Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Chị Dâu Em Chồng
Chương 7 / 9

Ba ngày sau buổi chiều đầy nghi kỵ đó, trường trung học của Thắm đột ngột có cuộc họp học sinh khối mười hai vào cuối giờ. Sự kiện diễn ra nhanh chóng dưới mái tôn nóng hầm hập của hội trường, chủ yếu là lời nhắc nhở của thầy hiệu trưởng về kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Khi tiếng loa phát thanh ngưng hẳn, học sinh ùa ra cổng như ong vỡ tổ. Thắm không đợi nhóm bạn đi cùng xe lôi máy mà quyết định đi bộ dọc theo con đường đê đất rợp bóng dừa nước để về nhà sớm. 

Buổi chiều muộn ở rạch Trần Văn Thời oi nồng. Mây đen giăng đầy phía chân trời xa, báo hiệu một cơn mưa dông sắp sửa đổ ập xuống vùng sông nước. Thắm mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục học sinh tay ngắn, vạt áo còn đẫm mồ hôi dính sát vào tấm lưng thon thả, cùng chiếc quần tây màu xanh đen dầy dặn ôm lấy cặp đùi thanh tân. Đi được nửa đường, chiếc dép lào bên chân phải đột ngột đứt quai. Thắm chậc lưỡi, cúi xuống xách đôi dép trên tay rồi đi chân trần trên nền đất ẩm. Đất sét mịn mát rượi dưới lòng bàn chân phần nào làm dịu đi cái nóng hầm hập của buổi chiều đứng gió.

Cô rẽ vào lối nhỏ dẫn đến ngôi nhà lá của gia đình. Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc trên những ngọn dừa nước và tiếng bầy còng chạy lạo xạo dưới bãi bùn bên mé rạch. Thắm không đi cửa trước vì sợ cát bẩn dính vào sàn gỗ vừa lau. Cô men theo lối nhỏ bên hông nhà, định vòng ra sàn bạt sau hè để rửa chân bên lu nước mưa.

Khi bước gần đến vách lá của gian bếp dựng tạm, Thắm khựng lại.

Một âm thanh lạ phát ra từ kẽ hở của vách dừa nước cũ kỹ. Đó không phải tiếng củi lửa tí tách hay tiếng xoong nồi va chạm quen thuộc của mẹ cô mỗi chiều chuẩn bị cơm nước. Đó là những tiếng thở dốc nghẹn ứ trong cổ họng, xen lẫn tiếng kẽo kẹt nhẹ của cây cột gỗ chịu lực bên góc bếp.

Thắm nhíu mày. Sự tò mò trỗi dậy lấn át cả cái nóng. Cô nhẹ nhàng đặt đôi dép lào xuống thảm cỏ tranh, bước rón rén từng bước một trên nền đất mềm cho đến khi mặt áp sát vào vách lá dừa nước. Những tàu lá dừa quây quanh bếp đã mục nát, khô giòn qua nhiều mùa mưa nắng, để lộ ra những khe hở lớn bằng cả ngón tay.

Thắm ghé mắt nhìn vào trong. Cảnh tượng bên trong gian bếp hẹp đập thẳng vào mắt khiến cô đông cứng toàn thân. Lồng ngực cô nghẹn lại, hơi thở tắc nghẽn ngay đầu môi.

Mẹ cô, Huệ, đang quỳ gối dưới sàn đất nện. Bộ đồ bộ bằng vải tôn màu tím nhạt có in hoa cúc vàng của bà đã bị vén cao lên sát nách, để lộ hoàn toàn tấm lưng trần đẫm mồ hôi và cặp mông tròn lẳng, đầy đặn trắng ngần tương phản rõ rệt với bóng tối âm u của góc bếp.

Đối diện với bà là Nam. Cậu út cởi trần, để lộ bờ vai săn chắc ngăm đen lấm tấm mồ hôi dưới ánh chiều tà xiên qua khe vách. Chiếc quần đùi vải màu xám tro rách một lỗ nhỏ bên hông của Nam đã bị kéo tuột xuống quá đầu gối. Giữa hai đùi cậu, một khúc dương vật to dài, gân guốc tuổi mười mười tám đang cương cứng, đỏ ửng lên đầy ngạo nghễ.

Thắm trố mắt nhìn, hai tay cô tự giác bấu chặt vào mép vách lá sắc nhọn đến mức đau nhói nhưng cô không hề hay biết. 

Đầu của Huệ đang di chuyển nhịp nhàng trước bụng Nam. Gương mặt người đàn bà bốn mươi tuổi áp sát vào đùi em chồng, đôi môi mỏng mở rộng ôm trọn lấy đầu dương vật của cậu. Bà ngậm chặt lấy nó, nuốt sâu vào trong khoang miệng rồi lại từ từ kéo ra, nước bọt rỉ ra từ khóe môi hòa cùng dịch nhờn bôi trơn loang loáng khắp thân dương vật gân guốc.

Nam đứng tựa lưng vào cột gỗ, hai mắt nhắm nghiền, đầu ngửa về phía sau thở dốc. Bàn tay thô ráp của cậu luồn sâu vào mái tóc đen dài búi trễ của chị dâu, ghì chặt đầu bà sát vào bụng mình để dẫn dắt nhịp độ. Bàn tay còn lại của Nam bóp mạnh vào bầu mông trần căng tròn của Huệ. Những ngón tay thô bạo nhấn sâu vào làn da thịt mềm mại, để lại những vệt đỏ lằn rõ rệt.

"Nhanh chút nữa... út ơi..." Huệ khẽ buông dương vật ra, thì thào bằng giọng khàn đặc đầy van lơn rồi lập tức ngậm lại, bú mút cật lực.

