Son lập tức ấn mạnh vai Điện xuống phản tre, ngón tay trỏ đặt lên môi ra hiệu tuyệt đối im lặng.
Bên ngoài vách lá dừa nước của nhà chồi, tiếng bước chân đạp lên lá khô khựng lại. Tiếng sột soạt sát sạt vách lá khiến da gà trên vai Son dựng đứng lên. Son nín thở, lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lớp áo bà ba mỏng. Cô vơ vội chiếc quần đen xỏ chân vào rồi kéo áo bà ba xuống che bầu ngực đang phập phồng vì run. Cô cúi xuống nhặt chiếc quần đùi vải thô ném cho Điện, chỉ tay về phía đống lá khóm khô ở góc tối phía sau phản.
Điện run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu nhanh như cắt bò xuống sàn, trườn vào khoảng tối hẹp dưới phản tre, kéo mấy tàu lá dừa khô phủ lên người, cố gắng không tạo ra một tiếng động nhỏ nào dù bụi bẩn bám đầy vào da thịt trần trụi.
Son vuốt vội những sợi tóc rối bám đầy mồ hôi trên má, cài lại mấy chiếc cúc áo bà ba rồi đẩy nhẹ tấm liếp cửa chồi bước ra ngoài, chặn ngay lối vào.
"Ai đó?" Son lên tiếng, giọng cô hơi khàn nhưng cố giữ vẻ tự nhiên.
Bóng người ngoài vách giật mình quay lại. Đó là chú Năm ruộng bên cạnh, tay cầm chiếc cuốc chĩa, vai khoác chiếc bao tời sờn rách dính đầy bùn đất.
"Ủa, cô Son hả? Làm gì trong chồi mà tối thui vậy?" Chú Năm nheo mắt nhìn, ánh mắt lão lướt qua gương mặt đỏ ửng, những hạt mồ hôi còn đọng trên xương quai xanh và bờ vai còn vương vài sợi lá khô của cô.
"Dạ, con vô kiếm cái lộp cũ đem về sửa mà tối quá kiếm chưa ra." Son cười gượng, bước hẳn ra ngoài để chắn tầm nhìn vào cửa chồi. "Chú Năm đi đắp bờ hả chú?"
"Ờ, bờ bao bên ruộng tôi bị nước rò rỉ nên đi đắp lại." Chú Năm gật đầu, nhưng mắt vẫn không ngừng liếc nhìn vào khe hở của tấm liếp nhà chồi. "Nãy tôi đi ngang nghe có tiếng động sột soạt lớn lắm, tưởng con khỉ hay con kỳ đà bò vô phá. Mà sao cô tìm đồ không mở cửa liếp ra cho sáng? Mò mẫm kiểu đó coi chừng rắn cắn chết nghe con."
"Dạ tại nắng rọi thẳng vô chồi nóng quá nên con khép bớt cho mát." Son đưa tay quệt mồ hôi trên trán, giả vờ quay đi phủi bụi bám trên áo để tránh ánh mắt dò xét của lão. "Trong này đồ đạc chất đống toàn chuột cống không hà, chắc nãy chú nghe tiếng chuột chạy đó."
Chú Năm bước dịch lại gần cửa chồi, nheo mắt nhìn vào khoảng tối om bên trong, giọng đầy ý vị: "Chuột gì mà chạy nghe rầm rầm như người ta vật nhau vậy? Hay để tôi vô phụ kiếm cái lộp cho một tay, chứ tối hù thế này biết ngóc ngách nào mà mò."
Tim Son nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cô vội vàng bước lên một bước, đứng sát sạt trước mặt chú Năm, chắn ngay trước khe hở của tấm liếp. Cô cười giả lả, cố dùng thân hình đẫy đà của mình lôi kéo sự chú ý của lão: "Thôi chú Năm ơi, rác rến bên trong nhiều lắm, với lại con cũng kiếm sắp xong rồi. Chú lo đi đắp bờ kẻo lát tối trời sập mưa thì cực cho chú."
Chú Năm ngập ngừng một lát. Ánh mắt lão không tự chủ được mà quét qua bờ vai trần còn vương chút mồ hôi bóng loáng dưới cổ áo bà ba hơi trễ của Son. Lão nuốt nước bọt cái ực rồi tặc lưỡi: "Ờ, vậy tôi đi trước. Mà hồi nãy tôi thấy thằng Điện đi hướng này, tưởng nó vô phụ cô chứ?"
