Cơn giông ập đến nhanh hơn những gì hai chị em dự tính khi rời khỏi trảng tràm sâu. Khi bước chân của Nhàn và Thuận vừa chạm vào bậc thềm tre mục của căn chòi tạm, bầu trời phía trên rừng đước U Minh Thượng đã chuyển sang màu chì âm u. Những dải mây xám xịt sà thấp xuống, nuốt chửng chút ánh sáng rách nát cuối cùng của buổi chiều tà. Gió từ biển Rạch Giá thổi về đột ngột, giật mạnh qua các bụi dừa nước xơ xác, mang theo luồng hơi ẩm lạnh buốt quất thẳng vào da thịt.
Căn chòi dựng bằng lá tràm xé và mấy nhánh tre đực cột bằng dây bẹ dừa rung lên bần bật dưới từng luồng gió rít. Mưa đổ xuống rầm rập, tiếng nước gõ vào mái lá dồn dập như hàng ngàn chày giã gạo, nhanh chóng biến thành những dòng nước đục ngầu chảy tràn qua kẽ lá, tạt vào bên trong sàn tre vốn đã lấm lem bùn đất rẫy khóm.
Nhàn bước vội vào góc chòi, hơi thở dồn dập sau quãng đường chạy mưa. Chiếc áo bà ba màu xanh đọt chuối cô mặc ban chiều đã bị nước mưa dội cho ướt sũng, dán chặt vào làn da mật ong khỏe khoắn. Lớp vải mỏng sũng nước phơi bày trọn vẹn bờ vai tròn trịa cùng hai bầu vú căng tròn trần trụi bên dưới. Không có nịt ngực che chắn, hai đầu vú Nhàn hằn rõ qua lớp vải ướt, co rút lại vì cái lạnh đột ngột. Cô đưa tay vuốt ngược mái tóc dài đẫm nước ra sau gáy, làm lộ chiếc cổ cao ba ngấn và nốt ruồi nhỏ nơi xương quai xanh đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.
Thuận lầm lũi đi sau, đặt mạnh chiếc can nhựa đựng nước ngọt xuống sạp tre. Tiếng nước bên trong dao động nghe sùng sục. Cậu đứng tựa lưng vào cột chòi bằng thân tràm, mắt không tự chủ được mà khóa chặt vào tấm lưng thon và cặp mông tròn trịa của chị gái dưới lớp quần đen ướt sũng bám sát vào da thịt. Vết sẹo nhỏ nơi bắp chân phải của cậu ngứa rát do nước phèn ngấm vào, nhưng cái nóng ran ở khoảng giữa hai đùi còn mãnh liệt hơn gấp bội. Chiếc cu dưới lớp quần đùi vải thô của cậu đã bắt đầu ngóc đầu dậy, trướng căng và cọ sát đau nhức vào thớ vải ráp mỗi khi cậu dịch chuyển cơ thể.
Mùi đất ẩm, mùi nước phèn nồng nặc quyện với hơi ấm từ da thịt Nhàn tỏa ra trong không gian chật hẹp của căn chòi chưa đầy chục mét vuông tạo nên một thứ hỗn hợp ngột ngạt. Thuận nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu nhớ lại cảnh tượng lúc trưa trong rừng tràm, khi cậu lén nhìn Nhàn cúi người đi tiểu sau bụi rậm. Hình ảnh cặp mông trắng ngần và khe lồn đầy đặn của chị gái vẫn cứ chập chờn, rõ nét đến từng chi tiết trong tâm trí cậu. Sự giằng xé giữa luân thường đạo lý và dục vọng bản năng đè nặng lên lồng ngực gã trai mười tám tuổi, khiến cậu vừa run rẩy sợ hãi vừa rạo rực khát khao.
Nhàn quay đầu lại, dùng lòng bàn tay gạt nước mưa trên mặt. Giọng cô khàn đi vì lạnh nhưng vẫn mang cái uy của người chị:
“Mưa lớn vầy chắc tới tối mịt mới dứt nổi. Em cởi áo ra vắt cho khô đi Thuận, kẻo nhiễm lạnh rồi ho hen mệt lắm.”
