Tùng nhắm nghiền mắt, để mặc cho tiếng nước vỗ bõm bõm dưới sàn dẫn dụ mình vào một cơn mơ đầy mộng mị. Bóng tối đổ ập xuống căn chòi rách nát, mang theo cái lạnh thấu xương của gió chướng ngoài sông lớn thổi vào. Anh không di chuyển, cứ nằm yên trên mép sàn gỗ sũng nước, cảm nhận làn da đùi trong co rút lại mỗi khi gió lùa qua vách lá dừa nước mục nát. Lớp dịch nhầy khô ráp từ đêm trước đóng thành những mảng vảy cứng, bám chặt vào lớp da non và những sợi lông tơ, mỗi lần anh khẽ nhúc nhích hai chân để tìm kiếm chút cảm giác là một lần cơn ngứa rát, châm chích buốt nhọn lại cào xé da thịt. Khớp háng anh mỏi nhừ, ê ẩm như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đang cắm sâu vào xương chậu, thứ dư âm buốt giá sau những lần cọ xát điên cuồng với thân xác lạnh lẽo dưới lòng sông.
Trong cơn mơ màng, nửa tỉnh nửa điên, Tùng thấy mình trôi nổi giữa dòng nước lũ đục ngầu, xung quanh chỉ toàn là những cánh hoa lục bình tím ngắt đang trôi tuột về phía hạ lưu. Anh muốn vươn tay ra chụp lấy một vật gì đó để bám vào, nhưng cả hai cánh tay khẳng khiu đều nặng trịch, các khớp ngón tay cứng đờ không cách nào co gập. Giọng nói khàn khàn, run rẩy của bà lão chèo ghe bầu hồi chiều lại vang lên bên tai anh, lúc gần lúc xa, u uất như tiếng gió hú qua kẽ lá: "Mắc đằng dưới rồi... Thân xác hao mòn, hồn vía tiêu tán..."
Tùng hé mở mi mắt nặng trĩu. Dưới ánh sáng u ám của buổi trưa hôm sau, anh đưa bàn tay gầy gò lên ngang mặt. Da thịt trên các ngón tay anh đã mất đi sắc hồng hào của một thanh niên khỏe mạnh, thay vào đó là một màu xám ngoét, bủng beo như da thịt của người chết trôi. Những đường gân xanh đen nổi hằn lên dưới lớp da mỏng, chằng chịt như những con giun đất đang bò tìm đường thoát. Anh khẽ bóp nhẹ vào đùi, không còn cảm giác đau đớn thông thường, chỉ có một nỗi ê chề, tê dại chạy dọc sống lưng. Anh biết mình đang chết dần. Sự hối hận trỗi dậy trong lòng, muộn màng và yếu ớt. Đáng lẽ anh phải giữ lấy lá bùa màu vàng ấy. Đáng lẽ anh phải nghe lời khuyên của bà lão, đem bùa đi đốt, giã tỏi tắm rửa để trục xuất cái vong hồn tà ác đang bám lấy mình.
Nhưng rồi, ngay khi ý nghĩ tự cứu mình vừa hiện ra, một luồng dục vọng đê hèn khác lại bùng lên, thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót lại. Cảm giác ấm áp lạ kỳ khi âm đạo lạnh buốt của vong hồn ôm chặt lấy dương vật của anh, tiếng rên rỉ u uất đầy ma mị trong đêm tối, và cả dòng sữa tanh nồng chảy tràn trong khoang miệng... tất cả những thứ đó đã trở thành một thứ độc dược gây nghiện, ngấm sâu vào từng thớ thịt, tủy xương anh. Anh thà chọn cách chết dần trong sự đụng chạm xác thịt kinh hoàng kia còn hơn phải đối mặt với nỗi cô độc đến phát điên giữa bốn bề nước lũ trắng xóa này. Căn chòi sàn gỗ này là nấm mồ của anh, và anh tình nguyện để người đàn bà ấy chôn cất mình.
