Cơn mưa lớn đêm qua cuốn phăng cái nóng hầm hập của những ngày nắng hạn, nhưng lại để lại trên nền đất sét quanh nhà một lớp bùn sền sệt, nhớp nháp. Hơi ẩm từ mé sông Vĩnh Thuận bốc lên, mang theo mùi của rong rêu mục rửa và xác lá dừa nước trôi sông. Lâm tỉnh dậy khi trời vừa hửng sáng. Đầu óc nó nặng trịch, toàn thân mỏi nhừ sau một đêm dài nằm trằn trọc dưới lớp chăn mỏng sờn rách, tai lùng bùng những tiếng trở mình khô khốc của mẹ ở bên kia tấm màn vải bông ngăn cách hai gian buồng.
Từ trong mùng nhìn ra, Lâm thấy bóng dáng mẹ Mai đã đứng bên chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát vách buồng. Mẹ đang chải tóc. Tiếng chiếc lược bí bằng sừng gõ nhẹ vào da đầu nghe sột soạt đều đặn. Mùi dầu dừa thoang thoảng bay qua kẽ màn, hòa vào cái không khí ẩm ướt của buổi sớm mai. Mẹ vẫn mặc chiếc áo ngủ màu trắng đục bằng vải tôn đã sờn, phần cổ khoét rộng để lộ bờ vai thon thả và một phần xương quai xanh thanh mảnh. Mỗi lần mẹ giơ tay chải tóc, vạt áo lại co lên, kéo theo đường cong lượn khẽ nơi sườn hông đầy đặn. Lâm nằm im, hai mắt ráo hoảnh dán chặt vào bóng lưng ấy, lồng ngực co thắt lại. Cơn rạo rực từ đêm qua vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó âm ỉ cháy trong huyết quản của gã trai mười bảy tuổi, khiến da thịt nó nóng ran dù gió sớm từ sông thổi vào lạnh ngắt.
Mẹ Mai quay người lấy bộ áo dài màu xanh thiên thanh treo trên móc tre dán sát vách gỗ dầu. Hôm nay mẹ có tiết dạy cả ngày ở trường tiểu học xã. Mẹ đặt chiếc bàn ủi con gà bằng đồng lên bếp than hồng ngoài chái bếp, bỏ vào đó vài cục than đượm đỏ để chuẩn bị ủi áo. Tiếng kim loại va chạm khua lách cách, rồi tiếng nước lã phun ra từ miệng mẹ thành những hạt sương li ti bám trên mặt vải lụa. Lâm trở mình, cố tình tạo ra tiếng động trên chiếc chiếu manh để báo hiệu mình đã thức.
"Thức rồi hả con? Rửa mặt đi rồi ăn cơm nguội với cá kho," tiếng mẹ Mai vọng vào, dịu dàng nhưng có phần nghiêm nghị quen thuộc của một cô giáo.
Lâm bước ra khỏi mùng, vờ đang ngái ngủ. Nó vuốt lại mái tóc đen cắt ngắn hơi xơ xác vì nắng gió, rồi bước ra sàn nước trước nhà rửa mặt. Làn nước giếng lạnh ngắt dội lên da mặt giúp nó tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng khi quay vào nhà, nhìn thấy mẹ đang đứng ủi áo dài, lòng nó lại gợn sóng. Mẹ Mai lúc này đã mặc xong chiếc quần dài bằng lụa trắng, đang cẩn thận gài từng chiếc nút bấm dọc theo hông áo dài. Những ngón tay thuôn dài, có vết chai mỏng nơi ngón trỏ do cầm phấn nhiều năm, di chuyển khéo léo trên làn vải lụa xanh. Tà áo ôm sát lấy khuôn ngực tròn trịa và vòng eo thon gọn của người đàn bà tuổi hồi xuân, tạo nên một dáng vẻ thanh tao, trang nhã. Lâm đứng chôn chân bên bực cửa, mắt dán vào những chiếc cúc bấm đang được cài khít lại, che đi làn da trắng ngần mà nó hằng đêm thèm khát.
