Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

"Nhìn cái gì mà nhìn!" Son giật phắt hũ nước dừa trên tay Điện, giọng cô run lên nhưng cố tỏ ra đanh đá để át đi nỗi bối rối đang dâng lên trong ngực. 

Cô vội vàng kéo chéo vạt áo bà ba sờn rộng xuống để che khuất vệt ướt thẫm đầy ám muội trên gấu quần đen, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Điện chớp mắt, gương mặt đen nhẻm vì nắng rẫy hiện rõ vẻ ngơ ngác, hai tai cậu nóng ran lên. Cậu ấp úng, chỉ tay xuống chân cô:

"Dì... gấu quần dì dính nước..."

"Nước dừa đổ chứ cái gì!" Son cắt ngang, mặt nóng bừng lên. Cô giục giã để đánh lạc hướng: "Lẹ cái tay lên, đi kiếm cái hũ chao đựng kiến vàng rồi chuẩn bị cần câu, ra kênh Vàm ruộng kiếm vài con cá phi về kho lạt. Nắng lên tới đầu rồi kìa."

Điện nghe lời, lủi thủi đi vòng ra sau chái bếp tìm cái hũ chao để đựng kiến và cuộn dây cước. Son đứng lại một mình giữa rẫy mía, cô đưa tay vuốt ngực, cố hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Sự đụng chạm thể xác chớp nhoáng ban nãy và ánh mắt tò mò của Điện làm cô vừa sợ hãi, vừa thấy râm ran ngứa ngáy nơi đáy bụng. Cửa lồn cô vẫn còn co thắt nhẹ, vệt nước ẩm ướt kia chính là minh chứng cho sự thèm khát đê hèn mà cô vừa tự thỏa mãn sau bụi mía. Cô nhìn theo bóng lưng to lớn của cậu thiếu niên đang lúi húi bên góc chái bếp, lòng dâng lên một thứ cảm xúc hỗn độn, nửa muốn dừng lại, nửa muốn lao vào.

Lát sau, hai dì cháu đi bộ ra kênh Vàm ruộng. Son gánh cái rổ tre nhỏ đựng vài trái khóm, còn Điện xách cần câu bằng tre cật cùng chiếc hũ đựng kiến vàng đi sát bên cạnh. Con đường đất nhỏ men theo bờ kênh phủ đầy cỏ may bám vào gấu quần đen của Son. Tiếng bước chân của hai người xào xạc trên cỏ khô. 

Đi bên cạnh vóc dáng cao lớn, bắp tay săn chắc của thằng cháu họ mười tám tuổi, Son chợt thấy lòng mình trĩu nặng trước những suy nghĩ về cuộc đời. Ở cái tuổi hai mươi tám, đàn bà trong xóm Vĩnh Bình Nam này người ta đã tay bế tay bồng, nách hai ba đứa con, chồng con đề huề lo toan việc đồng áng. Còn cô vẫn thui thủi đi ra đi vào trong căn nhà lá dột nát, làm lụng đầu tắt mặt tối mà đêm về chỉ có một mình đối diện với bốn bức vách. Người ta nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại, có kẻ độc miệng ở chợ làng còn xầm xì cô là thứ đàn bà ẩm ương, quá lứa lỡ thì nên chẳng ma nào thèm rước. Mỗi lần nghe những lời đó, ngực cô lại thắt nghẹn, nhưng cô chẳng thể mở miệng phân bua.

Những lời bàn tán khắt khe của xóm giềng cứ như những cây kim đâm vào da thịt cô mỗi ngày, nhưng định kiến xã hội ấy đâu có dập tắt được ngọn lửa dục vọng ngấm ngầm bùng cháy bên trong cô. Cứ mỗi đêm nằm trên chiếc phản gỗ hẹp, ngăn cách với buồng của vợ chồng thằng Hai bằng một vách lá mỏng dính, cô lại phải chịu đựng sự hành hạ tột cùng. Tiếng kẽo kẹt liên hồi của chiếc giường tre nhà anh trai vừa cưới vợ, tiếng thở dốc hầm hập của thằng Hai và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của chị dâu dội qua vách lá thưa làm da thịt cô nóng ran như lửa đốt. 

