Nam đứng cứng đờ trên giường gỗ, chiếc búa trong tay run lên bần bật. Hơi thở rực nóng của dì Thảo vẫn còn âm ẩm bên gáy cậu, mang theo mùi dầu cô ba nồng nàn và cả câu hỏi thì thầm ban nãy. Cả người cậu như bị một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm tê dại từng thớ thịt. Khúc cu trong quần đùi lúc này đã căng cứng đến mức đau nhức, trồi lên một cục to tướng dưới lớp vải mỏng, đầu cu giật mạnh liên hồi theo từng nhịp tim đập loạn xạ.

Cậu cố giương mắt nhìn vào chiếc đinh trước mặt, nhưng hai mắt cứ hoa lên. Ngay bên dưới tầm mắt cậu, bầu ngực lớn của dì Thảo vẫn đang phập phồng sát mép giường. Lớp áo bà ba màu cánh sen buông lơi ba cúc ngực phơi ra hai bầu vú trắng ngần, căng đầy như muốn tràn ra ngoài. Khoảng cách gần đến nỗi mỗi lần dì nhón chân lên thở, đầu vú sẫm màu lại mơn trớn nhẹ vào bắp chân trần của cậu qua lớp lụa ướt.

"Đóng đinh thôi mà sao tay run dữ vậy con trai?"

Thảo cười khúc khích, giọng dì trầm xuống, vừa như trêu chọc vừa như cưng nựng. Dì khẽ liếc mắt nhìn xuống cạp quần đùi đang cộm lên một khúc dài của đứa cháu trai, ánh mắt lúng liếng đong đưa đầy thích thú trước khi chậm rãi lùi lại nửa bước. Tiếng lắc bạc ở cổ chân dì phát ra tiếng kêu thanh mảnh lách cách khi dì quay lưng đi ra phía nhà chính.

Nam thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng như người vừa ngoi lên từ mặt nước. Cậu vội vàng vung búa, gõ mạnh hai nhát cọc cọc vào chiếc đinh cho chặt rồi quăng chiếc búa xuống giường, nhanh chóng leo xuống đất. Hai chân cậu bủn rủn, đầu cu cọ sát vào lớp vải quần đùi thô ráp đau điếng nhưng cậu không dám đưa tay lên chỉnh lại. Cậu vội vã đi theo hướng ngược lại, bước ra sàn nước bên hông nhà để giội gáo nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo.

Càng về đêm, căn nhà gỗ ba gian càng trở nên ngột ngạt. Bầu trời ngoài kia đen kịt, không một gợn gió, hơi nóng từ mặt đất bốc lên hầm hập khiến da thịt lúc nào cũng nhớp nháp mồ hôi. 

Nam đang ngồi tựa lưng vào cột nhà ở gian chính, cố xua đi những hình ảnh bầu ngực trắng ngần của dì Thảo ra khỏi đầu thì một tiếng *tạch* khô khốc vang lên từ phía cầu chì tổng. Ánh đèn dầu tù mù trong góc nhà tắt ngấm, căn nhà gỗ chìm vào bóng tối đen như mực. Chiếc quạt máy cũ kỹ rên lên một tiếng dài rồi dừng hẳn. Sự im lặng lập tức bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng thở dài sườn sượt của mẹ Mai từ phía phản gỗ.

"Lại cúp điện rồi. Nóng nực kiểu này sao mà ngủ cho đặng," tiếng mẹ Mai vọng lại trong bóng tối, kèm theo tiếng sột soạt của vạt áo bà ba. "Nam ơi, kiếm giùm mẹ chai dầu gió xanh trên bàn. Cái lưng tao nó mỏi nhừ từ chiều tới giờ, nhức chịu không thấu."

Nam mò mẫm trong bóng tối, bàn tay chai sần chạm trúng chai dầu gió Eagle hiệu con ó quen thuộc đặt cạnh chiếc bình trà. Cậu đáp nhỏ:

"Dạ, con kiếm được rồi mẹ."