"Hôm nay mẹ dạy đến chiều muộn mới về. Ở nhà nhớ châm nước đầy lu nghe con. Rồi coi cái hàng rào bên chuồng trâu, gió đêm qua thổi mạnh quá hình như muốn sập rồi đó," mẹ Mai vừa xỏ chân vào đôi dép nhựa quai ngang vừa dặn.
"Dạ, con biết rồi mẹ," Lâm cúi đầu, hai tay vân vê gấu chiếc áo thun ba lỗ màu xám sờn cũ của mình. Nó không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hai mí đượm buồn của mẹ. Sự kính trọng đối với người mẹ cô giáo mẫu mực và những suy nghĩ đê mê, tội lỗi của đêm qua cứ đan xen, giằng xé tâm trí gã trai mười bảy tuổi.
Bóng dáng tà áo dài xanh thiên thanh khuất dần sau hàng dừa nước đầu ngõ. Lâm đứng tựa cửa nhìn theo cho đến khi bụi đỏ trên con lộ đất không còn bốc lên nữa. Nó thở dài, một cảm giác trống trải pha lẫn thèm khát bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn.
***
Suốt cả buổi trưa, Lâm mang cuốc ra vạt đất bên hông nhà để làm cỏ. Nắng miền Tây buổi chiều bắt đầu gay gắt, đổ lửa xuống tấm lưng trần ngăm đen của nó. Mồ hôi chảy ròng ròng, bết vào những sợi tóc trước trán, nhỏ từng giọt xuống đất sét nứt nẻ. Nhưng đầu óc Lâm không tập trung vào lưỡi cuốc. Cứ mỗi nhát cuốc bổ xuống đất, trong đầu nó lại hiện ra hình ảnh bờ vai trần trắng ngần của mẹ lúc sáng, rồi đến nốt ruồi nhỏ lấp ló dưới xương quai xanh của chính nó, tựa như một sự đối chiếu đầy tội lỗi.
Nó thèm khát những khoảnh khắc được nhìn trộm mẹ. Cảm giác lén lút đứng sau kẽ vách gỗ dầu, nín thở ngắm nhìn từng chuyển động cơ thể của mẹ đã trở thành thứ chất kích thích gây nghiện. Sự giằng xé giữa đạo đức lễ giáo và bản năng dậy thì hoang dại khiến nó luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Chiếc cu dưới lớp quần đùi xanh bạc màu thỉnh thoảng lại cương cứng lên, cọ sát vào lớp vải bố thô ráp mỗi khi nó nghĩ đến dáng người cúi xuống nhóm bếp của mẹ.
Gần năm giờ chiều, bầu trời phía sông Vĩnh Thuận bỗng tối sầm lại. Những đám mây xám xịt mang theo hơi nước lạnh buốt tràn về, báo hiệu một cơn mưa dông sắp tới. Khắp không gian bao la của vùng sông nước miền Tây bắt đầu chuyển mình. Gió từ lòng sông thổi thốc vào bờ, mang theo vị mặn mòi của phù sa trộn lẫn mùi cỏ dại ngấm nước. Những rặng dừa nước dọc bờ kênh nghiêng ngả, lá dừa xát vào nhau tạo nên những âm thanh xào xạc, dồn dập. Bầu trời từ màu vàng đục của nắng tắt nhanh chóng chuyển sang sắc xám tro nhạt, rồi dần bao phủ bởi một màu tím thẫm u uất của buổi hoàng hôn sắp lịm tắt. Những tàu lá chuối sau vườn đập vào nhau bành bạch, quất mạnh vào vách đất cũ kỹ của gian bếp.
