Cánh chốt cửa bằng gỗ vừa sập mạnh vào khấc, bóng tối đặc quánh trong căn chòi canh điền đã dồn ụp lên mặt Tám Bờ, kéo theo sức nặng hộ pháp của Hai Thạnh đè nghiến lấy cơ thể gầy gò của cô. Luồng hơi nóng hôi hám và mùi rượu đế nồng nặc phả thẳng vào mũi cô gái trẻ, khiến lồng ngực cô lập tức co thắt lại vì lợm giọng. Gã đẩy thốc cô xuống chiếc chõng tre ọp ẹp kê sát vách lá dừa nước xơ xác. Hai bàn tay to khỏe, thô bạo của gã địa chủ bóp mạnh lấy hai vai cô, găm chặt cơ thể cô gái tá điền xuống mặt tre ráp lạnh.
Tờ giấy nợ cộp dấu đỏ – thứ giao kèo cô vừa dùng cả danh dự để đổi lấy – tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy, rơi nhẹ xuống nền đất nện ẩm ướt bên dưới gầm chõng. Tám Bờ nghe tiếng tờ giấy chạm đất nhẹ bẫng, nhưng trong lòng cô, nó nặng như một tảng đá dìm cả gia đình cô xuống bùn sâu của kiếp nghèo khổ. Bả vai cô đau điếng, tê dại dưới sức nặng của gã đàn ông lực lưỡng. Cô cố xoay xở đầu, dùng chút sức tàn để đẩy vòm ngực rộng lớn đang phập phồng của gã ra, nhưng hai vai cô đã bị găm chặt như bị đóng đinh đóng cọc vào mặt chõng.
"Cậu Hai... tui lạy cậu... từ từ để tui..." Cô chưa kịp thốt ra hết câu, Hai Thạnh đã dùng bàn tay to bản, chai sạn bịt chặt lấy miệng cô.
"Câm mồm! Đã ký rồi thì biết thân biết phận. Mày tưởng mày là tiểu thư đài các chắc?" Gã cười gằn, đôi mắt một mí ti hí đỏ ngầu lên vì dục vọng dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu hỏa treo trên vách. "Hôm nay không có thằng Đực, cũng chẳng có tía má mày ở đây cứu đâu. Ngoan ngoãn chịu đựng thì tao còn nương tay, bằng không thì đừng trách tao ác."
Mùi rượu đế rẻ tiền hòa với mùi mồ hôi dầu nồng nặc trên người Hai Thạnh xộc thẳng vào mũi Tám Bờ, khiến cô nghẹt thở. Chiếc chõng tre dưới lưng cô rên rỉ những tiếng kẽo kẹt khô khốc như sắp gãy đôi dưới sức nặng của hai cơ thể. Những thanh giát tre già, nứt nẻ vì nắng mưa lâu ngày, cứa qua lớp áo bà ba mỏng mảnh của cô, cọ xát vào da lưng gây nên những vệt đau rát buốt. Cô cố giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ vào không khí, tìm kiếm một điểm tựa vô vọng trên nền đất nện, nhưng Hai Thạnh chỉ cần dùng một đầu gối to khỏe đè nghiến lên hai đùi cô, dập tắt mọi sự phản kháng yếu ớt.
Hai Thạnh cúi đầu xuống, ghé sát vách tai cô, thở ra những hơi nóng hôi hám. Gã cười khục khục trong cổ họng, giọng khàn đặc đầy đe dọa:
"Trốn này. Cắn tao này. Hôm trước ở đập nước mày ngon lắm mà? Con nhỏ tá điền gan cùng mình. Sao giờ nằm im re như con cá mắc cạn vậy bưởi? Cắn nữa đi? Cắn thử coi tao có bẻ gãy răng mày ra không?"
Tám Bờ uất nghẹn, nước mắt nóng hổi trào ra từ khoé mắt, chảy tràn qua gò má rồi thấm vào lòng bàn tay ráp ngón của gã đang bịt chặt miệng cô. Cô cảm nhận được vết sẹo răng cắn lõm sâu trên mu bàn tay phải của gã – vết tích của sự phản kháng tuyệt vọng bên đập nước mấy hôm trước – đang tì mạnh vào má cô. Vết thương cũ của gã đã kết vảy cứng, nhưng áp lực từ việc ghì chặt mặt cô khiến nó hằn lên da cô một cảm giác đau buốt rõ rệt. Mỗi nhịp thở của cô đều bị chặn lại, nghẹn ngào và tức tối nơi cuống họng. Nỗi sợ hãi tột cùng đan xen với niềm kiêu hãnh bị chà đạp tàn nhẫn khiến cô muốn phát điên. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ nếu mình buông xuôi phản kháng bằng cách tự sát, tía má cô sẽ là những người gánh chịu cơn thịnh nộ của nhà Bá hộ.
