Cơn ê ẩm từ sâu trong cửa lồn nhói lên mỗi khi Mai thử dịch chuyển cặp đùi đang khép chặt. Chị nằm bất động trên chiếc nệm bông ép cũ, cảm nhận rõ sự dính dấp, ẩm ướt khó chịu đang rỉ ra từ kẽ bướm. Đó là tinh dịch của Hùng. Thứ nước đặc sệt, nóng hổi mà gã em rể đã phóng thẳng vào tận đáy lồn của chị vài tiếng trước giờ đây đang nguội lạnh, chầm chậm theo trọng lực mà chảy tràn ra ngoài, len qua kẽ mông rồi thấm đẫm vào chiếc quần lót cotton màu cháo lòng.
Mùi tinh trùng ngai ngái, nồng nặc trộn lẫn với mùi mồ hôi cơ thể và mùi da thịt sau cuộc hoan lạc dường như vẫn còn thoang thoảng đâu đây, bám chặt vào da thịt chị. Mai đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mặt, đầu ngón tay vô tình chạm vào vành tai vẫn còn nóng ran. Ký ức về đêm qua ập về rõ mồn một. Chị nhớ rõ cái cảm giác bản thân mình quỳ sấp trên nệm, hai tay bám chặt lấy gối, để mặc cho Hùng đứng phía sau nắm chặt hông mình mà dập dương vật liên tục. Tiếng thịt va chạm bành bạch gầm rú bên tai, tiếng rên rỉ dâm đãng của chính chị mà trước đây chị chưa từng nghĩ mình có thể phát ra, và cả dòng sữa ngọt ngào từ bầu ngực của cô em gái ruột mà chị đã bú mớm trong cơn say đê mê.
Nỗi xấu hổ và tội lỗi dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Chị đã ngủ với em rể, ngay dưới mái nhà này, dưới sự chứng kiến và sắp đặt của chính em gái mình.
Mai cắn chặt môi đến bật máu, cố ngăn một tiếng khóc nấc. Nhưng bên cạnh nỗi đau đớn về đạo đức, một luồng điện tê dại khác lại chạy dọc sống lưng khi chị nhớ lại sự sung sướng tột cùng lúc khúc cu gân guốc của Hùng cắm ngập vào lồn mình. Sự mâu thuẫn đó cào xé tâm trí người đàn bà ba mươi lăm tuổi đã ly hôn, người đã phải chịu cảnh ghẻ lạnh, cô đơn suốt nhiều năm dài trước khi dạt về căn nhà cấp bốn này ở Long Hồ.
Biết rằng nếu nằm lâu hơn, Hùng hoặc Lan có thể bước vào buồng, Mai vội vã dùng hết sức bình sinh gượng dậy. Cơn đau nhức ở vùng chậu khiến chị suýt ngã quỵ xuống nền gạch bông lạnh ngắt. Chị đưa tay chống vào mép giường gỗ, cố gắng khép chân để ngăn dòng dịch nhờn không chảy dài xuống cổ chân.
Mai vớ lấy cuộn khăn giấy trên đầu nằm, vội vàng lau qua loa kẽ đùi dính dấp rồi nhét chiếc quần lót bẩn vào một góc khuất trong tủ. Chị thay vội một bộ đồ bộ thun lạnh màu xanh nhạt, bước từng bước tập tễnh ra phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Tiếng nước dội ào ào trong buồng tắm nhỏ hẹp tạm thời át đi nỗi sợ hãi trong lòng Mai. Chị ngồi xổm trên bệ xi măng, dùng vòi nước lạnh xịt thẳng vào vùng tư mật đang sưng tấy. Cảm giác buốt rát ập đến khiến chị khẽ rú lên, hai tay bám chặt vào vách tường xi măng loang lổ rêu xanh. Nước lọt vào trong lồn, rửa trôi đi những vệt tinh dịch màu trắng đục còn sót lại. Mai dùng ngón tay thọc nhẹ vào cửa lồn để móc hết thứ nước dơ bẩn của em rể ra ngoài, nhưng càng làm vậy, chị lại càng nhớ đến độ dài và sự thô bạo của khúc cu gã đêm qua.
