Cơn nắng trưa ở rạch Trần Văn Thời đứng bóng, đổ cái nóng hầm hập xuống mái tôn cũ rỉ sét và những vách lá dừa nước khô giòn. Hơi nước từ mé sông bốc lên mang theo mùi sình bùn nồng nặc, quyện vào mùi lá mục dầm dề bên mé rạch. Không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng bầy cá thòi lòi quẫy đuôi bì bõm dưới bãi bùn chân sóng và tiếng xào xạc đều đều của rặng dừa nước ngoài sau lái.
Sau bữa cơm sáng ngột ngạt, Thắm đã lấy chiếc xuồng ba lá bơi dọc theo dòng kênh ra chợ nổi sông Đốc để mua mấy cuốn tập mới và ít đồ khô cho cả tuần. Tiếng mái chèo khua nước nhỏ dần rồi mất hút sau rặng bần lau, bỏ lại căn nhà sàn tuềnh toàng chỉ còn lại Huệ và Nam.
Kể từ đêm qua, khi Huệ nhận ra bóng người quỳ sụp dưới chân vách gỗ rỉ tai nghe tiếng rên rỉ tự thỏa mãn của cô, bầu không khí giữa hai người đã chùng xuống một cách kỳ lạ. Bữa cơm sáng trôi qua trong sự né tránh, không ai dám nhìn thẳng vào mắt đối phương. Huệ đã thay bộ đồ ngủ đêm qua bằng bộ đồ bộ bằng vải tole mỏng màu xanh đọt chuối xẻ tà bên hông, mái tóc đen dầy được búi vội bằng chiếc kẹp nhựa cũ màu đục, để lộ phần gáy trắng ngần lấm tấm mồ hôi. Nam thì cởi trần, chỉ mặc chiếc quần đùi màu xám tro sờn rách ở gấu quần, bắp chân còn dính vài vệt bùn đất khô khi dọn lại mấy luống chuối sau hè.
Cái nóng buổi trưa làm cho những thớ thịt trên bờ vai săn chắc, bóng bẩy của chàng trai mười tám tuổi như rực cháy. Nam bước vào buồng của mình ở đầu nhà dưới. Căn buồng chỉ ngăn cách với gian nhà ngoài bằng tấm màn vải thô hoen ố màu cháo lòng. Nam cố tình không buông kín tấm màn, mà để hé một khoảng rộng chừng hai gang tay, đủ để người đi ngang qua lối hành lang hẹp dẫn xuống bếp nhìn rõ mọi hoạt động bên trong.
Huệ đang đứng lom khom bên sàn lạt tre rửa đống chén bát ăn từ ban sáng. Tiếng nước gáo dừa múc từ lu đổ vào thau nhôm vang lên lách cách, nhưng tai cô lại căng ra để dò xét mọi cử động từ phía buồng Nam. Một sự tò mò cháy bỏng và thứ ham muốn cấm kỵ được nhen nhóm từ đêm qua đang thôi thúc cô. Khi cúi người, cổ áo bộ đồ tole rộng cổ trễ xuống, để lộ hai bầu vú tròn đầy căng sữa sau hai làn sinh nở của người đàn bà bốn mươi tuổi, dù đã có phần hơi chảy xệ nhưng vẫn căng mọng, hồng hào nấp sau lớp vải mỏng không mặc áo ngực bên trong.
Nước dưới thau đã đầy, nhưng Huệ không rửa tiếp. Cô chùi hai bàn tay ướt sũng vào hai bên hông quần rồi bước từng bước nhẹ nhàng trên nền đất nện ẩm ướt, hướng về phía nhà dưới. Mỗi bước đi của cô đều cẩn trọng để không phát ra tiếng động. Khi đến gần vách buồng của Nam, cô dừng lại bên cạnh chiếc lu nước lớn bằng đất nung, ép mình vào bóng tối của góc cột, đưa mắt nhìn qua khe hở của tấm màn vải.
Bên trong buồng, Nam đang nằm ngửa trên chiếc chiếu cói cũ trải trên ván gỗ. Ánh nắng trưa lọt qua khe mái tôn dột rọi thẳng vào cơ thể cường tráng của cậu. Hai chân Nam dang rộng, chiếc quần đùi xám đã bị kéo tụt xuống tận đầu gối, phơi bày toàn bộ phần hạ bộ rậm rạp và chiếc cu to dài, gân guốc tuổi mười tám. Chiếc cu của Nam có màu nâu sậm của nắng gió miền biển, nổi rõ những đường gân xanh chạy dọc từ gốc đến ngọn, đầu khấc đỏ hồng đang dựng ngược lên hướng về phía bụng đầy kiêu hãnh.
Nam thở dốc, một bàn tay thô ráp chai sần vì cầm chèo nắm chặt lấy gốc cu, bắt đầu di chuyển nhịp nhàng. Cậu sục cật lực, đưa bàn tay vuốt mạnh từ dưới gốc lên tận quy đầu, làm cho lớp bao quy đầu tuột ra, để lộ phần đầu khấc bóng nhẫy nước dịch tự nhiên. Tiếng da thịt cọ xát vào nhau chan chát vang lên trong không gian hẹp của căn buồng, nghe rõ mồn một cả tiếng nhớp nháp của chất nhờn bắt đầu rỉ ra ở đầu cu Nam.
Huệ đứng ngoài vách, hai mắt mở to nhìn chăm chặp vào cảnh tượng ấy. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp vải tôn mỏng. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy trực diện chiếc cu của một chàng trai trẻ tuổi mười tám—nó to, dài và tràn đầy sức sống hơn hẳn chiếc cu xỉn màu, mềm nhão của chồng cô, người quanh năm suốt tháng đi biển khơi xa và chỉ biết hùng hục làm cho xong chuyện mỗi khi về nhà. Cái miệng Huệ chợt khô khốc, cô nuốt nước bọt ực một cái rõ to.
