Tiếng sắt va vào nhau lách cách phát ra từ chiếc xích khóa cổng ngoài sân khiến Mai giật nảy mình nhổm dậy khỏi lồng ngực đẫm mồ hôi của Hùng.
Tim chị đập loạn xạ trong lồng ngực, tiếng trống ngực liên hồi như muốn vỡ tung vách tai. Dưới lưng, tấm chiếu trúc vẫn còn dính dấp thứ nước hỗn hợp giữa mồ hôi nóng hổi và dịch nhờn tình dục của hai người. Mai cúi đầu nhìn xuống đùi mình, dòng tinh dịch đặc sệt Hùng vừa phóng vào tận đáy lồn lúc nãy đang chầm chậm tràn ra ngoài, chảy dọc theo kẽ đùi ấm nóng rồi rớt xuống manh chiếu trúc một vệt dài đục ngầu. Cảm giác nhớp nháp, tê dại nơi cửa lồn vừa trải qua những cú thúc như búa bổ vẫn còn âm ỉ nhức nhối.
"Hùng! Hùng ơi, dậy mau! Con Lan về kìa!" Mai cuống cuồng lay vai em rể. Giọng chị run bần bật, lạc hẳn đi vì sợ hãi.
Hùng đang thiu thiu ngủ liền mở choàng mắt. Gã bật dậy nhanh như một chiếc lò xo, vội vã vớ lấy chiếc quần đùi thun xám dưới sàn nhà tròng vào chân. Mai cuống quýt quờ quạng đống quần áo vứt ngổn ngang ở góc giường. Chị vớ lấy chiếc quần đùi đen và chiếc áo thun lạnh mặc nhà màu nhạt, tròng vội vào người khi hai chân vẫn còn run rẩy đến mức đứng không vững. Hai đầu gối chị cứ chực quỵ xuống, phần đùi trong bủn rủn, nhớp nháp tinh dịch. Chị vội vã giật lấy chiếc khăn bông cũ đặt trên đầu tủ, quẹt vội một đường ngang qua cửa lồn để lau bớt luồng tinh dịch đang rỉ ra, rồi ném chiếc khăn vào thau đồ dơ dưới góc buồng.
Cơn hoảng loạn khiến mồ hôi trên trán Mai túa ra như tắm. Chị có thể nghe rõ tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ cổng rào. Tiếng xích sắt nặng nề buông xuống mặt xi măng nghe khô khốc và lạnh lùng.
"Hai ra bếp trước đi! Để em dọn chỗ này!" Hùng thì thầm, giọng gã tuy có chút gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh của gã đàn ông thợ máy. Gã nhanh tay lật úp tấm chiếu trúc lại để giấu đi vệt nước ướt đẫm loang lổ giữa giường. Nhưng vệt tinh dịch và nước lồn đã kịp thấm qua những khe trúc, loang rộng ra. Hùng vội vã vớ lấy chiếc mền bông cũ màu xanh úa xếp gọn đè lên trên để che khuất hoàn toàn dấu vết của cuộc mây mưa cuồng nhiệt.
Mai không kịp thở, chị lao ra khỏi phòng ngủ chính, bước chân vội vã đi dọc theo hành lang hẹp dẫn thẳng xuống gian bếp phía sau. Tiếng dép kẹp lẹp xẹp của Lan bước trên lối đi lát gạch tàu xi măng ngoài sân mỗi lúc một gần, vang lên đều đặn.
Mai đứng trong bếp, hai tay bấu chặt vào mép bồn rửa chén bằng inox. Lồng ngực chị phập phồng lên xuống như người vừa chạy bộ cả cây số. Chị cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, vớ lấy ấm nước đun sôi để nguội rót ra ly nhằm che giấu đôi bàn tay đang run rẩy. Khi đưa bàn tay lên, Mai giật mình ngửi thấy mùi ngai ngái đặc trưng của bao cao su và nước lồn vẫn còn vương vít trên các kẽ ngón tay. Thứ mùi dâm đãng của cuộc mây mưa cuồng nhiệt lúc nãy như vẫn còn quanh quẩn trên da thịt, nồng nặc và không thể chối cãi. Chị vội vàng vặn vòi nước, nhấn một lượng lớn nước rửa chén Sunlight hương chanh xoa mạnh vào hai bàn tay, chà sát liên tục dưới làn nước mát lạnh cho đến khi da tay đỏ ửng lên, mùi chanh hóa chất át đi mùi dục vọng.