Lâm vội vã thu dọn cuốc xẻng, đi vòng ra phía chuồng trâu mục nát cạnh hàng rào tre. Chuồng trâu này đã bỏ hoang từ ngày cha nó mất, những tấm vách gỗ đã mục ruỗng, mái lá dừa nước rách tả tơi. Hàng rào tre bên cạnh cũng đã xiêu vẹo, chỉ chực đổ ập xuống vạt chuối hột rậm rạp.
Tiếng xích xe đạp lạch cạch vang lên ngoài ngõ. Mẹ Mai đã về.
Lâm đứng sau chuồng trâu nhìn ra. Mẹ bước vào nhà, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày đứng lớp, tà áo dài xanh đã lấm lem vài vệt bùn đất đỏ do đường trơn trượt sau cơn mưa đêm trước. Mẹ dựng xe đạp dưới hiên, tháo chiếc nón lá cũ treo lên vách rồi bước nhanh vào buồng trong. Lâm lặng lẽ đi men theo vách hông nhà, giả vờ thu dọn đống củi khô dưới sàn gỗ để nghe ngóng.
Từ trong buồng, tiếng vải lụa sột soạt quen thuộc vang lên. Mẹ Mai cởi bỏ bộ áo dài gò bó. Chỉ một lát sau, mẹ bước ra ngoài chái bếp, trên người chỉ mặc một chiếc quần lụa đen rộng và chiếc áo lá mỏng màu trắng kem ôm sát cơ thể. Chiếc áo lá cotton mỏng manh này vốn dùng để mặc lót bên trong áo dài, nay được mẹ mặc độc nhất trên người để chuẩn bị đi tắm cho mát sau chuyến đi đường dài đầy bụi bặm. Chiếc áo không tay để lộ đôi bờ vai tròn trịa, làn da cánh tay trắng mịn tương phản hoàn toàn với chiếc quần lụa đen sẫm. Bầu ngực đầy đặn của mẹ phập phồng sau lớp vải mỏng, hai đầu vú nhô lên khẽ khàng theo mỗi bước đi.
Mẹ bê thau quần áo bẩn bằng nhôm ra phía sàn nước tạm bợ sau nhà.
Lâm đứng chết trân ở góc vườn, mắt dán chặt vào bóng dáng ấy. Nó biết cơ hội của mình đã đến. Trái tim nó bắt đầu đập loạn nhịp, một luồng điện nóng hổi chạy dọc từ thắt lưng xuống dưới. Nó cầm lấy cây búa gỗ và mấy sợi dây kẽm gai cũ, bước nhanh về phía hàng rào tre gần chuồng trâu, ngay sát sàn nước.
"Để con ra buộc lại cái rào tre bên chuồng trâu nha mẹ, gió lớn quá," Lâm gọi vọng sang.
"Ừ, làm đi con, coi chừng trời mưa đó nghe," tiếng mẹ Mai vọng lại từ bên trong tấm liếp tre quây sàn nước. Giọng mẹ nghe hơi run vì gió chiều bắt đầu lạnh.
Lâm không đi thẳng đến chuồng trâu. Nó lách người qua những thân chuối hột to bằng bắp vế, những tàu lá chuối rậm rạp ướt đẫm nước mưa che chắn hoàn toàn bóng dáng của nó. Nó bước đi thật nhẹ, đặt bàn chân trần lên những đám cỏ soft để không phát ra tiếng động. Chỉ trong chốc lát, Lâm đã đứng sát bên hông tấm liếp tre của sàn nước.
Sàn nước này được quây bằng bốn tấm liếp tre đan thưa cũ kỹ, lâu ngày đã mục nát và bám đầy rêu xanh. Do nước tắm dội vào thường xuyên, những nan tre ở phần giữa vách đã giãn ra, tạo thành những kẽ hở rộng bằng ngón tay. Lâm áp sát mặt vào tấm liếp, ghé mắt vào một kẽ hở lớn ngay tầm mắt.
***
Qua khe hở ẩm ướt, Lâm nhìn thấy rõ mồn một dáng hình của mẹ Mai dưới ánh chiều tà nhập nhoạng.
