Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Vạt yếm lụa mỏng màu trắng ngà vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay siết chặt của Minh, thô ráp và lạc lõng giữa những ngón tay đang run lên vì kiệt sức. Anh áp mảnh lụa sát vào mũi, hít một hơi thật sâu để cố tìm kiếm chút hương hoa nhài thơm ngào ngạt còn sót lại từ đêm trước. Nhưng thứ hương thơm ma mị ấy dường như đang tan biến đi, để lại một khoảng không lạnh lẽo bên trong gian thờ cổ u tối. Cơn mệt mỏi rã rời đè nặng lên từng thớ cơ, khiến xương khớp anh ê ẩm như bị nghiền nát sau một ngày dài kiệt sức vì mất đi dương khí. Minh nằm bất động trên chiếc phản gỗ gụ, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà đen kịt, nơi những bóng tối đang nhảy múa theo nhịp đập yếu ớt của trái tim anh. Anh nằm đó, không nhúc nhích, đếm từng giây phút trôi qua trong sự chờ đợi điên cuồng. 

Suốt cả ngày dài trôi qua, ánh nắng mặt trời yếu ớt chiếu qua các khe cửa gỗ mục nát không thể sưởi ấm nổi cơ thể đang dần lạnh đi của anh. Minh cảm thấy một cơn đói khát cuồng loạn đang cào xé huyết quản, không phải cơn đói của dạ dày, mà là sự khao khát được chạm vào làn da mát lạnh của Tuyết, được dìm mình vào cõi đê mê vượt ranh giới âm dương. Anh biết mình đang tự hủy hoại bản thân, từng luồng dương khí nóng hổi trong người đang bị rút cạn mỗi đêm, nhưng lý trí đã hoàn toàn đầu hàng trước nhục dục. Đối với Minh lúc này, cái chết không còn đáng sợ bằng việc phải trải qua một đêm cô độc không có bóng dáng ma nữ bên cạnh.

Khi tiếng chuông đồng hồ cổ đặt góc nhà điểm giờ Tý vang lên những tiếng khô khốc báo hiệu nửa đêm, Minh lập tức gượng dậy. Đầu óc anh quay cuồng, hai chân run rẩy khi chạm xuống nền đất lạnh, nhưng động lực vô hình từ sâu trong bản năng thúc đẩy anh bước đi. Anh không thèm khoác thêm áo ngoài, cứ thế mặc chiếc áo sơ mi mỏng phanh ngực, bước thẳng ra phía hiên nhà gỗ sát bờ sông.

Tuyết đã đứng đợi sẵn bên lan can hiên nhà. Dưới ánh trăng rằm tròn trịa và rực rỡ treo lơ lửng giữa trời, bóng dáng cô hiện lên như một bức tranh hoàn mỹ nhưng đầy ma quái. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên bờ vai trắng muốt, lay nhẹ dưới làn gió sông thổi vào. Nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng của Minh, cô từ từ quay lại. Đôi mắt đen láy lấp lánh nhìn anh đầy dụ hoặc, khóe môi đỏ mọng khẽ mỉm cười lẳng lơ. Tuyết bước tới, chủ động vòng đôi tay mát lạnh ôm lấy cổ anh, kéo sát vào lòng. Hơi lạnh từ cơ thể cô lập tức thấm qua lớp áo sơ mi mỏng của Minh, xoa dịu đi cơn nóng ran đang bừng lên nơi hạ bộ anh.

"Chàng đến rồi," Tuyết thì thầm, giọng nói thanh tao lướt qua tai anh như một làn gió lạnh.

Minh siết chặt vòng tay qua eo cô, cảm nhận tấm thân mềm mại nhưng lạnh buốt như băng. Anh nói, giọng khản đặc vì khát khao:

"Anh nhớ em. Cả ngày nay anh chỉ nghĩ về em."

Tuyết khẽ cười lẳng lơ, ngón tay thon dài lướt dọc theo sống lưng anh, khơi gợi những luồng điện tê dại chạy dọc da thịt. Cô từ từ nới lỏng vòng tay, đứng lùi lại một bước để Minh có thể ngắm nhìn mình trọn vẹn. Cô đưa tay lên đầu, nhẹ nhàng gỡ chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích cổ. Mái tóc đen dài mượt mà lập tức xõa xuống tận thắt lưng cô, che hờ bờ vai trần mảnh mai nơi có nốt ruồi son nhỏ ngay xương quai xanh bên trái. Tiếp đó, Tuyết chủ động trút bỏ dải yếm lụa mỏng manh màu trắng ngà trên người. Chiếc yếm rơi tuột xuống sàn gỗ, phơi bày cơ thể khỏa thân tuyệt mỹ của ma nữ dưới ánh trăng tròn rực rỡ.