Chị tự hỏi, liệu sau đêm nay, chị còn có thể nhìn thẳng vào mặt Hùng được nữa không? Liệu hàng xóm láng giềng xung quanh khu công nghiệp Hòa Phú này có phát hiện ra chuyện tội lỗi đang diễn ra sau cánh cửa gỗ khép kín này?
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ thân thể, Mai bước ra bếp với hy vọng tìm kiếm chút bình yên trước khi hai người kia thức giấc. Chị muốn lánh mặt, muốn tìm một việc gì đó để làm cho đầu óc bớt nghĩ suy.
Nhưng vừa bước qua ngõ ngách chật hẹp dẫn vào gian bếp, Mai đã khựng lại.
Lan đã đứng đó từ lúc nào. Cô em gái của chị, người đang mang thai tháng đầu, mặc một chiếc váy bầu rộng rãi bằng chất liệu lụa mỏng. Mái tóc uốn xoăn nhẹ hơi rối, gương mặt hồng hào đầy sức sống. Lan đang đứng bên bếp gas, tay cầm chiếc vá gỗ đảo nhẹ chảo thịt kho tiêu đang bốc khói nghi ngút. Tiếng dầu mỡ xèo xèo và mùi nước mắm đường thơm phức bay khắp gian nhà bếp nhỏ.
Nghe thấy tiếng bước chân đi dép lê lẹt quẹt của Mai, Lan quay đầu lại. Gương mặt cô không một chút ngượng ngùng hay giấu diếm, ngược lại còn nở một nụ cười thản nhiên, đầy vẻ chào đón.
"Ủa, chị Hai dậy sớm vậy? Em tưởng đêm qua anh Hùng dập chị mệt quá, phải ngủ tới trưa chứ?"
Câu nói trực diện và trần trụi của Lan như một cái tát khiến Mai đứng chôn chân tại chỗ. Gương mặt chị lập tức đỏ bừng từ cổ lên đến tận mang tai. Chị lúng túng nhìn quanh, hai tay đan chặt vào nhau trước bụng, lắp bắp:
"Lan... em... em nói nhỏ thôi. Ảnh... ảnh còn ngủ ngoài kia..."
Lan bật cười khúc khích, tiếng cười giòn giã nhưng mang theo sự sắc sảo vốn có của người đàn bà nắm quyền làm chủ gia đình này. Cô tắt bếp gas, đặt chiếc vá xuống rồi đi vòng qua chiếc bàn ăn bằng nhựa nhỏ, tiến lại gần Mai.
"Chị Hai lo xa quá. Anh Hùng đêm qua xuất tới ba bận, giờ này có sấm sét ảnh cũng không thức nổi đâu. Sao? Cảm giác thế nào? Bướm chị có bị ảnh thúc tới thốn không?"
Mai cúi gầm mặt, không dám đối diện với ánh mắt sắc lẹm của em gái. Chị cắn môi, giọng lí nhí:
"Chị... chị thấy có lỗi với em quá, Lan ơi. Tụi mình làm vậy... là trái với luân thường đạo lý. Chị là chị Hai của em, Hùng là em rể..."
"Thôi đi chị Hai," Lan ngắt lời, giọng điệu chuyển sang thực dụng và dứt khoát. Cô đặt một tay lên bả vai Mai, khẽ bóp nhẹ như để trấn an nhưng cũng đầy sức ép. "Cái giao kèo này là do em đề xuất. Chị giúp em giữ chân ảnh ở nhà, không cho ảnh đi ăn bánh trả tiền bên ngoài lây bệnh về cho em. Chị cũng có mất mát gì đâu? Nhìn tướng đi của chị sáng nay là em biết đêm qua chị sướng tới cỡ nào rồi. Anh Hùng lúc về phòng ôm em, ảnh khen bướm chị Hai khít rịt, đút cu vô là ôm chặt lấy đầu khấc làm ảnh nứng chịu không nổi."