Cậu bước từng bước cẩn trọng về phía chiếc phản gỗ đặt ở gian nhà chính. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ mé sông hắt qua khe cửa sổ, Nam thấy bóng dáng mẹ Mai đang nằm sấp trên phản. Mẹ đã cởi bỏ chiếc trâm tre, mái tóc đen dài xõa tung ra hai bên vai. Để cho mát, mẹ cũng đã mở sẵn ba chiếc cúc sau của chiếc áo bà ba màu nâu đất, để lộ một khoảng lưng trần rộng rãi, lấp loáng dưới bóng đêm tù mù.

Nam leo lên phản, ngồi quỳ bên hông mẹ. Cậu mở nắp chai dầu, mùi bạc hà hăng nồng lập tức bốc lên, xộc thẳng vào mũi lấn át cả cái nóng oi ả. Cậu đổ vài giọt dầu ra lòng bàn tay, xoa mạnh hai tay vào nhau cho nóng lên rồi áp thẳng vào thắt lưng của mẹ.

Làn da của mẹ ấm nóng, mịn màng và căng chắc chứ không hề lỏng lẻo như cậu tưởng. Khi lòng bàn tay thô ráp của Nam miết dọc theo hai bên cột sống, mẹ Mai khẽ co rúm người lại rồi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

"Ừm... bóp mạnh tay lên chút nữa con. Nó mỏi ngay cái khớp xương chậu đó."

Nam dồn lực vào hai lòng bàn tay, chậm rãi miết dọc từ thắt lưng lên đến bả vai mẹ. Dưới lòng bàn tay cậu, thớ thịt của người đàn bà góa bụa lâu năm ấm sực, chuyển động mềm mại theo từng đường đẩy. Mồi hôi rịn ra làm da thịt mẹ càng thêm trơn láng. Mỗi lần Nam miết tay lên phía trên, vạt áo bà ba mở cúc lại trượt sang hai bên, phơi bày trọn vẹn phần lưng trần cùng đường cong uốn lượn thắt eo đầy đặn của mẹ. 

Bóng tối như đặc quánh lại, phóng đại từng âm thanh nhỏ nhất trong gian nhà gỗ. Mùi dầu gió hăng nồng hòa lẫn với mùi mồ hôi của mẹ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt khó tả. Nam cố giữ hơi thở đều đặn, nhưng lòng bàn tay cậu mỗi lúc một nóng lên khi tiếp xúc với làn da trần của mẹ. Cậu miết ngón cái vào hõm lưng eo thon thả của bà, cảm nhận những thớ thịt săn chắc khẽ rung động dưới mỗi nhịp ấn.

"Đợt này... lúa dưới đồng chín rộ rồi, một mình con cắt nổi không Nam?" Giọng mẹ Mai chợt vang lên, đứt quãng và khàn nhẹ trong đêm tối.

"Dạ nổi mà mẹ. Con làm loáng cái là xong chứ gì." Nam đáp, cố giữ cho giọng mình bình thản, nhưng hai cánh mũi cậu đã bắt đầu phập phồng thở dốc.

"Ừm... ráng phụ mẹ... cha con mất sớm, nhà này chỉ trông cậy vào con." Mẹ Mai khẽ rên nhẹ khi tay Nam miết trúng điểm đau ở thắt lưng. "Đầu năm tới giờ mưa gió thất thường, mẹ lo cái nhà này trụ không nổi qua mùa nước nổi."

Lời mẹ nói như một gáo nước lạnh giội vào đầu Nam, nhưng cũng chính là mồi lửa thiêu đốt tâm trí cậu. Cậu nhớ lại những ngày mưa lũ trắng trời, người mẹ góa bụa một mình chèo xuồng ba lá đi cắt từng bông lúa chìm, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới tấm áo tơi rách nát để nuôi cậu khôn lớn. Tấm lưng đang nằm dưới tay cậu đây đã gánh vác cả gia đình suốt mười mấy năm qua, còng xuống vì sương gió cuộc đời. Lẽ ra cậu chỉ được phép kính trọng và thương xót mẹ. Thế nhưng, khi những ngón tay chai sần lướt qua làn da trần ấm nóng, mịn màng của bà, bản năng đàn ông trỗi dậy trong cậu lại gào thét một thứ dục vọng đen tối khác.

