Nam nín thở đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân gồng cứng khi khúc cu nóng hổi của cậu vẫn đang cắm ngập lút cán sâu hoắm trong lồn dì Thảo. Nước dâm thủy trộn lẫn dịch nhờn ấm nóng vẫn còn rỉ ra bôi trơn quanh gốc cu, khiến mỗi nhịp thở dốc nhỏ nhất của Nam cũng làm kẽ lồn Thảo co bóp giật mạnh liên hồi. Sự co thắt đột ngột từ những thớ thịt sâu bên trong lồn của Thảo do nỗi sợ hãi tột độ ép chặt lấy thân cu gân guốc, tạo ra một cảm giác vừa đau nhói vừa tê dại điên cuồng. Thảo cắn chặt môi dưới đến bật máu để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng, nhưng những nếp gấp thịt lồn vẫn không ngừng mút chặt, run rẩy co rút quanh quy đầu đang căng tràn máu của đứa cháu trai.

Tiếng xích sắt ngoài cổng vừa rơi xuống cái "xoảng" khô khốc, kéo theo tiếng dép kẹp loẹt quẹt của mẹ Mai đang đi nhanh vào khoảng sân gạch phơi lúa. Tiếng động ấy như một nhát dao chém đôi không khí ngột ngạt của trưa hè.

"Rút... rút ra lẹ đi con..." Thảo thì thầm sát bên tai Nam, giọng dì run bần bật, hơi thở dồn dập phả vào cổ cậu nóng hổi. Hai bàn tay Thảo đẩy mạnh bả vai Nam, nhưng những đầu ngón tay với chiếc móng nhọn vẫn cào cấu chặt vào da thịt cậu như một phản xạ tự nhiên của sự thèm khát chưa được thỏa mãn hoàn toàn.

Nam nghiến răng đến mức xương quai hàm bạnh ra, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. Cậu cố giữ thăng bằng trên chiếc chiếu cói, từ từ kéo khúc cu đang căng cứng như khúc củi khô ra khỏi kẽ lồn ướt nhẹp của dì. Từng phân da thịt nhạy cảm trượt qua các vách ngăn lồn khít rịt, tạo nên một lực ma sát nóng bỏng đến mức Nam suýt nữa thì bắn tinh ra ngoài. Một tiếng "chụt" ẩm ướt vang lên trong góc buồng tối tăm, mang theo luồng khí nóng hôi hổi và dòng nước nhờn đục ngầu chảy dọc xuống đùi Thảo, thấm đẫm một mảng chiếu cói. Cậu vội vàng vơ lấy chiếc quần đùi đen dưới sàn, hai chân xỏ vào một cách hỗn loạn, đũng quần cộm lên một cục lớn vì khúc cu vẫn chưa kịp xìu xuống, liên tục giật mạnh dưới lớp vải thô.

Thảo cũng luống cuống kéo vội chiếc quần lụa đen lên ngang hông. Lớp lụa mỏng dán chặt vào làn da đùi và kẽ lồn còn đầy dâm thủy chưa kịp lau. Dì vơ lấy chiếc áo bà ba màu cánh sen khoác đại lên người, hai tay run rẩy cài cúc áo nhưng mắt vẫn hướng ra ngoài cửa buồng đầy hoảng loạn.

Tiếng bước chân của mẹ Mai đã đến sát hiên nhà, tiếng dép gõ xuống nền xi măng mỗi lúc một rõ ràng hơn.

Thảo hít một hơi sâu, cố lết đôi chân còn đang bủn rủn vì trận mây mưa dang dở bước nhanh ra gian nhà chính. Dì ngồi thụp xuống chiếc phản gỗ bên góc nhà, vội vã vơ lấy khay trầu để trên bàn, bàn tay run run nhặt một lá trầu không lên têm như để che giấu sự hoảng loạn. Nam bước theo sau, đầu tóc bù xù dựng ngược vì mồ hôi, chiếc quần đùi xộc xệch chưa kịp buộc chặt dây dải rút, để lộ một mảng bụng dưới săn chắc và bắp đùi ngăm đen còn vương vệt nước bóng loáng của dâm thủy dì Thảo dính vào lúc nãy.