Nam nghe thấy tiếng động nhẹ bên ngoài. Cậu không dừng tay, ngược lại càng sục mạnh hơn. Cậu nghiêng đầu qua khe hở của bức màn, ánh mắt rực lửa của tuổi trẻ chạm thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn vì thèm khát của Huệ.
Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảng không gian đặc quánh hơi nóng. Không có tiếng la hét hoảng hốt, không có lời mắng chửi hay trách móc nào vang lên. Sự đồng lõa câm lặng phủ xuống căn nhà lá.
Huệ không chạy trốn. Đôi chân cô bị đóng đinh xuống nền đất mát lạnh. Cô tựa hẳn tấm lưng trần vào mép cửa gỗ dừa nước, một tay bám chặt vào khung cửa để giữ thăng bằng, tay còn lại từ từ luồn xuống dưới gấu quần bộ đồ tôn. Bàn tay của người đàn bà trung niên thọc sâu vào trong chiếc quần đùi mỏng, vượt qua lớp vải để chạm thẳng vào vùng lông mu rậm rạp, ẩm ướt.
Ngón tay Huệ run rẩy tìm đến khe lồn đang nóng rực. Lồn cô lúc này đã ướt đẫm từ khi nào, dòng nước dâm nóng hổi chảy nhớp nháp dọc theo hai mép lồn thịt dày cộm và kẹp chặt lấy kẽ đùi. Huệ miết ngón tay giữa lên hạt đậu nhỏ nằm ẩn dưới lớp da môi lớn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ uốn cong người, mông áp chặt vào vách gỗ bên ngoài.
Qua khe màn, Nam nhìn thấy toàn bộ động tác của chị dâu. Gương mặt Huệ ửng hồng vì thèm khát, đôi mắt lim dim mơ màng, cái miệng nhỏ hé mở thở ra những hơi nóng hổi. Sự kích thích từ hình ảnh người đàn bà bốn mươi tuổi đang tự vuốt ve lồn ngay trước cửa buồng khiến cu Nam càng thêm cương cứng, trướng to đến mức đau nhức. Cậu đẩy hông lên cao, tay sục nhanh hơn, tạo thành những tiếng động dồn dập, ướt át.
"Chị hai..." Nam khẽ gọi bằng giọng khàn đặc, đầy rạo rực.
Tiếng gọi của Nam tháo khoán cho mọi rào cản đạo đức cuối cùng trong lòng Huệ. Cô luồn cả hai ngón tay vào sâu bên trong lồn của mình, móc liên tục vào lòng lồn ấm nóng, chật hẹp. Tiếng nước lồn kêu tóp tép hòa quyện cùng tiếng thở dốc của hai người tạo nên một khúc nhạc dâm đãng giữa trưa hè vắng vẻ. Cả hai cùng hướng mắt về phía nhau, mượn hình ảnh thể xác của đối phương để đẩy khoái cảm lên đỉnh điểm.
Cơ đùi Huệ giật liên hồi, cô cắn chặt môi dưới để không bật ra tiếng rên rỉ lớn. Ngón tay cô thúc mạnh vào sâu trong lồn thêm vài cái, rồi cả cơ thể cô căng cứng, hai chân run rẩy khuỵu xuống. Dòng nước dâm ngọt ngào tuôn trào ra ướt đẫm bàn tay cô, đánh dấu cơn cực khoái tột độ của người đàn bà chịu cảnh cô đơn lâu ngày.
Cùng lúc đó, Nam gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Cậu thúc mạnh tay ba bốn cái cật lực vào gốc cu, đầu cu giật mạnh liên tiếp rồi bắn ra những tia tinh dịch đặc sệt, trắng đục như dòng sữa ấm. Tinh dịch bắn tung tóe lên bụng, lên ngực săn chắc của cậu và chảy tràn xuống chiếc chiếu cói. Nam đổ rạp người xuống ván gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng Huệ đang tựa lưng vào mép cửa ngoài kia.
Trong căn nhà lá lúc này, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của cả hai hòa vào tiếng gió chướng thổi xào xạc ngoài vườn dừa nước.
Khi dư âm của cơn cực khoái bắt đầu tan dần, lý trí quay trở lại. Huệ giật mình rút bàn tay đẫm nước lồn ra khỏi quần, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tội lỗi. Cô vội vã quay người, định bụng bỏ chạy thật nhanh về phía buồng ngủ của mình ở nhà trên để trốn tránh thực tại.
Nhưng khi cô vừa bước được hai bước, tấm màn vải buồng Nam đột ngột bị gạt phăng sang một bên. Nam bước nhanh ra ngoài, bàn tay thô ráp, nóng hổi của cậu vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay tròn lẳng của Huệ, giữ cô lại trong bóng tối của hành lang hẹp.
Huệ đứng sững lại, hơi thở dồn dập, cô không dám quay đầu lại nhưng cũng không giật tay ra. Nam áp sát người từ phía sau, hơi thở nồng nặc mùi mồ hôi nam tính của tuổi trẻ phả nhẹ vào gáy cô, nóng rực và đầy chiếm hữu. Hai ánh mắt họ gặp nhau qua cái bóng phản chiếu trên lu nước lớn bên góc cột, một giao ước câm lặng bằng ánh mắt được thiết lập giữa hai người, chôn chặt bí mật tội lỗi xuống nền đất nện của căn nhà lá miền quê nghèo.