"Dạ đâu có, nó đi ngả kênh bên kia cắt lá dừa rồi chú." Son cố giữ cho giọng mình không run rẩy, ngón tay bấu chặt vào mép vách lá dừa nước thô ráp đến đau nhói để giữ bình tĩnh.
"Ủa vậy hả? Nãy tôi cũng mới đi ngả đó qua mà sao không gặp nó ta?" Chú Năm lầm bầm, mắt quét thêm một vòng quanh căn chồi trước khi vác cuốc đi tiếp dọc theo lối mòn rẫy khóm.
Tiếng bước chân chú Năm xa dần rồi mất hẳn sau những bụi khóm rậm rạp. Son đứng yên tại chỗ, tai căng ra nghe ngóng. Khi chắc chắn chú Năm đã đi xa, cô mới vội quay vào trong chồi, đóng sầm tấm liếp lại.
Điện từ gầm phản chui ra, mặt mũi lấm lem bụi đất, toàn thân vẫn còn run lên bần bật vì sợ hãi. Cậu vội vàng kéo quần đùi lên, mắt nhìn Son đầy lo sợ.
"Suýt nữa là chết rồi dì Son ơi... Chú Năm mà vô là thấy hết trơn..." Điện thì thầm, giọng run rẩy không thành tiếng.
Son không trả lời. Cô tiến lại gần, bàn tay thô ráp áp vào má Điện, ngón cái miết nhẹ vệt đất bám trên gò má cậu. Dù sợ hãi đến phát run, nhưng cái nóng từ da thịt Điện và sự kích thích từ cảm giác suýt bị phát hiện lại khiến lòng cô cồn cào dữ dội hơn. Cô kéo đầu Điện cúi xuống, hôn mạnh vào môi cậu một cái thật sâu. Đầu lưỡi cô luồn vào quấn quýt lấy lưỡi cậu đầy thèm khát, mút mát dập dềnh cho đến khi cả hai cùng thở dốc mới dứt khoát đẩy cậu ra.
"Mặc đồ vô rồi về trước đi. Đừng đi chung đường với dì."
Những ngày sau đó, nỗi sợ hãi suýt bị bắt quả tang không làm cả hai chùn bước. Ngược lại, mỗi lần chạm mặt nhau giữa khoảng sân hay lúc đi làm rẫy, ánh mắt của họ lại nung nấu một sự thèm khát dữ dội hơn. Sự cấm kỵ giống như một thứ chất kích thích liều cao, cứ thấm dần vào máu thịt.
Một chiều nọ, nắng nhạt dần trên cánh đồng Vàm ruộng rộng mênh mông. Son và Điện đi đặt lộp cá dọc theo các con mương nhỏ nằm xen kẽ giữa các bụi khóm rậm rạp. Cánh đồng vắng tanh, chỉ có tiếng gió lướt qua những tàu lá khóm nhọn hoắt.
Son đi trước, chiếc quần đen vén lên quá đầu gối, để lộ bắp chân ngăm đen săn chắc dính đầy bùn đất. Mỗi bước đi của cô làm hai cánh mông tròn trịa dưới lớp vải mỏng dao động nhẹ nhàng trước mắt Điện. Điện đi sau, tay xách giỏ lộp tre, mắt không rời khỏi vùng hông đẫy đà của dì họ. Cơn thèm khát từ mấy ngày nhịn nhục lập tức trỗi dậy, làm dương vật của cậu dưới lớp quần đùi thô ráp cứng ngắc, đập nhẹ vào đùi theo từng bước chạy.
"Điện, vô đây đặt cái lộp này nè." Son đột ngột rẽ vào một lối đi nhỏ hẹp, hai bên là những bụi khóm cao lút đầu người.
Điện bước theo cô vào sâu trong bụi khóm. Khi đã khuất hẳn tầm mắt ngoài ruộng, Son quay lại, giật lấy cái giỏ lộp trên tay Điện ném xuống đất. Cô đẩy mạnh Điện tựa vào một gốc khóm lớn, đôi mắt xếch long lanh đầy hoang dại nhìn chằm chằm vào đũng quần đang căng phồng của cậu.
