Nghe chương 5

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Mẹ Vẫn Là Mẹ
Chương 5 / 7

Sau đêm mưa giông gào thét trên mé sông Vĩnh Thuận, cái nóng của ngày hôm sau không hề giảm đi mà ngược lại càng trở nên hầm hập, oi bức. Cơn giông ban chiều ập xuống nhanh chóng rồi dứt hẳn lúc chạng vạng, để lại một bầu không khí đặc quánh hơi nước. Đất sét dưới giọt tranh sau nhà thấm đẫm nước mưa, bốc lên mùi bùn non nồng nặc quyện với hương lá dừa nước mục rữa từ dưới sông thổi vào. Không gian tĩnh mịch của làng quê Nam Bộ về đêm chỉ còn lại tiếng muỗi vo ve bên ngoài lớp mùng vá víu và tiếng bìm bịp kêu nước ròng từ phía rạch sâu vọng lại, đều đặn, u buồn như một nhịp gõ của thời gian. 

Lâm nằm ngửa trên chiếc chiếu manh trải sát vách gỗ dầu. Cậu mặc chiếc quần đùi màu xám rộng bản cùng cái áo thun ba lỗ sờn vai đã lốm đốm những vệt ố vàng ở nách. Vải áo dính bết vào lồng ngực đang phập phồng theo từng hơi thở nặng nề. Cả ngày hôm nay, Lâm không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ Mai. Cảnh tượng bầu ngực trắng nõn của mẹ lấp ló sau lớp áo lá ướt đẫm nước giếng chiều hôm trước cứ bám lấy tâm trí cậu, như một cái dằm đâm sâu vào thịt da, đau nhức mà không cách nào nhổ ra được.

Ban ngày, mẹ vẫn là cô giáo Mai nghiêm nghị, đứng trên bục giảng dạy dỗ tụi nhỏ trong xóm học từng nét chữ. Mẹ mặc bộ áo dài màu xanh nhạt kín đáo, tóc búi cao gọn gàng sau gáy, gương mặt toát lên vẻ đoan trang khiến ai đi qua cũng phải cúi đầu chào kính trọng. Nhưng khi đêm về, trong không gian chật hẹp của căn nhà lá ba gian không kín vách này, khoảng cách giữa hai mẹ con dường như bị thu hẹp lại đến mức ngột ngạt. Lâm nhắm mắt lại, nhưng bóng tối trước mắt cậu không hề mang lại sự bình yên. Cậu thấy hình ảnh mẹ đứng trên bục giảng, tay cầm viên phấn trắng, tà áo dài xanh bay nhẹ theo chiều gió lùa qua cửa lớp. Rồi ngay lập tức, hình ảnh đó bị bóp méo, thay thế bằng bóng dáng người đàn bà ướt đẫm nước dưới sàn tắm ban chiều, với lớp vải cotton mỏng dính chặt lấy làn da trắng ngần. Sự tương phản dữ dội ấy khiến Lâm cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Cậu tự hỏi liệu có đứa con nào trên đời lại mang những suy nghĩ dơ bẩn đối với người mẹ đã sinh ra và nuôi nấng mình như cậu lúc này hay không. Nỗi ghê tởm bản thân dâng lên tận cổ họng, nhưng dòng máu nóng hổi của tuổi dậy thì vẫn không ngừng chảy cuồn cuộn trong huyết quản, thúc đẩy những ham muốn đê hèn trỗi dậy.

Tấm màn vải bông ngăn cách hai chiếc mùng tuyn khẽ lay nhẹ dưới làn gió sông yếu ớt. Gió mang theo mùi bùn sình, mùi phù sa nồng nặc và cả mùi lá dừa nước mục rữa từ ngoài sông thổi vào. Lâm nằm nín thinh, đôi mắt ráo hoảnh nhìn đăm đăm vào bóng tối của mái lá dừa nước phía trên đầu. Cậu nghe thấy tiếng trở mình của mẹ Mai từ gian buồng bên kia. Chiếc giường tre cũ kỹ phát ra những tiếng kót két khô khốc quen thuộc. Tiếng động ấy rơi vào khoảng đêm tịch mịch, gõ nhịp vào lòng Lâm một sự căng thẳng tột độ. Đầu óc cậu trai mười bảy tuổi bắt đầu quay cuồng với những suy nghĩ lệch lạc. Lòng kính yêu, kính sợ đối với người mẹ đã tần tảo nuôi cậu khôn lớn đang phải vật lộn điên cuồng với bản năng sinh lý trỗi dậy mạnh mẽ của tuổi dậy thì. Lâm cảm thấy mình như đang đứng trước một bờ vực thẳm tối tăm, nơi mà chỉ cần một bước chân lỡ nhịp, cậu sẽ rơi vào hố sâu của sự đồi bại.

