dây khóa em lại, có phải em đã chạy trốn như một con thú bị dồn vào đường cùng rồi không?"

Thảo run rẩy, đôi mắt to tròn ướt đẫm nước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh. "Em... em xin lỗi... Em sợ lắm... Nhưng giờ em biết có anh ở đây rồi. Em không sợ nữa."

"Có tôi ở đây, nhưng em đã quên mất quy tắc," Nam miết nhẹ ngón tay thô ráp lên vệt hằn đỏ trên cổ tay bị trói phía sau của cô. "Quy tắc là gì? Khi có biến cố, em phải đứng im và chờ đợi mệnh lệnh của tôi. Em đã giật dây chạy trốn. Đó là một sự bất tuân."

"Em sai rồi... anh Nam..." Thảo nghẹn ngào, hai đầu gối cô đã mềm nhũn, chỉ muốn quỳ xuống dưới chân anh để nhận hình phạt. "Anh phạt em đi... Em muốn được anh trừng phạt."

"Tôi sẽ phạt em," Nam nói, giọng anh trầm ấm nhưng lạnh lùng. "Nhưng trước tiên, em phải lau sạch cho tôi."

Nam buông đầu dây đay ra nhưng vẫn để hai cổ tay Thảo bị khóa chặt phía sau lưng. Anh đứng trước mặt cô, chậm rãi cởi phăng cúc quần, lôi dương vật đã cương cứng đỏ ửng, to lớn và nóng hổi ra ngoài. Thân dương vật khổng lồ dài khoảng mười bảy phân, đường kính to bản nổi đầy những gân máu cuồn cuộn bò dọc theo lớp da mỏng màu sẫm. ��ầu khấc to tròn, hồng đậm rỉ ra một giọt nước nhờn trong suốt dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin đặt dưới đất hắt lên.

"Quỳ xuống," anh ấn mạnh vai cô. "Dùng miệng của em làm sạch nó."

Thảo ngoan ngoãn quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt dưới chân anh. Hai đầu gối trần của cô chạm vào lớp bùn nhão se lạnh, bùn bám đầy lên làn da trắng mịn của cô, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích. Thảo ngước nhìn dương vật to lớn đang dựng đứng ngay trước mặt, nuốt nước bọt một cách khó khăn. Đôi môi cô khẽ run rẩy hé mở, chầm chậm ngậm lấy đầu khấc hồng đậm của anh.

Nhiệt độ nóng hổi và mùi nam tính nồng đậm của Nam lập tức tràn ngập khoang miệng Thảo. Cô đưa lưỡi ra, liếm láp xung quanh rãnh quy đầu, liếm sạch giọt dịch nhờn trong suốt đang rỉ ra. Nam đứng thẳng, hai tay chống hông, cúi đầu nhìn cô hầu hạ mình với ánh mắt lạnh lùng đầy chiếm hữu. Anh khẽ rên lên một tiếng trầm đục khi khoang miệng ấm áp, ẩm ướt của cô bao bọc lấy phần đầu dương vật nhạy cảm.

Thảo bắt đầu di chuyển đầu nhịp nhàng, nuốt sâu dương vật của anh vào trong cổ họng. Mỗi lần cô đẩy môi vào tận gốc, những gân máu cuồn cuộn trên thân dương vật lại cọ xát vào vòm họng và đôi môi mỏng của cô. Đôi tay bị trói chặt sau lưng khiến cô không thể dùng tay giữ lấy đùi Nam để làm điểm tựa, cô chỉ có thể quỳ gối dưới bùn nhão, ngửa cổ đón nhận sự xâm nhập thô bạo của anh vào khoang miệng mình. Tiếng mút mát ẩm ướt cùng tiếng thở dốc của cả hai vang vọng khắp vách hầm chật hẹp, át đi tiếng gió rít bên ngoài.

Nam dùng tay luồn vào tóc Thảo, giữ chặt đầu cô rồi bắt đầu tự di chuyển hông, thúc nhẹ vào miệng cô. Sự thô bạo tăng dần khiến Thảo phải trợn tròn mắt, nước mắt sinh lý trào ra bên khóe mi, chảy dọc xuống gò má lấm lem đất cát. 

"Tốt lắm," Nam khen ngợi bằng giọng khàn đặc, anh rút dương vật đẫm nước bọt ra khỏi miệng cô. Đầu khấc to tròn lúc này bóng loáng dịch vị, dựng đứng hừng hực giữa không gian tối tăm.

Nam cúi xuống, thô bạo nắm lấy vai Thảo kéo cô đứng dậy. Anh bắt cô xoay người lại, áp sát khuôn mặt và hai ngực vào chiếc cột gỗ lim vững chãi gần đó. 

"Chống đầu gối xuống bùn. Nhấc cao mông lên," Nam ra lệnh, giọng nói trầm thấp không chút ấm áp nhưng chứa đựng uy lực khiến Thảo không thể kháng cự.

Thảo run rẩy quỳ hai đầu gối xuống lớp bùn nhão, hai tay vẫn bị trói ngoặt ra sau lưng bằng sợi dây đay thô ráp. Cô cố gắng nhổm cao mông lên, tạo thành tư thế phục tùng tuyệt đối của con thú nhỏ trước kẻ săn mồi. Chiếc quần satin đen của cô đã bị Nam kéo tuột xuống tận đùi từ lúc nào, để lộ hai cánh mông tròn lẳn, trắng ngần nổi bật giữa không gian tối tăm của căn hầm ngầm. Dưới ánh đèn pin hắt ngang từ nền đất, âm đạo của cô đang hé mở, ướt đẫm dâm dịch hòa quyện cùng dầu dừa bôi trơn từ trận mây mưa trước đó, lấp lánh như một bông hoa dại đẫm sương đêm.

