Sương mù buổi sớm ở rừng tràm U Minh Thượng bao giờ cũng mang theo cái lạnh buốt của hơi nước đầm lầy và mùi đặc trưng của đất phèn chua loét. Cơn giông bão từ đêm trước dẫu đã dứt hẳn, nhưng bầu trời phía trên căn chòi tạm vẫn xám xịt, âm u, tựa như một tấm vải liệm khổng lồ giăng ngang đỉnh đầu. Từng luồng hơi ẩm từ các con rạch nước đục ngầu bốc lên, quyện chặt với mùi lá tràm mục nát tích tụ lâu ngày dưới lòng đất thụt, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh đến mức khó thở. Cảnh vật xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước giọt rỉ rả từ những tán lá tràm già nua rơi xuống mặt nước đục ngầu bên dưới, vang lên những tiếng tõm tõm đều đặn.
Thuận thức dậy từ lúc trời còn chưa rõ mặt người. Cậu nằm im trên chiếc sạp tre cũ kỹ, lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả bên ngoài vách lá. Sự chật chội của căn chòi tạm khiến khoảng cách giữa cậu và Nhàn đêm qua trở nên quá đỗi mong manh. Cả đêm, Thuận chỉ dám nằm nghiêng người áp sát vào vách chòi làm bằng thân tràm, hai tay co ro trước ngực, cố giữ cho hơi thở của mình thật khẽ khàng để tránh mọi sự đụng chạm vô tình. Nhưng dù có cố gắng đến thế nào, cậu vẫn cảm nhận được luồng hơi ấm hừng hực phả ra từ tấm lưng gầy của người chị ruột ngay phía sau.
Mùi hương cơ thể Nhàn, thứ mùi da thịt mộc mạc pha lẫn chút hương xà bông bưởi rẻ tiền cô dùng lúc chiều, cứ thế len lỏi vào khoang mũi Thuận, khuấy động những dục vọng thầm kín và đồi trụy nhất trong lòng cậu thiếu niên mười tám tuổi. Chiếc cu dưới lớp quần đùi thô ráp cứ liên tục trướng căng, giật mạnh theo từng hơi thở đều đặn của chị gái, khiến cậu phải cắn chặt môi đến rướm máu để ngăn mình không đưa tay ra ôm lấy bờ hông thon thả kia. Cậu tự trách mình, tự thấy bản thân thật ghê tởm khi lại nảy sinh ham muốn đê hèn với người chị ruột thịt, người đã cùng cậu lớn lên dưới mái nhà lá nghèo nàn, chung một bầu sữa mẹ. Nhưng cái nóng hừng hực ở bụng dưới cứ cuồn cuộn bốc lên, thiêu rụi mọi lý trí non nớt của cậu em trai. Cậu nhớ lại lời trêu đùa của Nhàn chiều hôm trước khi thấy chiếc quần đùi ướt sũng của cậu dán chặt vào hạ bộ. Câu nói "Lớn rồi chứ có nhỏ gì đâu mà nhòm hoài vậy cưng" cứ xoáy vào tâm trí Thuận, vừa là một gáo nước lạnh buốt dập tắt lòng tự trọng, lại vừa là mồi lửa đốt cháy lòng ham muốn thèm khát đang chực trào.
Khi những ánh sáng rách nát đầu tiên của ngày mới cố gắng xuyên qua kẽ lá tràm dày đặc, Nhàn đã thức dậy. Cô lẳng lặng ngồi lên, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai trần trong bóng tối nhập nhoạng. Thuận nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng thực chất tai cậu căng ra, thu nhận từng tiếng động nhỏ nhất xung quanh. Tiếng sột soạt của vải thô khi Nhàn cởi bỏ chiếc áo mặc ngủ, tiếng thở dài khe khẽ của cô khi mặc vào chiếc áo bà ba màu xanh đọt chuối cũ kỹ đã bạc màu ở hai bên vai. Cô kéo chiếc quần đen lên, xắn gấu quần cao quá đầu gối để chuẩn bị lội vào những rạch bùn sâu của rẫy khóm.