*Két.*
Cánh cửa gỗ chính của căn nhà cấp bốn rít lên một tiếng khô khốc. Lan bước vào nhà, một tay xách chiếc nón lá đọng đầy nước mưa, tay kia xách rổ tre đựng đầy quà quê. Cô mặc chiếc váy bầu màu vàng nhạt rộng rãi, gương mặt phảng phất nét mệt mỏi sau chuyến xe khách đường dài từ quê ngoại về, nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn quét nhanh một lượt khắp căn nhà từ phòng khách xuống bếp.
"Hai ơi! Có nhà không Hai?" Lan cất tiếng gọi lớn, tiếng bước chân hướng thẳng về phía gian bếp.
Mai vội quay người lại, tay cầm ly nước, ngón tay run rẩy cố miết chặt vào thành ly để giữ thăng bằng. Đúng lúc Hùng cũng từ phòng ngủ bước ra, gã thản nhiên vò vò mái tóc ba phân còn hơi rối, miệng ngáp một hơi dài như thể vừa mới ngủ trưa dậy, chiếc quần đùi thun xám kéo hơi trễ để lộ cạp quần lót bên trong.
Lan bước vào gian bếp chật hẹp. Nhìn thấy Mai đang luống cuống cài lại hai chiếc nút áo thun lạnh bị lệch bên cạnh Hùng, khóe mắt Lan khẽ nheo lại thành một đường cong đầy ẩn ý. Dưới ánh điện tuýp trắng mờ tối của góc bếp, khuôn mặt Mai đỏ bừng lên, hai đùi khép chặt vào nhau để ngăn dòng tinh dịch còn sót lại của Hùng không chảy tuột ra ngoài quần đùi.
Không một chút ghen tuông hay giận dữ, Lan đặt rổ quà quê lên chiếc bàn ăn bằng gỗ thông. Cô nở nụ cười tự nhiên, tiến lại gần hai người, mang theo làn gió mát lạnh của cơn mưa ngoài kia cùng mùi dầu gió thoang thoảng trên người.
"Mưa gió quá chừng, xe cộ dọc đường ngập hết trơn hà. Chiếc xe lôi đi qua mấy vũng nước ngập tới nửa bánh xe, em ngồi trên đó mà tim nhảy dựng ngoài lồng ngực." Lan vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác mỏng bên ngoài treo lên vách. Cô đi thẳng đến sát bên Mai, đưa tay nắn nhẹ vào bờ vai đang căng cứng của chị gái. "Sao Hai đứng đây mà không bật đèn bếp lên? Đứng lụi cụi trong tối hoài vậy?"
Mai lí nhí trong cổ họng, mắt không dám nhìn thẳng vào em gái, chỉ dám dán mắt vào ly nước lọc: "À... Hai mới ngủ dậy, thấy khát nước quá nên xuống uống miếng nước, rồi sẵn tay dọn dẹp mấy cái nồi..."
Lan khẽ nghiêng đầu. Ở khoảng cách gần như thế này, cô dễ dàng ngửi thấy mùi tanh nồng đặc trưng của tinh trùng trộn lẫn với mùi nước lồn chưa kịp tan hết trong không khí gian bếp, bất chấp mùi nước rửa chén hương chanh mà Mai vừa dùng. Đó là mùi vị quen thuộc của chồng cô sau mỗi lần xuất tinh. Lan liếc nhìn xuống bắp đùi trần của Mai, nơi có một vệt nước nhỏ mờ nhạt chảy dài xuống gần đầu gối chưa kịp khô hẳn.
Cô không nói gì về vệt nước đó, chỉ quay sang Hùng, đưa hai tay vòng qua ôm lấy cái hông săn chắc của chồng từ phía sau, nũng nịu áp bầu ngực hơi nhô lên của người mang thai tháng đầu vào lưng gã.
