Cơn nghẹt thở bóp nghẹt lồng ngực Lan từ bàn ăn kéo dài suốt cả đêm hôm đó. Cô nằm áp mặt xuống chiếc gối vải thô sờn cũ trong căn buồng tối, hai tai căng ra hết cỡ để lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất phát ra từ phía phòng bên cạnh của Tân. Vách tường gỗ mỏng manh ngăn cách hai căn phòng dường như chẳng thể cản nổi bất kỳ âm thanh nào. Tiếng kẽo kẹt của chiếc giường gỗ bên kia vách chốc chốc lại vang lên, mỗi lần như vậy là một lần tim Lan nẩy lên một nhịp đầy kinh hãi. Cô không dám nhắm mắt, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng tối đậm đặc của buồng ngủ. Toàn thân cô run rẩy khi tưởng tượng ra cảnh Tân đang chăm chú nhìn cô qua chiếc camera giấu kín mà gã đã lắp đặt ở góc phòng tắm hay kệ bếp. Suốt đêm, lồng ngực cô phập phồng dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm áo thun mỏng mặc nhà, dính bết vào làn da dọc theo sống lưng. Nhưng Lan vẫn không dám cử động mạnh, sợ rằng chỉ một tiếng sột soạt nhỏ của chiếc chiếu tre dưới lưng cũng sẽ kích động con thú đang nằm bên kia vách tường.
Tâm trí cô bị giằng xé dữ dội trong bóng tối cô tịch. Cảm giác tanh tưởi, nhớp nháp vẫn như còn đọng lại nơi cuống họng khi cô phải quỳ gối dưới bóng chuối âm u ngoài sân sau vào chập tối hôm trước, ngậm lấy cây cu to lớn của Tân để đổi lấy sự im lặng của y. Sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong dạ dày, khiến cô phải lấy tay bịt chặt miệng để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra. Cô tự hỏi làm sao cuộc sống bình yên của hai mẹ con cô lại có thể sụp đổ nhanh chóng đến thế. Chỉ vì những chiếc camera giấu kín và dã tâm đê hèn của gã em họ mười tám tuổi mà gia đình cô đã cưu mang bấy lâu nay, tất cả đã trở thành một vũng bùn dơ bẩn.
Khi những tia sáng lờ mờ đầu tiên của buổi sớm mai bắt đầu lọt qua khe cửa sổ gỗ, Lan nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của dì Hồng ngoài gian bếp. Tiếng củi khô cháy lách tách, tiếng nồi niêu va chạm khẽ khàng báo hiệu mẹ cô đang chuẩn bị thức ăn để đi đám giỗ ở xóm trên. Lan vẫn nằm bất động trên giường, hai mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí thì tỉnh táo một cách đau đớn. Cô muốn vùng dậy, chạy ra ôm lấy mẹ và khóc thật to, kể hết mọi sự thật kinh hoàng về những gì Tân đã làm với mẹ, với cô. Nhưng rồi, hình ảnh chiếc điện thoại của Tân hiện lên với đoạn clip quay cảnh mẹ cô rên rỉ đầy dục vọng trên bàn bếp lại dội gáo nước lạnh vào ý chí của cô. Nếu cô nói ra, danh dự của mẹ sẽ tiêu tan, người cha nghiêm khắc của cô đang đóng quân nơi đảo xa sẽ biết chuyện, và gia đình này chắc chắn sẽ kết thúc bằng một thảm kịch tự sát. Lan cắn chặt môi đến mức cảm nhận được vị mặn của máu rỉ ra ở kẽ răng.
Tiếng nổ máy xe của dì Hồng vang lên giòn giã ngoài ngõ lộ, rồi nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn vào không gian. Tiếng động ấy đối với Lan chẳng khác nào một lời tuyên án cô độc. Cô lẳng lặng ngồi dậy, bước ra hiên sau như một cái xác không hồn. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt vào thành thau nhôm giặt đồ đến mức các khớp xương đau điếng, móng tay cắm sâu vào lớp kim loại lạnh ngắt.