Thuận hé mắt nhìn nghiêng, bóng dáng mảnh mai của chị gái hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh. Bờ vai tròn lằn lấp ló sau vạt áo bà ba rộng, làn da rám nắng nhưng vẫn toát lên vẻ mềm mại đặc trưng của con gái miền Tây nước nổi. Nhàn kéo lại vạt áo, thắt chặt chiếc khăn rằn quanh cổ rồi khẽ bước ra ngoài thềm tre để vục nước rửa mặt. Tiếng nước vỗ lên mặt cô nghe ràn rạt, phá tan sự tĩnh lặng u tịch của khu rừng tràm buổi sớm. Thuận khẽ thở phào, nằm duỗi dài đôi chân tê cứng, nhưng chiếc cu nóng hổi vẫn không chịu hạ xuống. Cậu đưa tay vuốt dọc theo chiều dài của nó qua lớp vải quần đùi sờn rách, thèm khát cảm giác được áp sát vào cơ thể đẫm hương bưởi kia.
Bữa sáng của hai chị em diễn ra trong lặng lẽ. Nhàn chỉ dọn ra đĩa cá sặc rằn kho tộ từ hôm qua đã nguội ngắt cùng tô cơm nguội nấu bằng thứ gạo lúa mùa thơm dẻo. Họ ăn nhanh để kịp ra rẫy khi nắng chưa gắt. Thuận cúi gục đầu xúc cơm, thỉnh thoảng liếc nhìn những vệt nước còn đọng trên xương quai xanh của chị, nơi có một nốt ruồi nhỏ màu đen nằm nghiêng bên trái, trông như một dấu chấm gợi tình trên làn da rám nắng. Nhàn nín thinh, chỉ gắp cho em trai khúc cá nhiều thịt nhất rồi dọn dẹp bát đĩa mang ra bến nước rửa sạch.
Thuận cũng vội vàng đứng dậy sửa soạn công cụ. Cậu mặc vào chiếc áo thun ba lỗ màu xám loang lổ những vết nhựa khóm đen đúa, cùng chiếc quần đùi xanh sẫm sờn rách ở gấu. Cả hai chị em bước ra khỏi chòi mà không nhìn thẳng vào mắt nhau. Sự bối rối từ câu nói đùa đầy ẩn ý của Nhàn chiều hôm trước vẫn treo lơ lửng giữa họ như một bức tường vô hình nhưng vô cùng nhạy cảm. Họ bước xuống chiếc xuồng ba lá, bắt đầu một ngày lao động giữa rừng sâu.
Chiếc xuồng ba lá lướt đi trên mặt con rạch nhỏ, hai bên bờ là những bụi tràm nước ken đặc, rễ tràm chằng chịt đâm ra như những cánh tay khẳng khiu cố níu lấy mạn xuồng. Nước rạch mùa này đục ngầu màu phù sa pha lẫn sắc đỏ của chất phèn chua. Mùi bùn non quyện với mùi lá tràm khô mục rữa tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, ngai ngái nhưng quen thuộc. Thuận đứng ở phía lái, đôi chân trần miết chặt vào những thanh giằng bằng gỗ của xuồng để giữ thăng bằng. Mỗi nhịp chèo khua xuống nước đều đòi hỏi một sức mạnh thể xác đáng kể.