Cánh cửa gỗ gian giữa mở ra, đón lấy bóng người gầy guộc của mẹ Mai.

Bà Mai xách chiếc giỏ tre đựng vài con cá sặc và mớ rau muống đồng mới mua ở chợ huyện. Vừa bước qua bực cửa, bước chân bà khựng lại. Đôi mắt lá răm đượm buồn của người mẹ quét một lượt từ đầu tóc xơ xác của đứa con trai đang đứng tựa lưng vào cột nhà, rồi dừng lại trên khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn còn đứt quãng của cô em gái dưới phản.

Mùi vị trong gian nhà gỗ lúc này không thể giấu giếm. Đó là sự pha trộn giữa mùi mồ hôi đàn ông lực điền, mùi dầu cô ba nồng ấm trên tóc Thảo và cả mùi ngai ngái, tanh nồng đặc trưng của cuộc hoan lạc thể xác vừa bị cắt ngang. Mùi hương ấy bay lơ lửng trong không khí chật hẹp, len lỏi qua từng kẽ vách nứa.

Bà Mai nhìn chằm chằm vào chiếc áo bà ba màu cánh sen của Thảo. Chiếc áo lụa mỏng dính sát vào hai bầu ngực lớn vẫn còn phập phồng lên xuống, đặc biệt là hai chiếc cúc áo ở vùng ngực bị cài lệch hẳn sang một bên, làm lộ ra một khoảng da thịt trắng ngần in hằn những vết đỏ tấy do Nam cắn lúc nãy. Ánh mắt người mẹ chầm chậm di chuyển xuống chiếc quần đùi của con trai. Lớp vải cát mỏng manh của Nam dán chặt vào vùng bụng dưới ẩm ướt, và ngay giữa hai đùi, khúc cu to lớn tuy đã xìu bớt nhưng vẫn còn nhô lên một cục cộm lớn dưới nếp vải thô.

Một sự lặng thinh ngột ngạt bao trùm lên ba người. Tiếng gió từ dòng sông ngoài kia thổi qua khe vách nứa chỉ làm tăng thêm sự buốt lạnh trong không gian tĩnh mịch.

Thảo cúi gầm mặt, ngón tay run rẩy miết mạnh vào lá trầu đến mức nhựa trầu xanh ngắt dính đầy móng tay. Dì không dám ngước lên nhìn chị gái, đôi má vốn trắng trẻo giờ đây đỏ ửng như người vừa đi nắng gắt. Nam đứng chôn chân bên cột nhà, khớp ngón tay bấu chặt vào thớ gỗ xù xì, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu chuẩn bị tâm lý đón nhận một trận lôi đình, một tiếng chửi rủa xé toạc gia phong từ người mẹ vốn nghiêm khắc và bảo thủ.

Thế nhưng, bà Mai không hề hé môi nửa lời.

Bà chỉ nín lặng. Sự yên lặng kéo dài suốt vài nhịp thở nặng nề của ba người dưới một mái nhà. Đôi mắt bà Mai tối sầm lại, ẩn chứa một sự phán xét nhưng cũng có cả sự cam chịu kỳ lạ. Bà chầm chậm quay đi, bước thẳng vào góc chái bếp, đặt chiếc giỏ tre xuống bục gỗ một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động mạnh nào. Tiếng cá sặc quẫy đuôi lạch cạch trong giỏ là âm thanh duy nhất vang lên lúc đó.

Thái độ lặng thinh của người mẹ không phải là sự vô tình, mà là một sự dung dưỡng đầy đáng sợ. Nó tựa một nhát dao vô hình chặt đứt ranh giới đạo đức mỏng manh cuối cùng, biến bí mật của Nam và Thảo thành một sự đồng lõa không lời của cả ba người.