Minh đứng chôn chân nhìn ngắm thân hình hoàn hảo ấy. Hai bầu ngực căng tròn, săn chắc nhô cao, đầu nhũ hoa đỏ hồng khẽ co lại dưới cái lạnh của gió đêm. Vòng eo thon gọn uốn lượn dẫn xuống cặp đùi trắng sứ mịn màng. Nổi bật giữa hai đùi là ụ mu đen nhánh, ẩn giấu khe lồn mát lạnh, ướt át. Tuyết chủ động cầm lấy bàn tay thô ráp của Minh, áp lên bầu ngực mềm mại của mình, rồi dẫn xuống cạp quần tây của anh.

"Thiếp muốn chàng," Tuyết thầm thì, đôi mắt lấp lánh dục vọng đen tối.

Cô quỳ xuống trước mặt anh, dùng những ngón tay thon dài tháo cởi chiếc quần tây của Minh, để lộ dương vật đang cương cứng hết cỡ, sống cu giật mạnh, đầu cu đã rỉ ra chút dịch nhờn ấm nóng. Tuyết há miệng ngậm lấy đầu dương vật của anh. Chiếc lưỡi mềm mại, mát lạnh của cô liếm lóng xung quanh quy đầu nhạy cảm, rồi cô mút mạnh. Minh thở dốc, hai tay bám chặt vào bả vai mát lạnh của cô, đầu óc tê dại đi vì khoái cảm cực độ chạy dọc sống lưng. Cô bú cu anh một cách chuyên nghiệp, khoang miệng lạnh buốt của cô bao bọc lấy thân cu nóng hổi, tạo ra sự xung đột nhiệt độ khiến Minh sướng đến run lẩy bẩy. Anh cúi xuống nhìn mái tóc đen dài của cô đang chuyển động theo nhịp bú mút dồn dập, lòng bàn tay siết chặt bả vai cô như muốn bóp nát.

Sau màn dạo đầu nóng bỏng, Tuyết đứng dậy, đẩy Minh ngồi xuống chiếc ghế mây dài kê sát lan can hiên nhà. Cô chủ động leo lên đùi anh, nhưng không đối diện mà xoay lưng lại, thực hiện tư thế cưỡi ngựa ngược. Bờ mông tròn trịa, trắng ngần của cô áp sát vào bụng dưới của Minh. Tuyết chống hai tay lên đầu gối của mình, từ từ hạ hông xuống. Đầu cu nóng hổi của Minh chạm vào mép âm đạo mát lạnh, ướt át của cô. Sự đối lập nhiệt độ cực độ khiến cả hai cùng run lên bần bật. Tuyết rên rỉ một tiếng nhỏ, ấn mạnh mông xuống, nuốt trọn dương vật của Minh vào sâu trong lồn khít khao của mình.

"A... Minh... chặt quá..." Tuyết ngửa cổ, cơ thể cô uốn cong thành một đường tuyệt mỹ dưới ánh trăng.

Cô bắt đầu nhún nhảy. Bờ mông căng tròn dập xuống đùi Minh đầy chủ động, tạo ra những tiếng va chạm da thịt chan chát. Sự khít khao của âm đạo Tuyết bao bọc chặt chẽ lấy dương vật nóng bỏng, vắt kiệt từng giọt sinh khí trong huyết quản Minh. Minh rướn người, hai tay bấu chặt vào bờ hông thon thả của cô, hỗ trợ cô dập xuống. Mỗi nhịp chuyển động của Tuyết càng lúc càng nhanh và bạo liệt hơn. Cô lắc mạnh hông theo vòng tròn, ép chặt âm đạo cọ xát liên tục vào gốc dương vật của anh. 

Minh có thể cảm nhận rõ sự mát lạnh bên trong âm đạo của cô đang dần ấm lên nhờ luồng dương khí nóng hổi từ cơ thể mình truyền sang. Anh ôm lấy bờ vai cô từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc thơm ngát hương nhài, thở dốc theo từng nhịp nhún của cô.

"Tuyết... em chặt quá... lồn em nuốt chửng anh mất..." Minh gầm nhẹ, hai tay bóp mạnh vào hông cô để giữ nhịp.

"Ưm... hấp thụ sinh khí của chàng... thiếp thấy ấm áp vô cùng..." Tuyết rên rỉ lẳng lơ, nhịp dập càng lúc càng nhanh, tạo nên những âm thanh ướt át dồn dập giữa hiên nhà.

Khe lồn của cô co thắt liên tục, hút chặt lấy thân cu của Minh. Mỗi lần cô nhấc mông lên rồi dập mạnh xuống, tiếng nước lách nhách phát ra từ nơi giao hợp nghe rõ mồn một giữa đêm thanh vắng. Cơn kích thích lên đến đỉnh điểm khiến Minh không thể ngồi yên chịu trận. Anh dùng sức nâng hông cô lên, xoay người cô lại đối mặt với mình trên chiếc ghế mây lớn. 