Lâm cố xoay người sang hướng khác để trốn tránh tiếng động từ chiếc giường tre của mẹ, nhưng tiếng kót két ấy vẫn đều đặn vang lên trong đêm tối, như một thứ ám ảnh không thể xua tan. Trong bóng tối ngột ngạt dưới lớp mùng tuyn, cậu ngửi thấy mùi hương bồ kết thoang thoảng bay qua tấm màn ngăn cách. Đó là mùi hương quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của cậu, mùi của những buổi chiều mẹ đun nước gội đầu bên bếp củi. Nhưng giờ đây, mùi hương ấy lại mang một hương vị hoàn toàn khác, một thứ mùi gợi cảm, ấm nóng và đầy dục vọng, quấn quýt lấy da thịt Lâm, thiêu đốt chút lý trí yếu ớt còn sót lại trong đầu gã trai mới lớn. Cậu đưa tay xuống dưới lớp quần đùi rộng, chạm nhẹ vào chiếc cu đang bắt đầu căng cứng dưới sức nóng của những ảo ảnh tội lỗi. Sự thèm khát và mặc cảm giằng xé dữ dội trong tâm trí Lâm, khiến lồng ngực cậu phập phồng không yên.

Lâm tự hỏi từ bao giờ bản thân mình lại trở thành một kẻ biến thái rình mò chính mẹ mình. Cậu nhớ lại những ngày còn nhỏ, khi cha mới qua đời, một tay mẹ gánh vác cả gia đình, ban ngày đi dạy học ở trường làng, ban đêm lại thức khuya dưới ánh đèn dầu leo lét để soạn giáo án và chấm bài cho học sinh. Khi đó, hình ảnh mẹ trong lòng Lâm là biểu tượng của sự thánh thiện, của tình mẫu tử bao la và che chở. Mỗi khi Lâm bị sốt hay đau ốm, bàn tay ấm áp của mẹ đắp chiếc khăn ướt lên trán cậu, giọng nói dịu dàng của mẹ vỗ về cậu vào giấc ngủ. Tất cả những ký ức ngọt ngào đó giờ đây lại va đập dữ dội với những khao khát thể xác trần trụi đang trỗi dậy trong lòng cậu. Cậu cảm thấy mình như một kẻ phản bội, một kẻ tội đồ đang chà đạp lên tất cả những gì thiêng liêng nhất mà mẹ đã dành cho cậu. Nỗi đau đớn từ sự tự ghê tởm bản thân khiến Lâm muốn cào rách lồng ngực mình ra, nhưng đồng thời, chiếc cu đang căng cứng trong quần đùi lại không ngừng biểu tình, đòi hỏi sự giải tỏa. Sự mâu thuẫn tột cùng đó như một sợi dây xích thắt chặt lấy cổ họng Lâm, khiến cậu không thể thở nổi.

Ánh trăng non nhợt nhạt lọt qua những khe hở của vách gỗ dầu, rọi lên nền đất những vệt sáng dọc ngang như những chấn song nhà lao. Lâm thấy bóng dáng mẹ Mai bước ra khỏi mùng. Đêm nay mẹ không mặc bộ bà ba màu hoa cà như chiều qua nữa, mà thay bằng bộ bà ba bằng vải cotton mỏng màu mỡ gà cũ kỹ, chiếc quần lãnh đen rộng ống quét nhẹ trên nền đất tạo ra âm thanh sột soạt mơ hồ. Mẹ dừng lại ở gian giữa một chốc, có lẽ để vuốt lại mái tóc dài vừa xõa tung sau một ngày bó buộc. Dưới ánh trăng mờ ảo, dáng người đầy đặn của người đàn bà tuổi ba mươi tám hiện lên rõ nét dưới lớp vải mỏng. Lâm nín thở, hai tay siết chặt mép chiếu manh sần sùi. Cậu thấy mẹ khẽ khàng đi về phía cửa tre hiên sau. Tiếng chốt cửa tre kêu kẹt kẹt nhỏ nhẹ, rồi bóng mẹ khuất hẳn vào khoảng tối của vườn sau.

