Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 6 / 12

Tùng run rẩy miết đầu ngón tay lên lớp dịch khô ráp bám chặt nơi đầu khấc dương vật, rồi quẹt dọc theo vệt nước xám đục nhầy nhụa đang đóng vảy trên da đùi trong. Anh đưa ngón tay lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi sữa hoai nồng nặc lập tức xộc thẳng vào phế quản, tanh tưởi, lờ lợ nhưng lại làm mạch máu nơi bụng dưới của anh giật mạnh một cái đầy kích thích. Thứ dịch thể ấy bám dai dẳng, dính dáp như nhựa chuối non, dù anh có cố dùng ngón tay cạo đi thì cái mùi dị kỳ đó vẫn thấm sâu vào từng lỗ chân lông, tỏa ra hơi ấm hầm hập khó tả. Anh miết đi miết lại, đầu ngón tay ráp cọ vào lớp da mỏng nơi đầu khấc đang hơi sưng đỏ, cảm giác ê buốt xen lẫn sự phấn khích trỗi dậy khiến gốc cu của anh khẽ giật giật.

Cả ngày hôm đó, Tùng sống trong trạng thái lờ đờ. Anh lết đôi chân bủn rủn quanh căn chòi sàn chật hẹp, khớp gối mỏi nhừ, thắt lưng đau buốt như có hàng chục chiếc kim châm vào xương tủy. Cơn đói cồn cào ruột gan nhưng khi nhìn vào nồi cơm nguội đã lên mốc xanh, anh lại thấy buồn nôn. Cả ngày anh không uống được một hớp nước sạch nào, cổ họng khô khốc, nóng rát. Mỗi khi anh nhắm mắt lại, hình ảnh bầu ngực dài thượt, nhăn nheo của người đàn bà sũng nước lại hiện lên, đập vào mắt anh cùng với cảm giác âm đạo lạnh buốt của ả đang co bóp điên cuồng quanh dương vật mình. Ký ức về những nhịp thúc điên cuồng trong bóng tối, tiếng nước nhầy nhụa phát ra từ kẽ lồn của vong hồn cứ vang vọng trong đầu anh, lấn át mọi âm thanh của đất trời.

Cái mùi sữa hoai ấy bám rễ vào đại não Tùng, biến mọi thứ xung quanh thành những ảo ảnh nhầy nhụa. Anh nhìn ra vuông tôm mênh mông nước lũ, chỉ thấy một màu vàng đục của phù sa trộn lẫn với bọt bong bóng xám xịt, gợi nhớ đến chất dịch rỉ ra từ đùi trong của mình. Khi anh cố gắng quét dọn góc nhà, bóng tối dưới sàn gỗ cứ chập chờn hình dáng một người đàn bà khỏa thân đang trườn bò. Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ Tùng, khiến các thớ cơ ở bắp đùi giật lên từng hồi tê dại. Anh quỳ thụp xuống sàn gỗ, hai tay cào cấu lồng ngực nơi vẫn còn hằn sâu những vết xước đỏ tấy từ đêm qua. Sự kích thích đê hèn ấy không hề giảm đi mà ngược lại, nó tích tụ dưới hạ bộ anh thành một khối nóng ran, thúc ép dương vật cứng lên đau đớn ngay giữa ban ngày. Anh tự đưa tay luồn vào quần đùi, miết dọc thân dương vật nóng hổi của mình, đầu óc quay cuồng tưởng tượng ra sự bao bọc buốt giá của vong hồn dưới sông lũ. Anh tuốt mạnh, lòng bàn tay rát rạt cọ xát trên thân cu nóng rực, nhưng sự sục sạo thô bạo này không thể nào mang lại sự thỏa mãn kỳ dị giống như khi đâm vào khe lồn ướt lạnh của người đàn bà chết trôi kia. Anh muốn nhiều hơn thế. Sự thèm khát điên cuồng ấy khiến anh thở dốc, nước bọt ứa ra đầy khoang miệng, mặn chát và tanh nồng.