Dưới ánh nắng ban mai bắt đầu gay gắt, bóng tối của căn nhà cấp bốn dường như vẫn không hề vơi đi. Lan cúi đầu nhìn bong bóng xà bông đang vỡ ra lách tách trên đống quần áo chưa giặt, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Cô biết thời khắc kinh hoàng nhất đang đến gần. Từ tối qua, khi mẹ cô thông báo đi đám giỗ ở xóm trên cả ngày, cô đã hiểu nụ cười nham hiểm của Tân dưới gầm bàn ăn chính là một lời tuyên án dành cho mình.
Tiếng bước chân lê lẹt quen thuộc từ phía nhà trước vọng ra cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn độn của cô. Lan giật bắn người, đôi vai gầy co rúm lại. Tân từ trong nhà bước ra, y chỉ mặc độc một chiếc quần đùi đen, để trần khuôn ngực gầy gò ngăm đen vì nắng gió. Đôi mắt một mí sâu hoắm của y liếc nhìn tấm lưng đang run rẩy của cô chị họ, rồi y lẳng lặng đi vòng ra phía cổng rào sắt bên hông nhà.
Tiếng sợi xích sắt to bản va vào nhau nghe loảng xoảng, tiếp theo đó là tiếng ổ khóa cơ khép lại một tiếng “cạch” lạnh lùng và khô khốc. Cánh cổng sắt đã bị khóa chặt. Ngôi nhà giờ đây hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài bởi bức tường gạch cao vút và những tán cây rậm rạp sân sau. Tân thong thả đi ngược trở lại hiên sau, đứng tựa lưng vào cột nhà gỗ, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Lan.
Tân: "Mẹ chị đi rồi. Chị còn đứng đó giả bộ giặt đống đồ rách đó tới chừng nào nữa?"
Lan cắn chặt môi, cố ngăn cho giọng mình không bị run rẩy, nhưng bàn tay vẫn tiếp tục vò mạnh một chiếc áo thun một cách vô thức trong thau nước đầy bọt xà bông trắng xóa.
Lan: "Tao... tao phải giặt cho xong. Mẹ tao về thấy đồ đạc chưa giặt sạch sẽ nghi ngờ."
Tân nở một nụ cười nhạt, khóe miệng y nhếch lên để lộ chiếc răng khểnh sắc nhọn. Y bước tới một bước, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sạn chộp lấy cổ tay Lan, giật mạnh ra khỏi thau nước xà bông. Sức mạnh của gã thanh niên mười tám tuổi khiến cô gái không cách nào chống cự nổi, cả người cô chao đảo, mất đà suýt ngã vào lòng y. Cánh tay cô ướt sũng xà bông, trơn trượt nhưng Tân siết rất chặt, ngón tay cái của y miết mạnh vào xương cổ tay cô đau điếng.
Tân: "Vô buồng mau."
Lan cố sức ghì chân xuống nền xi măng ẩm ướt, nước mắt uất ức bắt đầu trào ra khỏi khóe mi, làm nhòe đi khuôn mặt gầy guộc của đứa em họ trước mặt. Cả cơ thể cô run rẩy như cọng cỏ trước gió, cô cố giãy giụa để thoát khỏi gọng kìm của y nhưng vô ích.
Lan: "Tân, tao xin mày... Mày tha cho tao đi. Những gì mày bắt tao làm hôm qua ngoài sân sau, tao đã cắn răng làm hết rồi mà... Mày còn muốn cái gì nữa?"
Tân nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Lan, gương mặt y không hề có một chút lay động. Đôi mắt một mí của y lạnh tanh, trơ tráo như một khúc gỗ mục dưới sông. Y đưa bàn tay còn lại vào túi quần đùi, rút chiếc điện thoại có màn hình trầy xước ra, ngón tay cái lướt nhanh rồi giơ thẳng trước mặt cô. Trên màn hình là giao diện trò chuyện Zalo với tài khoản tên "Ba", người cha đang đóng quân ngoài đảo xa của cô. Dượng đang ở ngoài đảo xa, dưới dòng tin nhắn cũ là một tệp video chưa gửi đi, khung hình thu nhỏ hiện rõ khuôn mặt đầy dục vọng của mẹ cô trên kệ bếp trong nhà sau.
Tân: "Hôm qua chỉ mới là tiền lãi tao thu trước thôi. Hôm nay mới tới lượt nợ gốc. Chị có muốn tao nhấn nút gửi cái này cho dượng ngay bây giờ không? Để xem dượng ngoài đảo nhận được thì gia đình này còn giữ được cái vỏ bọc hạnh phúc nữa không."