"Mày nghe cho rõ đây," Hai Thạnh thì thào, giọng đầy phấn khích xen lẫn tàn nhẫn, "đêm nay mày hầu hạ tao cho chu đáo. Chỉ cần tao thấy không vừa lòng một chút, sáng mai tao cho thằng Tám Sét dẫn lính xuống dỡ cái chòi rách của tía má mày. Để xem lão già ho lao của mày chịu nổi mấy sương mấy nắng ngoài đồng hoang. Còn đứa em song sinh của mày nữa... con Út Sen ấy, tao mà nói một tiếng với tía tao, lão Lợi sẽ quẳng nó ra chuồng trâu ngay lập tức. Mày khôn hồn thì nằm im cho tao chơi."
Lời đe dọa của gã địa chủ như gạt đi chút sức lực phản kháng cuối cùng của Tám Bờ. Cơ thể cô run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của gió đêm luồn qua khe liếp lá dừa nước, mà vì nỗi bất lực tột cùng của kẻ nghèo hèn. Tía cô đang nằm bẹp một chỗ trong căn chòi lá rách nát, hơi thở khò khè đứt quãng, mỗi lần ho là ngực lại rút lên từng hồi đau đớn như có dao cắt. Má cô thì tảo tần ngược xuôi, lưng còng rạp dưới những gánh lúa mướn, gánh bùn lò gạch mà vẫn không đủ tiền mua nổi thang thuốc bắc cho chồng. Còn Út Sen... đứa em gái ngây thơ của cô, giờ cũng đang ở trong cái dinh cơ tăm tối kia của nhà Bá hộ, đối mặt với những hiểm nguy rình rập. Cô không thể để tía má bị đuổi đi. Cô không thể để gia đình mình tan nát. Sự hy sinh này, dù nhục nhã đến mấy, cũng là chiếc phao cứu sinh duy nhất mà cô có thể bấu víu vào lúc này.
Nhận thấy sự buông xuôi trong cơ thể cô gái trẻ, Hai Thạnh cười đắc thắng. Gã từ từ buông bàn tay đang bịt miệng cô ra, nhưng lập tức chuyển xuống bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt hí chứa đầy dục vọng thú tính của gã dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu hỏa.
"Biết điều vậy có phải ngoan không," Hai Thạnh cười khẩy, ngón tay cái thô bạo miết mạnh vào môi cô làm nó sưng đỏ lên. "Mày có da có thịt, lại là gái trinh, hầu hạ tao cho tốt rồi tao cho tiền mua thuốc cho tía mày."
Không một chút thương xót, Hai Thạnh dùng một tay giữ chặt hai cổ tay Tám Bờ ghì chặt lên phía đầu cô, tay kia thô bạo giật phăng chiếc áo bà ba cũ kỹ của cô gái trẻ. Tiếng vải rách xoèn xoẹt vang lên chói tai trong không gian chật hẹp của chòi canh. Những chiếc cúc áo đứt tung, bay lả tả trên nền đất nện ẩm ướt, có cái chạm vào giát tre phát ra tiếng kêu cạch cạch nhỏ nhoi. Gã tiếp tục kéo phăng chiếc quần đen bạc màu của cô xuống chân, quẳng mạnh sang một bên góc chòi.
Cơ thể dậy thì căng tràn của cô gái đồng quê phơi bày hoàn toàn trước mắt gã dưới ánh sáng lờ mờ. Làn da bánh mật săn chắc, khỏe khoắn của cô gái lao động lấp lánh mồ hôi. Dù hằng ngày phải dầm mưa dãi nắng nơi ruộng sâu lò gạch, nhưng những phần cơ thể được che sau lớp áo vải thô vẫn giữ được vẻ mịn màng, căng tràn sức sống của tuổi mười tám. Bầu ngực cô phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở dồn dập, sợ hãi. Hai núm vú hồng hào, nhỏ nhắn co rúm lại trước làn gió lạnh ùa vào từ khe cửa. Giữa hai đùi cô, bộ phận sinh dục nữ (lồn) hồng hào, non tơ chưa từng bị bàn tay đàn ông nào chạm tới hiện ra, khép chặt đầy e thẹn, xung quanh có lơ thơ vài sợi lông tơ mềm mại đen nhánh.