Sự đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội trong đầu óc mệt mỏi của Tùng. Lý trí yếu ớt gào thét rằng anh đang tự dâng mạng cho tà thuật ác quỷ, rằng anh sẽ chết khô trên chiếc giường tre này trước khi mùa nước nổi rút đi. Anh nhớ đến gương mặt nghiêm nghị của chú Ba ngày tiễn anh ra chòi. Lời dặn của chú văng vẳng bên tai: "Đêm xuống phải cài then cho chặt, có nghe tiếng gì lạ cũng cấm được mở cửa, nghe chưa con? Đất này thiêng mà cũng dữ lắm." Tùng nhìn lên lá bùa mực tàu đỏ giờ đã nhòe nhoẹt trên then cửa gỗ sao. Lá bùa ấy là do chú Ba đích thân xin ở chùa dưới ngã ba sông, nét mực đỏ từng là ranh giới duy nhất ngăn cách anh với cõi âm u tối tăm dưới dòng nước lũ. Từng nét mực đỏ nứt nẻ, bong tróc do hơi ẩm bốc lên từ mặt sông đang giống như một lời cảnh báo cuối cùng trước bờ vực thẳm.

Tùng bò đến sát cánh cửa sau, đầu ngón tay run rẩy chạm vào mép thanh then gỗ. Sự kính sợ chú Ba và nỗi sợ hãi cái chết thôi thúc anh phải dùng thêm dây kẽm buộc chặt cánh cửa lại, phải trùm chăn kín đầu chờ cho đến khi chú Ba quay lại đón. Thế nhưng, sự cô độc cùng cực giữa biển nước mênh mông đã nuôi dưỡng một thứ dục vọng đen tối trong anh. Cái lạnh buốt thấu xương mỗi khi da thịt ả chạm vào, rồi luồng nhiệt nóng bỏng phun trào sau đó là một thứ ma túy cực mạnh mà anh không cách nào cai nổi. Anh thèm khát cảm giác được đôi vú dài ấy siết chặt lấy cổ, thèm cái cảm giác dương vật mình ngập sâu trong kẽ lồn ướt nhẹp lạnh ngắt của vong hồn. Vứt bỏ đạo đức, vứt bỏ lời dặn dò của người thân, Tùng chỉ muốn bóng đêm ập xuống thật nhanh để được dâng hiến thể xác cho thứ tà ác dưới sông. Dưới sức nóng hầm hập của cơn sốt, những suy nghĩ về sự sống và cái chết dần trở nên nhạt nhẽo, nhường chỗ cho ảo ảnh về một cõi dục vọng vô tận mà người đàn bà kia hứa hẹn.

Khi bóng chiều tà tắt hẳn, không gian xung quanh căn chòi chìm vào một màu đen đặc quánh. Tiếng nước lũ vỗ vào chân cột tràm *bõm, bõm* vang lên đều đặn, mỗi lúc một lớn hơn như tiếng gõ cửa của tử thần. Tùng không thắp đèn dầu. Anh ngồi trong bóng tối, hai tay ôm lấy đầu gối, cơ thể run lên từng đợt vì lạnh và vì sự hưng phấn đang dâng cao. Mỗi tiếng động nhỏ từ mặt nước phía dưới đều làm da thịt anh giật nảy. Cơn sốt khiến da dẻ anh lúc thì nóng bừng như lửa đốt, lúc lại run rẩy vì luồng gió chướng luồn qua khe vách lá. Dục vọng thèm khát dồn nén suốt cả ngày biến thành một áp lực nặng nề đè chặt lên lồng ngực, khiến anh chỉ thở được những hơi ngắn, đứt quãng. Mỗi hơi thở của anh phả ra bóng tối đều mang theo mùi sữa hoài niệm tanh nồng, thứ mùi hương đã thấm vào hơi thở, vào da thịt anh.