Thuận không dám nhìn thẳng vào mắt chị. Cậu cúi đầu, lầm lũi cởi chiếc áo thun ba lỗ bạc màu ra, dùng hết sức vắt mạnh. Những múi cơ bụng rắn rỏi của gã trai mới lớn co rút theo từng động tác vặn vẹo. Nước mưa từ chiếc áo chảy ròng ròng xuống kẽ sàn tre, hòa vào dòng nước đục bên dưới. Cậu nghe tiếng Nhàn lục đục bước vào phía sau vách ngăn bằng lá tràm xé ở góc chòi. Đó là góc riêng tư duy nhất trong căn chòi này, nơi Nhàn thường để đồ đạc khô và thay quần áo mỗi khi đi rẫy về. Tiếng vải ướt bám chặt vào da thịt bị bóc ra nghe sột soạt, âm thanh ấy len lỏi giữa tiếng sấm rền vang bên ngoài, dội thẳng vào tai Thuận.
Dục vọng cấm kỵ giống như loài dây leo hoang dại ở vùng nước nổi này, càng bị vùi dập lại càng sinh sôi mạnh mẽ. Thuận cắn chặt môi đến bật máu, mắt đảo quanh rồi dừng lại ở đống dao cạo khóm dựng sát vách lá ngăn. Cậu cố lấy giọng bình thản, nhưng sự run rẩy vụng về vẫn lộ rõ trong từng tiếng:
“Chị Nhàn… em vào lấy cây dao cạo khóm đem mài nha chị. Sẵn coi mấy cây khóm góc chòi có bị dột nước không.”
Cậu không đợi Nhàn trả lời, bước từng bước nhẹ tênh trên sạp tre tiến về phía vách lá thưa. Tấm vách dựng bằng những cọng lá tràm bện lỏng lẻo, qua nhiều mùa mưa nắng đã khô quắt lại, tạo thành những khe hở rộng bằng ngón tay. Thuận áp sát mặt vào vách lá. Hơi ấm từ cơ thể Nhàn tỏa ra quyện với mùi lá tràm khô ẩm ướt và mùi da thịt đàn bà xộc thẳng vào mũi cậu, kích thích đến từng tế bào.
Qua khe lá thưa, Thuận nhìn thấy toàn bộ.
Nhàn đã cởi bỏ chiếc áo bà ba ướt sũng, để lộ tấm lưng trần mịn màng màu mật ong và những giọt nước mưa còn đọng lại dọc theo rãnh lưng sâu hoắm. Cô hơi cúi người, hai bầu vú to tròn, nặng trĩu đung đưa theo cử động. Nhàn đưa tay vuốt đi những giọt nước lạnh trên hai bầu ngực trần căng mọng, nắn bóp nhẹ nhàng như để tìm lại hơi ấm. Hai núm vú sẫm màu dựng đứng lên đầy khiêu khích dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều giông bão.
Nước da của Nhàn khỏe khoắn vì nắng gió, nhưng phần hông và mông lại trắng trẻo một cách lạ lùng. Cô từ từ kéo chiếc quần dài đen sũng nước xuống gối, để lộ chiếc quần lót mỏng dính nước màu trắng ngà. Miếng vải nhỏ xíu ướt đẫm bám chặt lấy hạ bộ của cô, hiện rõ mồn một khe rãnh sâu hoắm và nếp gấp lồn đầy đặn bên dưới lớp lông đen rậm rạp. Nếp gấp lồn nhô lên sau lớp vải mỏng, ẩm ướt và đầy đặn đến mức khiến Thuận nghẹt thở. Cậu nhìn chằm chằm không chớp mắt, tay vô thức đưa xuống luồn vào trong quần đùi, nắm lấy chiếc cu đang cứng ngắc như khúc gỗ tràm. Cậu vuốt ve đầu cu nóng hổi của mình, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào từng cử động của chị gái phía sau vách lá.
Nhàn khom lưng định lấy chiếc quần khô trong giỏ lát. Tư thế đó khiến cặp mông tròn trịa của cô cong cớn lên, ép sát vào vách lá thưa ngay trước tầm mắt của Thuận. Chiếc quần lót dính chặt vào khe lồn múp míp, để lộ cả mép thịt hồng hào lấp ló bên ngoài rìa vải ướt.
Thuận thở gấp, chiếc cu trong tay cậu giật mạnh liên hồi, đầu cu rỉ ra một chút dịch nhờn ấm nóng. Cậu muốn lao qua tấm vách mỏng manh kia, muốn đè người chị ruột của mình xuống sàn tre mà đâm chiếc cu nóng hổi vào cái lồn ẩm ướt kia. Nỗi sợ hãi về luân thường đạo lý và dục vọng giằng xé trong lồng ngực khiến cậu run bần bật. Cậu nghĩ về cha mẹ già ở nhà, về những lời đàm tiếu của xóm giềng nếu chuyện này bại lộ, nhưng dòng máu nóng trong người đang sôi sùng sục, thổi bùng ngọn lửa thèm khát thể xác.
