Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Lan giật nẩy người khi màn hình điện thoại vừa tắt ngúm lại đột ngột lóe sáng, tiếng chuông báo tin nhắn Zalo reo lên một tiếng cộc lốc phá tan sự tĩnh mịch của căn buồng tối. Cô vội vàng chộp lấy máy, những ngón tay run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc điện thoại xuống chiếu tre. Dưới dòng chữ hiển thị trạng thái "Đã xem" đầy bất lực của cuộc trò chuyện lúc trước, một dòng tin nhắn mới từ tài khoản của Tân hiện ra rõ ràng, ngắn gọn và lạnh lùng như một mệnh lệnh hành quyết.

Tân: "Ra sân sau gặp tao. Đừng để tao phải đợi lâu, tao bấm gửi clip cho dượng là tự mày chuốc họa."

Lan ngồi chết trân nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình. Lồng ngực cô thắt lại, đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt. Cô muốn hét lên, muốn ném chiếc điện thoại này vào vách tường để đập tan mọi sự đe dọa bẩn thỉu kia, nhưng lý trí yếu ớt lập tức ghìm chặt cô lại. Hình ảnh người cha lam lũ đang đóng quân nơi đảo xa, người luôn tự hào về đứa con gái ngoan hiền học giỏi, hiện lên trong tâm trí cô. Rồi đến khuôn mặt nhục nhã, khóc lóc van xin của mẹ cô trên kệ bếp ban chiều. Tất cả danh dự, hạnh phúc của gia đình này đang bị treo lơ lửng trên đầu ngón tay của đứa em họ thú tính. 

Lan cắn chặt môi dưới đến bật máu, cố ngăn tiếng khóc nấc đang trực trào ra khỏi cổ họng. Cô dùng tay quệt ngang dòng nước mắt nóng hổi vừa tràn qua khóe mi, cố lấy lại chút sức lực tàn tạ. Từng nhịp thở của cô dồn dập, đứt quãng trong bóng tối buồng ngủ chật hẹp. Lan chậm rãi đứng dậy, bước chân nặng nề như đeo đá. Cô khẽ khàng gạt chốt cửa sắt, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào để tránh đánh động đến mẹ đang ở gian nhà trên. Cô lách người qua khe cửa bếp, bước thẳng ra khoảng tối mênh mông của sân sau.

Bóng chuối tối tăm bao trùm lấy không gian phía sau nhà. Những tàu lá chuối to bản xào xạc trong gió đêm, tạo nên những chiếc bóng đen dài, ngoằn ngoèo quét qua mặt đất. Lan bước đi loạng choạng, đôi chân trần chạm vào nền đất ẩm ướt, lạnh ngắt bên giếng nước. 

Tân đứng chờ sẵn trong bóng tối bên cạnh gốc chuối lớn, hai tay đút vào túi quần đùi đen, chiếc áo ba lỗ màu xám nhạt dính sát vào vòm ngực mỏng nhưng rắn chắc của y. Đôi mắt một mí sắc lạnh của Tân khóa chặt lấy hình bóng cô gái vừa bước ra. Không một lời chào hỏi, Tân lạnh lùng rút chiếc điện thoại từ túi quần ra, bấm mở sẵn đoạn video dài mười mươi giây quay rõ gương mặt của dì Hồng, rồi chìa thẳng màn hình sáng chói vào mắt Lan. 

Tân: "Mày nhìn cho kỹ đi. Chỉ cần tao ấn nhẹ một cái, cả cái xóm này và cả dượng ngoài đảo sẽ được coi cảnh mẹ mày dạng háng cho tao thúc cu."

Lan nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang phát phân cảnh nhục nhã của mẹ mình. Cô run lên bần bật, hai tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói.

Lan: "Mày là đồ súc sinh... Sao mày có thể làm vậy với mẹ tao? Dì Hồng đã nuôi nấng mày từ nhỏ mà!"

Tân khẽ hừ một tiếng, nụ cười nham hiểm nở rộng trên khuôn mặt góc cạnh dưới ánh sáng xanh lè của màn hình điện thoại. Y tiến lên một bước, dồn Lan lùi sát vào bức tường gạch loang lổ rêu phong của sân sau.

Tân: "Nuôi nấng? Dì Hồng cũng thích tao cự nự dì ấy thấy bà chứ ở đó mà nuôi. Mày bớt giảng đạo đức với tao đi. Bây giờ tao cho mày hai lựa chọn. Một là quỳ xuống đây phục vụ tao cho đàng hoàng, hai là ngày mai ba mày sẽ nhận được cái clip này."

Lan: "Không... tao không bao giờ làm cái chuyện ghê tởm đó với mày!"

Tân không nói gì thêm, y thản nhiên đưa ngón tay cái rà sát nút gửi trên màn hình Zalo, đôi mắt một mí híp lại đầy thách thức. Sự lạnh lùng và quyết đoán của y như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của cô nữ sinh 18 tuổi. Lan nhìn ngón tay của Tân, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, nỗi sợ hãi danh dự gia đình bị chà đạp át đi mọi sự kháng cự. Cô hiểu rằng y không hề nói đùa. Sự tàn nhẫn của Tân là tuyệt đối. Nếu cô từ chối, cuộc đời của mẹ cô, gia đình cô sẽ lập tức tan nát.

Nước mắt Lan lại trào ra, nóng hổi và mặn chát. Đôi đầu gối cô như mất sạch sức lực, run rẩy rồi khuỵu xuống nền đất ẩm ướt, đầy lá mục ở sân sau. Cô quỳ sụp xuống ngay trước mặt Tân, đầu cúi thấp, hai vai run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.