"Nam, ra sau giếng múc nước tắm đi con. Người ngợm đầy bùn đất thế kia," bà Mai nói vọng ra từ nhà bếp, giọng bà bình thản đến lạ lùng, nhưng ẩn chứa một sự nghẹn ngào khó tả.

"Dạ..." Nam lí nhí đáp, vội vàng đi vòng ra hiên sau để tránh ánh mắt của mẹ.

Nam bước ra sau giếng, múc từng gáo nước giội mạnh lên đầu. Nước giếng lạnh buốt dội xuống da thịt nóng ran, gột rửa đi mùi dâm thủy của dì Thảo bám trên hông và đùi cậu, nhưng đầu óc cậu vẫn ong ong những hình ảnh mê loạn vừa rồi. Dưới lớp quần đùi ướt đẫm nước giếng, khúc cu gân guốc vẫn cứng ngắc chịu đựng sự căng tức của một cuộc giao hợp chưa tới đích. Cậu đưa tay vuốt nước trên mặt, mắt nhìn đăm đăm vào bức vách nứa phòng tắm chung, nơi dì Thảo vẫn thường treo chiếc áo bà ba mỏng mỗi chiều.

Chiều hôm đó, căn nhà gỗ ba gian chìm vào một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Nước sông ngoài kia vẫn lững lờ trôi, nhưng bên trong bốn bức vách nứa, dường như mọi chuyển động đều bị làm chậm lại. Thảo giam mình trong buồng ngủ, chỉ nghe tiếng chiếc lắc bạc ở cổ chân thỉnh thoảng kêu lên lách cách khe khẽ khi dì xoay người trên chiếc chiếu cói. Nam lùi lũi ngoài hiên, giả vờ chẻ củi nhưng mỗi nhát búa bổ xuống đều chứa đựng sự bứt rứt, thèm khát tột cùng.

Đến bữa cơm tối, sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Ngọn đèn dầu tù mù đặt giữa mâm cơm không đủ soi rõ khuôn mặt của ba người, chỉ để lại những bóng đen to lớn, méo mó đổ dài trên vách gỗ.

Mẹ Mai lặng lẽ xới cơm cho Nam. Bàn tay gầy guộc với nốt ruồi duyên dưới đuôi mắt trái khẽ run nhẹ khi đưa bát cơm cho con trai. Nam nhận lấy bát, mắt nhìn chăm chằm vào đĩa cá kho tiêu đang bốc khói nghi ngút. Cậu không dám nhìn trực diện vào mẹ, cũng không dám liếc qua dì Thảo đang ngồi đối diện.

Thảo ngồi co một chân lên phản, chiếc áo bà ba màu cánh sen đã được cài lại cúc cẩn thận, nhưng mái tóc xoăn nhẹ ngang lưng vẫn xõa tung, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn lén bắp tay săn chắc của đứa cháu trai. Dưới gầm bàn gỗ chật hẹp, đùi của Thảo chạm nhẹ vào đầu gối của Nam. Lớp vải lụa mềm mại của quần dì cọ xát vào làn da chân ngăm đen của cậu. Thảo trần chân, ngón chân cái thon dài của dì khẽ vuốt dọc theo mắt cá chân Nam, rồi lướt dần lên bắp chân trần của cậu đầy khiêu khích. Một luồng nhiệt nóng rực truyền qua, khiến Nam giật mình thu chân lại, nhưng rồi cậu lại thấy tiếc nuối cảm giác ấm áp đó nên chầm chậm dịch chân về chỗ cũ, ghì chặt lấy chân dì.

Hai bàn chân trần của họ quấn quýt lấy nhau dưới gầm bàn. Thảo không dừng lại ở bắp chân, dì bấu các ngón chân mềm mại vào bắp thịt sau khoeo chân Nam, kéo nhẹ rồi miết dọc lên đùi non của cậu. Nam nín thở, cơ đùi gồng cứng, cố ngăn một tiếng rên rỉ phát ra giữa bữa ăn gia đình. Cậu ngước mắt lên, bắt gặp Thảo đang cắn hờ đầu đũa, đôi mắt ướt lúng liếng nhìn cậu đầy vẻ trêu cợt. Đôi má dì ửng hồng dưới ánh đèn dầu, lồng ngực phập phồng sau lớp vải mỏng của chiếc áo bà ba màu cánh sen.