Đúng lúc đó, Nhàn quay mặt lại.
Đôi mắt sắc sảo của cô nhìn thẳng về phía khe hở của vách lá. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng trống nhỏ hẹp. Thuận chết trân tại chỗ, bàn tay vẫn còn nắm chặt lấy chiếc cu đang cương cứng dưới quần. Cậu muốn bỏ chạy, muốn thọc đầu xuống dòng nước phèn bên dưới sàn chòi để trốn tránh tội lỗi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh vào sạp tre.
Nhàn không hét lên, cũng không vội vàng che thân thể trần truồng của mình. Cô đứng im đó, nhìn chăm chằm vào cái bóng của em trai qua khe vách. Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy căn chòi, chỉ có tiếng mưa rừng gầm rít liên hồi ngoài kia làm nền cho nhịp tim đập loạn xạ của hai chị em.
Khóe môi mỏng của Nhàn khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, đầy ẩn ý. Cô thong thả kéo chiếc áo bà ba khô trùm qua đầu, che đi hai bầu vú trần căng mọng, rồi bước vòng qua tấm vách lá thưa.
Thuận đứng run rẩy, mặt đỏ bừng, tay luống cuống buông khỏi quần đùi, cúi gằm mặt xuống đất như một kẻ tội đồ chờ phán xét.
Nhàn bước đến sát bên cậu. Mùi xà bông cô dùng thoang thoảng quyện với mùi da thịt ấm áp sau khi thay đồ làm Thuận càng thêm bối rối. Cô nhìn xuống chiếc quần đùi ướt của em trai, nơi chiếc cu vẫn còn nhô cao rõ rệt dưới lớp vải mỏng. Cô khẽ đưa tay lên nhéo tai Thuận một cái nhẹ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy sự trêu đùa và một thứ kích thích cấm kỵ:
“Lớn rồi chứ có nhỏ gì đâu mà nhòm hoài vậy cưng?”
Câu nói của Nhàn như một luồng điện chạy dọc sống lưng Thuận, đánh tan mọi phòng tuyến đạo đức cuối cùng của cậu. Nó không phải là một lời trách phạt, mà giống như một sự thừa nhận ngầm, một cái mở cửa đầy dung túng cho dục vọng của cậu. Thuận ngước mắt nhìn chị, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào. Nhàn chỉ cười nhạt, quay đi dọn dẹp mấy vỏ khóm khô bên góc chòi, để mặc em trai đứng đó với chiếc cu vẫn còn căng nhức.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn khi chiều muộn buông xuống. Bóng tối bao phủ lấy rừng U Minh Thượng sớm hơn mọi ngày. Cơn giông bão ngăn không cho hai chị em chèo xuồng ba lá về nhà.
Đêm đó, trong căn chòi nhỏ hẹp, hai chị em nằm chung trên một chiếc sạp tre duy nhất. Tiếng mưa rừng ngoài kia vẫn rơi rả rích, rớt xuống những tán lá tràm nghe như tiếng thì thầm của bóng tối.
Thuận nằm nghiêng người về phía vách chòi, lưng hướng về phía Nhàn. Khoảng cách giữa lưng cậu và ngực của chị gái chưa đầy một gang tay. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp, đều đặn của Nhàn thổi vào gáy mình, và mùi hương cơ thể của cô cứ quẩn quanh trong khoang mũi. Chiếc cu dưới quần đùi vẫn không chịu xìu xuống, cứ trướng căng lên đầy đau đớn.
Mỗi lần Nhàn trở mình, sạp tre lại kẽo kẹt vang lên, và làn da ấm áp của cô lại vô tình chạm nhẹ vào lưng cậu. Thuận nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt thành nắm đấm để kìm nén tiếng thở dốc. Câu nói đùa ban trưa của Nhàn cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, biến đêm mưa rừng u tối thành một chuỗi những ảo tưởng đồi trụy và đê mê về thể xác của người chị ruột. Cậu biết, ranh giới đạo đức giữa hai người đã xuất hiện một vết rạn nứt không thể nào hàn gắn được nữa.