Sự giằng xé đạo đức dữ dội khiến lồng ngực Nam thắt lại. Cậu tự trách mình là đứa con bất hiếu, thú vật, nhưng ánh mắt cậu không thể rời khỏi đường cong mềm mại của thắt eo mẹ đang phập phồng theo từng nhịp thở. Khúc cu trong quần đùi vốn vừa mới dịu đi đôi chút giờ lại bắt đầu rục rịch, nóng ran và dựng đứng lên, đẩy cạp quần đùi căng phồng, cọ sát đau điếng vào lớp vải thô ráp.

"Nam... sao tay con run dữ vậy?" Mẹ Mai khẽ hỏi, giọng bà có chút nghi ngại khi cảm nhận được sự ngập ngừng, đứt quãng từ đôi bàn tay của con trai trên lưng mình.

"Dạ... tại trời nóng quá, mồ hôi tay con ra nhiều nên trơn..." Nam luống cuống nói dối, tay vội vàng miết mạnh hơn để che giấu sự bối rối.

Mẹ Mai không hỏi thêm, chỉ khẽ ậm ừ rồi thả lỏng cơ thể. Đầu óc Nam bắt đầu quay cuồng. Sự va chạm da thịt trực tiếp với mẹ ruột trong bóng tối làm cậu run rẩy. Mùi hương đàn bà ấm nồng quyện với mùi dầu gió cứ bám lấy khứu giác, kích thích những bản năng nguyên thủy nhất của gã trai mười tám tuổi.

Giữa lúc Nam đang tập trung xoa bóp, tiếng lắc chân bằng bạc kêu lách cách nhẹ nhàng lại vang lên. Dì Thảo từ gian buồng sau thong thả bước ra. Dì không bật đèn pin, chỉ nương theo bóng tối đi đến sát cạnh phản gỗ rồi ngồi xuống ngay bên cạnh Nam. 

Hơi ấm từ cơ thể dì Thảo lập tức ập đến. Dì vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng sũng mồ hôi, dính chặt vào da thịt. Mùi xà bông tắm cô ba trên người dì trộn lẫn với mùi mồ hôi tạo nên một thứ hương thơm khêu gợi, nồng nặc.

"Chị Hai đau lưng nữa hả? Để em phụ một tay," Thảo nói, giọng dì thì thầm trong đêm tối, nghe như tiếng gió thổi qua rặng dừa.

Chương này dường như ngưng đọng khi Thảo chủ động đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay đang xoa bóp của Nam. Bàn tay dì mềm mại, hơi mát lạnh áp vào mu bàn tay nóng hổi của cậu. Dì dùng lực ghì chặt tay Nam xuống bả vai của Mai.

"Mày bóp yếu xìu vậy sao mẹ mày đỡ nổi. Phải miết thế này nè..."

Thảo vừa nói vừa nhích người sát lại gần. Khoảng cách giữa ba người lúc này hoàn toàn biến mất trong không gian ngột ngạt của gian nhà chính. Đùi của Thảo ép chặt vào hông Nam. Qua lớp vải lụa mỏng sũng mồ hôi của chiếc quần dì mặc, Nam cảm nhận rõ ràng độ căng tròn, mềm mại từ mông và đùi của dì đang cọ sát trực tiếp vào khúc cu cứng ngắc của cậu.

Cú chạm mạnh mẽ ấy khiến khúc cu của Nam giật nẩy lên trong quần đùi. Thảo cảm nhận được sự cứng ngắc, thô nóng của món đồ chơi đàn ông đang tì chặt vào hông mình. Dì không né ra, ngược lại còn khẽ nhích hông, ép sát hơn nữa để khúc cu của Nam lọt thỏm vào giữa khe đùi dì. Một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng làm Nam suýt hét lên.

"Nam, tay kia bóp bên vai trái cho mẹ đi con," giọng Thảo khàn đi, hơi thở của dì dồn dập phả vào má Nam.