Mẹ Mai chứng kiến tất cả những cử chỉ nhỏ nhặt ấy dưới gầm bàn gỗ không có vách che. Đôi mắt lá răm của bà chớp nhẹ, thần sắc không đổi nhưng đôi đũa trên tay khựng lại giữa chừng. Bà gắp một miếng cá đặt vào bát của Nam, ngón tay bà khẽ chạm vào tay cậu. Làn da mẹ gầy guộc nhưng mềm mại, hơi lạnh hơn da thịt nóng bỏng của Thảo.

"Ăn nhiều vào con, dạo này làm đồng vất vả, người ngợm sút đi trông thấy," bà Mai nói nhẹ nhàng, đôi mắt lá răm nhìn Nam đầy vẻ chở che, nhưng cũng ẩn chứa một khát khao tăm tối nào đó đang trỗi dậy từ đáy lòng của một góa phụ đã cô độc hơn mười năm qua.

Bà Mai nhìn thẳng vào em gái mình. Ánh mắt hai người đàn bà chạm nhau qua ngọn đèn dầu tù mù. Thảo khẽ giật mình, chầm chậm rút bàn chân trần ra khỏi chân Nam, cúi đầu lua vội miếng cơm vào miệng. Sự căng thẳng ngột ngạt ngự trị trong từng cử chỉ. Nam cúi đầu và nhanh chóng lua bát cơm vào miệng. Cậu cảm nhận được sự mâu thuẫn tột cùng đang giằng xé trong căn nhà này. Sự đồng lõa im lặng của mẹ không làm cậu nhẹ lòng, ngược lại, nó như một sợi xích vô hình trói chặt lấy ba người, kéo họ sâu hơn vào vũng lầy của nhục dục và tội lỗi.

Nửa đêm, tiếng mưa lại rả rích rơi trên mái lá. Nước sông dâng cao, vỗ vào mạn thuyền gỗ dưới bến nghe bì bọp.

Nam nằm trên chiếc giường tre ở gian giữa, trằn trọc không sao ngủ được. Khúc cu trong quần cậu vẫn còn nhớ nhung sự khít khao và nóng bỏng từ kẽ lồn của dì Thảo. Cậu lật người, vách nứa mỏng manh truyền đến tiếng thở dài trăn trở của dì Thảo từ buồng bên cạnh, và cả tiếng sột soạt thay quần áo đầy kích thích. Chiếc lắc bạc ở cổ chân dì phát ra những tiếng kêu lách cách thanh mảnh mỗi khi dì xoay mình. Cậu biết dì cũng đang khát khao, đang nằm trần truồng trên chiếu với lồn đẫm dâm thủy sau cuộc hoan lạc bị đứt quãng lúc trưa. Cảm giác thèm khát khiến cu Nam dựng đứng, căng cứng đau nhức dưới lớp quần đùi thô.

Cơn khát nước khiến Nam ngồi dậy. Cậu bước nhẹ nhàng qua gian nhà chính để xuống chái bếp tìm nước uống.

Trong chái bếp tối tăm, chỉ có ánh lửa lập lòe từ đống than củi chưa tắt hẳn trong bếp lò, hắt lên những tia sáng đỏ ấm áp, mờ ảo. Nam ngạc nhiên khi thấy bóng người mẹ đang ngồi cô độc trên chiếc ghế tre nhỏ bên bếp lò, mái tóc đen dài đã xõa tung xuống vai, đôi mắt đăm đăm nhìn vào ánh lửa đỏ tàn.

"Mẹ... chưa ngủ sao mẹ?" Nam khẽ tiếng hỏi, bước chân ngập ngừng dừng lại bên bực cửa bếp.