Nam quỳ một gối phía sau cô, một tay nắm lấy sợi dây đay trói cổ tay cô kéo ngược lên trên để cố định tư thế, tay kia vuốt dọc từ thắt lưng xuống hai cánh mông ấm nóng. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh vào mép âm đạo đang phập phồng của cô, khiến nước dâm trào ra nhiều hơn, ướt sũng cả ngón tay anh.

"Anh Nam... xin anh... đâm vào đi... Em muốn có anh..." Thảo cầu xin, giọng cô nghẹn ngào, hơi thở dồn dập phả vào lớp vỏ gỗ lim mốc meo trước mặt.

Nam không đáp lời. Anh căn chỉnh đầu dương vật nóng hổi ngay trước cửa âm đạo đang khát khao của cô, rồi bất ngờ thúc mạnh một cú lút cán từ phía sau.

"Á...!" Thảo hét lên một tiếng rên rỉ đầy sung sướng xen lẫn đau đớn khi thân dương vật khổng lồ, gân guốc của Nam xuyên qua các thớ cơ chật hẹp, cắm thẳng vào tận cùng cổ tử cung của cô. 

Sự va chạm thể xác bạo liệt vang lên một tiếng *bạch* khô khốc giữa lòng hầm ẩm ướt. Nam bắt đầu thực hiện những cú thúc dồn dập và tàn nhẫn. Trọng lượng cơ thể vạm vỡ của anh ép mạnh lên lưng cô theo từng nhịp đẩy, khiến hai đầu gối cô lún sâu hơn vào lớp bùn nhão. Sợi dây đay trói sau lưng cô giật nảy theo từng nhịp thúc, cọ xát vào làn da cổ tay nhạy cảm tạo nên những vệt đỏ hằn sâu đau rát, nhưng chính nỗi đau thể xác đó lại đẩy khoái cảm trong âm đạo cô lên đến đỉnh điểm.

"Ưm... anh Nam... mạnh quá... lồn em nát mất... anh ơi..." Thảo khóc nấc lên, hai bầu ngực sữa của cô cọ sát mạnh mẽ vào vỏ cột lim nhám xịt mỗi khi Nam thúc mạnh từ phía sau. 

Tiếng thịt da va chạm bôm bốp vang vọng liên hồi khắp vách hầm chật hẹp. Nam siết chặt eo cô, để lại những vết lằn đỏ của ngón tay trên làn da trắng mịn. Dương vật của anh liên tục cọ xát với thành âm đạo nóng ẩm, tạo ra những đợt rung chấn kịch liệt chạy dọc sống lưng cả hai. Lồn cô kẹp chặt lấy thân dương vật của anh, liên tục co bóp xung quanh lớp gân máu cuồn cuộn, nước dâm bắn tung tóe ra ngoài mép âm đạo hòa cùng lớp bùn nhão bám trên đùi trong của cô.

Nam thúc liên tục hàng chục cú mạnh mẽ, mỗi cú đâm đều cắm lút tận đáy, không cho cô một nhịp thở. Sự hoang dại và kích thích từ không gian tối tăm dưới lòng đất, cùng sự có mặt của kẻ thù bị trói ở cột bên cạnh càng làm tăng thêm sự kích thích điên cuồng. 

"Kẹp chặt lấy," Nam gầm khàn bên tai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào gáy cô làm cô rùng mình. "Em là của tôi, Thảo. Cả đời này cũng đừng hòng chạy thoát khỏi tay tôi."

"Em... em thuộc về anh... Nam ơi... bắn vào trong em đi..." Thảo rên rỉ điên cuồng, cơ thể cô ưỡn cong lên đón nhận từng cú thúc chí mạng.

Nhịp thúc của Nam nhanh và mạnh đến mức nghẹt thở. Cực khoái khổng lồ ập đến làm toàn bộ các thớ cơ trong lồn Thảo co thắt kịch liệt. Nam gầm lên một tiếng trầm đục, đâm mạnh cú cuối cùng găm sâu dương vật vào tận cùng âm đạo cô và giữ chặt hông cô lại. Một luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc và dồi dào phun trào mạnh mẽ vào sâu bên trong tử cung Thảo.

Cả hai đứng yên trong tư thế đó, hơi ấm của hai cơ thể tỏa ra hòa quyện cùng mùi mồ hôi và mùi bùn đất nồng nặc. Nam chầm chậm rút dương vật ra khỏi lồn cô, mang theo một tiếng động ẩm ướt đầy kích thích. Thảo hoàn toàn kiệt sức, cô đổ sụp xuống nền đất ẩm ướt, hai đầu gối lấm lem bùn nhão, hai tay vẫn bị trói chặt phía sau lưng.

Từ phía trên, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chầm chậm len lỏi qua khe hở của sàn nhà gỗ bị vỡ. Luồng sáng nhạt nhòa, sắc cạnh rọi xuống lòng hầm tối tăm, chiếu sáng hai cơ thể đẫm mồ hôi, lấm lem bùn đất và dính chặt vào nhau của họ trong sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.