Trong bóng tối rình rập của căn phòng chật chội, cô đơn bủa vây lấy cô, khiến cô chỉ biết tự luồn tay vào quần đen, cọ xát hạt đậu nhỏ để tìm kiếm chút hơi ấm ảo ảnh. Cô thèm khát một bàn tay đàn ông thực sự vuốt ve cơ thể mình, thèm một bờ vai rộng để bấu víu khi cao trào ập đến. Và Điện, đứa cháu họ chất phác đang bước đi bên cạnh, chính là người duy nhất cô có thể với tới lúc này. Cậu trẻ trung, khỏe mạnh, và quan trọng là cậu tin tưởng cô tuyệt đối.

Khi đến kênh Vàm ruộng, Điện chọn một chỗ dưới bóng mát của rặng dừa nước xum xuê. Cậu ngồi xổm trên bờ đất sát mép nước đục phù sa, lấy ngón tay khều nhẹ một con kiến vàng trong hũ chao, móc vào chiếc lưỡi câu nhỏ rồi thả dây cước xuống dòng kênh đang lững lờ trôi.

Son bước tới, đặt cái rổ xuống bên cạnh rồi ngồi bệt trên thảm cỏ ấm u dưới bóng dừa nước. Cô nhìn nghiêng gương mặt góc cạnh của cậu cháu họ. Chiếc áo ba lỗ sờn rách để lộ bờ vai rộng, rắn rỏi và những giọt mồ hôi đang lăn dài trên bắp tay ngăm đen khỏe khoắn. Cậu mặc chiếc quần đùi vải thô dính đầy bùn đất từ rẫy mía. Dưới lớp vải thô mỏng ấy, đũng quần đùi của Điện đang phồng lên một cục rõ rệt khi cậu ngồi xổm. Ánh mắt Son không tự chủ được mà dán chặt vào khoảng gồ ghề đầy nam tính đó, cửa lồn cô lập tức co thắt, nước nhờn ấm nóng lại bắt đầu rỉ ra đẫm đệm quần.

Son liếm nhẹ bờ môi khô, giọng cô dịu đi, pha chút lơi lả khác thường:

"Điện nè... Con năm nay mười tám rồi há?"

Điện không quay đầu lại, mắt vẫn chăm chú nhìn cái phao câu đang nhấp nháy trên mặt nước:

"Dạ, con mười tám hồi tháng trước đó dì."

"Mười tám là làm đàn ông được rồi." Son nhích lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cô ngửi thấy rõ mùi mồ hôi nam tính nồng nặc toả ra từ da thịt Điện. Cô hỏi thử, giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe: "Hỏi thiệt nghe, con... đã biết cảm giác làm đàn ông chưa?"

Điện giật mình, cái phao câu động đậy cậu cũng không thèm giật cần. Cậu quay sang nhìn Son, đôi mắt to tròn hiện rõ vẻ lúng túng. Mặt Điện đỏ bừng lên tận mang tai, cậu gãi gãi cái đầu húi cua rậm rạp của mình:

"Dì... dì hỏi gì ngộ vậy. Con đã có vợ con gì đâu mà biết."

Son cười nhẹ, tiếng cười khẽ khàng chứa đựng sự dụ dỗ rõ rệt. Cô nhích sát hơn, đùi cô chạm hẳn vào hông Điện. Cậu thiếu niên khẽ run lên nhưng không hề lùi lại, hơi thở của cậu bắt đầu dồn dập hơn.

"Thì không có vợ cũng biết được vậy." Son đưa bàn tay thô ráp của mình lên, giả vờ như đang phủi vài vệt bụi đất bám trên đùi Điện: "Coi nè, đi câu gì mà để đất cát bám đầy mình mẩy."

Lòng bàn tay cô không chỉ phủi bụi mà lướt nhẹ, mơn trớn dọc theo bắp đùi săn chắc, nóng hổi của Điện. Da thịt cậu căng cứng dưới lòng bàn tay cô. Son cảm nhận được độ nóng hừng hực và những sợi lông tơ cứng ráp trên đùi cậu thiếu niên. Cử chỉ vuốt ve chậm rãi của cô làm Điện thở dốc, hai tay cậu siết chặt lấy chiếc cần câu bằng tre, dương vật dưới lớp quần đùi thô ráp càng phồng to, cứng ngắc lên thấy rõ. Cậu không nói lời nào, chỉ có lồng ngực phập phồng liên hồi và ánh mắt hoảng hốt xen lẫn thèm khát nhìn chằm chằm vào gương mặt Son.

Son ghé sát môi vào vành tai đang đỏ ửng của Điện, phả hơi thở nóng rực thì thầm hỏi cậu có muốn dì chỉ cho biết cơ thể người đàn bà khác con gái ở chỗ nào không.