Bà Mai không giật mình. Bà chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh lửa lò sưởi ấm khuôn mặt trái xoan hiền hậu nhưng có phần hốc hác của bà. Nốt ruồi nhỏ dưới mắt trái bà như một giọt nước mắt đọng lại trong bóng tối.

"Không ngủ được con ơi. Lưng đau nhức quá," bà Mai nói, giọng run run mang theo nỗi cô đơn góa phụ lâu năm tích tụ.

Nam bước lại gần, cúi xuống định lấy gáo dừa múc nước trong lu, nhưng bà Mai đã đột ngột đứng dậy. Bà bước sát lại gần Nam. Hơi ấm từ cơ thể người phụ nữ trung niên phả ra, mang theo mùi dầu gió ấm nồng và cả mùi da thịt đàn bà chín mọng, khác với mùi dầu cô ba lẳng lơ của Thảo nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, đè nặng lên lý trí của Nam.

Bà Mai đưa bàn tay gầy guộc nhưng mềm mại ra, nắm lấy bàn tay thô ráp, chai sần của Nam.

"Nam..." bà Mai thì thầm, giọng bà lạc đi trong tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên.

Bàn tay người mẹ siết chặt lấy tay con trai, rồi chầm chậm đưa lên, vuốt ve dọc theo bả vai săn chắc của Nam. Ngón tay bà lướt qua vết sẹo nhỏ vệt dài bên bả vai phải của cậu, rồi dừng lại ở vùng ngực săn chắc đang phập phồng của gã trai lực điền. Cảm giác da thịt chạm vào nhau trong bóng tối chập choạng khiến Nam run lên bần bật. Cậu cảm nhận được hơi thở của mẹ đang phả nhẹ vào ngực mình, nóng hổi và dồn dập.

"Mẹ... để con bóp vai cho mẹ đỡ mỏi nha?" Nam khẽ hỏi, cổ họng khô khốc. Cậu đứng im như tượng, nửa muốn tiến tới ôm lấy tấm thân gầy của mẹ, nửa lại lo sợ ranh giới luân lý cuối cùng sẽ đổ sập.

Bà Mai không buông tay ra, trái lại càng ghì chặt năm ngón tay vào bắp tay cuồn cuộn của con trai. "Đêm nào mẹ cũng đau nhức khắp người, không tài nào chợp mắt nổi. Cha con mất sớm, một mình mẹ gánh vác cái nhà này... Nhiều lúc mẹ thấy tủi thân lắm Nam ơi."

Giọng bà nghẹn lại, đôi mắt lá răm ướt lệ dưới ánh lửa tàn. Nam nhìn sâu vào mắt mẹ, cảm nhận được nỗi khát khao thể xác bị dồn nén suốt mười năm góa bụa của bà. Cậu khẽ dịch bước chân, kéo mẹ sát vào lòng mình. Lồng ngực săn chắc của cậu ép chặt vào hai bầu ngực đầy đặn của mẹ qua lớp áo bà ba mỏng manh. Hơi nóng từ ngực mẹ truyền qua da thịt Nam, khiến cả người cậu râm ran một thứ dục vọng mới mẻ, cấm kỵ và tăm tối.

"Mẹ chịu cực nhiều rồi. Con thương mẹ mà," Nam khàn giọng nói, bàn tay to bản luồn xuống dưới lớp tóc đen dài mềm mại của mẹ, vuốt ve bờ vai gầy rồi chậm rãi xoa bóp dọc sống lưng gầy guộc.

Bà Mai khẽ run lên khi lòng bàn tay nóng hổi của Nam miết qua lớp vải áo bà ba mỏng. Bà không đẩy cậu ra, trái lại còn tựa hẳn đầu vào ngực Nam, lắng nghe tiếng tim đập thình thịch liên hồi của đứa con trai. Bàn tay gầy guộc của bà chầm chậm trượt từ ngực Nam xuống bụng dưới, chạm vào cạp quần đùi đẫm mồ hôi. Ngay bên dưới lớp vải thô, khúc cu của Nam đã cương cứng hết cỡ, nóng rực và gân guốc, tì thẳng vào đùi bà Mai. 