Không gian sàn tắm miền Tây lúc này chìm trong một bầu không khí mờ ảo, đặc quánh hơi nước và mùi đất ẩm. Những giọt nước từ các kẽ lá dừa trên mái che nhỏ giọt xuống nền xi măng kêu tí tách. Ngoài kia, dòng sông Vĩnh Thuận chỉ còn là một vệt nước màu chì sẫm, phản chiếu những tia sáng cuối cùng của ngày tàn. Ánh hoàng hôn chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, len lỏi qua các khe liếp tre, rọi lên cơ thể người phụ nữ đang đứng bên lu nước.
Mẹ đang đứng cạnh lu nước lớn bằng đất nung bám đầy rêu xanh ở góc sàn nước. Chiếc áo lá mỏng màu trắng kem ôm chặt lấy khuôn ngực đầy đặn của người đàn bà tuổi ba mươi tám. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi hoàng hôn, làn da trắng của mẹ nổi bật trên nền tối của những tấm liếp tre rêu phong. Mẹ Mai cúi người xuống, dùng chiếc gáo dừa múc nước từ trong lu. Khi mẹ cúi người, cổ áo lá rộng trễ xuống, để lộ hai bầu ngực trắng nõn nà, nặng trĩu buông lơi. Hai quầng vú sẫm màu ẩn hiện sau lớp vải thưa khiến Lâm nuốt nước bọt ực một cái, cổ họng khô khốc.
Mẹ nâng gáo dừa lên cao, dội nước từ từ từ trên đầu xuống.
Ào.
Nước giếng lạnh buốt dội xuống khiến mẹ khẽ rùng mình, hai vai co lại. Dòng nước chảy tràn qua mái tóc đen dài dính bết vào cổ, rồi tuôn chảy dọc theo chiếc áo lá cotton. Chiếc áo lá gặp nước lập tức trở nên trong suốt, dính chặt vào da thịt mẹ thành một lớp da thứ hai. Toàn bộ hình thể của mẹ phơi bày rõ mệt trước mắt Lâm. Hai bầu ngực tròn trịa, săn chắc nảy nhẹ lên theo làn nước dội, hai núm vú sẫm màu to tròn nổi rõ mồn một sau lớp vải ướt nhẹp, co rút lại vì lạnh rồi nhô cao lên đầy khêu gợi. Dòng nước chảy tiếp qua chiếc bụng phẳng có những nếp da mềm mại của người đã sinh nở, rồi thấm đẫm vào chiếc quần lụa đen rộng.
Lớp lụa mỏng sũng nước dán chặt vào đùi và hông mẹ, để lộ vòng hông nở nang và cặp đùi trắng ngần. Khi mẹ xoay người để múc gáo nước tiếp theo, chiếc quần lụa ướt đệm dán chặt vào khe mông tròn trịa và kẹp sát vào kẽ đùi phía trước. Qua lớp vải đen ướt sũng dính sát vào da, Lâm nhìn thấy rõ hình dáng của chiếc lồn phồng lên, đè chặt dưới lớp vải. Nơi kẽ đùi trắng buốt của mẹ, bụi lông mu đen nhánh, rậm rạp lấp ló ra ngoài mép quần do chiếc quần lụa bị sức nặng của nước kéo trễ xuống đôi chút. Sự tương phản giữa làn da đùi trắng bóc với bụi lông mu đen mướt mát nước giếng tạo nên một sức hút nhục dục điên cuồng.
Lâm cảm thấy toàn thân nóng ran như lửa đốt. Chiếc cu dưới lớp quần đùi rộng của nó đã cương cứng đến mức cực hạn, đau nhói lên. Nó đưa tay vào trong quần, nắm lấy khúc thịt nóng hổi, to cứng của mình và bắt đầu tuốt nhẹ. Tay nó di chuyển nhịp nhàng theo từng động tác dội nước của mẹ bên trong sàn nước.