Nam luống cuống giữa hai người đàn bà. Cậu dùng tay phải tiếp tục bóp vai cho mẹ Mai, nhưng lúc này tâm trí cậu đã hoàn toàn rối loạn. Tay trái của cậu đã bị Thảo nắm lấy, không phải để hướng dẫn bóp vai nữa. Dì Thảo chậm rãi kéo bàn tay trái của Nam rời khỏi lưng mẹ Mai, đưa thẳng xuống dưới phản gỗ.

Bóng tối bao trùm che giấu mọi hành vi tội lỗi. Thảo dẫn dắt bàn tay trái của Nam luồn vào bên dưới lớp ống quần lụa rộng rãi của dì. 

Lòng bàn tay chai sần của Nam chạm trực tiếp vào làn da trần trụi, nóng hổi của dì Thảo. Da thịt dì trơn mịn, sũng mồ hôi. Thảo miết chặt tay Nam dọc theo bắp chân tròn trịa, rồi từ từ kéo ngược lên phía mép đùi trong. Mỗi phân da thịt lướt qua dưới lòng bàn tay khiến Nam như phát điên. Cậu cảm nhận được sự săn chắc của bắp đùi dì Thảo, cảm nhận được hơi nóng hầm hập phát ra từ nơi nhạy cảm nhất của người đàn bà đang ở ngay sát bên tay mình.

Một tay cậu vẫn đang xoa bóp phần vai trần ấm áp của mẹ Mai, tay kia lại đang được dì ruột dẫn dắt thám hiểm vùng đùi non tư mật dưới lớp quần lụa. Sự kích thích kép này phá nát mọi ranh giới đạo đức trong lòng Nam. Khúc cu của cậu căng to hết cỡ, đầu cu rỉ ra một chút dịch nhờn làm ướt một mảng quần đùi, liên tục thúc mạnh vào hông dì Thảo theo từng nhịp thở dốc tự nhiên của cả hai.

Dì Thảo khẽ thở hắt ra một hơi, ngón tay dì ghì chặt tay Nam, ấn mạnh lòng bàn tay cậu áp sát vào phần đùi trên đẫm mồ hôi, chỉ còn cách vùng lồn căng mọng một khoảng rất ngắn qua lớp vải quần lụa mỏng. Nam cảm nhận được sợi vi-lông mềm mại và độ nóng rực của khe lồn dì đang áp sát vào mu bàn tay mình. Cậu run rẩy, cả người nóng ran như đang bốc hỏa.

Mẹ Mai nằm phía dưới, dường như cảm nhận được sự bất thường trong nhịp thở dốc dồn dập của hai người phía sau. Từng cái chạm tay của Nam lên vai bà cũng trở nên run rẩy, ngắt quãng và thiếu lực.

Mẹ Mai khẽ rên nhẹ một tiếng đầy bối rối, giọng rên run run xen lẫn sự ngượng ngùng khó tả vang lên giữa không gian tối tăm, tĩnh mịch. Bà đột ngột ngồi bật dậy, giật phăng bả vai ra khỏi tay Nam, vội vàng vơ lấy vạt áo bà ba che trước ngực rồi dùng tay kia cài nhanh các cúc áo với vẻ luống cuống rõ rệt.

"Thôi... thôi được rồi. Nóng nực quá, tao chịu không nổi nữa. Tao ra hiên trước tìm chút gió."

Mai nói vội vã, giọng bà lạc đi. Bà bước xuống phản thật nhanh, bước chân xập xình vội vã hướng thẳng ra phía hiên nhà ngoài kia, bỏ lại Nam và dì Thảo vẫn đang ngồi sát sạt bên nhau trên chiếc phản gỗ.

Bóng tối im lìm nuốt chửng bóng lưng mẹ Mai. Trong nhà chính, hơi thở của Nam và Thảo dồn dập, nặng nề quyện vào nhau. Thảo không hề buông tay Nam ra. Bàn tay dì vẫn đang ghì chặt lấy năm ngón tay chai sần của Nam, ấn lún sâu vào vùng đùi non ấm nóng đầy khiêu khích của dì trong bóng đêm tĩnh mịch.