"Thèm quá rồi phải không?" Son thì thầm, bàn tay cô đã luồn vào trong quần đùi của Điện, nắm lấy con cu nóng hổi đang giật liên hồi.
Điện thở dốc, hai tay bám chặt vào vai Son. "Dì Son... ngoài này trống trải quá, lỡ có ai..."
"Ai đâu mà có. Giờ này người ta về chuẩn bị cơm nước hết rồi."
Son không để Điện nói hết câu. Cô tiến sát, hai tay luồn vào trong áo ba lỗ của cậu, mơn trớn khuôn ngực săn chắc, rồi cúi đầu xuống ngậm lấy đầu vú nhỏ của cậu mà day nhẹ. Điện rên lên một tiếng nhỏ, luồn tay vào mái tóc búi lệch của Son, kéo cô sát vào người mình. Son quỳ sụp xuống, kéo tuột chiếc quần đùi của Điện qua đầu gối. Con cu của Điện búng ra ngoài, to dài và đỏ hửng đầu khấc, những đường gân nổi rõ dọc thân dương vật.
Son há miệng ngậm lấy đầu khấc nóng hổi, dùng lưỡi liếm láp xung quanh rãnh quy đầu rồi mút mạnh một cái thật sâu. Điện ưỡn người, hai tay bấu chặt vào cành lá khóm nhọn hoắt bên cạnh, mặc cho gai khóm đâm vào da thịt. Cậu thở dốc, cúi đầu nhìn dì họ đang quỳ dưới đất bùn, say sưa bú liếm dương vật của mình.
Son ngẩng đầu lên, nhổ ra bãi nước bọt óng ánh rồi đứng dậy. Cô kéo phắt chiếc quần đen của mình xuống tận mắt cá chân, để lộ cặp mông tròn trịa ngăm đen. Cô quay lưng lại phía Điện, quỳ gập người xuống đất bùn ẩm ướt, hai tay bám chắc vào một gốc khóm to để giữ thăng bằng. Bờ mông tròn căng của Son chổng ngược lên, phơi bày trọn vẹn trước mắt Điện. Cửa lồn cô đỏ hồng, nước nhờn dâm dật đã chảy ra ướt đẫm hai bên mép thịt, óng ánh dưới ánh sáng chiều tà.
"Đút vô đi con. Thúc mạnh từ đằng sau cho dì." Son rên rỉ, hai đùi cô run nhẹ vì kích thích.
Điện không kìm chế được nữa. Cậu quỳ sụp xuống ngay phía sau Son, hai tay ôm ghì lấy cặp mông tròn trịa của cô, dùng đầu cu nóng rực cọ xát liên tục vào khe lồn đang ướt nhẹp.
"Dì Son... lồn dì ướt quá..." Điện khàn giọng nói, rồi ghé sát đầu khấc vào cửa mình cô, ấn mạnh một cái.
*Phập...*
Con cu mập mạp của cậu thiếu niên mười tám tuổi đâm lút vào sâu trong âm đạo nóng ấm của Son. Son ưỡn người ra phía trước, miệng há hốc phát ra một tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng. Cảm giác dương vật nóng rực, to lớn lấp đầy toàn bộ lòng âm đạo làm cô sướng tê dại.
Điện bắt đầu thúc mạnh. Cậu quỳ phía sau, hai tay siết chặt eo Son, nhấc hông lên rồi dập mạnh dương vật vào trong lồn cô. Mỗi cú thúc của Điện đều sâu hoắm, đầu khấc chạm mạnh vào cổ tử cung khiến Son run bắn cả người. Tiếng da thịt va chạm chan chát vang lên đều đặn giữa bụi khóm vắng, hòa cùng tiếng nước nhóp nhép dâm đãng phát ra từ nơi giao hợp của hai người.
"Ưm... mạnh lên Điện... thúc sâu vô nữa con... lồn dì sướng quá..." Son thở dốc, đầu cô cúi thấp sát đất bùn, hai bầu ngực căng tròn đung đưa theo từng nhịp đẩy dập dồn của cậu cháu họ.