"Ở nhà có ngoan không đó? Hay là hành chị Hai muốn chết hả anh?" Lan khúc khích cười, giọng đầy ẩn ý, ngón tay cô khẽ cào nhẹ vào lưng Hùng qua lớp áo thun ba lỗ.
Hùng xoay người lại, nắm lấy hai bàn tay của vợ kéo ra phía trước, cười hì hì: "Ngoan chớ. Chị Hai nấu cơm cho ăn rồi ngủ thôi, làm gì đâu mà hành. Em đi đường mệt không?"
"Mệt chớ, nhớ anh muốn chết vậy đó." Lan buông chồng ra, cô với tay lấy chiếc rổ tre trên bàn, khoe mấy trái vú sữa căng tròn da căng bóng cùng bọc bánh tráng ngọt mang từ quê ngoại lên. "Mẹ gửi cho mình ít đồ ăn đây nè. Thôi, ba đứa mình cùng dọn cơm chiều ăn đi. Đói bụng muốn chết rồi."
Lan vui vẻ nói, rồi cô đi vòng qua người Mai, vỗ nhẹ vào mông chị gái một cái thật kêu. Tiếng *chát* vang lên trong căn bếp hẹp làm Mai giật bắn mình. Cảm giác bàn tay Lan vỗ nhẹ lên mông, nơi phần da thịt vẫn còn ê ẩm sau những cú thúc của Hùng, khiến Mai run lên một nhịp. Sự ấm áp và tự nhiên của cô em gái không những không làm Mai nhẹ nhõm mà càng khiến nỗi sợ hãi lẫn kích thích trong lòng chị dâng cao.
"Hai luộc giùm em đĩa rau muống nha, để em kho lại nồi cá lóc lúc sáng." Lan nói tiếp, tay đã bắt đầu nhóm bếp gas.
Mai vội vàng gật đầu, bắt tay nhặt rau muống bên bồn rửa. Hùng cũng phụ giúp vợ bưng nồi cá kho lên bếp ga. Căn bếp nhỏ của ngôi nhà cấp bốn bỗng chốc trở nên rộn ràng bởi tiếng lửa ga cháy xè xè, tiếng thớt gỗ vang lên cọc cọc khi Mai xắt ớt, và tiếng nước sôi sùng sục trong nồi rau luộc. Ba người phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy đã được bôi trơn kỹ lưỡng qua nhiều lần vận hành.
Lan vừa đảo cá trong nồi, hơi khói mang theo mùi nước mắm đường và tiêu thơm lừng bốc lên nghi ngút, vừa quay sang ôm nhẹ lấy eo Mai từ phía sau, tựa cằm lên vai chị gái, nhỏ to hỏi thăm bằng giọng điệu thản nhiên như đang hỏi chuyện thời tiết:
"Hồi chiều ở nhà, hai người có xài cái trứng rung em để dưới gối không? Anh Hùng có chịu mang bao cao su không đó Hai? Hay là ảnh lại đòi bắn thẳng vô trong?"
Câu hỏi tự nhiên đến trơ trẽn của Lan khiến Mai đỏ bừng mặt từ mang tai xuống tận cổ. Chị cúi gằm mặt vào rổ rau muống, ngón tay run rẩy ngắt từng cọng rau, giọng nói lắp bắp: "Lan... em... em hỏi gì kỳ vậy... Có... có mang bao mà..."
"Kỳ gì mà kỳ, em hỏi thiệt mà." Lan cười lớn, tiếng cười giòn tan vang lên trong gian bếp chật. Bàn tay cô luồn dưới eo Mai, khẽ vuốt ve phần bụng dưới mềm mại của chị gái qua lớp áo thun mỏng. "Ảnh có nhu cầu cao lắm, em biết mà. Em đi có một đêm mà ảnh chịu sao nổi. Phải có Hai chiều ảnh giùm em chớ. Mà xem bộ chiều nay anh Hùng dập Hai dữ lắm hả, nhìn chân Hai đứng còn không vững kìa."
Hùng đứng bên cạnh đang dọn bát đĩa ra bàn ăn, nghe vợ nói vậy liền quay lại cười xòa, vỗ nhẹ vào mông Lan: "Thôi đi cô nương, lo kho cá đi kìa, khét bây giờ. Cứ ghẹo chị Hai hoài."