Không gian xung quanh im ắng đến rợn người. Gió sông dường như đã ngừng thổi, để lại bầu không khí đặc quánh hơi ẩm phù sa và mùi bùn non ngâm lâu ngày dưới đáy nước. Tiếng nước lũ vỗ bõm bõm vào chân cột tràm bên dưới sàn gỗ đều đặn như một nhịp tim chậm chạp của dòng sông sâu. Tùng nằm đó, mắt nhìn trân trân lên những tấm lá dừa nước mục nát trên trần chòi. Một giọt nước mưa đọng lại từ đêm qua rơi thẳng xuống, trúng ngay tròng mắt đang mở trừng của anh. Anh không chớp mắt, để mặc cho giọt nước lạnh ngắt ấy chảy dài xuống thái dương như một giọt nước mắt lạnh lẽo.
Một luồng khí lạnh đột ngột ập đến, đặc quánh và lạnh buốt hơn hẳn cái lạnh của gió chướng ngoài sông. Nó không thổi từ ngoài cửa vào, mà từ từ loang ra từ góc tối phía sau chiếc tủ thờ cũ kỹ ở giữa chòi. Chiếc tủ thờ bằng gỗ gõ đỏ nay đã bám đầy bụi bặm, mạng nhện giăng kín những hoa văn chạm trổ hình rồng phượng. Lư hương đồng trên bàn thờ lạnh ngắt, lớp tro xám ẩm ướt bốc lên mùi ẩm mốc khó chịu. Cùng với cái lạnh ấy là một mùi hương dị kỳ xộc vào mũi Tùng: mùi bùn non trộn lẫn với mùi sữa hoai nồng nặc và mùi thịt động vật đang phân hủy nhẹ. Thứ mùi vị kinh tởm nhưng lại khiến toàn bộ dây thần kinh trong cơ thể Tùng giật nẩy lên vì phấn khích. Anh biết ả đã đến.
Tùng chậm chạp xoay đầu về phía góc tối. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi trưa u ám, một bóng đen khổng lồ đang ngồi co rúm bên cạnh chân tủ thờ hiện rõ dần.
Bóng đen ấy không mặc quần áo, đầu gục sát giữa hai đầu gối, mái tóc đen dài ẩm ướt rũ rượi phủ kín toàn bộ thân hình. Nước từ những lọn tóc đen nhánh nhỏ xuống sàn gỗ từng giọt đặc quánh, phát ra âm thanh tóc, tóc đều đặn. Chất lỏng rơi xuống mặt gỗ không phải là nước sông thông thường, nó có màu xám đục, nhầy nhụa và dính dấp. Tùng nín thở, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực lép kẹp, xương sườn nhô cao. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy ả rõ ràng vào ban ngày, không còn là những ảo ảnh mờ ảo dưới ánh trăng hay những cái chạm mơ hồ trong mùng tối. Ả ngồi đó, hữu hình, đáng sợ và đầy đe dọa.
Cái bóng từ từ ngẩng đầu lên. Mái tóc ướt nhẹp rẽ sang hai bên, để lộ khuôn mặt khiến lý trí của Tùng thét lên trong hoảng sợ nhưng hạ bộ lại bắt đầu rục rịch. Một nửa khuôn mặt bên trái của ả đã rữa nát hoàn toàn. Lớp da thịt xám ngoét bong tróc từng mảng lớn, để lộ cả xương quai hàm vàng úa và những chiếc răng nhọn hoắt, xộc xệch bám đầy bùn đất đáy sông. Hốc mắt bên đó trống rỗng, đen ngòm, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng đục chảy dài xuống tận cổ. Nửa khuôn mặt còn lại vẫn giữ được nét mặt của một người đàn bà trẻ, nhưng làn da tái nhợt, nhăn nheo như đã bị ngâm dưới nước nhiều tháng trời. Đôi môi ả thâm tím, nứt nẻ, hé mở lộ ra chiếc lưỡi xám xịt không còn chút máu đang khẽ động đậy. Ánh mắt từ hốc mắt còn lại của ả xoáy thẳng vào Tùng, chứa đựng một sự thèm khát điên cuồng.