Lòng Lâm dậy sóng. Một sự thôi thúc đê hèn và mãnh liệt trỗi dậy trong lồng ngực, lấn át đi nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Cậu biết hành vi sắp tới của mình là một sự chà đạp lên đạo đức, là một tội lỗi không thể dung thứ đối với người mẹ đã nuôi nấng cậu suốt mười bảy năm qua. Nhưng khát khao được ngắm nhìn cơ thể thầm kín của người phụ nữ ấy, người đàn bà mà ban ngày cậu chỉ dám lén nhìn từ phía sau, đã hoàn toàn đè bẹp sự kháng cự yếu ớt của lý trí. Lâm tự nhủ đây sẽ là lần cuối cùng, chỉ một lần này nữa thôi để thỏa mãn sự tò mò điên cuồng đang gặm nhấm tâm can cậu mỗi đêm. Cậu đợi thêm vài giây, nghe ngóng tiếng bước chân của mẹ đã đi xa ngoài vườn mới nhẹ nhàng vén mép mùng tuyn chui ra ngoài. Lâm không mang dép. Đôi bàn chân trần của cậu chạm xuống nền đất sét ẩm ướt, cảm nhận cái mát lạnh của bùn nhão dính vào kẽ ngón chân. Cậu di chuyển như một chiếc bóng, bước đi thật nhẹ để không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đất mềm. Lâm lách mình qua cánh cửa tre đang khép hờ, bước thẳng vào bóng đêm bao trùm của mảnh vườn miền Tây sau nhà.

Bên ngoài, vườn đêm hoang sơ và đầy rẫy những bóng tối rậm rạp. Những tàu lá chuối già đọng đầy nước mưa sau cơn giông ban chiều thỉnh thoảng lại nhỏ giọt xuống vạt cỏ bên dưới, phát ra những tiếng bộp, bộp đều đặn. Mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc hơn, quyện với mùi cỏ dại bị giẫm nát và mùi lá cây mục. Gió đêm lướt qua da thịt trần trụi của Lâm mang theo cái lạnh buốt của hơi nước, nhưng toàn thân cậu lại nóng ran như có một luồng điện chạy qua. Cậu nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ran dưới những vũng nước đọng, tiếng những con côn trùng nhỏ rỉ rả trong bụi rậm và tiếng xào xạc của những tàu dừa nước ngoài bờ sông. Tất cả những âm thanh của đêm tối miền Tây dường như đang đồng lõa, che giấu cho bước chân tội lỗi của cậu trai trẻ. 

Bóng tối bao trùm lấy khu vườn, chỉ có ánh trăng non nhạt nhòa chiếu rọi qua những kẽ lá dừa nước, tạo nên những vệt sáng âm u trên mặt đất đầy bùn đất. Những cây chuối già đứng lặng lẽ như những bóng ma canh giữ khu vườn, tàu lá rộng của chúng khẽ đung đưa theo từng làn gió sông lạnh buốt. Lâm cảm nhận rõ rệt hơi ẩm của đất quê thấm qua lòng bàn chân, mang theo cả sự mát lạnh lẫn cảm giác nhầy nhụa của bùn sình. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất: đi theo mẹ. Cậu tự hỏi liệu mẹ có phát hiện ra hành vi đê tiện này của mình không? Nếu mẹ quay đầu lại và nhìn thấy cậu đang lén lút bám theo sau, gương mặt nghiêm nghị của cô giáo làng sẽ biến đổi thế nào? Sự thất vọng, đau đớn hay ghê tởm sẽ hiện lên trên đôi mắt đượm buồn của mẹ? Nghĩ đến đó, Lâm cảm thấy tim mình co thắt lại vì sợ hãi, bước chân cậu khựng lại một nhịp. Nhưng rồi, cái nóng rực từ chiếc cu đang căng cứng dưới lớp quần đùi lại một lần nữa chiến thắng nỗi sợ hãi. Cậu tiếp tục bước đi, bước chân trần lún sâu vào lớp đất mềm ướt.