Tân đứng trên cao nhìn xuống, thỏa mãn ngắm nhìn sự phục tùng tuyệt đối của chị họ. Y đưa tay kéo cạp quần đùi đen của mình xuống, giải phóng khúc cu gân guốc đã ngóc đầu cứng ngắc từ lúc nào. Dương vật của y màu sẫm, to bản và nổi đầy những đường gân dọc theo thân, đầu khấc ướt át dịch nhầy đang hừng hực tỏa ra hơi nóng của dục vọng tuổi dậy thì. Tân dùng tay cầm lấy thân cu của mình, gõ nhẹ đầu khấc lên gò má mịn màng của Lan.

Tân: "Ngước mặt lên. Hé miệng ra ngậm lấy cu của tao."

Lan tủi nhục tột cùng, hai mắt nhắm nghiền để không phải nhìn thấy khúc dương vật gân guốc thô kệch đang dí sát vào mặt mình. Mùi mồ hôi nam tính hòa cùng mùi bao quy đầu tanh nồng xộc thẳng vào mũi cô, khiến cô buồn nôn. Nhưng trước áp lực đe dọa khủng khiếp từ chiếc điện thoại vẫn đang phát sáng trên tay Tân, cô đành hé đôi môi mỏng của mình ra, chậm rãi ngậm lấy phần đầu khấc nóng hổi của y.

Tân thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái khi cảm nhận được sự ấm áp, mềm mại từ khoang miệng của cô em họ học giỏi ngoan hiền. Ngay lập tức, y không để cô tự dẫn nhịp nữa. Tân dùng bàn tay xương xẩu, thô ráp của mình nắm chặt lấy mái tóc dài cột đuôi ngựa của Lan, dùng sức ghì mạnh đầu cô sát vào háng mình. Y bắt đầu đưa hông về phía trước, thô bạo thúc thẳng khúc dương vật gân guốc vào sâu trong khoang miệng Lan.

Lan: "Ưm... ặc..."

Lan nghẹn ngào, cổ họng co thắt dữ dội khi đầu cu cứng ngắc của Tân đâm lút vào tận cuống họng cô, gây ra phản xạ nôn mửa tự nhiên. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, thấm đẫm hai bên má rồi chảy xuống cằm, hòa cùng nước miếng chảy tràn ra khóe môi. Tân hoàn toàn phớt lờ sự đau đớn và nghẹn ngào của cô. Y nắm tóc cô như nắm một món đồ chơi, liên tục đẩy hông ra vào một cách bạo liệt. Tiếng va chạm da thịt giữa háng y và mặt cô vang lên những tiếng "bạch, bạch" nhầy nhụa trong bóng tối ngoài sân sau. 

Mỗi cú thúc của Tân đều mạnh mẽ và sâu hoắm, khiến dương vật y chà xát liên tục vào vòm họng và lưỡi của Lan. Cô chỉ biết bấu chặt hai tay vào bắp đùi đầy lông lá của Tân để giữ thăng bằng, đầu óc quay cuồng trong sự ghê tởm và uất hận. Cổ họng cô đau rát, lồng ngực như muốn vỡ tung vì thiếu oxy, nhưng y vẫn ghì chặt đầu cô, bắt cô phải nuốt trọn chiều dài của khúc cu gân guốc vào bên trong miệng. Dưới bóng chuối âm u, Tân thở dốc liên hồi, nhịp độ thúc hông ngày càng nhanh và mạnh mẽ hơn khi khoái cảm cực hạn đang ập đến.

Tân nắm tóc Lan giật mạnh ngược ra sau một chút, rồi lại nhấn mạnh đầu cô xuống sát háng mình khi cảm nhận được luồng tinh dịch đang dâng tràn. Y gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, toàn thân căng cứng rồi bắn từng luồng tinh dịch nóng hổi, tanh tưởi đầy trong khoang miệng của cô gái 18 tuổi. 

Lan ngạt thở, đôi mắt trợn trừng vì kinh hoàng khi chất dịch nồng nặc, ấm nóng ngập đầy cổ họng cô. Cô muốn nhổ ra, nhưng bàn tay của Tân vẫn siết chặt tóc cô, ghì chặt không cho cô nhúc nhích.

Tân: "Nuốt xuống. Nuốt sạch hết cho tao, không được nhổ ra ngoài một giọt nào hết."

Lan cắn răng trong sự tủi nhục cùng cực, cố gắng co bóp cuống họng để nuốt xuống từng ngụm tinh dịch đặc quánh, tanh nồng của đứa em họ. Cảm giác nhớp nháp, ấm nóng trôi dần xuống thực quản khiến cô rùng mình ghê tởm đến tận xương tủy. Khi y chắc chắn cô đã nuốt hết, Tân mới buông tay ra khỏi tóc Lan, rút dương vật ướt át đầy nước bọt ra khỏi miệng cô. Lan ngã chúi đầu về phía trước, hai tay chống xuống đất, ho sù sụ và nhổ những bọt mép còn sót lại ra nền đất ẩm.

Tân thản nhiên kéo quần đùi lên, chỉnh lại trang phục rồi cúi người xuống sát mặt Lan. Y dùng ngón tay cái thô ráp quệt mạnh vệt dịch nhầy dính nơi khóe môi cô, thì thầm bằng giọng điệu lạnh lùng đầy đe dọa.

Tân: "Lau sạch mặt mũi đi rồi vô bếp ăn cơm tối với dì Hồng. Liệu hồn mà cư xử cho bình thường, để dì thấy có gì lạ hoặc lộ ra bất kỳ dấu vết nào... tao không dám hứa cái clip kia sẽ ở yên trong máy tao đâu."