Ả bắt đầu bò trườn về phía Tùng. Động tác của ả chậm chạp, méo mó tựa như một con bò sát lớn dưới nước. Hai bàn tay mềm nhũn, không xương bám chặt vào các khe gỗ sàn, kéo lê thân hình trương phình đầy những vết bầm tím. Đáng sợ nhất là hai bầu vú dài thượt, thòng lòng xuống tận quá hông, quét lê lết trên mặt sàn gỗ mục. Mỗi bước bò của ả, hai bầu vú dị dạng lại cạ sát vào các thớ gỗ mục, tạo ra âm thanh sột soạt ghê rợn và để lại vệt nước nhầy nhụa, xám xịt bốc mùi sữa hoai trộn lẫn mùi xác chết trôi sông. Những vệt nước nhầy ấy bám chặt vào mặt sàn, tỏa ra làn hơi lạnh buốt khiến những con gián, con mối bò dưới khe gỗ phải dạt ra xa.
Nỗi kinh hoàng tột độ bóp nghẹt cổ họng Tùng, nhưng cơ thể anh lại phản ứng một cách bệnh hoạn. Mùi sữa hoai nồng nặc và mùi thịt thối rữa xộc vào mũi không làm anh nôn mửa, ngược lại, nó kích thích các dây thần kinh dục vọng đang ngủ yên trong cơ thể kiệt quệ. Ở phía dưới chiếc quần đùi dơ bẩn, dương vật của anh bắt đầu cương cứng, căng phồng lên một cách đau đớn. Đầu dương vật giật mạnh dưới lớp vải quần mỏng, rỉ ra một chút dịch trong suốt, nóng hổi. Ánh mắt Tùng đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bầu ngực thòng lòng đầy những mạch máu xanh tím nổi hằn trên lớp da bủng beo của vong hồn.
Ả tiến lại gần hơn, hơi lạnh phả ra từ cơ thể ả khiến da thịt Tùng nổi da gà. Sự cô đơn tột cùng giữa mùa nước nổi cô lập, nỗi khát khao da thịt đàn bà đã bị bóp méo thành một thứ tôn giáo điên cuồng mà vong hồn kia chính là vị thần tối cao. Anh thèm khát cái lạnh buốt của ả, thèm khát cảm giác được bao bọc trong âm đạo ẩm ướt kia, dù cho cái giá phải trả là mạng sống của mình.
Khi vong hồn chỉ còn cách anh vài gang tay, Tùng không chịu đựng thêm được nữa. Anh chồm tới, hai bàn tay khẳng khiu chộp lấy bả vai lạnh ngắt của ả. Da thịt của vong hồn nhão nhoét, trơn trượt như da cá trê lai, khiến các ngón tay anh bấm sâu vào lớp thịt mềm nhũn mà không có điểm tựa vững chắc. Anh đè nghiến vong hồn xuống sàn gỗ mục, mặc cho những vệt nước nhầy nhụa dưới sàn thấm đẫm lồng ngực mình. Cơ thể vong hồn lạnh ngắt tựa như một tảng băng trôi sông, nhưng khi chạm vào da thịt nóng hổi của Tùng, nó lại tỏa ra một sức hút ma mị khó cưỡng.
Tùng cúi đầu, điên cuồng hôn lên khuôn mặt rữa nát của ả. Anh áp môi mình vào chiếc miệng đầy mùi tử khí và bùn non. Lưỡi anh luồn sâu vào khoang miệng lạnh toát, ẩm ướt của xác chết, nếm trải vị cay đắng của nước sông pha lẫn máu loãng. Nửa bên mặt rữa nát của ả cạ sát vào má anh, những mảng da chết bong ra dính bết vào râu tóc anh. Vong hồn đáp lại bằng cách há rộng chiếc miệng rách nát, cắn chặt lấy môi dưới của Tùng làm máu tươi chảy ra. Vị máu nóng ấm hòa lẫn với dịch thể lạnh ngắt của vong hồn kích thích Tùng đến mức phát điên. Anh buông môi ả ra, di chuyển nụ hôn xuống chiếc cổ đầy những vệt thâm tím và bùn sông bám chặt. Anh liếm láp, mút mát những mảng da thịt sần sùi, tái nhợt của ả.