Mẹ Mai đưa tay vuốt nước trên mặt, rồi lấy cục xà bông cô ba xoa đều tạo bọt. Mẹ thoa hai bàn tay đầy bọt mịn lên đôi vai trần, dọc theo hai cánh tay mịn màng, rồi trượt dần xuống hai bầu ngực ướt đẫm. Lâm nhìn thấy rõ bàn tay mẹ bóp nhẹ vào bầu ngực tròn trịa, nâng niu làn da nhạy cảm dưới chiếc áo lá ướt sũng. Tiếng da thịt cọ xát vào nhau, tiếng bọt xà bông xèo xèo hòa cùng tiếng thở dốc nhè nhẹ của mẹ khi tắm dưới làn nước lạnh làm đầu óc Lâm hoàn toàn mụ mị. Nó chuyển động tay thật nhanh, hơi thở dồn dập, mắt trừng trừng nhìn vào kẽ đùi mẹ, nơi bàn tay mẹ đang luồn vào trong cạp quần lụa ướt để kỳ cọ chiếc lồn ẩn sau lớp vải.
Nước giếng lạnh và bọt xà bông chảy xuống chân mẹ, tạo thành một vũng nước nhỏ bóng loáng dưới nền xi măng. Sự kích thích từ cảnh tượng trần trụi cấm kỵ này đẩy Lâm đến gần ranh giới của sự bùng nổ thể xác. Nó nhón chân, rướn người sát hơn vào tấm liếp tre để không bỏ lỡ một chuyển động nào của mẹ.
***
Trong cơn đê mê tột độ, Lâm quên mất sự cẩn trọng thường ngày. Nó nhón chân, cố rướn người sát hơn vào tấm liếp tre để nhìn rõ hơn kẽ đùi mẹ.
Rắc.
Một tiếng động khô khốc vang lên dưới chân Lâm. Nó đã giẫm phải một cành củi khô nằm khuất dưới lớp lá chuối mục. Tiếng gãy giòn giã của cành củi vang lên rất rõ trong không gian yên ắng của buổi chiều tà.
Mẹ Mai giật nảy mình. Động tác xoa người của mẹ dừng lại ngay lập tức. Mẹ vội vàng khoanh hai tay trước ngực, che đi hai núm vú sẫm màu đang lộ rõ sau lớp áo lá ướt sũng, đầu quay phắt về hướng bụi chuối nơi Lâm đang đứng ẩn nấp. Đôi mắt mẹ lộ rõ vẻ hoảng hốt.
"Ai đó? Lâm hả con?" mẹ gọi to, giọng run run chứa đựng sự nghi ngại.
Tiếng gọi của mẹ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lâm. Cơn kích thích tình dục biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí nó. Tim Lâm đập liên hồi trong lồng ngực, thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Nó biết nếu để mẹ phát hiện ra mình đang đứng đây nhìn trộm mẹ tắm trong bộ dạng trần trụi này, mọi thứ sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Danh dự của mẹ, tình mẫu tử, và cả cuộc sống của nó ở ngôi nhà này sẽ tiêu tan.
Lâm vội vã rút tay ra khỏi quần đùi, nhanh chóng lùi lại vài bước thật nhẹ nhàng để tránh làm động các tàu lá chuối. Nó nín thở, cố giữ cho cơ thể không tạo ra thêm bất kỳ tiếng động nào. Đầu óc nó quay cuồng tìm cách đối phó. Nó phải giả vờ như mình không hề ở đây từ nãy đến giờ.
Nghĩ nhanh, Lâm quay người chạy khom lưng dọc theo bóng tối của rặng chuối hướng về phía chuồng trâu cũ. Khi đã đứng sau vách gỗ mục của chuồng trâu, nó hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi cố tình dậm chân mạnh xuống đất cát, tạo ra tiếng bước chân đi ra từ phía chuồng trâu.
"Dạ con nè mẹ! Con đang sửa lại mấy cái cột rào bên chuồng trâu bị gió xô lệch," Lâm lên tiếng trả lời lớn, cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy.