Phía trước cậu, Nhàn ngồi ở mũi xuồng, hai tay cầm hai mái chèo phụ bơi nhịp nhàng theo. Do tư thế ngồi thấp, chiếc quần đen kéo căng để lộ hai bắp đùi thon gọn, săn chắc dưới lớp vải ướt nhẹ do nước rạch bắn lên. Thỉnh thoảng, khi chiếc xuồng vấp phải một cội rễ tràm chìm dưới nước, cả thân người Nhàn lại nảy lên, kéo theo đó là sự rung động nhẹ nhàng của hai bầu vú dưới lớp áo bà ba xanh đọt chuối mỏng manh. Thuận cắn răng, mắt dán chặt vào bóng lưng của chị gái. Cậu cố gắng tập trung vào dòng nước, nhưng tâm trí đã bị cuốn vào những suy nghĩ đồi trụy. Cậu tự hỏi không biết lớp áo mỏng kia có che nổi bầu ngực căng tràn mà cậu đã lén nhìn thấy hôm qua hay không. Những hạt nước bắn lên từ mái chèo đọng lại trên gáy Nhàn, chảy chậm rãi dọc theo sống lưng cô, làm cho lớp vải mỏng dính sát vào làn da rám nắng. Thuận cảm nhận rõ ràng từng chuyển động cơ thể của chị gái qua nhịp chao đảo của con xuồng. Cậu ghì chặt tay chèo, cố kìm nén tiếng thở dốc đang dâng lên trong lồng ngực.
Rẫy khóm mùa nước nổi ngập sâu trong bùn thụt đen ngòm. Từng bước chân lún xuống bùn nghe sột soạt nặng nề, hệt như có bàn tay nào đó dưới lòng đất đang cố kéo ghì họ xuống dòng nước xám xịt. Nắng sớm bắt đầu hắt xuống, không mang lại sự dễ chịu mà chỉ làm tăng thêm cái nóng hầm hập, ẩm ướt bốc lên từ lòng đất phèn. Nhàn đi trước, tay cầm con dao phát cỏ sắc lẹm, thoan thoắt dọn dẹp những bụi sậy và cỏ dại mọc chen vào các gốc khóm. Thuận đi sau, cúi người thu hoạch những quả khóm già, xếp gọn gàng vào giỏ tre đeo sau lưng.
Mỗi nhát dao của Thuận chém xuống cỏ dại đều mang một sức mạnh bạo liệt bất thường. Cậu đang cố trút bỏ sự bứt rứt, thèm khát đang cuộn sóng trong lòng vào công việc lao động nặng nhọc. Nhưng dù cố gắng đến đâu, ánh mắt Thuận vẫn không tự chủ được mà dán chặt vào bóng dáng Nhàn phía trước. Nhàn cúi gập người sát mặt đất để phát cỏ, chiếc quần đen căng sát vòng mông tròn trịa của cô lại đập vào mắt cậu. Vạt áo bà ba xanh đọt chuối mỏng manh dán chặt vào lưng cô vì mồ hôi đầm đìa, phơi bày trọn vẹn đường cong uốn lượn từ bờ vai gầy xuống chiếc eo thon và vòng mông căng tròn, đầy đặn đang lắc lư nhịp nhàng theo từng động tác đưa dao.
Lồng ngực Thuận phập phồng dữ dội. Nhựa khóm bám đầy trên tay cậu, đen đúa và nhớp nháp, hệt như những suy nghĩ tội lỗi đang bám chặt lấy tâm trí cậu lúc này. Cậu nhớ lại những lần nhìn trộm chị đi tiểu sau bụi tràm, nhớ chiếc lồn hồng hào ướt át lộ ra dưới ánh nắng lốm đốm, và cả khoảnh khắc chị thay đồ qua kẽ vách lá thưa. Những ký ức đó hòa quyện với mùi mồ hôi nồng nàn của Nhàn đang bay vào gió, làm cho chiếc cu dưới lớp quần đùi sờn rách của Thuận lại bắt đầu trướng căng, đầu cu cọ xát vào lớp vải thô ráp tạo nên một cảm giác đau nhức nhưng kích thích điên cuồng. Cậu đứng sững giữa rẫy khóm, tay siết chặt chuôi dao, tự hỏi bản thân tại sao lại có những khao khát dơ bẩn này với người chị ruột thịt của mình. Nhưng cơ thể tuổi mười tám của cậu không nghe theo lý trí, nó đang gào thét đòi hỏi được chạm vào, được ngửi và được cắm sâu vào da thịt của Nhàn.