Minh kéo Tuyết sát vào lòng, bắt cô quấn chặt hai chân qua hông mình trong tư thế Hoa sen. Hai bầu ngực căng tròn của cô áp sát vào vòm ngực đang phập phồng của anh, đầu nhũ hoa đỏ hồng cọ xát vào da thịt anh mang lại cảm giác tê dại. Minh ôm chặt tấm lưng mịn màng của Tuyết, giữ chặt mông cô rồi bắt đầu thúc mạnh cu vào sâu trong âm đạo cô. Ở tư thế này, sự gắn kết thể xác trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Khe lồn ướt đẫm của Tuyết ôm khít lấy dương vật anh, mỗi cú nhấp của Minh đều chạm đến tận cùng bên trong.

"Nhìn anh này, Tuyết," Minh thì thầm, giọng khản đặc khi anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của cô. "Em có yêu anh không, hay chỉ cần sinh khí của anh?"

Tuyết khẽ cắn môi, đôi mắt cô dao động, một chút xót xa thoáng qua trước khi cô áp môi mình vào môi anh. Nụ hôn của cô lạnh buốt nhưng đầy khao khát. Cô thì thầm giữa những nụ hôn ngắt quãng:

"Thiếp yêu chàng... Minh... thiếp không muốn chàng phải chết... nhưng thiếp không thể dừng lại..."

Lời thú nhận của cô càng làm bùng lên ngọn lửa dục vọng điên cuồng trong lòng Minh. Anh không quan tâm đến cái chết nữa. Anh muốn hiến dâng tất cả. Minh nhấc bổng cô dậy, đặt cô nằm bò rạp người lên lan can hiên nhà hướng ra sông, nhô bờ mông cong vút về phía anh. Ánh trăng rằm soi rõ khe âm đạo đang rỉ dịch nhờn bóng lưỡng, co thắt liên tục như mời gọi. 

Minh quỳ rạp phía sau cô, một tay luồn ra trước bóp chặt bầu ngực căng tròn của Tuyết, tay kia vịn chặt lấy hông cô, thúc mạnh dương vật vào sâu trong lồn từ phía sau. Mỗi cú thúc của anh cực kỳ điên cuồng và sâu hoắm, như muốn cắm thẳng vào tận cùng tử cung của ma nữ. Tuyết ôm chặt lấy lan can gỗ, tiếng rên rỉ rạo rực của cô không còn kìm nén mà bật ra thành tiếng lớn, hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ sông đêm lách tách dưới chân hiên.

"A... sâu quá... thúc mạnh nữa đi Minh... cắm nát lồn thiếp đi..." Tuyết run rẩy van nài, hông cô chủ động đẩy lùi ra sau để đón nhận sự đâm chọc thô bạo của anh.

Minh điên cuồng dập dương vật vào âm đạo cô. Dương khí dồi dào của một nam nhân tuổi hai mươi hai tuôn chảy cuồn cuộn qua nơi tiếp xúc thể xác, truyền thẳng vào cơ thể Tuyết. Anh cảm thấy cơ thể mình dần mất đi sức lực, đầu óc lảo đảo, mắt hoa lên, nhưng khao khát dâng hiến toàn bộ sinh khí để cứu Tuyết khỏi lời nguyền cổ xưa đã đè bẹp tất cả. Anh ghì chặt lấy cô, dập liên hồi với tần suất nhanh hơn, mạnh hơn. Sự cọ xát điên cuồng giữa cu và lồn tạo ra nhiệt độ nóng bỏng, làm tan chảy cái lạnh giá của ma nữ.

Dưới hiên nhà gỗ sát bờ sông, tiếng rên rỉ rạo rực của hai người hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ sông đêm, đưa cả hai chạm tới đỉnh cao trào của sự hòa quyện thể xác và linh hồn. Lồn của Tuyết co thắt kịch liệt, hút chặt lấy dương vật của Minh như một chiếc máy hút vô hình. Minh gầm nhẹ, bắn luồng tinh dịch ấm nóng cùng toàn bộ sinh khí dạt dào của mình vào sâu bên trong lồn cô. Tuyết cũng co rúm người, thét lên một tiếng rên thỏa mãn tột cùng khi đón nhận dòng dương khí ấm áp lan tỏa khắp huyết quản.

Sau cơn điên cuồng, Minh đổ sụp người về phía trước, đè lên tấm lưng trần mát rượi của Tuyết. Anh thở dốc nhọc nhằn, hai mắt hoa lên vì kiệt sức, nhịp tim đập loạn xạ như sắp vỡ tung. Tuyết từ từ xoay người lại dưới thân anh, vòng tay ôm chặt lấy Minh. Những giọt nước mắt lạnh buốt như sương đêm đột ngột rơi xuống khuôn ngực đang phập phồng của anh, khi cô cảm nhận thời khắc chia ly đang đến cận kề.