Cái tên của người cha phương xa giống như một đòn chí mạng đánh thẳng vào ý chí phản kháng cuối cùng của Lan. Cô nhìn chăm chặp vào nút gửi màu xanh trên màn hình điện thoại, toàn thân rùng mình ớn lạnh. Ba cô là một người lính cực kỳ nghiêm khắc và trọng danh dự. Nếu ông biết người vợ ở quê nhà quan hệ loạn luân với đứa cháu ruột ngay trong bếp, và đứa con gái cưng phải quỳ gối phục vụ miệng cho y ngoài sân sau, gia đình này chắc chắn sẽ tan nát. Mẹ cô, người phụ nữ yếu đuối sợ điều tiếng làng xóm hơn cả mạng sống, chắc chắn sẽ thắt cổ tự tử vì nhục nhã. Lan cảm nhận thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, chân tay cô bủn rủn, không còn một chút lực lượng nào để kháng cự.
Lan: "Mày ác ôn vừa thôi Tân... Tao với mẹ tao có tội tình gì với mày đâu..."
Tân siết chặt lấy cổ tay Lan, kéo mạnh cô đi vào trong nhà hướng về phía phòng ngủ của y. Sức kéo thô bạo của y khiến gót chân Lan kéo lê trên nền gạch bông cũ kỹ, phát ra những tiếng sột soạt ê ẩm.
Tân: "Ác ôn? Mấy năm nay tao sống ở cái nhà này như đứa ở, dượng đi lính về có bao giờ nhìn thẳng mặt tao đâu. Mẹ con chị coi tao như thứ rác rưởi ăn bám. Bây giờ tao chỉ lấy lại những gì tao đáng được hưởng thôi."
Tân đẩy mạnh Lan vào căn phòng ngủ tối tăm của mình rồi đóng sập cửa buồng lại, gài chốt sắt chặt chẽ. Tiếng chốt sắt trượt vào khấc khóa vang lên khô khốc, cô lập hoàn toàn hai người với phần còn lại của ngôi nhà. Căn phòng nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường gỗ sờn cũ, chiếc tủ quần áo bằng ván ép và mùi mồ hôi của nam giới trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những ngày mưa trước. Cơn nóng hầm hập từ mái tôn dội xuống khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, bức bối đến điên người.
Lan ngã nhào lên chiếc chiếu tre trải trên giường. Cô vội vàng bò lùi lại góc tường, hai tay ôm lấy lồng ngực phập phồng, đôi mắt tròn to chứa đầy nỗi sợ hãi tột cùng nhìn Tân đang thong thả bước tới. Sự ngột ngạt của căn phòng như muốn bóp nghẹt phế quản của cô, từng lỗ chân lông trên da cô rịn ra lớp mồ hôi mỏng dưới cái nóng gắt của buổi trưa.
Tân đặt chiếc điện thoại lên bàn học ngay cạnh giường, màn hình vẫn sáng đèn hiện rõ nút gửi tin nhắn như một lời đe dọa trực diện. Y đứng trước mép giường, đưa tay lên tháo sợi dây thun quần đùi đen của mình ra. Chiếc quần đùi tuột xuống đầu gối rồi rơi xuống nền đất, để lộ ra dương vật to lớn, ngăm đen đã cương cứng tựa cột đá. Gân máu nổi cuồn cuộn dọc theo thân cu dài, quy đầu đỏ sẫm căng bóng bộc lộ toàn bộ dục vọng nguyên thủy của gã thanh niên mười tám tuổi.
Tân bước lên giường, đầu gối y tì xuống chiếu tre tạo ra những tiếng kẽo kẹt khô khốc. Y đưa tay chộp lấy cổ chân Lan, giật mạnh cô sát về phía mình. Lan la lên một tiếng nhỏ, cố dùng chân còn lại đạp vào ngực y nhưng Tân đã nhanh chóng đè sụp cả người lên thân thể cô. Sức nặng của gã thanh niên khiến Lan ngạt thở, hai tay cô bị y gom lại một chỗ, ghim chặt trên đỉnh đầu bằng một bàn tay thô bạo.