Hai Thạnh nuốt nước miếng ực một cái, mắt gã dán chặt vào vùng nhạy cảm của cô gái trẻ. Gã không kìm nổi thú tính, đưa bàn tay thô ráp vuốt ve thô bạo từ bầu ngực căng tròn xuống cái bụng phẳng lì, rồi ép hai đùi cô ra.
"Đẹp... Đẹp quá..." Gã lầm bầm, mắt trợn trừng. "Con nhỏ tá điền hôi hám hằng ngày mà cởi ra lại ngon lành thế này. Thằng Sét nói không sai, mày đúng là thứ phẩm chất thượng hạng. Làn da này, cái lồn này... đêm nay tao phải vắt kiệt mày mới được."
Cảm giác bàn tay thô nhám, đầy chai sạn của Hai Thạnh cọ xát lên làn da non mịn ở bụng và đùi trong khiến Tám Bờ rùng mình ghê tởm. Cô co rúm người lại, cố khép chặt đùi nhưng gã đã chen một đầu gối to khỏe vào giữa hai chân cô, tách rộng chúng ra. Gã cúi xuống, há miệng ngoạm lấy một bên ngực cô, cắn mạnh.
"Á!" Tám Bờ bật ra tiếng khóc đau đớn. Gã cắn mạnh đến mức răng lún sâu vào da thịt cô, để lại những vết hằn đỏ rớm máu trên bầu ngực căng tròn. Hơi thở của gã phả vào ngực cô nóng hôi hổi, kèm theo nước bọt nhớp nháp làm cô muốn nôn mửa.
Gã không dừng lại ở đó. Sự kháng cự yếu ớt của cô càng kích thích thú tính trong gã. Hai Thạnh vội vã cởi phăng chiếc quần lụa của mình, để lộ ra dương vật (cu) thô lớn, gân guốc đang dựng đứng đầy hung tợn. Con cu của gã dài và to bản, gân xanh nổi lên cuồn cuộn dọc thân dương vật sẫm màu, đầu cu đỏ lựng và chảy ra một chút dịch nhờn hôi hám. Gã không hề vuốt ve hay dạo đầu cho cô gái trẻ, mà thô bạo nắm lấy hai hông cô, dí sát đầu cu nóng hổi vào khe lồn đang co thắt dữ dội vì sợ hãi.
"Kẹp chặt vào! Để tao xem lồn mày khít đến mức nào!" Hai Thạnh gầm gừ.
Gã dùng lực hông đâm mạnh một nhát chí mạng vào bên trong lồn cô gái trẻ.
"Á! Tía ơi!"
Tiếng thét đau đớn tột cùng của Tám Bờ bị nuốt chửng trong tiếng gió rít bên ngoài chòi. Cơn đau xé rách ập tới, nóng rát và nhức buốt dồn dập ở hạ bộ. Sự thô bạo không chút chuẩn bị, không một chút dịch nhờn bôi trơn khiến đầu cu to lớn của gã địa chủ chọc thủng màng trinh non nớt của cô gái trẻ như một mũi khoan sắt nóng bỏng cắm thẳng vào thớ thịt mềm. Máu trinh đỏ tươi lập tức tuôn ra, chảy dọc theo đùi cô, thấm xuống những kẽ giát tre rồi nhỏ giọt xuống đất.
Chiếc chõng tre ọp ẹp dưới thân cô bắt đầu phát ra những tiếng kẽo kẹt liên hồi theo từng nhịp thúc thô bạo, điên cuồng của gã địa chủ. Hai Thạnh không ngừng giã xuống, mỗi cú thúc của gã đều tàn nhẫn, dồn ép cơ thể cô sát vào vách chòi nứa ráp lạnh. Gã đâm lút cán, rồi lại rút ra gần hết rồi dập mạnh vào, mỗi lần như thế lại làm vết rách ở cửa mình cô rách thêm ra, máu chảy ra mỗi lúc một nhiều, hòa lẫn với chất dịch bắt đầu tiết ra từ cơ thể cô trong sự đau đớn.