Bản năng hoang dại của tuổi trẻ trỗi dậy, Điện thúc liên tục không ngừng nghỉ. Cậu nhìn chằm chằm vào chỗ dương vật của mình đang thụt ra thụt vào trong cửa lồn đỏ hửng, đầy dịch nhờn của dì họ. Mỗi lần rút ra gần hết, đầu khấc lại kéo theo mép thịt lồn lật ra ngoài, rồi lại bị ấn lút vào trong lớp cơ ấm áp, co thắt kịch liệt.
Bất thình lình, một con chim bìm bịp từ trong lùm cây gần đó giật mình vỗ cánh bay vụt lên, tiếng kêu thảng thốt của nó làm cả hai giật nẩy mình đứng hình trong vài giây. Điện dừng hẳn nhịp hông, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, mắt đảo liên hồi xung quanh. Son cũng bấu chặt lấy gốc khóm, toàn thân căng cứng, chỉ có lòng âm đạo đang ôm khít lấy con cu của Điện là vẫn co thắt không ngừng theo bản năng.
Sau một lúc im ắng, chỉ thấy tiếng gió xào xạc luồn qua các kẽ lá khóm nhọn hoắt, hai người mới thở phào. Cơn sợ hãi vừa trải qua như một liều thuốc kích thích cực mạnh, đẩy ham muốn của Điện lên cao trào. Cậu bắt đầu dập dồn thô bạo hơn, hai tay ghì chặt hai bên hông Son, nhấc bổng mông cô lên một chút để mỗi cú đâm đều lút cán, chạm đến tận cùng hang sâu của âm đạo.
Cơn cực khoái ập đến nhanh chóng dưới sự kích thích dồn dập từ phía sau. Son co thắt âm đạo liên tục, kẹp chặt lấy dương vật Điện. Điện gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, thúc thêm vài cú thật mạnh rồi bắn toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong lồn Son. Cậu nằm đè lên lưng cô, hơi thở hầm hập phả vào gáy Son đẫm mồ hôi.
Sau cuộc mây mưa hoang dại ngoài rẫy khóm, sự liều lĩnh của hai người càng lúc càng tăng lên, không còn giới hạn ở những nơi hoang vắng nữa.
Một buổi chiều mưa lâm thâm, gian bếp nhỏ nhà Son ngập trong bóng tối nhập nhoạng. Mẹ Son đang ở sân trước quét dọn những cành củi khô bị gió thổi rụng. Tiếng chổi tre xột xoạt đều đặn ngoài sân lúc gần lúc xa.
Trong bếp, Son đang đứng bên bếp lò đất, tay cầm đôi đũa bếp đảo nồi cơm đang sôi nghi ngút khói. Điện từ ngoài hiên bước vào, vác theo một bó củi tràm khô. Khi đặt bó củi xuống góc bếp, cậu nhìn sang Son. Chiếc áo bà ba màu nâu của cô bám sát vào lưng do mồ hôi từ sức nóng của lửa lò, làm lộ rõ đường cong của chiếc nịt ngực phía trong.
Son quay lại nhìn Điện, ánh mắt cô tối đi. Cô đặt đôi đũa bếp xuống, bước nhanh lại gần Điện, nắm lấy cổ tay cậu kéo tuột vào góc tối sát vách lá, ngay cạnh đống củi tràm.
"Dì Son, mẹ đang ở ngoài sân đó..." Điện thảng thốt nói nhỏ, mắt nhìn ra phía cửa bếp đang mở hé.
"Kệ bà đi. Nhanh lên, dì chịu hết nổi rồi."
Son kéo phắt chiếc váy đen rộng đang mặc lên tận bụng, lộ ra vùng bụng phẳng và cửa lồn trần trụi không mặc quần lót bên trong. Cô quay người lại, cúi gập nửa thân trên tì vào đống củi khô, mông chổng ra ngoài hướng về phía Điện.
Điện nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Tiếng chổi tre ngoài sân vẫn xột xoạt. Sự căng thẳng tột độ khiến con cu của cậu lập tức cương cứng lên như khúc gỗ. Cậu vội vàng vạch quần đùi, lôi dương vật đang nóng hừng hực ra ngoài.
Điện tiến sát lại sau lưng Son, một tay vòng qua hông kéo chặt cô sát vào người mình, tay kia cầm đầu cu dí thẳng vào cửa lồn đang ướt át của dì họ. Cậu ấn mạnh một đường lút cán.
