Nghe chương 5

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh áp chặt lồng ngực đang phập phồng của mình vào da thịt mát lạnh của Tuyết, vòng tay siết nhẹ tấm lưng trần mịn màng của cô dưới mái hiên nhà gỗ sát bờ sông. Đầu dương vật của anh vẫn còn nằm sâu bên trong âm đạo ướt át của nàng, cảm nhận từng đợt co thắt nhè nhẹ từ vách lồn đang nguội dần sau trận mây mưa điên cuồng. Những giọt nước mắt lạnh buốt của ma nữ nhỏ xuống, thấm qua lớp da thịt nóng hổi của anh, mang theo cái lạnh thấu xương nhưng lại chứa đựng một niềm lưu luyến vô bờ. Dưới chân hiên, tiếng sóng sông đêm vẫn vỗ lách cách vào những cọc tre mục, âm thanh đều đặn như nhịp đập của thời gian đang dần trôi về sáng.

"Tuyết..."

Anh khẽ gọi, giọng nói khản đặc sau một đêm dài buông thả trong dục vọng cuồng nhiệt. Bàn tay anh trượt dài trên tấm lưng thon thả, dừng lại nơi thắt lưng nhỏ nhắn rồi lại ôm ghì lấy cô. Làn da của Tuyết vẫn mang cái lạnh đặc trưng của cõi âm, nhưng lúc này, Minh cảm thấy có một dòng chảy khác lạ đang luân chuyển bên dưới lớp da trắng sứ ấy. Nó không còn hoàn toàn là cái lạnh lẽo chết chóc của một vong hồn bị giam cầm, mà bắt đầu nhen nhóm một thứ hơi ấm mơ hồ, giống như dòng nhựa sống đang hồi sinh trong một thân cây khô héo.

Tuyết tựa cằm lên bả vai anh, mái tóc đen dài mượt mà xõa rộng, che phủ cả bờ vai rộng của Minh. Cô không đáp lời ngay, chỉ ôm lấy anh thật chặt, như muốn khảm cơ thể của người đàn ông phàm trần này vào tận sâu trong tâm thức của mình. Những giọt nước mắt của cô vẫn tiếp tục rơi, ấm dần lên khi tiếp xúc với làn da đầy mồ mồ hôi của anh. Mùi hương hoa nhài thanh khiết từ cơ thể nàng quyện lẫn với mùi mồ hôi nồng nàn và mùi dâm dịch tanh tao tạo nên một bầu không khí ái ân đầy mê hoặc, bao bọc lấy cả hai dưới mái hiên vắng lặng.

"Chàng có hối hận không?" Tuyết thì thầm, giọng nói của cô nhỏ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, nhưng lọt vào tai Minh lại rõ ràng đến lạ kỳ. "Dương khí của chàng... thiếp đã lấy đi gần hết. Cơ thể chàng giờ đây yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Vì một vong hồn như thiếp, có đáng không?"

Minh không do dự, anh lắc đầu, cằm cọ xát vào những sợi tóc thơm nồng hương hoa nhài của cô. Anh cảm nhận được nhịp thở của nàng, dù rất khẽ, nhưng đang dồn dập áp sát vào ngực mình.

"Anh chưa từng hối hận. Nếu việc dâng hiến sinh mạng này có thể giữ em lại, có thể sưởi ấm cho em trong những đêm đông lạnh giá ở căn nhà cổ này, anh sẵn sàng."

Lời nói vừa dứt, một nỗi xót xa dâng ngập trong lồng ngực Minh. Anh ghì chặt cơ thể khỏa thân của nàng vào lòng, nhưng cảm giác chạm vào da thịt nàng bắt đầu có sự thay đổi kỳ lạ. Tấm lưng trần mềm mại kia dường như bớt đi vài phần thực thể, trở nên xốp nhẹ hệt như một bóng hình kết tinh từ sương sớm. Minh hoảng hốt siết cánh tay mạnh hơn, cố tìm lại cảm giác đầy đặn, căng tràn của bầu ngực nàng đang ép sát vào ngực mình. Đầu vú hồng hào của Tuyết cọ xát vào da thịt anh, mang đến một cảm giác kích thích dịu nhẹ nhưng cũng đầy tuyệt vọng.

Trong tâm trí Minh, những thước phim ân ái của những đêm qua đột ngột ùa về, rõ mồn một như mới xảy ra vài khắc trước.