Mai nghe những lời đó mà tim đập loạn nhịp. Nỗi hổ thẹn xen lẫn một sự kích thích thầm kín dâng lên trong lòng. Chị nhớ lại ánh mắt thèm khát của Hùng đêm qua khi gã nhìn chằm chằm vào cơ thể trần truồng của chị dưới ánh đèn dầu tù mù.
"Lan... nhưng mà..." Mai cố gắng tìm lý do để thoái thác sự tội lỗi đang đè nặng. "Hàng xóm họ nhìn vào... rồi lỡ ai biết được..."
"Nhà này đóng cửa lại thì ai biết được chuyện gì xảy ra bên trong?" Lan nhếch môi cười, đi lại phía tủ lạnh lấy ra một hộp sữa tươi rồi rót ra ly cho Mai. "Với lại, em thấy để chị ngủ bên buồng kia lách cách quá. Mỗi lần muốn sinh hoạt là phải canh chừng, dọn dẹp phòng ốc, rồi anh Hùng phải chạy qua chạy lại mệt mỏi. Chưa kể cái vách ngăn giữa hai phòng mỏng lét, đêm qua chị rên rỉ cỡ đó, em nằm bên kia nghe không sót một tiếng. Lỡ hôm nào có ai đi ngang qua cửa sổ nghe thấy thì mới dễ lộ."
Lan dừng lại một nhịp, đưa ly sữa cho Mai rồi nói tiếp bằng giọng điệu thản nhiên như đang bàn chuyện chợ búa:
"Cho nên em tính thế này. Tối nay chị dọn đồ đạc qua phòng ngủ chính của vợ chồng em luôn đi. Chiếc giường lớn mét tám dư sức cho ba người nằm. Cứ dọn chung lên đó ngủ cho tiện sinh hoạt, khỏi phải lén lút, chuyển phòng lách cách."
Mai suýt nữa làm rơi ly sữa đang cầm trên tay. Chị trố mắt nhìn em gái mình, lòng đầy kinh hoàng:
"Cái gì? Ngủ chung... ngủ chung giường sao Lan? Ba người tụi mình nằm chung một chỗ?"
"Chứ sao nữa chị," Lan thản nhiên nói, khoanh hai tay trước ngực. "Đằng nào chuyện cũng đã rồi. Ngủ chung giường thì anh Hùng muốn đụ bướm nào thì đụ, tụi mình nằm bên cạnh cũng dễ chia sẻ. Lúc em mệt mỏi hay bầu bì mệt người, chị nằm kế bên phụ em chiều ảnh. Có gì đâu mà chị phải ngại? Hôm qua ba đứa mình cũng quấn lấy nhau trên giường đó thôi."
"Không được, Lan ơi!" Mai lắc đầu lai lịa, giọng run rẩy hẳn đi. "Như vậy... như vậy trơ trẽn quá. Chị không làm được. Thà chị ngủ bên buồng của chị, khi nào... khi nào tụi em cần thì chị qua... chứ nằm chung một giường như vậy, chị chịu không nổi."
"Chị Hai đừng có cứng đầu nữa," Lan nghiêm mặt, giọng nói trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn. "Chị nghĩ chị trốn bên phòng kia là yên thân hả? Anh Hùng một khi đã nếm mùi bướm của chị rồi, ảnh sẽ không để chị yên đâu. Đêm nào ảnh cũng sẽ mò qua. Rồi tiếng giường gỗ kêu cọt kẹt, tiếng chị rên rỉ, em nằm bên này nghe mãi chịu sao thấu? Thà tất cả quy về một mối, nằm chung một giường lớn, vừa ấm cúng vừa dễ kiểm soát. Chị sống nhờ nhà em, em tạo điều kiện cho chị thỏa mãn thể xác, chị cũng phải biết điều giúp em chứ?"