*Sột... chụt...*
Dương vật của Điện cắm sâu ngập lút vào trong âm đạo co thắt của Son. Son giật thót người, cô vội vàng đưa một bàn tay lên cắn chặt vào các ngón tay để ngăn tiếng rên rỉ bật ra ngoài. Lồng ngực cô phập phồng liên hồi, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào vách lá nứt nẻ trước mặt, tai căng ra nghe ngóng tiếng động ngoài sân.
Điện bắt đầu nhấp hông. Cậu không dám chuyển động quá mạnh để tránh tạo ra tiếng động lớn, nhưng nhịp thúc vẫn cực kỳ dứt khoát và sâu hoắm. Từ phía sau, cậu liên tục đút dương vật vào ra trong chiếc lồn đang khít chặt của Son. Tiếng nước nhờn nhóp nhép vang lên khe khẽ trong góc tối chật hẹp, hòa vào tiếng lửa cháy bập bùng trong lò đất.
Giữa lúc đó, tiếng quét sân ngoài hiên bỗng dừng lại. Tiếng mẹ Son cất lên, nghe gần như ngay sát vách bếp:
"Son ơi, nồi cơm sôi cạn nước chưa? Nhắm chừng chắt nước đi nghen con!"
Câu hỏi của người mẹ dội vào không gian chật hẹp khiến Điện giật thót, dương vật đang nằm trong lồn Son cứng đờ ra. Son bấu chặt các đầu ngón tay vào đống củi tràm khô ráp đến mức vỏ cây đâm vào da thịt đau nhói. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không bị run và méo mó, rồi lớn tiếng đáp vọng ra ngoài vách lá:
"Dạ... con đang chắt nước nè mẹ! Mẹ quét sân tiếp đi..."
Bà mẹ ngoài sân lầm bầm điều gì đó rồi lại bắt đầu tiếng chổi tre quét lá. Ngay khi tiếng chổi *xột xoạt* tiếp tục vang lên, Điện như trút được gánh nặng, cậu bắt đầu nhấp hông trở lại, nhịp hông nhanh và mạnh mẽ hơn để giải tỏa cơn căng thẳng vừa rồi.
"Ưm... ư..." Son rên nhẹ qua kẽ răng, hai bầu ngực cô tì sát vào đống củi tràm khô ráp. Sự cọ xát thể xác trong không gian bếp chật hẹp, ngay gần người mẹ đang quét sân khiến cô sướng đến mức run rẩy cả chân tay.
Điện ghì chặt mông Son, thúc mạnh liên tiếp. Đầu dương vật cậu liên tục cọ xát vào những điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong âm đạo cô. Cảm giác vụng trộm đầy mạo hiểm đẩy khoái cảm của cả hai lên mức cực hạn. Cả hai đều thở dốc dồn dập, mồ hôi tuôn ra như tắm.
Đúng lúc Điện đang thúc mạnh bên trong lồn Son, nhịp hông đang dập dồn nhanh nhất thì tiếng bước chân thình thịch vang lên từ hiên nhà bên hông bếp.
"Son ơi! Có cơm chưa Son? Tao đi làm về đói bụng quá nè!"
Giọng nói lớn của anh trai Son vang lên ngay sát cửa bếp, kèm theo tiếng bước chân đang hướng thẳng vào trong. Điện giật bắn người, lập tức rút dương vật ra khỏi lồn Son. Một tiếng *chụt* ướt át vang lên cùng với dòng tinh dịch và nước nhờn chảy dọc xuống đùi Son. Điện cuống cuồng kéo quần đùi lên, trốn vội vào khoảng tối phía sau đống củi tràm. Son cũng nhanh tay giật chiếc váy đen xuống che kín chân, vội vã cầm đôi đũa bếp đảo nồi cơm nghi ngút khói để che giấu gương mặt đang đỏ bừng và hơi thở hỗn hển.
Ngay khi cánh cửa bếp bằng ván ép bị đẩy ra, bóng dáng to lớn của người anh trai xuất hiện ngay ngưỡng cửa, ánh mắt anh đảo qua gian bếp tối om và dừng lại trên người Son.