Anh nhớ đêm đầu tiên đứng sau gốc cây nhãn cổ thụ, nín thở nhìn trộm bóng dáng nàng khỏa thân bên giếng đá cổ. Dưới ánh trăng mờ ảo, làn da trắng sứ của nàng lấp lánh nước, bầu ngực tròn trịa nhấp nhô và phần mép lồn mọng nước ẩn hiện sau làn sương đã đóng đinh tâm trí anh vào một nỗi thèm khát điên cuồng. Khi đó, anh chỉ là một gã trai tò mò mới dọn đến ngôi nhà cổ của tổ tiên, lòng đầy hoài nghi về những lời đồn đại tâm linh. Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Tuyết xối nước bên giếng, làn nước mát chảy qua chiếc eo thon và đọng lại trên những sợi lông tơ mảnh mai nơi gò mu đã đánh gục hoàn toàn lý trí của anh. Dương vật anh căng cứng, giật mạnh dưới lớp quần tây, rỉ ra những giọt dịch nhờn thèm khát đầu tiên. Nỗi sợ hãi ma quỷ bị đè bẹp bởi sự trỗi dậy của bản năng tình dục mãnh liệt. Đêm ấy, anh đã tự tay vuốt ve thân cu nóng hổi của mình sau gốc cây, mắt không rời khỏi bầu ngực căng tròn và cái khe lồn đầy đặn của nàng, tưởng tượng ra cảnh được cắm sâu vào bên trong sự mát lạnh đầy cám dỗ đó.

Anh nhớ đến đêm mưa ở phòng ngủ, khi Tuyết bất ngờ xuất hiện trên giường, mang theo cái lạnh thấu xương phủ lên cơ thể ấm nóng của anh. Những ngón tay buốt giá của nàng trượt qua cạp quần, chạm trực tiếp vào thân cu đang cương cứng, vuốt ve sống cu nóng hổi rồi nhẹ nhàng bóp lấy quy đầu rỉ dịch nhờn ấm nóng. Cảm giác kích thích đối lập nóng lạnh tột cùng ấy đã kéo anh vào hố sâu của dục vọng cấm kỵ. Da thịt hai người cọ xát vào nhau, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng mưa gầm rú bên ngoài cửa sổ tạo nên một bầu không khí đồng lõa đầy dục cảm. Anh đã ghì lấy nàng, để mặc cho sự lạnh lẽo của cõi âm thấm qua da thịt mình, thèm khát được hòa tan vào sự buốt giá quyến rũ ấy. Đôi môi nàng lạnh ngắt nhưng lại vô cùng mềm mại, ngấu nghiến mút lấy lưỡi anh, trong khi bàn tay nàng không ngừng vuốt ve, kéo giãn bao quy đầu của anh, để lộ ra khấc dương vật đỏ ửng đang run rẩy vì sung sướng.

Rồi đêm giao hòa trên chiếc phản gỗ gian thờ cổ, hương hoa nhài ngào ngạt bao trùm khi anh đè nàng xuống, cắm thẳng cây cu cứng ngắc vào âm đạo ướt át, khít khao của nàng. Tiếng rên rỉ rạo rực của nàng vang vọng giữa không gian linh thiêng, đánh đổi mỗi nhịp thúc sâu hoắm là một phần dương khí dồi dào chảy đi. Trên chiếc phản gỗ gụ lên nước bóng loáng, Minh đã thúc hông điên cuồng, mặc cho cơ thể ngày một rã rời. Mỗi lần dương vật cắm ngập vào lòng âm đạo co thắt kịch liệt của Tuyết, anh cảm nhận rõ rệt sinh lực tuổi trẻ của mình bị rút cạn, luân chuyển sang cơ thể lạnh ngắt của nàng để nhen nhóm lên tia sáng sự sống. Anh không sợ chết, anh chỉ sợ đêm nay trôi qua quá nhanh và anh sẽ mất đi hơi ấm của nàng. Âm đạo của Tuyết lúc ấy chặt khít đến nghẹt thở, mỗi lần anh rút ra rồi thúc mạnh vào sâu bên trong, vách lồn của nàng lại mút chặt lấy thân cu của anh, tạo nên những tiếng nhóp nhép đầy dâm mỹ. Anh đã ghì chặt hai đùi nàng lên vai, phơi bày toàn bộ phần lồn đỏ hửng, ướt đẫm nước nứng, rồi dập liên thanh cho đến khi cả hai cùng chạm đỉnh trong một tiếng hét nghẹn ngào.