Phía sau tấm liếp, nghe thấy giọng nói của con trai ở khoảng cách khá xa, mẹ Mai dường như trút bỏ được sự phòng bị. Mẹ thở phào một hơi, tay vuốt lại những giọt nước đọng trên mặt.
"Làm nhanh rồi vô nhà tắm rửa đi con, trời sắp đổ mưa lớn rồi đó, gió lạnh lắm," tiếng mẹ Mai vọng ra, đã bớt đi vẻ hoảng hốt nhưng vẫn còn vương lại chút run rẩy của làn nước giếng lạnh chiều muộn.
"Dạ, con làm xong liền đây mẹ," Lâm đáp lại, giọng khàn đặc. Nó đứng tựa lưng vào cột chuồng trâu, hai tay ôm lấy ngực để ngăn tiếng tim đập thình thịch. Dưới chiếc quần đùi, khúc thịt của nó từ từ xìu xuống, để lại cảm giác nhớp nháp khó chịu và một sự trống rỗng ê chề.
Lâm cúi xuống, nhặt vài sợi kẽm gai quấn hờ quanh cọc rào tre như để hoàn thành màn kịch. Nhưng đầu óc nó hoàn toàn trống rỗng. Từng tiếng dội nước tiếp theo từ phía sàn tắm cứ như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí nó. Sự thèm khát đê mê khi nãy giờ đây đã nhường chỗ cho nỗi sợ hãi bị vạch trần. Nó nhận ra mình đang đứng ở mép vực của sự đồi bại.
Khoảng mười lăm phút sau, tiếng nước tắm ngừng hẳn. Lâm nghe tiếng mẹ bước vào nhà, tiếng cửa buồng khép lại. Nó lúc này mới dám lầm lũi đi ra khỏi bóng tối của rặng chuối, bước về phía sàn nước. Nền xi măng sàn tắm vẫn còn ướt sũng, những vệt bọt xà bông trắng xóa đang tan dần, trôi vào kẽ đất. Trên chiếc lu đất nung, chiếc gáo dừa nằm chỏng chơ. Lâm múc một gáo nước dội lên chân mình để trôi đi lớp bùn đất, nhưng cái lạnh của nước giếng không thể làm dịu đi sự nóng ran nơi khuôn mặt và lồng ngực đang phập phồng vì hổ thẹn.
Khi Lâm bước vào nhà, trời đã tối hẳn. Cơn mưa dông miền Tây bắt đầu trút xuống, những hạt mưa nặng trĩu nện vào mái lá dừa nước rào rào. Gian nhà ngoài chìm trong ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của chiếc đèn dầu đặt trên bàn gỗ.
Mẹ Mai từ trong buồng bước ra. Mẹ đã thay một bộ bà ba màu xám tro kín đáo, mái tóc dài ướt đẫm được quấn gọn trong chiếc khăn lông màu xanh nhạt. Gương mặt mẹ sau khi tắm xong trông hồng hào hơn, nhưng đôi mắt vẫn phảng phất nét mệt mỏi và có chút gì đó e dè khi nhìn thấy con trai.
"Con tắm rửa xong chưa? Sao đứng thẫn thờ ra đó?" mẹ Mai hỏi, tay đang cầm chiếc lược chải nhẹ phần đuôi tóc.
Lâm giật mình, vội lảng tránh ánh mắt của mẹ. Nó cúi gầm mặt nhìn xuống nền nhà đất sét. "Dạ, con tắm xong ngoài sàn nước rồi mẹ."
"Ừ, vô ăn cơm. Mẹ dọn sẵn trên phản rồi đó," mẹ nói rồi đi về phía chiếc phản gỗ giữa nhà.