Cả hai người đứng im trong góc bếp tối tăm, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập quyện vào tiếng mưa rơi ngoài hiên. Lòng bàn tay bà Mai khẽ vuốt ve bao bọc lấy khúc cu đang giật mạnh liên hồi qua lớp vải quần đùi. Sự đụng chạm xác thịt trực tiếp và cấm kỵ này làm Nam run rẩy từ đầu ngón chân. Cậu ghì chặt eo mẹ hơn, cảm nhận rõ ràng cặp mông tròn trịa của người phụ nữ trung niên đang ép sát vào vùng hạ bộ của mình. 

Bà Mai ngửa cổ nhìn Nam, đôi mắt lá răm nhắm nghiền lại, hơi thở dồn dập phả vào cằm cậu. "Nam... mẹ đau lưng quá... xoa dưới hông cho mẹ đi..."

Nam vâng lời, luồn bàn tay thô ráp vào bên trong vạt áo bà ba của mẹ, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng nhưng mát lạnh ở vùng thắt lưng. Cậu vừa xoa bóp nhẹ nhàng vừa di chuyển tay xuống thấp hơn, chạm vào cạp quần lụa đen của mẹ. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp trong bóng tối khiến dục vọng trong lòng gã trai trẻ bùng cháy dữ dội. Cậu cúi xuống, áp môi vào hõm cổ mẹ, ngửi lấy mùi dầu gió pha lẫn mùi mồ hôi đàn bà chín mọng đầy kích thích. 

Bà Mai khẽ rên nhẹ một tiếng run rẩy, đôi tay bấu chặt vào lưng áo Nam như để tìm chỗ tựa. Cả cơ thể người mẹ góa bụa nóng ran lên dưới những cái chạm tay đầy khao khát của đứa con trai lực điền. Cu của Nam trong quần đùi tiếp tục giật mạnh liên hồi, cọ xát dữ dội vào đùi mẹ, đòi hỏi một sự giải tỏa hoàn toàn. 

Nhưng khi bàn tay Nam chuẩn bị kéo cạp quần lụa của mẹ xuống, bà Mai đột ngột giữ tay cậu lại. Bà mở mắt ra, nhìn đăm đăm vào gương mặt góc cạnh của Nam dưới ánh lửa tàn. Đôi mắt bà chứa đựng một sự giằng xé dữ dội giữa lý trí đạo đức cuối cùng và sự khao khát thể xác cuồng nhiệt. 

Bà Mai thở dốc, chầm chậm buông tay khỏi cu Nam. Bà đưa tay vuốt lại mái tóc xõa tung của mình, rồi đẩy nhẹ lồng ngực Nam ra. 

"Thôi... đi ngủ đi con," bà Mai thì thầm, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một sự quyết đoán kỳ lạ. 

Nam đứng ngơ ngẩn trong bóng tối, cu trong quần vẫn căng cứng đau nhức. Cậu nhìn mẹ đầy tiếc nuối và thèm khát. 

Bà Mai không nhìn con trai nữa. Bà chầm chậm đi tới bên cánh cửa tre ngăn cách chái bếp với gian nhà chính. Bà nắm lấy mép cửa, chầm chậm khép cửa bếp lại, chỉ để lộ một khe hở nhỏ. Qua khe hở đó, bà đưa mắt nhìn về phía gian buồng ngủ của Thảo ở ngay sát bên cạnh, nơi tiếng chiếc lắc bạc ở cổ chân dì vẫn thỉnh thoảng vang lên lách cách khe khẽ trong đêm tối. 

Hành động khép cửa bếp của người mẹ giống như một lời bật đèn xanh không lời, đẩy Nam về phía người đàn bà đang nằm đợi cậu trong gian buồng bên cạnh.