Vại và vừa mới đây thôi, ngay dưới mái hiên này, họ đã quấn lấy nhau trong tư thế cưỡi ngựa ngược và từ phía sau đầy hoang dại. Anh đã nắm chặt hông nàng, dập liên hồi dương vật vào sâu trong lồn nàng, tiếng nước nứng róc rách hòa cùng tiếng sóng sông đêm dồn dập. Nàng đã ngửa cổ rên rỉ van nài anh cắm nát lồn nàng, còn anh thì điên cuồng dâng hiến toàn bộ sinh lực tuổi hai mươi hai vào sâu trong tử cung ma nữ để giúp nàng tích lũy năng lượng. Trong tư thế cưỡi ngựa ngược, Tuyết đã chủ động nhún hông, nuốt trọn chiều dài dương vật của anh vào sâu trong âm đạo. Gương mặt nàng lộ rõ vẻ đê mê, hai bầu ngực nhấp nhô dữ dội theo từng nhịp lên xuống. Anh nhìn thấy rõ sự thèm khát và tình yêu mãnh liệt hòa quyện trong ánh mắt nàng. Khi anh xoay nàng lại để thúc từ phía sau, hai tay anh bóp chặt mông nàng, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt mát lạnh va chạm chan chát vào hông anh. Cuộc giao hoan ấy không chỉ là sự thỏa mãn xác thịt thông thường, mà là một nghi thức hiến tế, nơi anh tự nguyện dâng nộp linh hồn và thể xác cho người con gái cõi âm.

Tất cả những cuộc giao hoan đầy dục cảm, dâm đãng và cuồng nhiệt ấy giờ đây đối lập hoàn toàn với sự thanh thản, dịu dàng đang bao trùm lấy Tuyết lúc này. Sự mạnh mẽ, lẳng lơ của một ma nữ khát tình đã nhường chỗ cho một linh hồn mềm yếu, đang dần tan chảy dưới vòng tay anh.

Tuyết khẽ nấc lên, hai tay cô siết chặt lấy bờ vai anh. Cô xoay người lại, đối diện với Minh dưới ánh sáng nhập nhoạng của thời khắc chuyển giao giữa đêm và ngày. Trong ánh sáng mờ ảo, cơ thể khỏa thân tuyệt mỹ của cô hiện lên với những đường cong mê hoặc. Bầu ngực căng tròn với hai đầu vú hồng hào khẽ nhấp nhô theo từng nhịp thở run rẩy. Nốt ruồi son nhỏ ngay xương quai xanh bên trái của cô như một vệt máu đỏ tươi nổi bật trên làn da trắng muốt.

Khoảng không gian giữa hai người dường như đông đặc lại. Minh nhìn sâu vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của Tuyết. Nơi đó không còn vẻ lẳng lơ, quyến rũ chết người của những đêm trước, mà chỉ còn lại một tình yêu chân thành, nguyên sơ và cả nỗi đau đớn của sự chia ly đang cận kề.

"Minh, chàng ngốc lắm," Tuyết nói, khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. "Nhưng chính sự ngốc nghếch ấy của chàng... đã cứu rỗi thiếp."

Cô vươn tay vuốt ve gương mặt hốc hác của Minh. Lòng bàn tay cô lướt qua gò má nhô cao, qua quầng thâm dưới mắt anh – minh chứng cho sự bào mòn dương khí khủng khiếp sau những đêm giao hoan vượt ranh giới âm dương. Mỗi cái chạm của cô giờ đây không còn mang lại cảm giác buốt giá tê dại nữa, mà thay vào đó là một sự dịu nhẹ, mơn trớn đầy nâng niu. Minh áp mặt vào lòng bàn tay nàng, cảm nhận những ngón tay thon dài ấy đang mất dần đi trọng lượng. Anh lo sợ, nỗi sợ hãi mất đi nàng vĩnh viễn còn đáng sợ hơn cái chết đang cận kề cơ thể suy kiệt của anh.

"Lời nguyền trói buộc thiếp suốt một trăm năm qua... đã được hóa giải rồi," Tuyết khẽ nói, ánh mắt cô nhìn về phía mặt sông đang dần chuyển sang màu xám nhạt.