Lâm đi men theo bờ tường vách đất, rồi ẩn mình sau một bụi chuối già sum sê. Những tán lá to bản, ướt nhẹp che khuất toàn bộ thân hình gầy gò của gã trai mười bảy tuổi. Từ góc khuất này, Lâm ghé mắt qua khe hở giữa hai thân chuối, nhìn ra khoảng đất trống sát bờ rào. Cách đó chừng vài thước, bóng mẹ Mai đang đứng lặng lẽ bên cạnh vạt cải hoang.

Mẹ đứng yên một lát, gương mặt hơi nghiêng như đang lắng nghe xem có tiếng động nào xung quanh hay không. Đêm miền Tây vắng lặng, chỉ có tiếng gió rì rào qua ngọn dừa ngoài xa. Lâm nấp sau bụi chuối, tim đập thình thịch liên hồi bên lồng ngực trái, mạnh đến mức cậu ngỡ như tiếng đập ấy có thể vang động cả khu vườn và lọt vào tai mẹ. Cậu bám chặt hai tay vào thân chuối ướt lạnh. Những hạt nước mưa còn đọng trên lá chuối rơi trúng gáy cậu, lạnh ngắt, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt bên trong cơ thể cậu. Lâm căng mắt ra, không dám chớp mắt dù chỉ một giây để nhìn theo từng cử động thầm kín của mẹ. Sau khi chắc chắn không có ai, mẹ Mai đưa tay lên nới lỏng sợi dây chun ở cạp chiếc quần lãnh đen.

Mẹ Mai từ từ kéo chiếc quần lãnh đen xuống qua khỏi hông, để lộ ra cặp mông tròn trịa, trắng ngần nổi bật giữa nền tối om của khu vườn. Làn da vùng đùi và mông của người đàn bà góa vẫn giữ được sự đầy đặn, nần nẫn của tuổi hồi xuân. Dưới ánh trăng non lu mờ, bờ mông trắng muốt ấy hiện lên rõ ràng, hút chặt lấy nhãn quan của Lâm. Mẹ hơi cúi người, hai tay giữ lấy mép quần lãnh ngang đầu gối rồi từ từ ngồi xổm xuống vạt cỏ ẩm ướt.

Từ góc nhìn chéo từ phía sau bụi chuối, Lâm có thể nhìn thấy rõ mồn một phần đùi trong trắng nõn nà của mẹ mở rộng ra hai bên. Giữa hai đùi là phần lồn sẫm màu với lớp lông mu đen nhánh, rậm rạp vây quanh hai cánh môi đang hé mở nhẹ dưới sức ép của tư thế ngồi. Vùng da nhạy cảm của lồn có màu hồng sẫm đặc trưng của người phụ nữ đã qua sinh nở, giờ đây đang ướt át dưới ánh trăng đêm. Lâm đứng chết trân, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc lồn thầm kín của mẹ, nơi mà ban ngày được che giấu kỹ lưỡng sau bao lớp vải vóc đoan trang của cô giáo làng.

Một dòng nước tiểu ấm nóng, mạnh mẽ từ kẽ lồn phun ra, xối thẳng xuống vạt đất cỏ ẩm ướt bên dưới. Âm thanh nước tiểu chảy rào rào, ấm nóng va đập vào những chiếc lá dừa khô vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của khu vườn đêm. Hơi ấm từ dòng nước tiểu gặp cái lạnh của đất sau cơn mưa tạo thành một làn khói mỏng nhạt, bốc lên che mờ một phần lồn đang rung nhẹ theo nhịp thải nước. Cảnh tượng trần trụi và đầy kích thích ấy dội thẳng vào thần kinh của Lâm một luồng điện cực mạnh. Cậu nhìn thấy rõ từng giọt nước tiểu bắn ra từ khe lồn đang nở rộng, thấy làn da trắng ở đùi trong của mẹ run lên nhè nhẹ theo từng nhịp xối nước.