"Ôi... Chặt quá... Lồn con gái còn trinh có khác... Sướng quá Tám Bờ ơi! Nó mút chặt lấy cu tao thế này thì làm sao tao tha cho mày được!" Hai Thạnh thở hồng hộc, hai tay gã bấu chặt lấy hông cô, để lại những vết thâm tím hình ngón tay trên làn da bánh mật.
Tám Bờ nhắm nghiền mắt, hai tay cô vươn ra trước, bấu chặt lấy những giát tre sắc nhọn của mặt chõng để chịu đựng. Móng tay cô găm sâu vào thớ tre cứng, rách thịt, máu tươi rỉ ra chảy thành vệt đỏ trên mặt giát ráp. Cơn đau từ hạ bộ truyền lên tận đỉnh đầu, chạy dọc sống lưng thành từng hồi tê dại. Mỗi cú thúc của gã như muốn nghiền nát xương chậu của cô, đẩy cô tiến sát hơn vào cái chết. Nỗi nhục nhã tột cùng dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng khi cô phải cam chịu làm trò tiêu khiển cho gã ác bá dưới những cú thúc thô bạo không chút nhân tính.
Cô nghĩ đến tía má. Cô nghĩ đến những ngày tháng gia đình cô phải lưu lạc từ Vĩnh Long xuống đây, mong tìm được một con đường sống. Nhưng đất mới Sóc Trăng này đâu phải là miền đất hứa. Nó là một cái đầm lầy khổng lồ, nơi những kẻ nghèo khổ như gia đình cô chỉ là những con giun con dế, bị chà đạp dưới gót giày của cha con Bá hộ Lợi. Họ cướp đi mồ hôi, nước mắt, và giờ đây là cả xương máu, cả trinh tiết của cô. Sự cam chịu này là cái giá quá đắt, nhưng cô không hối hận vì đã ký tờ giấy nợ kia. Cô chỉ hận, hận bản thân mình yếu đuối, hận lũ cường hào ác bá coi mạng người như cỏ rác.
Sau một lúc giã liên tục ở tư thế truyền thống, Hai Thạnh vẫn chưa thỏa mãn. Gã muốn hành hạ cô nhiều hơn để thỏa mãn cái thú tính của kẻ bề trên. Gã thô bạo nắm lấy vai cô, lật ngược cơ thể cô lại. Gã bắt Tám Bờ quỳ gối nằm rạp xuống chõng theo tư thế từ phía sau, hai tay cô bị ép chặt phía trước, mông vểnh cao lên hướng về phía gã.
Tám Bờ cố sức giãy giụa nhưng sức mạnh của gã địa chủ đè nặng trĩu trên lưng cô khiến cô hoàn toàn bất động. Hai đầu gối cô tì mạnh xuống mặt giát tre ráp, đau buốt như muốn rạn xương.
Hai Thạnh nâng hông gã lên, dí đầu cu gân guốc vào cửa lồn đang sũng máu của cô. Không một chút ngần ngại, gã thúc mạnh từ phía sau.
"Hự..." Tám Bờ ưỡn người lên, tiếng rên rỉ đau đớn bị chặn lại trong kẽ răng cắn chặt.
Cú đâm từ phía sau lút cán, đi sâu vào tận cùng âm đạo cô, chạm sát vào cổ tử cung khiến cô đau đến mức hai mắt hoa lên. Hai Thạnh bắt đầu nhấp hông liên tục với tốc độ nhanh hơn. Tiếng thịt va chạm phành phạch vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng kẽo kẹt của chiếc chõng tre muốn gãy đôi. Mỗi lần gã rút ra, đầu cu lại kéo theo dòng máu đỏ thẫm chảy dài xuống hai đùi cô.
"Nhìn tao này! Mở mắt ra nhìn tao!" Hai Thạnh gầm gừ, gã thô bạo giật tóc cô ra sau, ép cô phải ngửa cổ lên.
Tám Bờ buộc phải mở mắt. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu, cô nhìn thấy khuôn mặt méo mó vì dục vọng của Hai Thạnh. Những giọt mồ hôi từ trán gã nhỏ xuống mặt cô, nhớp nhúa và nóng hổi. Cô không khóc nữa. Nước mắt đã cạn kiệt, nhường chỗ cho một ngọn lửa hận thù âm ỉ cháy trong lồng ngực lép kẹp. Đôi mắt đen sắc sảo của cô nhìn trừng trừng vào gã, lạnh lẽo như tro tàn. Cô thề trong lòng, một ngày nào đó, cô sẽ khiến gã phải trả giá bằng chính máu của mình cho những gì gã đã gây ra cho cô đêm nay.