Tùng đứng dậy, bước từng bước loạng choạng về phía cửa sau chòi. Tấm ván sàn dưới chân anh kêu lên những tiếng *két, két* khô khốc. Anh đưa bàn tay nóng hổi, đẫm mồ hôi miết nhẹ lên thanh then cửa gỗ sao. Bề mặt gỗ xù xì, ẩm ướt vì hơi nước sông bốc lên. Lá bùa vẽ bằng mực tàu đỏ giờ chỉ còn là một vệt màu loang lổ, mất đi linh khí dưới bàn tay nóng rực của anh. Tùng do dự. Ngón tay anh khựng lại trên chốt cửa. Chỉ cần anh rút chiếc then này ra, ranh giới cuối cùng giữa người và quỷ sẽ hoàn toàn sụp đổ. Anh sẽ tự tay dâng hiến thể xác mình cho vong hồn dưới dòng nước lũ. Gió sông luồn qua khe cửa lạnh buốt, mơn trớn lên những ngón tay đang đẫm mồ hôi của anh, như một lời mời gọi đầy ma mị từ cõi âm.

Một luồng gió chướng đột ngột thổi mạnh, tạt nước sông bắn qua khe vách lá, trúng ngay vào mặt Tùng. Vị nước lợ tanh nồng làm anh bừng tỉnh khỏi cơn do dự. Dục vọng thèm khát trong lòng bùng cháy thành một ngọn lửa dữ dội lấn át đi tất cả nỗi sợ hãi. Tùng nghiến răng, dứt khoát dùng lực kéo mạnh.

*Cạch.*

Chiếc then gỗ sao bị rút ra khỏi khấc, rơi xuống sàn ván phát ra tiếng động khô khốc. Cánh cửa sau chòi không còn điểm tựa, khẽ hé mở một khe nhỏ dưới sức đẩy của gió đêm. Bóng tối hoang hoắt của dòng sông lũ tràn vào qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi sữa hoai quen thuộc. Tùng thối lui vài bước, quay lại giường tre, kéo chiếc mùng tuyn ẩm mốc xuống rồi nằm ngửa ra, hai mắt trừng trừng nhìn về phía cánh cửa đang từ từ mở rộng. Quần cộc của anh đã được kéo sẵn xuống bên dưới hông, phơi bày dương vật đang run rẩy, đầu khấc rỉ ra những giọt dịch trong suốt bám đầy khao khát.

Từ khoảng tối đen ngòm ngoài sông, một bóng người bắt đầu nhô lên. Tiếng nước rẽ ra nghe *xoành xoạch* nhầy nhụa. Vong hồn người đàn bà khỏa thân chậm rãi bò qua ngưỡng cửa sau. Làn da ả trắng bệch, nhăn nheo, sũng nước sông đục ngầu, tóc dài ướt nhẹp rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt thối rữa. Hai bầu vú dài thượt, lòng thòng chạm xuống mặt sàn ván gỗ, quét lê lết tạo ra những vệt nước nhầy nhụa xám xịt. Ả trườn vào trong nhà, mang theo một làn hơi lạnh thấu xương, dập tắt chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại trong căn chòi.

Ả không đi bằng chân mà trườn bò như một con rắn nước khổng lồ, hướng thẳng về phía giường tre của Tùng. Mỗi nhịp trườn của ả đều mang theo tiếng thịt da ẩm ướt cọ xát vào gỗ mục. Tùng nằm im, hơi thở dồn dập, dương vật dưới chiếc quần cộc đã cứng ngắc, giật mạnh liên hồi. Lông tơ trên người anh dựng đứng lên dưới cái lạnh buốt đang tiến lại gần, nhưng bên trong huyết quản, dòng máu nóng hổi đang cuộn chảy điên cuồng về phía hạ bộ.

Vong hồn vén góc mùng tuyn lên. Một luồng khí lạnh buốt tràn vào làm Tùng nổi da gà khắp toàn thân. Ả leo lên giường tre. Sức nặng của vong hồn đè xuống khiến những thanh tre kêu lên tiếng *rắc, rắc* yếu ớt. Không một lời nói, không một âm thanh con người, vong hồn cúi xuống, hai bầu vú dài loằng ngoằng của ả vươn ra như hai sợi dây thừng bằng thịt, quấn chặt lấy cổ và lồng ngực Tùng. Cái lạnh từ da thịt người chết áp sát vào da thịt trần trụi của anh, tạo nên một sự tương phản tột cùng với cơ thể đang sốt hầm hập.