Minh ngẩn người, anh nhìn cô, chưa kịp hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của người tình bên gối. Đầu óc anh lảo đảo, một phần vì kiệt sức, một phần vì những lời Tuyết vừa nói như đánh thẳng vào tâm trí anh một đòn mạnh mẽ.

"Hóa giải? Bằng cách nào?"

Tuyết giải thích, giọng nói chứa đựng một sự thanh thản chưa từng có:

"Lời thề nguyền cổ xưa của dòng họ thiếp bắt linh hồn này phải kẹt lại nơi giếng đá cổ, muốn tồn tại phải hút lấy dương khí của nam nhân để không bị tan biến vào cõi hư vô. Nhưng đó là sự cưỡng đoạt, là tà thuật chỉ khiến tội nghiệt thêm chồng chất. Những nam nhân trước đây đến căn nhà này đều bị thiếp quyến rũ, nhưng họ tìm đến chỉ vì dục vọng đê hèn, vì sự thèm khát thân xác. Khi họ sợ hãi chạy trốn, sinh khí của họ bị cướp đoạt trong oán hận. Chỉ có một cách duy nhất để giải thoát thực sự..."

Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn ngôi sao đêm.

"...Đó là khi có một người nam nhân phàm trần, bằng tình yêu chân thành nhất, tự nguyện dâng hiến toàn bộ sinh khí dồi dào của mình mà không màng đến sự sống chết của bản thân. Tình yêu tự nguyện và dương khí thuần khiết của chàng đã trung hòa hoàn toàn oán khí trăm năm trong linh hồn thiếp. Thiếp không còn bị trói buộc bởi căn nhà này, bởi giếng đá kia nữa."

Nghe đến đây, Minh không cảm thấy vui mừng, trái lại, một nỗi bất an dâng lên trong lòng. Anh nắm lấy hai bàn tay của Tuyết, cảm nhận chúng đang dần trở nên nhẹ bẫng, như thể cấu trúc cơ thể cô đang thay đổi. Lớp da thịt mát lạnh mới ban nãy còn ôm siết lấy anh giờ đây bắt đầu trở nên mờ ảo, giống như một ảo ảnh được dệt nên từ sương đêm sắp sửa bị ánh mặt trời xua tan.

"Nếu lời nguyền đã giải... em sẽ ở lại bên anh mãi mãi chứ? Chúng ta sẽ sống như một cặp vợ chồng bình thường, đúng không? Anh sẽ chăm sóc em, chúng ta sẽ cùng nhau sống trong ngôi nhà này, không cần phải lẩn trốn bóng tối nữa."

Tuyết nhìn anh với ánh mắt đầy thương cảm. Cô lắc đầu chậm rãi, những sợi tóc đen bay nhẹ trong gió sớm.

"Không thể, Minh ạ. Thiếp đã chết từ một trăm năm trước. Khi lời nguyền biến mất, thiếp không còn là một ma nữ vất vưởng nữa. Thiếp phải bước vào luân hồi, đi đầu thai chuyển kiếp. Linh hồn thiếp không thuộc về cõi trần này nữa. Cát bụi phải trở về với cát bụi, vong hồn phải trở về với cõi âm."

"Không! Anh không để em đi! Anh đã đánh đổi cả mạng sống của mình không phải để nhìn em biến mất!" Minh hét lên, giọng anh lạc đi vì đau đớn.

Anh cố gắng ôm chặt lấy cô, ghì chặt tấm thân trần trụi của cô vào lòng. Anh muốn dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng của mình để giữ lấy cô, muốn dùng hơi ấm phàm trần của mình để níu giữ linh hồn đang tan chảy ấy.

Nhưng lần này, cảm giác ôm lấy cô đã khác. Cơ thể Tuyết mềm mại và nhẹ như một làn khói. Dù anh có dùng bao nhiêu sức lực, anh vẫn cảm thấy như mình đang ôm một khoảng không vô hình. Sự hiện diện vật lý của cô đang giảm dần theo từng giây.