Hai tay Tùng không ngừng xoa nắn, bóp mạnh vào hai bầu vú dài thượt, nhão nhoét của ả. Mỗi lần anh siết tay, chất dịch sữa đục ngầu lại phun ra từ đầu vú xám ngoét, dính đầy lên ngực và bụng anh. Thứ sữa ấy ấm nóng một cách dị thường so với cơ thể lạnh giá của ả, tỏa ra mùi chua loét của sữa hỏng nhưng lại mang một sức hút ma mị. Tùng cúi xuống, ngậm lấy một đầu vú và bú ngấu nghiến. Anh nuốt từng ngụm sữa tanh tưởi, cảm giác thứ chất lỏng ấy trôi xuống dạ dày lạnh ngắt, kích hoạt một nguồn năng lượng chạy rần rần trong các mạch máu. Dương vật càng thêm cương cứng, nóng hổi như một thanh sắt nung đỏ.
Tùng dùng một tay kéo tuột chiếc quần đùi dơ bẩn của mình ra, vứt sang một bên. Anh banh hai đùi ướt nhẹp của vong hồn ra. Lồn của ả hiện ra trước mắt anh, đó là một khe nứt thâm đen, lạnh ngắt và nhớp nháp dịch nhầy xám đục. Tùng đè chặt hông vong hồn xuống sàn gỗ rồi đâm mạnh dương vật vào sâu trong lồn ả.
Một cảm giác lạnh buốt như băng cắm thẳng vào đầu khấc dương vật của Tùng, chạy dọc sống lưng lên đến tận đại não. Anh rùng mình, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Nhưng sự co bóp cơ học điên cuồng từ những thớ thịt lồn lạnh ngắt của ả bắt đầu vắt kiệt anh. Lồn của vong hồn co thắt liên hồi, ôm khít lấy dương vật nóng hổi của Tùng như một gọng kìm ướt nhẹp. Tùng rên rỉ lớn tiếng, eo giật mạnh, liên tục dập hông thực hiện tư thế truyền thống. Tiếng va chạm da thịt sũng nước giữa hai cơ thể vang lên những âm thanh bạch, bạch nhớp nháp, hòa lẫn với tiếng nước lũ vỗ vào cột sàn bên dưới.
Để thỏa mãn cơn khát dục cuồng loạn, Tùng lật người vong hồn lại, chuyển sang tư thế từ phía sau. Anh bắt ả quỳ sấp trên mặt sàn gỗ sũng nước. Hai bầu vú dài thượt của ả thòng lòng xuống, quét qua quét lại trên mặt sàn gỗ mục mỗi lần anh dập hông đẩy tới. Từ phía sau, anh nhìn rõ tấm lưng trắng bệch, nhăn nheo bám đầy bùn đất của vong hồn, dọc theo cột sống là những vệt thâm đen như vết roi đánh. Tùng ôm chặt lấy hông ả, hai bàn tay bấm mạnh vào lớp thịt mông nhão nhoét, trơn trượt. Anh đâm dương vật vào lồn ả từ phía sau, những cú thúc mạnh mẽ khiến chất dịch nhầy xám đục bắn tung tóe lên đùi và bụng dưới của anh. Hơi lạnh từ sâu trong lồn ả tỏa ra, bao bọc lấy dương vật đang nóng đỏ của Tùng, tạo nên một sự xung đột nhiệt độ cực hạn, khiến anh vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại.
"Cùng đi... xuống dưới... lạnh lắm..." Giọng nói của vong hồn vang lên u uất, trầm đục như tiếng nước réo qua kẽ đá. ả khẽ quay đầu lại, nửa khuôn mặt rữa nát sát gần sát mặt Tùng, đôi môi tím tái hé mở, thở ra làn hơi lạnh buốt mùi tử khí thẳng vào mặt anh.