Nắng trưa U Minh bắt đầu đổ xuống như trút lửa. Không khí đứng gió, ngột ngạt và hầm hập hơi nóng từ mặt nước phèn. Những cánh rừng tràm xung quanh im lìm, không một tiếng chim hót, chỉ có tiếng ve sầu kêu ran rát như muốn xé toạc không gian u tịch. Cả hai chị em đều đầm đìa mồ hôi. Áo bà ba của Nhàn dán chặt vào da thịt, làm nổi rõ đường viền của chiếc quần lót mỏng bên trong. Mỗi lần cô cúi xuống, nếp gấp lồn ẩn hiện sau lớp vải đen ẩm ướt lại khiến Thuận phát điên. Cậu cảm thấy chiếc cu của mình đã cương cứng đến mức cực hạn, đau nhức vô cùng dưới chiếc quần đùi chật hẹp bám đầy bùn đất. Cậu cố tình đi chậm lại phía sau, giữ khoảng cách để Nhàn không phát hiện ra sự bất thường của mình, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào từng nhịp hông chuyển động của chị gái.
Đến xế chiều, bầu trời đột ngột tối sầm lại. Những đám mây đen kịt sà thấp xuống sát các ngọn tràm cổ thụ, nuốt chửng chút ánh sáng rách nát cuối cùng của buổi chiều. Gió rừng bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt của một cơn mưa giông lớn đang ập đến. Chỉ trong vài phút, cơn mưa rào đổ ập xuống nhanh chóng. Những hạt mưa to bằng đầu ngón tay trút xuống rào rào, quất liên tiếp vào mái lá chòi tạm vang lên những tiếng rầm rập như muốn đánh sập căn chòi nhỏ bé.
Nhàn đang đứng gom mấy quả khóm vừa hái dưới mái hiên chòi tạm, vạt áo bà ba đã bị nước mưa tạt ướt sũng. Cô ngoảnh đầu nhìn ra con rạch nhỏ trước mặt, nơi chiếc xuồng ba lá đang bị sóng gió dập dềnh dữ dội. Cô lớn tiếng gọi Thuận đang thu dọn đồ đạc phía sau:
“Thuận! Ra coi lại chiếc xuồng ba lá mau đi em! Gió lớn dữ thần thiên hạ kìa, coi chừng nó đứt dây neo rồi trôi mất tiêu đó!”
Thuận vuốt dòng nước mưa đang xối xả chảy trên mặt, gật đầu rồi lao nhanh ra ngoài màn mưa trắng xóa. Làn nước đục ngầu dưới rạch dâng lên nhanh chóng, ngập đến ngang đùi cậu. Thuận lội xuống, đôi chân trần đạp lên lớp bùn nhão nhoét đầy những mảnh cành tràm gãy nhọn hoắt. Cậu cố sức kéo sát chiếc xuồng ba lá vào sát gốc cây tràm cổ thụ gần đó, nơi có phần rễ bám sâu vào lòng đất để cản gió. Cậu nhanh chóng cột chặt sợi dây thừng thô ráp vào gốc cây bằng hai vòng nút thắt chắc chắn. Gió quật mạnh khiến những hạt mưa như những chiếc kim châm buốt nhọn hoắt vào da thịt trần trụi trên vai và lưng cậu. Cái lạnh thấu xương của nước mưa rừng dường như muốn dập tắt ngọn lửa dục vọng trong lòng Thuận, nhưng khi cậu nghĩ đến việc Nhàn đang ở một mình trong căn chòi ấm áp kia, một luồng khí nóng lại bùng lên ở bụng dưới. Cột xong xuồng, Thuận vội vã quay trở lại chòi sớm để tránh gió lạnh.