Sự lạnh lùng trong ánh mắt của cô gái tá điền không làm gã chùn bước, ngược lại càng khơi dậy cái thú tính muốn khuất phục của kẻ bề trên. Hai Thạnh ghì chặt hông cô hơn, nhấc bổng một chân cô lên để tạo thành một góc nghiêng hiểm hóc, rồi tiếp tục nện những cú thúc như búa bổ vào sâu trong âm đạo cô. Gã thúc mạnh đến nỗi cơ thể cô bị đẩy dồn về phía trước, trán đập vào vách lá dừa nước ráp ngứa.
Sau một hồi thúc giã điên cuồng ở tư thế nằm nghiêng nâng chân, Hai Thạnh gầm lên một tiếng thỏa mãn như con thú săn được mồi. Gã nhấn mạnh cú cuối cùng, đâm sâu lút cu vào tận đáy lồn Tám Bờ rồi xuất tinh sâu vào bên trong cô. Luồng tinh dịch nóng hổi, nhớp nhúa tuôn trào lấp đầy cơ thể đau đớn của cô gái trẻ. Gã giật giật hông thêm vài cái, tận hưởng sự co thắt tột cùng của âm đạo cô trước khi dừng hẳn.
Gã thở dốc, nằm đè lên lưng cô thêm một lát để tận hưởng dư âm của sự khoái lạc, rồi từ từ rút cu ra. Một tiếng sột soạt nhớt nhát vang lên khi dương vật gã rời khỏi cơ thể cô, mang theo một hỗn hợp máu trinh và tinh dịch chảy tràn ra ngoài kẽ đùi.
Hai Thạnh ngồi dậy, thản nhiên với lấy chiếc quần lụa vứt ở góc chõng để lau qua loa con cu còn đang nghênh ngang của mình. Gã mặc lại quần áo với vẻ thư thái của kẻ vừa hoàn thành một giao dịch mua bán sòng phẳng. Ánh mắt gã nhìn xuống cơ thể trần trụi, đầy những vết lằn đỏ, vết cắn rớm máu và những mảng bầm tím của Tám Bờ không một chút thương xót hay ăn năn. Đối với gã, cô gái này cũng chỉ như một con trâu, con bò ngoài đồng, đã được trả tiền thì phải cày bừa cho gã hưởng thụ.
Gã thọc tay vào túi quần lụa, lôi ra mấy cắc bạc lẻ bạc màu, quăng mạnh xuống nền đất nện ẩm ướt sát bên chiếc chõng tre. Những đồng bạc chạm đất phát ra tiếng kêu "cạch cạch" lạnh ngắt, chìm lấp trong tiếng gió rít qua vách lá.
"Tiền mua thuốc cho lão già nhà mày đó," Hai Thạnh cười khẩy, vừa thắt lại dây quần vừa nói với giọng khinh miệt. "Giữ lấy mà lo liệu. Liệu hồn hầu hạ tao cho tốt những lần sau. Đừng có giở cái giọng chảnh chọe ra nữa. Hôm nay coi như tao nương tay rồi đó."
Gã bước đến cửa chòi, mở chốt gỗ. Tiếng cửa mở sầm sập kéo theo một luồng gió đêm lạnh buốt ùa vào căn chòi canh điền u tối, thổi tắt phụt ngọn đèn dầu hỏa leo lét trên vách. Bóng tối lập tức nuốt chửng mọi thứ. Hai Thạnh bước ra ngoài, tiếng bước chân gã nện trên nền đất bùn xa dần rồi mất hút trong tiếng gió đêm gào rú ngoài đồng hoang.