Chiếc cu dưới lớp quần đùi rộng của Lâm cương cứng lên nhanh chóng, căng nhức đến mức đau đớn. Đầu cu bắt đầu rỉ ra những giọt dịch nhờn ấm nóng, dính bết vào lớp vải quần đùi thô ráp. Một tay cậu ghì chặt thân chuối đến mức móng tay bấm sâu vào lớp bẹ chuối mềm, tay còn lại vô thức luồn vào trong quần đùi, nắm lấy thân cu đang phồng rộp những mạch máu nóng hổi. Lâm bắt đầu vuốt nhẹ chiếc cu của mình theo nhịp thở dồn dập, đôi mắt vẫn dán chặt vào bờ mông trắng và vạt lông đen thẫm của lồn mẹ đang nhấp nhô theo nhịp tiểu. Cậu cử động tay lên xuống một cách nhẹ nhàng nhất có thể để không phát ra tiếng động, nhưng sự cọ xát giữa lòng bàn tay nóng hổi và thân cu cương cứng khiến cậu rên khẽ trong cổ họng.

Mặc cảm tội lỗi dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng Lâm. Cậu biết hành vi của mình là đồi bại, là chà đạp lên luân thường đạo lý. Người đàn bà đang ngồi tiểu tiện trước mắt cậu chính là mẹ ruột, là người luôn dạy cậu những điều hay lẽ phải, là cô giáo được cả xã Vĩnh Thuận kính trọng. Lâm nghĩ về những buổi tối mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu, kiên nhẫn giảng giải cho cậu từng bài toán khó, hay những khi mẹ vuốt tóc cậu âu yếm khi cậu bị sốt. Nhưng sự kích thích sinh lý tột độ của bản năng hoang dại đã đè bẹp mọi lý trí yếu ớt. Khoái cảm cấm kỵ giống như một thứ thuốc phiện cực mạnh, khiến Lâm không thể nào rút tay ra khỏi quần đùi, cũng không thể nào quay mặt đi chỗ khác. Cậu chỉ biết sục cu nhanh hơn, cảm nhận dòng máu nóng chảy rần rần khắp cơ thể. Cậu thèm khát được tiến lại gần hơn, được chạm tay vào làn da trắng ngần ở mông mẹ, được áp sát mặt vào vùng lồn sẫm màu đang tỏa ra hơi ấm nồng nàn kia. Bản năng hoang dại trỗi dậy trong lòng gã trai mười bảy tuổi, xóa sạch mọi ranh giới đạo đức mà cậu đã được giáo dục từ nhỏ.

Trong khoảnh khắc sục cu điên cuồng đó, Lâm cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim mình. Cậu sợ rằng chỉ cần một tiếng động nhỏ, một tiếng lá chuối khô xào xạc hay một tiếng thở dốc quá lớn của mình cũng sẽ làm mẹ giật mình quay lại. Nhưng đồng thời, sự sợ hãi đó lại chính là chất xúc tác khiến khoái cảm trong cậu tăng lên gấp bội. Cậu đang đứng ngay sau lưng mẹ, ngắm nhìn phần cơ thể thầm kín nhất của người đàn bà đã sinh ra mình, cảm nhận hơi ấm từ dòng nước tiểu của mẹ đang bốc lên trong không khí đêm ẩm ướt. Sự kích thích này quá lớn, vượt xa tất cả những gì cậu từng tưởng tượng qua những cuốn sách hay những lời kể của đám bạn học cùng trang lứa. Đây là một thứ cảm xúc cấm kỵ, đen tối và đầy tội lỗi, nhưng nó lại mang một sức quyến rũ không thể cưỡng lại, kéo Lâm lún sâu hơn vào vũng bùn của ham muốn hoang dại.

Dòng nước tiểu vơi dần rồi chuyển thành những giọt nhỏ giọt chậm rãi trước khi dứt hẳn. Mẹ Mai khẽ nhổm người dậy, lấy một chiếc lá chuối khô đã chuẩn bị sẵn lau nhẹ qua vùng lồn ẩm ướt. Lâm nhìn thấy rõ ngón tay của mẹ lướt qua kẽ lồn sẫm màu, lau đi những giọt nước tiểu còn sót lại trên vạt lông đen rậm rạp. Rồi mẹ kéo chiếc quần lãnh đen lên ngang hông, buộc chặt lại sợi dây chun. Mẹ đứng dậy, vuốt lại tà áo bà ba cho phẳng phiu, đứng lặng một lát để gió đêm thổi mát cơ thể trước khi quay người bước về phía hiên nhà.