Lâm lầm lũi bước đến cạnh phản gỗ. Trên chiếc mâm nhôm là đĩa cá trê kho nghệ lúc trưa đã được hâm nóng lại, cùng tô canh rau tập tàng nấu với tép rong. Mùi thức ăn thơm phức bay lên, nhưng cổ họng Lâm nghẹn đắng, không có một chút cảm giác thèm ăn. Nó ngồi xuống góc phản, hai tay khoanh lại trước gối, cố thu nhỏ cơ thể mình lại như muốn trốn tránh sự hiện diện của mẹ.
Mẹ Mai múc cho Lâm một chén cơm đầy, đặt trước mặt nó. "Ăn đi con, làm lụng cả buổi chiều chắc đói rồi. Coi cái vai áo con kìa, bị ướt mưa rồi phải không?" Mẹ vừa nói vừa đưa tay định sờ vào vai áo thun của Lâm để kiểm tra.
Theo bản năng, Lâm giật mình lùi lại một nhịp, né tránh bàn tay của mẹ. Động tác của nó quá đột ngột khiến mẹ Mai sững lại, bàn tay lơ lửng giữa chừng không trung rồi từ từ hạ xuống. Một bầu không khí ngột ngạt, ngượng ngùng bao trùm lấy hai mẹ con giữa tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài vách gỗ.
"Con... con tự thay áo được. Không sao đâu mẹ," Lâm lí nhí, giọng run lên vì cảm giác tội lỗi đang cắn xé tâm can. Nó cảm thấy bàn tay vừa rồi của mẹ, bàn tay dịu dàng đã nuôi nấng nó bấy lâu nay, giờ đây như một dòng điện nóng bỏng khiến nó đau đớn. Làm sao nó có thể đứng nhìn trộm người mẹ kính yêu của mình trong bộ dạng trần trụi kia, rồi giờ đây lại ngồi ăn cơm cùng bà như không có chuyện gì xảy ra?
Mẹ Mai nhìn con trai, đôi mắt đượm buồn khẽ chớp. Mẹ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cầm đũa gắp một miếng cá đặt vào chén của Lâm. "Ăn đi."
Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Chỉ có tiếng mưa gào thét ngoài kia và tiếng đũa bát chạm vào nhau khô khốc. Lâm cố nuốt từng hạt cơm nghẹn ứ nơi cổ họng. Mỗi lần nhìn thấy tà áo bà ba của mẹ lay động theo nhịp thở, hình ảnh bầu ngực trắng nõn nà ướt sũng nước dưới chiếc áo lá cotton mỏng manh lại hiện lên trong tâm trí nó, rõ ràng đến từng chi tiết. Nó thấy ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm những ngón tay vẫn còn vương lại cảm giác nhớp nháp của buổi chiều tà.
Ăn xong, Lâm vội vã dọn dẹp chén bát mang ra sàn nước rửa. Nó cố tình kéo dài thời gian ở ngoài hiên dưới làn mưa lạnh để không phải đối mặt với mẹ. Gió mưa quất thẳng vào mặt nó, lạnh buốt nhưng không thể gột rửa được nỗi xấu hổ đang bủa vây.
Đêm đó, cơn mưa vẫn không hề ngớt trên sông Vĩnh Thuận. Căn nhà lá vách gỗ rung lên bần bật trước những cơn gió giật. Lâm nằm trong mùng, kéo chiếc chăn mỏng trùm kín đầu. Nhưng bóng tối dưới lớp chăn không thể mang lại cho nó sự bình yên. Bên kia tấm màn vải bông, tiếng chiếc giường tre cũ kỹ thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "kót két" đều đặn. Lâm co người lại, hai tay siết chặt lấy mép chăn sờn rách. Hương bồ kết từ tóc mẹ vẫn theo gió lùa qua kẽ màn, thoang thoảng bay vào. Mùi hương ấy giờ đây không còn mang lại sự ấm áp của tình mẫu tử, mà như một bản án vô hình kết tội sự đê mê đồi bại của nó, đè nặng lên ngực gã trai mười bảy tuổi suốt đêm dài giông bão.