Mâm cơm chiều nhanh chóng được bày ra chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc bếp. Dưới ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ chiếc bóng đèn tròn treo lơ lỏng trên trần, ba người ngồi quây quầy bên nhau. Lan mặc chiếc váy bầu mỏng nhẹ ngồi cạnh Mai, còn Hùng ngồi ở phía đối diện, bận chiếc áo thun ba lỗ màu trắng khoe trọn khuôn ngực ngăm đen săn chắc dính chút dầu mỡ thợ máy chưa rửa sạch hết.
Khi bữa cơm bắt đầu, không khí gia đình trở nên ấm cúng lạ thường. Lan liên tục gắp cá kho và rau luộc bỏ vào chén của Mai, dặn chị ăn nhiều vào vì dạo này trông chị hơi gầy do tăng ca xưởng may quá nhiều.
"Ăn nhiều vô Hai, dạo này xưởng may tăng ca suốt, nhìn Hai rộc người đi rồi đó. Phải có sức mới chiều nổi chồng em chớ." Lan vừa nói vừa nháy mắt đầy tinh nghịch.
Mai chỉ biết cúi đầu ăn cơm, miếng cá lóc kho đậm đà trôi qua cổ họng mà chị cảm thấy nghẹn đắng vì xấu hổ, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Chị cảm nhận được sự chăm sóc của em gái, và cả ánh mắt nóng bỏng của Hùng đang dán chặt vào ngực mình từ phía đối diện.
Dưới gầm bàn ăn chật hẹp, nơi khoảng không gian tối tăm bị che khuất bởi tấm khăn trải bàn nilông rủ xuống, Hùng âm thầm cởi bỏ đôi dép kẹp. Bàn chân thô ráp, chai sạn của gã bắt đầu vươn tới, khẽ chạm vào mắt cá chân của Mai.
Mai khựng đũa lại, miếng cá lóc kho vừa đưa lên miệng suýt rơi xuống chén. Chị khẽ ngước mắt nhìn Hùng. Gã em rể vẫn thản nhiên và cơm, mắt nhìn thẳng vào chén nhưng bàn chân gã dưới gầm bàn đã trượt dần lên phía trên, miết nhẹ dọc theo bắp chân trần của chị.
Cảm giác thô nhám từ lòng bàn chân của gã đàn ông lao động cọ xát vào làn da nhạy cảm khiến Mai run lên. Chị không né tránh. Sự đê mê của cuộc mây mưa lúc chiều vẫn còn âm ỉ bên trong âm đạo, giờ đây lại bị đánh thức bởi cái chạm chân đầy kích thích này. Mai khẽ hé hai đùi ra, để mặc bàn chân của Hùng luồn sâu vào giữa hai chân chị, vuốt ve cặp đùi trần ấm áp của mình. Những ngón chân thô kệch của gã rà sát lên vùng đùi trong nhạy cảm, sát tận rìa quần đùi của chị.
Như chưa thỏa mãn, Hùng xoay bàn chân sang bên cạnh, luồn những ngón chân thô kệch vào dưới vạt váy bầu của Lan. Gã bắt đầu cọ mạnh vào đùi trong của vợ mình.
Lan đang nhai cơm liền khựng lại một nhịp. Cô khẽ liếc nhìn chồng, đôi mắt xếch lên lấp lánh ánh cười đầy dâm đãng. Cô không những không đẩy chân Hùng ra mà còn dùng hai đùi kẹp chặt lấy bàn chân gã, ép sát chân Hùng vào vùng lồn của mình qua lớp quần lót mỏng. Cùng lúc đó, Lan đưa bàn chân còn lại của mình vươn qua, khẽ chạm vào mu bàn chân của Mai.
Chân Lan mát lạnh, da dẻ mịn màng hơn nhiều so với chân Hùng. Bàn chân cô khẽ vuốt ve, rà nhẹ lên mu bàn chân Mai, rồi lách vào kẽ ngón chân chị.