Những lời phân tích của Lan như từng nhát dao đâm trúng vào điểm yếu của Mai. Sự nghèo khó, vị thế ăn nhờ ở đậu, và cả dục vọng thể xác đang trỗi dậy mạnh mẽ sau nhiều năm bị kìm nén... tất cả khiến Mai á khẩu. Chị biết Lan nói đúng ở khía cạnh thực tế của căn nhà này, nhưng sự trơ trẽn của việc ngủ chung ba người trên một chiếc giường vẫn là một rào cản quá lớn đối với một người phụ nữ vốn coi trọng lễ giáo như chị.
Giữa lúc Mai còn đang đứng phân vân, cúi đầu chịu đựng sự áp đặt của em gái, từ phía hành lang đột ngột vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Cả hai chị em cùng quay lại.
Hùng bước vào bếp. Gã chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thun màu xám cũ kỹ, để trần khuôn ngực vạm vỡ, ngăm đen vì nắng gió và những vết dầu mỡ cơ khí. Mái tóc ba phân hơi rối vì mới ngủ dậy. Trên chiếc cổ dày, vết sẹo dài kéo xuống tận xương quai xanh trông càng thêm nam tính và hoang dã. Gã vươn vai một cái, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay và bờ vai rộng thắt lại chắc nịch.
Ngay khi nhìn thấy Mai đang đứng cạnh bàn ăn, ánh mắt Hùng lập tức thay đổi. Đôi mắt một mí của gã khóa chặt vào người chị vợ. Đó không phải là cái nhìn e dè của một người em rể đối với chị vợ như trước đây nữa, mà là cái nhìn đầy thèm khát, chiếm hữu của một con dã thú đã được nếm mùi thịt ngọt.
Gã nhìn chăm chằm vào khuôn ngực Mai đang phập phồng dưới lớp đồ bộ mỏng, rồi hạ thấp xuống vùng hông tròn trịa của chị.
Mai cảm thấy da gà mình nổi lên khắp người dưới ánh nhìn nóng bỏng của Hùng. Chị vội vàng lùi lại nửa bước, né tránh ánh mắt của gã, nhưng cơ thể chị lại phản ứng một cách phản chủ. Nơi tư mật vừa được lau rửa sạch sẽ bỗng nhiên nóng ran lên, một luồng dịch nhờn ấm áp lại rục rịch sinh ra từ sâu bên trong lồn, làm ướt nhẹm kẽ bướm. Đầu vú chị cứng ngắc cọ xát vào lớp vải áo thun lạnh.
Hùng đi đến bên lu nước ngoài sàn nước, múc một ca đầy uống ực ực. Nước lạnh chảy tràn từ khóe môi gã, chảy dọc xuống bộ ngực trần rám nắng rồi biến mất dưới cạp quần đùi. Gã đặt ca nước xuống, nhìn Mai bằng giọng khàn đặc của buổi sáng:
"Chị Hai dậy sớm vậy? Đêm qua... có mệt lắm không?"
Mai cảm thấy tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chị lắp bắp, hai tay bấu chặt vào mép bàn ăn nhựa:
"Không... không mệt... Chị dậy phụ Lan nấu đồ ăn sáng..."
"Hùng ngủ ngon không anh?" Lan đi lại gần chồng, tự nhiên vòng tay ôm lấy chiếc eo săn chắc của gã, đầu tựa vào vai gã đầy nũng nịu. "Đêm qua chị Hai chiều anh hết sảy luôn đúng không? Em thấy anh dập chị muốn sập cái giường bên kia luôn đó."
Hùng cười hắc hắc, vòng tay ôm lấy hông Lan nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang đỏ gay của Mai. Gã cúi xuống hôn nhẹ lên má vợ rồi nói:
"Tuyệt lắm. Lâu rồi anh mới được đụ một cái lồn khít và ra nước nhiều như của chị Hai. Cái bướm của chị bóp chặt lấy cu anh, làm anh muốn bắn tinh liên tục."