Cái lạnh thấu xương từ đôi vú nhão nhoẹt, nhớp nháp sữa hoai áp sát vào da thịt trần trụi của Tùng làm anh ngạt thở. Anh cố hít vào nhưng lồng ngực bị siết chặt, cơ cổ căng cứng. Vong hồn dùng lực kéo mạnh cơ thể Tùng vào lòng ả, ép khuôn mặt anh vào giữa khe ngực lạnh toát. Mùi xác chết nhẹ hòa lẫn với mùi sữa tanh nồng bóp nghẹt khứu giác của anh. Sự ngột ngạt và cái lạnh cực hạn không làm Tùng sợ hãi tháo chạy, trái lại, nó đẩy kích thích tính dục của anh lên đến đỉnh điểm. Anh đưa hai tay ôm lấy cặp đùi lạnh lẽo, trơn tuột của vong hồn. Làn da ả trơn nhớt như da lươn, bám đầy một lớp dịch lỏng có mùi sữa hoai.

Tùng kéo tuột chiếc quần cộc của mình ra quăng xuống góc giường, để lộ dương vật đang cương cứng đến mức tím tái. Dương vật của anh dài và gân guốc, đầu khấc to tròn, đỏ hồng căng mọng rỉ dịch liên tục. Anh đè vong hồn ngửa ra trên chiếc chiếu cói ẩm mốc theo tư thế truyền thống.

Âm đạo của vong hồn người đàn bà sũng nước mở rộng, ướt nhẹp và lạnh ngắt như một tảng băng trôi dưới đáy sông. Tùng dùng tay tách hai mép lồn nhăn nheo, nhầy nhụa của ả ra. Khe lồn của ả mở rộng, lộ ra lớp thịt bên trong tím tái và lạnh lẽo, liên tục rỉ ra thứ nước nhầy màu xám đục. Tùng dứt khoát đâm mạnh dương vật vào sâu bên trong.

*Chực... chực...*

Tiếng chất dịch nhớp nháp bị ép chặt vang lên ghê rợn trong không gian tịch mịch. Tùng rên rỉ thành tiếng khi cảm nhận cái lạnh buốt của âm đạo ả bao bọc lấy toàn bộ chiều dài dương vật mình. Cảm giác lạnh lẽo ấy làm anh co rúm người lại, nhưng khi anh bắt đầu đẩy hông, thực hiện những cú nhấp điên cuồng, sự cọ xát cơ học bắt đầu tạo ra một luồng nhiệt kỳ lạ. Từ sâu trong lòng âm đạo lạnh ngắt của vong hồn, một luồng khí lạnh chuyển dần sang hơi ấm kích thích, chạy dọc sống lưng Tùng, kích thích các dây thần kinh cảm giác của anh đến mức tê dại. Anh nhấp mạnh, hông thúc liên tục vào phần mông lạnh lẽo của ả, tiếng thịt da va chạm chan chát vang lên đều đặn. Mỗi lần rút ra, dương vật của anh kéo theo những vệt dịch xám đục nhầy nhụa bám đầy dọc thân cu, rồi lại đâm mạnh ngập sâu vào trong, ép cho dịch trào ra lê láng trên mặt chiếu.

Ả ngoác cái miệng đen ngòm ra thở những luồng khí lạnh buốt vào mặt anh, đôi tay mềm nhũn vuốt ve tấm lưng trần của Tùng, để lại những vệt cào cấu đỏ rách da. Tùng điên cuồng dập hông, tiếng thịt da va chạm *bạch, bạch* trộn lẫn với tiếng nước nhầy nhụa phát ra từ kẽ lồn ướt nhẹp của ả. Đầu khấc dương vật của anh cọ xát liên tục vào vách âm đạo nhăn nheo, hút lấy cái lạnh lẽo rồi trả lại bằng luồng nhiệt nóng bỏng từ huyết quản.