Tân dùng tay còn lại tháo sợi dây thun quần thun mặc nhà của Lan. Y kéo tuột chiếc quần đùi cùng chiếc quần lót cotton mỏng màu trắng của cô xuống chân rồi ném ra xa. Thân thể khỏa thân nửa dưới của cô gái mười tám tuổi hiện ra hoàn toàn dưới ánh nắng gay gắt lọt qua khe cửa sổ. Làn da đùi non trắng mịn màng, run rẩy không ngừng trước mắt y. Vùng tam giác mật với gò mu nhô cao, lưa thưa những sợi lông tơ đen mềm mại bao quanh khe lồn hồng hào, khép chặt chưa từng có dấu vết của đàn ông.
Tân nhìn chằm chặp vào nơi trinh nguyên ấy, đôi mắt một mí co rút lại đầy kích động. Y thô bạo dùng răng cắn đứt cúc áo thun của Lan, lột phăng chiếc áo ra khỏi người cô. Cặp vú tròn trịa, căng đầy tuổi dậy thì với hai núm vú hồng nhạt nảy lên theo từng nhịp thở dồn dập dập dềnh của cô gái.
Lan: "Tân... đừng làm vậy mà... tao xin mày... tao lạy mày..."
Tân không thèm nghe lời van xin của Lan. Y cúi xuống, há miệng ngậm chặt lấy một bên bầu ngực của cô, dùng răng cắn nhẹ lên núm vú rồi mút mạnh. Cảm giác đau rát xen lẫn luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến Lan rùng mình co rúm. Bàn tay tự do của Tân trượt xuống dưới, miết mạnh vào hai cánh đùi non đang khép chặt của cô, thô bạo banh rộng hai chân cô ra hai bên.
Y đưa ngón tay trỏ thô ráp, đầy vết chai sạn quệt lấy chút dịch nhờn ít ỏi rỉ ra từ kẽ bướm, rồi thọc mạnh ngón tay vào trong âm đạo hẹp khít của Lan. Cửa lồn chưa từng bị xâm phạm đau buốt như bị xé rách, Lan hét lên một tiếng nghẹn ngào, hai chân co rúm lại cố gắng đẩy y ra.
Lan: "Đau... Tân ơi đau quá... mày buông tao ra đi..."
Tân: "Câm miệng. Chị càng la, tao càng nhấn nút gửi cho dượng coi bây giờ."
Lời đe dọa của Tân như một gáo nước lạnh dập tắt mọi âm thanh trong cổ họng Lan. Cô chỉ biết nghiến chặt răng, nước mắt chảy tràn qua khóe mắt, ướt đẫm cả mái tóc dài đen nhánh trải rộng trên chiếu tre.
Tân quỳ gối giữa hai đùi Lan, kéo hai chân cô dang rộng ra hết cỡ. Y cầm lấy thân cu nóng hổi, nổi đầy gân guốc của mình, chĩa thẳng quy đầu đỏ sẫm, to tròn vào ngay cửa âm đạo đang run rẩy của cô. Không hề có một bước dạo đầu nhẹ nhàng nào, Tân nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay rồi bôi qua loa lên đầu khấc của mình, sau đó chống hai tay xuống giường, dùng sức hông thúc mạnh một phát thật sâu từ trên xuống.
Phập!
Dương vật to lớn, thô bạo đâm xuyên qua màng trinh mỏng manh, ngập sâu vào trong âm đạo chật hẹp của Lan. Cảm giác đau đớn dữ dội như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua da thịt khiến Lan trợn trừng mắt, lồng ngực cô thắt chặt lại, không thể hít thở nổi. Vết máu đỏ tươi trào ra từ cửa lồn bị xé rách, dính vào gốc cu ngăm đen của Tân và chảy loang lổ xuống tấm ga giường trắng sờn cũ bên dưới.
Tân gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn khi cảm nhận được sự ấm nóng, chật khít bao bọc lấy toàn bộ dương vật của mình. Y bắt đầu di chuyển hông, nhấp cu ra vào liên tục. Mỗi lần y thúc mạnh vào trong, tiếng da thịt va chạm nhau chan chát lại vang lên đều đặn trong căn buồng chật hẹp. Cơn đau xé rách từ lồn truyền đến khiến Lan co rúm người, hai tay bị Tân ghì chặt trên đỉnh đầu tê dại không còn chút sức lực nào. Dương vật của Tân liên tục thụt ra thụt vào đầy bạo lực, ma sát mạnh mẽ với vách âm đạo non nớt của cô gái mới lớn.