Trong vòng tay anh, phần đùi thon thả của Tuyết bắt đầu mờ nhạt đi, để lộ ra những khoảng không gian trống rỗng phía sau. Sự xúc tiếp giữa dương vật của anh và âm đạo của nàng cũng dần trở nên hư vô. Khấc quy đầu nóng hổi từng cắm ngập vào nơi sâu nhất của nàng nay chỉ còn chạm vào khoảng không tịch mịch. Vách lồn ấm khít co bóp dữ dội lúc nãy đã hóa thành làn sương mát lạnh, trôi tuột qua da thịt anh. Minh rùng mình, cố ấn hông tới phía trước để tìm lại cảm giác khăng khít thịt da, nhưng thứ anh nhận lại chỉ là sự hụt hẫng rợn người. Dương vật anh từ từ xìu xuống, trượt ra khỏi kẽ đùi nàng mà không hề có lực cản.

"Tuyết! Đừng bỏ anh!" Minh gào lên trong tuyệt vọng.

Bàn tay anh cào bấu vào khoảng không trung, cố bấu víu lấy bờ vai, tấm lưng trần hay bất cứ phần nào trên thân thể tuyệt mỹ kia. Nhưng những ngón tay anh chỉ xuyên qua cô, chạm vào gỗ sàn hiên nhà lạnh ngắt. Sự trơn trượt, mát rượi đặc trưng của da thịt Tuyết đang tan rã thành hàng triệu đốm bụi sương li ti. 

Tuyết khẽ mỉm cười, đôi mắt đen đẫm lệ nhìn thẳng vào gương mặt đang méo mó vì đau khổ của người tình. 

"Đừng khóc, Minh. Chàng nhìn xem..." 

Cô đưa hai bàn tay lên trước mặt anh. Dưới những tia nắng sớm đầu tiên vừa xuyên qua vòm lá nhãn cổ thụ bên sông, cơ thể của Tuyết không còn mang màu xám ngắt của cõi chết. Làn da trắng sứ của nàng đang phát ra luồng ánh sáng dịu nhẹ, chuyển dần thành những hạt lấp lánh như bụi vàng. 

"Thiếp không còn đau đớn nữa. Một trăm năm bị giam cầm trong oán hận, lạnh lẽo nơi đáy giếng sâu... cuối cùng đã chấm dứt. Chính sự ấm áp từ thân xác chàng, từ tình yêu điên cuồng của chàng đã thắp sáng linh hồn thiếp."

Minh lắc đầu, nước mắt giàn giụa trên đôi gò má hốc hác. 

"Anh không cần sự cứu rỗi cao siêu đó! Anh chỉ cần em! Anh muốn mỗi đêm được ôm lấy cơ thể em, được cắm vào bên trong em, nghe tiếng em rên rỉ... Anh sẵn sàng chết để đổi lấy điều đó! Tuyết ơi!"

Anh tiến lên, quỳ sụp xuống sàn hiên gỗ, cố dùng cả thân hình mình bao bọc lấy phần cơ thể còn sót lại của nàng. Hai bầu ngực tròn trịa của Tuyết lúc này đã mờ ảo đến mức có thể nhìn thấy vách gỗ hiên nhà phía sau. Nốt ruồi son trên xương quai xanh của nàng phát ra sắc đỏ rực rỡ cuối cùng rồi nhạt đi.

"Duyên âm dương đã tận, Minh à," giọng Tuyết ngân vang như tiếng chuông gió treo đầu hồi, vừa xa xăm vừa dịu ngọt. "Dương khí chàng dâng hiến đã hóa giải oán kiếp của thiếp. Nhưng nếu thiếp tham lam ở lại, chàng sẽ chết. Thiếp không muốn người mình yêu phải chịu cảnh thịt nát xương tan vì một vong hồn."

"Anh không sợ chết! Em biết mà!" Minh nghẹn ngào, hai tay bấu chặt lấy gờ gỗ hiên nhà đến bật máu.

"Nhưng thiếp sợ chàng chết," Tuyết thì thầm. 

Nàng tiến lại gần sát anh. Lúc này, cô gần như vô hình, chỉ là một quầng sáng mang hình dáng một thiếu nữ khỏa thân tuyệt mỹ rực rỡ dưới ánh bình minh đang lên. Nàng nghiêng người, áp đôi môi của mình lên môi Minh. 

Đó không còn là nụ hôn lạnh buốt thấu xương như những đêm mưa lạnh giá. Nụ hôn cuối cùng này mang hơi ấm kỳ lạ, dịu dàng và ngọt lịm như mật ong, thoang thoảng hương hoa nhài thanh khiết. Minh nhắm mắt lại, cảm nhận làn môi mỏng manh của nàng tan ra trên môi mình, truyền vào cơ thể anh một luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ. Luồng khí ấy len lỏi vào từng thớ thịt, chạy dọc sống lưng, xua đi sự mỏi mệt tích tụ suốt nhiều ngày qua.