Để kéo dài khoái lạc, Tùng lật nghiêng cơ thể vong hồn lại trên chiếu, thực hiện tư thế nằm nghiêng nâng chân. Anh kéo một chân của vong hồn gác lên vai mình, để lộ hoàn toàn vùng tam giác đen ngòm sũng nước. Dương vật anh từ góc nghiêng đâm mạnh vào lồn ả. Tư thế này khiến mép lồn nhầy nhụa của vong hồn kẹp chặt lấy gốc cu của anh, mỗi lần rút ra đút vào đều tạo nên những tiếng *sột soạt* nhầy nhụa của nước và thịt da. Đôi vú dài của vong hồn rũ rượi quệt qua mặt anh, đầu vú xám ngoét chọc thẳng vào khóe môi Tùng, rỉ ra một chút sữa hoai lờ lợ. Tùng vô thức há miệng mút lấy đầu vú lạnh ngắt đó, nuốt ực thứ dịch thể tanh tưởi vào bụng. Sự kết hợp giữa vị sữa hoai và sự co bóp buốt giá nơi hạ bộ khiến đầu óc anh hoàn toàn mụ mẫm. Lưỡi anh liếm lấp quanh quầng vú thâm đen, lạnh lẽo, hút lấy từng dòng dịch sữa tanh tưởi chảy ra từ bầu ngực nhão nhoẹt.

Chưa dừng lại ở đó, vong hồn đột ngột dùng sức mạnh phi thường của kẻ cõi âm lật ngược tình thế. Ả trườn lên người Tùng, thực hiện tư thế nữ trên. Vong hồn quỳ gối hai bên hông anh, từ từ hạ trọng tâm để âm đạo nuốt trọn lấy dương vật đang cương cứng và run rẩy của anh. Tùng ưỡn cong thắt lưng, thở dốc khi cảm giác lạnh ngắt bao phủ hạ bộ một lần nữa. Vong hồn không di chuyển nhanh mà từ từ nhấp hông lên xuống, để lồn ả mút chặt lấy đầu khấc nóng hổi của Tùng. Mỗi lần ả nhấn sâu xuống, hai bầu vú dài lại đập bành bạch vào mặt và ngực anh, nhầy nhụa và tanh nưởi. Tùng đưa hai tay siết chặt lấy hông vong hồn, cảm nhận làn da chết trơn trượt dưới các ngón tay bủn rủn. Anh cố ghìm hông đẩy ngược lên để tạo thêm sự cọ xát, tiếng thịt va chạm *bạch, bạch* xen lẫn tiếng nước dịch *chóp chép* vang lên đầy kích thích trong bóng đêm u ám của căn chòi.

Để đạt được khoái cảm sâu hơn, Tùng gầm khẽ, xoay người lật vong hồn nằm sấp xuống chiếu. Anh quỳ phía sau, hai tay ghì chặt lấy cặp đùi lạnh ngắt như chuối ngâm của ả, nhấc cao hông vong hồn để thực hiện tư thế từ phía sau. Từ góc độ này, âm đạo của vong hồn mở rộng ra, lộ rõ những vệt thịt nhăn nheo bám đầy dịch xám đục. Tùng dí sát đầu khấc đỏ mọng vào kẽ lồn ướt nhẹp rồi đâm mạnh lút cán. Đầu cu anh đâm chạm đáy tử cung lạnh toát của ả. Anh dập hông điên cuồng, cơ thể nóng hực mồ hôi của anh áp sát vào tấm lưng trần trơn nhớt và lạnh buốt của người chết. Sự ma sát mạnh mẽ giữa dương vật nóng rực và âm đạo lạnh ngắt như băng đá bắt đầu sinh ra một luồng nhiệt lượng kỳ lạ. Từng nhịp thúc thô bạo của Tùng làm dịch lồn trào ra xối xả, chảy dọc xuống đùi và thấm ướt sũng cả một góc chiếu tre. Ả quay đầu lại, mái tóc dài rũ rượi quệt qua mặt anh, cái miệng không răng ngoác ra cười khan những tiếng *khẹc khẹc* u uất.