Tùng không trả lời, tai anh lùng bùng không rõ. Dục vọng cào xé khiến anh mất đi khả năng suy nghĩ. Anh xoay người ả lại, bế xốc thân hình nhão nhoét ấy lên đùi mình, chuyển sang tư thế cưỡi ngựa ngược. Vong hồn ngồi trên người anh, quay lưng về phía mặt anh, lồn ả nuốt trọn dương vật của Tùng vào trong lòng sâu buốt giá. Hai bầu vú dài của ả vắt ngược ra sau vai, Tùng đưa hai tay chụp lấy hai bầu vú ấy, kéo mạnh về phía trước để ép cơ thể ả áp sát vào ngực mình. Anh điên cuồng dập hông ngược từ dưới lên, cảm nhận sự co bóp siết chặt của lồn ả đang vắt kiệt từng giọt tinh khí cuối cùng của mình.
Cơn cực khoái dâng lên dữ dội, pha lẫn với cơn đau buốt dọc sống lưng, tạo thành một thứ cảm giác tê dại khó tả. Cơ thể Tùng nóng bừng, mồ hôi vã ra như tắm, đối lập hoàn toàn với sự lạnh giá của vong hồn bên dưới. Anh đẩy hông nhanh hơn, mạnh hơn, muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho lồn lạnh giá kia, hoặc giả anh muốn chính cái lạnh của ả nuốt chửng lấy mình. Mỗi lần dương vật rút ra rồi đâm vào, chất dịch nhầy xám xịt từ lồn ả lại kéo thành những sợi dài bám đầy trên lông mu và đùi trong của anh.
Cơn điên loạn đẩy nhịp độ cuộc giao hoan lên cao. Vong hồn đột ngột dùng hai tay ôm chặt lấy lưng Tùng, sức mạnh của ả lớn đến mức làm lồng ngực anh đau nhói, xương sườn như muốn gãy vụn. Mái tóc đen dài ẩm ướt của ả xõa ra, quấn chặt lấy cổ Tùng thành nhiều vòng như những sợi dây thừng gai. ả siết mạnh, kéo đầu anh sát vào mặt mình. Nửa khuôn mặt rữa nát của ả chỉ còn cách mắt anh vài milimet, hốc mắt đen ngòm không tròng trắng xoáy sâu vào tâm trí anh đầy thèm khát và chết chóc.
"Xuống sông... với em... sông sâu ấm lắm... không lạnh thế này đâu..." Tiếng thì thầm của vong hồn rít qua kẽ răng nhọn hoắt bám đầy bùn đất, mang theo những giọt nước dịch vàng đục nhỏ thẳng xuống mặt Tùng.
Cơn siết chặt ở cổ họng khiến Tùng nghẹt thở. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt, lồng ngực xẹp lép cố phập phồng để hít thở nhưng chỉ nhận được làn hơi tử khí lạnh ngắt của vong hồn. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề, một luồng xung lực sợ hãi đột ngột bùng lên trong bộ não mụ mị của anh. Đây không phải là sự vỗ về, đây là một cái bẫy chết người. ả đang muốn dìm chết anh, muốn biến anh thành một cái xác trôi nổi trên dòng nước lũ đục ngầu kia để mãi mãi làm bạn với ả.
Dương vật của Tùng bắt đầu mềm đi dưới áp lực lạnh ngắt của lồn vong hồn. Anh cố sức chống hai tay xuống sàn gỗ, dùng hết chút lực tàn tạ ở lưng để đẩy cơ thể nhão nhoét của ả ra xa. Vong hồn như cảm nhận được sự kháng cự của anh, ả rú lên một tiếng rít ghê rợn qua chiếc cổ họng sặc sụa nước. Hai cánh tay không xương của ả siết chặt lấy lưng anh, những móng tay dài bám sâu vào da thịt Tùng, để lại những vết cào rớm máu. Ả cố gắng đè chặt anh xuống, không cho anh thoát khỏi vòng vây thể xác.
Cùng lúc đó, từ phía ngoài sông lớn, một tiếng gầm rú dữ dội của gió bão bắt đầu ập đến. Căn chòi sàn gỗ mục nát rung lên bần bật dưới sức ép của cơn giông. Những cột tràm bên dưới sàn phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, báo hiệu cấu trúc căn nhà đang bị lung lay dữ dội trước dòng nước lũ đang cuộn dâng ngày một cao. Sàn nhà dưới thân hai người bắt đầu chao đảo, nghiêng lệch về một bên theo từng nhịp sóng dữ dội xô vào chân cột.