Tám Bờ nằm bất động trên chiếc chõng tre ọp ẹp. Cơn đau nhức buốt từ hạ bộ lan ra khắp cơ thể, khiến cô không thể cử động nổi dù chỉ là một ngón tay. Luồng tinh dịch nóng hổi pha lẫn máu tươi vẫn đang âm ỉ rỉ ra từ cửa mình cô, nhớp nhúa và ghê tởm. Cô cảm giác như mình không còn là một con người nữa, mà là một đống thịt nát bị chà đạp dưới gót giày của kẻ giàu sang. Nỗi nhục nhã ê chề vây bọc lấy cô trong bóng tối dày đặc.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn đang rỉ máu, một luồng sinh khí u uất chợt bùng lên. Cô nghĩ đến tờ giấy nợ dưới gầm chõng. Cô nghĩ đến tía cô đang ho sù sụ trong căn nhà lá dột nát, nghĩ đến má cô đang còng lưng trên những ruộng lúa mướn. Cô không được chết. Cô phải sống để bảo vệ gia đình, để nhìn thấy ngày cha con nhà Bá hộ Lợi phải đền tội.
Tám Bờ nghiến răng, dùng hai bàn tay đã rách da vì bấu vào giát tre chống xuống mặt chõng. Cơn đau thắt từ xương chậu khiến cô khuỵu xuống ngay lập tức. Cô rên rỉ một tiếng nhỏ trong kẽ răng, rồi lại cố gắng gượng dậy lần nữa. Cô lết từng chút một, kéo lê thân thể rã rời của mình xuống khỏi chiếc chõng tre. Hai bàn chân trần chạm vào nền đất nện ẩm ướt, lạnh ngắt, khiến cô rùng mình. Cô quờ quạng trong bóng tối, nhặt tờ giấy nợ cộp dấu đỏ và mấy đồng bạc lẻ của Hai Thạnh ném dưới đất, nhét chặt vào vạt áo bà ba rách nát mà cô vừa nhặt lại để che thân.
Tám Bờ lết ra phía cửa chòi. Cơn gió đêm luồn qua dạt áo rách, thổi vào làn da trần trụi của cô lạnh buốt. Cô bấu chặt tay vào cột chòi canh, từng bước một, lết ra ngoài con đường đất đỏ dẫn xuống bến sông đêm. Mỗi bước đi là một lần cơn đau xé rách ở hạ bộ dội lên tận đỉnh đầu, máu vẫn tiếp tục chảy dọc xuống đùi cô, bết vào bùn đất dưới chân.
Bến sông đêm hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt bị che phủ bởi những đám mây giông xám xịt. Dòng nước sông Chẹt Sậy chảy xiết, đục ngầu, vỗ vào bờ đất những tiếng ì ạp, lạnh lẽo. Tám Bờ lết xuống sát mép nước, nơi những rặng dừa nước rậm rạp che khuất bóng cô khỏi những ánh mắt dòm ngó từ phía con đường lộ.
Cô quỳ sụp xuống bùn nhão bên bờ sông. Nước sông lạnh ngắt chạm vào da thịt khiến cô run lên bần bật. Tám Bờ vốc từng vốc nước sông lạnh giá dội lên cơ thể mình. Cô dùng bàn tay thô ráp, chai sạn của mình cào cấu điên cuồng lên làn da bánh mật. Cô cào mạnh vào bầu ngực, nơi có những vết răng cắn bầm đỏ của Hai Thạnh, cào vào bụng, vào đùi, và thọc sâu tay xuống hạ bộ để móc đi luồng tinh dịch dơ bẩn của gã ra ngoài.
"Rửa sạch... phải rửa sạch..." Cô thì thào trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Tám Bờ cào đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, tự cào rách da ngực, da đùi mình. Máu tươi từ những vết cào mới hòa cùng dòng nước sông lạnh ngắt và chất dịch dơ bẩn trôi xuôi theo dòng nước xiết. Cô cào cấu cơ thể mình như muốn lột bỏ đi lớp da thịt đã bị vấy bẩn bởi gã địa chủ tàn ác. Nỗi đau thể xác do chính tay mình gây ra phần nào át đi nỗi đau đớn nhục nhã trong lòng. Cô cứ vốc nước dội lên người, cào cấu đến khi toàn thân rát buốt, máu thịt lẫn lộn dưới dòng nước lạnh.
Trong bóng tối bao trùm bến sông đêm, tiếng khóc nghẹn ngào của Tám Bờ hòa lẫn vào tiếng gió rít qua rặng dừa nước và tiếng nước sông vỗ bờ ì ạp. Cô nhìn đăm đăm vào dòng nước đen ngóm trước mặt, đôi mắt sắc sảo giờ đây chỉ còn lại một màu đen lạnh lẽo, chứa đựng một sự quyết tâm tàn nhẫn của kẻ đã mất đi tất cả và không còn gì để sợ hãi.