Tiếng nước bọt ướt át vang lên chành chạch trong không gian chật hẹp của gian bếp. Mùi mồ hôi nam tính nồng nặc quyện với mùi củi trấu và thứ mùi tanh nồng của da thịt đang kích thích cao độ tỏa ra xung quanh. Thắm đứng ngoài vách lá, cảm giác một dòng điện nóng bỏng chạy dọc theo sống lưng, khiến hai đùi cô tự động khép chặt lại dưới lớp quần tây học sinh dầy dặn. Âm đạo của cô bắt đầu rỉ nước, ẩm ướt khó chịu. Cô chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy một cảnh tượng hoang dại và cấm kỵ như thế này, lại càng không thể ngờ người phụ nữ nghiêm nghị, luôn dạy dỗ cô về lễ nghĩa gia đình lại đang quỳ gối phục vụ em chồng một cách đê mê đến vậy.

Nhịp chuyển động của Huệ ngày càng nhanh hơn. Đầu bà cúi rạp xuống, cố gắng nuốt trọn cả chiều dài dương vật của Nam vào sâu trong cổ họng. 

Nam rên rỉ một tiếng khàn đục trong lồng ngực. Cậu đột ngột ôm chặt lấy đầu chị dâu, hông thúc mạnh mẽ liên tiếp ba bốn cái thật sâu vào miệng bà. Cơ thể cậu giật mạnh một cái, rồi dòng tinh dịch đặc sệt màu trắng sữa bắn ra liên tục, lấp đầy khoang miệng Huệ. 

Huệ không né tránh. Bà ngậm chặt miệng, nuốt ực dòng tinh dịch nóng hổi đó xuống cổ họng. Sau đó, bà từ từ nhả dương vật của Nam ra, dùng đầu lưỡi liếm láp sạch sẽ những giọt dịch trắng đục còn sót lại trên quy đầu đỏ ửng của cậu, giống như một kẻ hầu cận trung thành đang hoàn thành nhiệm vụ.

Nam đổ rạp người tựa vào cột gỗ, thở hổn hển. Huệ vuốt lại mái tóc rối, kéo bộ đồ tôn màu tím nhạt xuống che đi cơ thể trần trụi rồi đứng dậy chỉnh đốn lại trang phục.

Thắm giật mình hoảng hốt khi nghe tiếng bước chân chuyển dịch bên trong. Cô vội vàng nhặt đôi dép lào đứt quai dưới đất, xoay người chạy nhanh về phía vườn dừa nước sau nhà. Cô trốn sau một gốc dừa lớn, ngực phập phồng lên xuống dữ dội, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Gương mặt cô nóng bừng như lửa đốt, đầu óc quay cuồng bởi cảnh tượng vừa chứng kiến.

***

Bữa cơm tối hôm đó diễn ra khi cơn mưa dông bắt đầu trút xuống mái tôn ngoài hiên.

Trong căn nhà lá nhỏ, ánh đèn dầu tù mù hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên vách dừa nước. Thắm đã tắm rửa sạch sẽ, mặc chiếc áo thun màu cam nhạt cùng quần short thun đen ngắn ở nhà. Cô ngồi bên mâm cơm, mắt đăm đăm nhìn vào chén nước mắm đặt ở giữa.

Huệ đã thay một bộ đồ bộ khác bằng vải lanh màu xanh lá cây đậm, tóc được búi gọn gàng bằng chiếc kẹp tăm cũ. Bà múc canh chua ra tô, giọng nói vẫn thản nhiên như thường lệ:

"Thắm, ăn nhiều canh đi con. Nay đi học về tối trời mệt không?"

"Dạ không mệt." Thắm lý nhí trả lời, tay cầm đũa gắp một miếng rau muống nhưng không bỏ vào miệng ngay.

Nam ngồi đối diện, mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng đục đã sờn rách vài đường chỉ ở vai và chiếc quần đùi xanh. Cậu cắm cúi lùa cơm, bả vai săn chắc hơi khòm xuống. Bàn tay gân guốc của cậu cầm đôi đũa tre, thỉnh thoảng lại đưa lên gắp con cá kho trong tô.

Ánh mắt Thắm không tự chủ được mà lướt qua bàn tay thô ráp đó của Nam. Cô nhớ lại cách bàn tay này luồn vào tóc mẹ cô, ghì chặt đầu bà vào bụng, và cách nó bóp mạnh vào cặp mông trần trắng ngần kia. Lồng ngực Thắm thắt lại, một cảm giác kích thích xen lẫn tội lỗi dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô chuyển ánh mắt sang vòng eo thon gọn của mẹ dưới lớp áo vải lanh màu xanh đậm. Sự tương phản giữa người mẹ đoan trang ban ngày và người đàn bà quỳ gối rên rỉ ban chiều khiến Thắm cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.

Huệ tinh ý nhận ra sự bất thường của con gái. Cô dừng đũa, nhìn Thắm bằng ánh mắt dò xét:

"Sao nay ăn ít vậy con? Trong người không khỏe hả?"

"Con bình thường mà mẹ." Thắm ngẩng đầu lên, cố nở một nụ cười gượng gạo để che giấu sự bối rối rồi cúi xuống ăn thật nhanh bát cơm của mình.

Nam cũng ngước mắt lên nhìn Thắm, rồi lại liếc nhanh sang Huệ. Bầu không khí trong căn nhà lá nhỏ bên sông bỗng chốc trở nên im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn cũ rỉ sét ngoài hiên và tiếng gió chướng rít qua những kẽ vách lá thưa thớt. Ba con người ngồi quanh mâm cơm, mỗi người mang một suy nghĩ riêng, giấu kín dưới lớp vỏ bọc bình thường của một gia đình quê nghèo.