Lâm giật mình, vội vã lùi sâu vào bóng tối của bụi chuối. Cậu di chuyển thật khéo léo trên những đám cỏ mềm để không phát ra tiếng động. Lâm luồn qua cánh cửa tre trước mẹ một bước, nhanh chóng chui vào mùng của mình, nằm úp mặt xuống chiếu manh, hơi thở dồn dập được cố gắng đè nén cho thật đều đặn như đang ngủ say. Cậu nghe thấy tiếng chốt cửa tre kêu kẹt kẹt nhỏ nhẹ bên ngoài, rồi tiếng bước chân của mẹ Mai nhẹ nhàng đi vào buồng ngủ bên kia tấm màn bông.

Lúc này, khi đã an toàn nằm trong mùng, Lâm mới dám buông lỏng cơ thể đang căng cứng như dây đàn. Cậu nằm nghiêng, đưa bàn tay vẫn còn vương mùi nhựa chuối ẩm ướt vào trong quần đùi. Nhắm chặt mắt lại, trong đầu Lâm chỉ còn hình ảnh cặp đùi trắng ngần mở rộng, bờ mông tròn trịa và tiếng nước tiểu xối xuống đất cỏ ẩm ướt từ chiếc lồn sẫm màu của mẹ. Cảnh tượng ấy như được khắc sâu vào võng mạc của cậu, rõ nét và sống động đến từng chi tiết. Lâm bắt đầu sục mạnh chiếc cu đang nóng hổi của mình. 

Cậu tưởng tượng bàn tay mình đang vuốt ve cặp đùi nần nẫn của mẹ, tưởng tượng mình đang áp sát khuôn mặt vào bờ mông trắng muốt kia để hít hà mùi hương cơ thể ấm nồng của người đàn bà hồi xuân. Toàn thân cậu run rẩy theo từng nhịp tay đưa đẩy nhanh dần. Nước da ngăm đen lấm tấm mồ hôi dưới chiếc mùng tuyn ngột ngạt. Lâm rên khẽ một tiếng nhỏ trong cổ họng khi tinh dịch ấm nóng bắn ra, thấm đẫm vào góc chiếc chiếu manh cũ kỹ.

Lâm nằm vật ra chiếu, thở dốc trong bóng tối vắng lặng của căn nhà lá. Hơi ẩm từ lòng bàn tay dính tinh dịch lạnh dần đi trên da thịt cậu, mang theo một nỗi trống rỗng và hối hận ê chề. Cậu biết, kể từ đêm nay, góc vườn tối tăm sau nhà ấy đã không còn là một khoảng đất hoang bình thường nữa. Nó đã trở thành một nơi hành lễ bí mật, một nghi lễ đen tối mà cậu không bao giờ có thể tự dứt ra được. Cậu sẽ còn phải quay lại đó, sẽ còn phải nấp sau bụi chuối kia để rình mò bóng dáng mẹ trong bóng đêm, bất chấp nỗi sợ hãi bị phát hiện và mặc cảm tội lỗi đang ngày một lớn dần, đục khoét tâm hồn cậu như một loài ký sinh đáng ghê tởm.

Lâm nằm nghe tiếng thở đều đặn của mẹ từ bên kia tấm màn bông. Tiếng thở ấy nhẹ nhàng, thanh thản như thể người đàn bà kia không hề biết rằng ngay bên cạnh mình, đứa con trai ruột đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa dục vọng đồi bại. Lâm đưa tay lên che mắt, nước mắt nóng hổi vô thức chảy dài bên thái dương, hòa lẫn với những giọt mồ hôi nhớp nháp. Cậu ghê tởm bản thân mình, ghê tởm bàn tay vừa mới sục cu dưới những ảo ảnh tội lỗi, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết rằng ngày mai, khi đêm xuống, cậu sẽ lại tiếp tục hướng mắt về phía cửa hiên sau, chờ đợi bóng dáng mẹ bước ra ngoài vườn tối. Cơn thèm khát cấm kỵ này đã bắt đầu bám rễ sâu sắc vào tâm trí cậu, và Lâm nhận ra mình đã hoàn toàn bất lực trước sức mạnh hoang dại của nó. Cậu nhắm mắt lại, để mặc cho bóng tối ngột ngạt của căn nhà lá nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng còn sót lại.