"Anh thấy chưa," Lan quay sang nhìn Mai, nháy mắt đầy ẩn ý. "Em nói rồi mà. Tối nay chị Hai dọn qua phòng mình ngủ chung luôn đi. Cho anh Hùng đụ cho đã. Đỡ mất công chạy qua chạy lại."
Hùng nghe vậy thì mắt sáng lên. Gã tiến lại gần Mai thêm một bước. Khoảng cách gần đến mức Mai có thể ngửi thấy mùi da thịt đàn ông nồng nàn và hơi ấm từ cơ thể gã tỏa ra. Hùng đưa bàn tay chai sạn, đầy những vết chai vì cầm cờ lê mỏ lết, khẽ vuốt nhẹ lên mu bàn tay Mai đang đặt trên bàn. Cái chạm nhẹ nhàng đầy kích thích khiến Mai run bắn người, bướm chị co thắt liên hồi dưới quần lót.
"Chị Hai qua ngủ chung với vợ chồng em đi," Hùng thì thầm, giọng gã trầm ấm nhưng chứa đựng một sự cám dỗ chết người. "Giường rộng lắm. Đêm nằm em ôm cả hai chị em. Lúc nào thèm, em lại đút dương vật vô đụ chị Hai tiếp."
Sự kết hợp giữa lời đề nghị trơ trẽn của em gái và hành động sờ soạng trực tiếp của em rể khiến Mai gần như nghẹt thở. Chị run rẩy định rút tay về, nhưng Hùng đã nhanh hơn, gã lật tay lại nắm chặt lấy các ngón tay mềm mại của chị, bóp nhẹ.
"Hùng... buông ra... Lan đang nhìn kìa..." Mai khẩn khoản van xin, mắt liếc nhanh về phía em gái.
Thế nhưng, Lan không hề tức giận. Cô em gái bước tới đứng ngay sau lưng Mai. Hai cánh tay mềm mại của Lan vòng qua eo chị, áp sát cơ thể đầy đặn của mình vào lưng Mai. Hơi ấm từ bầu ngực của Lan truyền qua lớp áo mỏng, mang theo một sức ép đồng lõa ngột ngạt.
"Chị Hai đừng sợ," Lan thì thầm sát tai Mai, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai nhạy cảm khiến chị rùng mình. "Anh Hùng thương chị, em cũng thương chị. Ba đứa mình là người một nhà, có gì đâu mà phải giấu giếm."
Hùng đứng đối diện, thấy vợ đồng tình liền bạo dạn hơn. Bàn tay thô ráp của gã không chỉ bóp nhẹ các ngón tay Mai nữa, mà bắt đầu miết dọc theo mu bàn tay, vuốt lên cổ tay rồi trượt dần vào trong ống tay áo bộ đồ bộ thun lạnh. Cảm giác nhám nhám từ những vết chai tay của gã rà trên da thịt nhạy cảm làm Mai run lên bần bật. Chị khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, hai chân run rẩy tựa sát vào mép bàn để không quỵ xuống. Dục vọng thèm khát từ đêm qua lại bị khơi dậy, nhen nhóm trong lòng người đàn bà cô đơn.
Lan mỉm cười hài lòng trước phản ứng của chị gái. Cô buông eo Mai ra, đi nhanh về phía buồng ngủ chính. Một lát sau, Lan quay lại, trên tay cầm một chiếc váy ngủ bằng lụa màu đỏ mỏng manh, viền ren đen cúp ngực rất sâu. Chất vải lụa mềm rủ, bóng bẩy dưới ánh sáng mờ nhạt của gian bếp.
Lan nhét chiếc váy vào tay Mai, vỗ vỗ lên mu bàn tay chị:
"Tối nay dọn qua phòng em, chị mặc cái này nha. Anh Hùng thích màu đỏ lắm. Để em chỉ chị cách chiều ảnh cho cả ba đứa mình cùng sướng."
Mai đón lấy chiếc váy ngủ lụa màu đỏ mỏng manh từ tay Lan, tim đập liên hồi.