Tân thở dốc dồn dập, mắt y long lên sòng sọc nhìn chằm chặp xuống nơi giao hợp của hai người. Nhìn thấy vệt máu trinh đỏ tươi đang rỉ ra từng giọt hòa cùng dịch nhờn trơn ướt dính đầy trên lông mu và bắp đùi trắng nõn của Lan, dục vọng của y càng bùng lên điên cuồng. Y buông hai cổ tay Lan ra, thô bạo nắm lấy một bên đùi cô kéo ngược lên vai mình để mở rộng cửa lồn hơn nữa. Ở tư thế này, dương vật ngăm đen của y đâm thẳng vào sâu tận đáy âm đạo.
Lan: "Đau quá... Tân ơi... tha cho tao đi... đau quá..."
Lan khóc nghẹn ngào, đầu lắc qua lắc lại trên chiếc chiếu tre sờn cũ. Hai bầu ngực tròn trịa của cô nảy lên liên tục theo từng cú thúc như búa bổ của Tân. Nhưng Tân không hề có một chút thương hại nào. Y cúi xuống cắn mạnh vào đầu vú hồng hào của cô, một tay bóp chặt bầu ngực còn lại đến biến dạng. Dưới hông y, nhịp độ dập cu ngày một nhanh và mạnh hơn. Tiếng nước loe loét phát ra từ kẽ lồn bị chà xát cật lực vang lên nhớp nháp hòa cùng hơi thở đục ngầu của gã thanh niên mười tám tuổi.
Tân: "Câm miệng lại! Hướng về cái điện thoại kia mà nhìn kìa!"
Tân gầm lên khàn khàn, mắt liếc về chiếc điện thoại vẫn đang sáng màn hình trên bàn. Lan nhìn theo, nỗi sợ hãi danh dự gia đình sụp đổ đè bẹp cả cơn đau thể xác. Cô cắn chặt răng, nuốt ngược tiếng khóc vào trong, hai mắt trợn trừng nhìn trần nhà ván ép cũ kỹ.
Cơn cực khoái ập đến, dương vật của Tân căng phồng lên hết cỡ bên trong âm đạo chật hẹp của Lan. Y thúc liên tiếp thêm mười mấy phát thật mạnh, quy đầu to tròn va đập kịch liệt vào tử cung cô gái. Tân rú lên một tiếng thỏa mãn, toàn thân căng cứng rồi bắn từng luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi ngập đầy trong lồn Lan. Sự ấm nóng của dòng tinh trùng luồn lách vào sâu trong cơ thể làm Lan run rẩy bắn người lên.
Sau khi xuất tinh xong, Tân vẫn nằm đè lên người Lan một lúc để tận hưởng dư âm tê dại. Y từ từ rút dương vật đã mềm đi một chút ra khỏi cửa lồn của cô. Chất dịch hỗn hợp giữa máu trinh đỏ tươi và tinh dịch màu trắng đục trào ra từ âm đạo Lan, chảy loang lổ xuống tấm ga giường trắng sờn cũ bên dưới, tạo thành một vệt máu đỏ thẫm hình tròn nổi bật.
Lan nằm bất động, hai mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, dòng nước mắt lạnh buốt vẫn không ngừng chảy dài xuống mang tai. Hai đùi cô run rẩy kịch liệt, vết rách ở cửa mình đau rát như kim châm.
Tân đứng dậy, thản nhiên kéo chiếc quần đùi đen lên mặc lại. Y không thèm nhìn vẻ mặt suy sụp của Lan, mà đưa tay tháo từng góc của tấm ga giường trắng sờn cũ dính đầy máu trinh và tinh dịch kia ra. Y khẽ gấp gọn tấm ga giường dính vệt máu đỏ thắm ấy lại một cách tỉ mỉ, như thể đang thu giữ một chiến lợi phẩm vô giá để khóa chặt cuộc đời Lan.
Tân: "Cái này tao giữ lại làm kỷ niệm. Chị lo mà dọn dẹp rồi tắm rửa cho sạch sẽ. Liệu hồn mà hé răng với dì Hồng một lời nào."
Y nở nụ cười nham hiểm, ôm tấm ga giường bước đến bên chiếc tủ quần áo bằng ván ép, mở khóa cất sâu vào góc trong cùng rồi khóa chặt lại.