Khi đôi chân đã mỏi nhừ vì quỳ lâu, Tùng ngã người nằm nghiêng ra chiếu, kéo theo cơ thể vong hồn nằm ép trước ngực mình theo tư thế úp thìa. Anh nâng một chân của ả lên, luồn dương vật vào kẽ lồn từ phía sau. Đùi trong lạnh lẽo của ả kẹp chặt lấy thân cu của Tùng, tạo ra một lực ép nghẹt thở. Cả hai cùng nằm nghiêng, Tùng nhấp hông chậm rãi nhưng sâu hoắm, cảm nhận rõ rệt từng vách ngăn âm đạo nhăn nheo của ả đang co bóp tự động, mút mát lấy đầu khấc sưng đỏ. Sự cọ xát trong tư thế này diễn ra vô cùng khít khao, biến cái lạnh thấu xương của âm đạo thành một thứ kích thích chạy dọc tủy sống, làm đầu óc Tùng trống rỗng, chỉ còn lại bản năng dục vọng nguyên thủy nhất.

Nhưng khi khoái cảm đạt đến đỉnh điểm cũng là lúc Tùng cảm nhận rõ rệt sinh lực trong cơ thể đang trôi tuột đi theo từng nhịp co thắt của lồn vong hồn. Lồng ngực anh đau nhói, hơi thở mỗi lúc một ngắn và yếu ớt. Mặt anh xám ngoét, mắt trợn trừng, hai hốc mắt trũng sâu hoắm dưới ánh sáng mờ ảo của đêm tối. Làn da bánh mật khỏe mạnh của anh dường như đang teo lại, bám chặt vào xương sườn lộ rõ mồn một. Anh muốn dừng lại, lý trí yếu ớt gào thét bắt anh đẩy vong hồn ra, nhưng hạ bộ vẫn bị âm đạo của ả hút chặt lấy như một chiếc nam châm khổng lồ, điên cuồng vắt kiệt từng giọt tinh khí cuối cùng. Bụng dưới của Tùng thắt lại đau đớn, dương vật giật mạnh liên hồi khi một luồng dịch trắng đục lẫn máu rỉ ra, bị lồn vong hồn nuốt trọn không sót một giọt.

Từ phía xa bên kia ngã ba sông, một tiếng gà gáy sớm cất lên uể oải, phá tan không gian tĩnh mịch của mùa nước nổi. Vong hồn khẽ rùng mình. Ả lập tức buông lỏng vòng ôm, từ từ rút âm đạo lạnh ngắt ra khỏi dương vật đang mềm nhũn của Tùng. Chất dịch xám đục nhầy nhụa kéo thành những sợi dài từ cửa lồn của ả dính vào đầu khấc của anh rồi đứt đoạn, rơi xuống chiếu. Không một tiếng động, người đàn bà khỏa thân trườn xuống giường tre, hướng về phía cửa sau căn chòi. Ả bò bằng hai tay và bụng, hai bầu vú dài lòng thòng quét lê lết trên sàn gỗ tạo ra những vệt nước nhầy nhụa. Ả trườn qua ngưỡng cửa, thả mình rơi xuống dòng nước lũ đục ngầu đang cuộn chảy phía dưới nghe một tiếng *ùm* lạnh lẽo rồi biến mất dạng.

Căn chòi chỉ còn lại tiếng gió chướng rít qua khe vách lá và tiếng nước vỗ *bõm, bõm* vào chân cột tràm. Tùng nằm ngửa trên chiếc chiếu cói ẩm mốc, cơ thể trần truồng co giật mạnh từng cơn. Mắt anh đờ đẫn nhìn trân trân lên trần nhà tối tăm, khóe miệng vẫn còn dính vệt sữa hoai tanh nồng bắt đầu sùi bọt mép màu xám đục. Dương vật của anh mềm nhũn, co quắp lại giữa hai đùi, rỉ ra thứ dịch thể loãng màu hồng nhạt lẫn máu. Anh nằm đó, lạnh buốt từ trong xương tủy ra ngoài da thịt, cô độc và kiệt quệ giữa vũng nước nhầy nhụa bốc mùi xác chết và sữa hoai.