Hai chị em thản nhiên dùng cơm, miệng vẫn nói chuyện nhà cửa, ruộng vườn ở quê, nhưng dưới gầm bàn, ba cặp chân đang quấn chặt lấy nhau trong một trò chơi thể xác đầy kích thích. Mai cảm nhận rõ một bên đùi mình đang được Hùng vuốt ve bằng bàn chân nóng hổi, trong khi cổ chân và bàn chân chị lại được bàn chân mát lạnh của Lan gác lên và cọ xát liên tục. Sự đồng thuận ngầm này khiến bầu không khí xung quanh mâm cơm trở nên nóng hầm hập, ngột ngạt nhưng lại đầy kích thích bản năng. Sự giằng xé nội tâm trong Mai dần chuyển sang sự đầu hàng hoàn toàn. Chị không còn muốn trốn chạy nữa, cơ thể chị tự động thả lỏng, đón nhận những cái chạm đầy dục vọng từ cả hai vợ chồng em gái.
"Hai này," Lan vừa múc nước canh rau muống vào chén cho Mai vừa thản nhiên nói, giọng đều đều như đang bàn một chuyện hết sức bình thường. "Từ mai Hai dọn đồ từ buồng bên kia qua buồng em luôn đi. Đồ đạc gom lại một chỗ cho gọn. Với lại sau này em bầu bì ngày một lớn, Hai ở sát bên còn xoa bóp tay chân, rồi phụ em một tay chiều chuộng anh Hùng. Chứ cái bụng này mai mốt to ra, mình em sao chịu nổi sức dập của ảnh."
Lan dứt lời liền nở nụ cười đầy ẩn ý. Dưới gầm bàn, bàn chân cô khẽ đẩy tay Mai xuống, đặt thẳng lên chiếc đùi săn chắc, nóng hổi của Hùng. Hùng nhanh chóng giữ chặt lấy tay chị Hai, áp mạnh lòng bàn tay mềm mại của Mai vào sát vùng bẹn quần đùi của mình. Cảm giác gân guốc, cứng cáp từ đùi em rể truyền qua lòng bàn tay khiến tim Mai đập thình thịch.
Mai thở hắt ra một hơi, gương mặt đỏ lựng dưới ánh đèn vàng nhưng không còn giãy giụa hay né tránh nữa. Mùi mồ hôi nam tính quen thuộc của Hùng hòa cùng làn hương dầu gió thoang thoảng từ người em gái tạo nên một thứ áp lực đồng lõa ngột ngạt nhưng ngọt ngào. Mọi rào cản luân lý cuối cùng trong chị hoàn toàn tan rã. Chị khẽ miết nhẹ các ngón tay lên làn da ráp của em rể, khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ chấp nhận:
"Ừ... Vậy để mai Hai thu xếp đồ đạc rồi dọn qua."
Lan cười khúc khích, vẻ mặt mãn nguyện lộ rõ. Cô gắp một miếng thịt cá lóc kho thật lớn bỏ vào chén Mai:
"Vậy mới là chị Hai của em chớ. Ăn nhiều vô Hai, tối nay còn phải phụ em giữ chân ảnh."
Hùng cười hì hì, gã buông tay Mai ra để chị tiếp tục ăn cơm, nhưng bàn chân dưới gầm bàn vẫn không thôi mơn trớn, cọ xát kẽ đùi trong của cả hai chị em. Tiếng thớt gỗ, tiếng lửa gas lúc nãy nhường chỗ cho không khí gia đình ấm cúng dị thường. Sự đụng chạm thể xác giờ đây trở nên tự nhiên như hơi thở dưới mái nhà cấp bốn chật hẹp này.
Ăn xong, Hùng đứng dậy bước ra hiên trước. Tiếng lách cách của ổ khóa sắt vang lên khi gã khóa chặt hai lớp cửa cổng rào, rồi kéo sập cánh cửa gỗ chính của căn nhà lại, gài chốt kỹ càng từ bên trong. Căn nhà cấp bốn giờ đây hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài, trở thành một ốc đảo kín đáo che giấu bí mật của ba người.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ chiếc bóng đèn tròn trên trần bếp, ba bóng người quây quần dọn dẹp bát đĩa, thỉnh thoảng trao nhau những cái chạm tay, chạm hông đầy mật ngọt. Một trật tự sống mới đã được thiết lập vững chắc, lệch chuẩn nhưng đầy thỏa mãn và bình yên sau cánh cửa khép chặt.