Khi Minh mở mắt ra, quầng sáng trước mặt đã hoàn toàn tan rã. Những hạt sáng vàng lấp lánh bay lên không trung, hòa vào những tia nắng sớm ban mai đang nhảy múa trên mặt sông. Tiếng sóng vỗ vào cọc tre dưới hiên vang lên rì rào, như lời chào tạm biệt cuối cùng của ma nữ.

Minh đổ gục xuống sàn hiên, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Khoảng không gian bên cạnh anh trống rỗng, chỉ còn vương lại chút hương hoa nhài phảng phất trong không khí rồi cũng nhanh chóng bị gió sông thổi bay đi. Cơn kiệt sức ập đến kèm theo sự bình yên kỳ lạ từ luồng khí ấm áp của Tuyết để lại, Minh từ từ nhắm mắt, chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị ngay trên sàn gỗ hướng ra bờ sông.

***

Khi Minh tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao tới đỉnh đầu. Ánh nắng trưa gay gắt chiếu thẳng vào mắt khiến anh phải nheo mắt lại, giơ bàn tay lên che bớt ánh sáng. 

Anh cử động các ngón tay, rồi chậm rãi ngồi dậy. 

Minh kinh ngạc nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Mấy ngày trước, da tay anh luôn xanh xao, các khớp xương đau nhức và lòng bàn tay lạnh ngắt do bị rút cạn dương khí. Nhưng giờ đây, làn da của anh đã hồng hào trở lại, căng tràn sức sống của một thanh niên tuổi hai mươi hai. Lồng ngực anh phập phồng khỏe mạnh, nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ. Cảm giác mệt mỏi, u uất bám theo anh bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nguồn sinh lực tràn trề chạy dọc cơ thể. 

Nụ hôn cuối cùng của Tuyết không chỉ là lời biệt ly, mà còn là sự hoàn trả. Nàng đã dùng phần dương khí thuần khiết đã được thanh lọc để hồi sinh cơ thể suy kiệt của anh trước khi bước vào cõi luân hồi.

Minh đứng dậy, bước vào trong nhà. Căn nhà cổ vốn dĩ u ám, lạnh lẽo và đầy chướng khí giờ đây trở nên sáng sủa, thông thoáng dưới ánh nắng mặt trời. Những bức tường gỗ cũ kỹ không còn mang lại cảm giác âm u, rợn người nữa. Anh bước qua gian thờ cổ, chiếc phản gỗ gụ nơi hai người từng có đêm giao hòa điên cuồng nay nằm lặng yên dưới ánh nắng rọi qua kẽ ngói, sạch sẽ và thanh tịnh.

Anh đi ra vườn sau, bước chân dừng lại trước giếng đá cổ. 

Thành giếng đá rêu phong vẫn đứng đó dưới bóng cây nhãn cổ thụ. Minh bước tới, ghé mắt nhìn xuống lòng giếng. Dưới đáy giếng, dòng nước đen ngòm, lạnh lẽo của những ngày trước đã biến mất. Thay vào đó là làn nước trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng trôi lững lờ. 

Minh múc một gàu nước lên, dội thẳng lên mặt. Làn nước mát lạnh, tinh khiết xua đi những giọt mồ hôi cuối cùng của đêm qua. Anh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình dưới mặt nước giếng tròn trịa. Gương mặt anh không còn hốc hác, đôi mắt nâu đã lấy lại vẻ ấm áp và kiên định. 

Cơn gió trưa thổi qua vườn nhãn, làm những chiếc lá xào xạc va vào nhau. Giữa tiếng xào xạc của kẽ lá và tiếng nước dội lao xao, Minh khựng lại. 

Anh mỉm cười. Trong tiếng gió rì rào ấy, anh nghe như có tiếng cười trong trẻo, lẳng lơ quen thuộc của Tuyết vang vọng bên tai. Nàng đã được tự do, và anh cũng đã tìm thấy sự bình yên của đời mình. Mối tình liêu trai vượt ranh giới âm dương đã khép lại, nhưng ký ức về ma nữ xinh đẹp bên giếng cổ sẽ mãi là một phần sinh mệnh của anh.