Khi bước chân trần lên bậc thềm tre mục của căn chòi, Thuận định cất tiếng gọi Nhàn nhưng một luồng âm thanh lạ từ bên trong vẳng ra khiến cậu đứng khựng lại. Đó không phải tiếng mưa, cũng không phải tiếng gió rít qua kẽ lá. Đó là tiếng thở dốc dồn dập, xen lẫn tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng đầy đau đớn nhưng cũng ngập tràn khoái cảm.
Tim Thuận đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhẹ nhàng tiến gần đến khe hở của cánh cửa tre đan đang khép hờ, nín thở ghé mắt nhìn vào bên trong.
Bên trong chòi, bóng tối lờ mờ bao phủ. Nhàn đã cởi bỏ chiếc áo bà ba xanh đọt chuối sũng nước quăng dưới đất bùn. Trên người cô giờ chỉ còn độc chiếc quần lót mỏng màu cháo lòng dính chặt vào làn da rám nắng do nước mưa thấm đẫm. Nhàn nằm ngửa trên chiếc sạp tre, hai chân dang rộng, co gối lên tạo thành một tư thế vô cùng khêu gợi, phơi bày trọn vẹn phần đùi trong trắng ngần và vùng nhạy cảm nhất trước mắt Thuận.
Bàn tay trái của Nhàn ôm chặt lấy bầu ngực tròn lằn, đầy đặn của mình. Cô bóp mạnh, kéo núm vú đã săn cứng lại vì lạnh và vì sự kích thích tột độ đang dâng trào. Gương mặt Nhàn ngửa ra sau, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi mỏng hé mở phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng hòa vào tiếng mưa gầm rú trên mái lá. Bàn tay phải của cô luồn sâu vào trong chiếc quần lót ướt át. Ngón tay Nhàn thọc sâu vào lồn, liên tục miết mạnh lên hạt đậu nhỏ nhạy cảm rồi lại cắm sâu vào lỗ âm đạo ẩm ướt.
Thuận nhìn thấy rõ ràng phần đùi trong của chị đang run rẩy kịch liệt. Nước lồn chảy ra theo ngón tay cô, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của khe cửa. Nhàn tự thỏa mãn trong sự cô độc tột cùng của rừng sâu. Mỗi lần cô thọc ngón tay vào lồn, tiếng nước nhóp nhép phát ra nhỏ xíu nhưng lại đập vào tai Thuận dữ dội như sấm sét giữa đêm giông. Lồn của Nhàn khép mở theo từng nhịp tay, hai mép lồn hồng hào đẫm nước co bóp lấy ngón tay thon dài của cô. Cảnh tượng trần trụi và đồi trụy đó khiến đầu óc Thuận như nổ tung.
Thuận đứng chết lặng bên ngoài, hơi thở dồn nén đến nghẹn lại ở cổ họng. Đôi mắt cậu căng ra, dán chặt vào khe hở nhỏ hẹp của cánh cửa tre đan. Cậu không thể nhúc nhích, thậm chí không dám chớp mắt vì sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của cảnh tượng đang diễn ra bên trong. Qua khe cửa, cậu thấy rất rõ từng thớ thịt trên đùi Nhàn giật nảy lên mỗi khi ngón tay cô đâm sâu vào âm đạo. Những ngón tay thon dài của Nhàn di chuyển liên tục, lúc thì miết vòng tròn quanh hạt đậu nhỏ, lúc lại thọc lút vào sâu bên trong lồn. Tiếng nước lồn nhóp nhép, nhớp nháp vang lên đều đặn, kích thích thính giác của Thuận đến mức tối đa.
Cái lạnh buốt của nước mưa bám trên da thịt Thuận dường như biến mất hoàn toàn, thay vào đó là luồng nhiệt lượng nóng bỏng chạy dọc từ sống lưng xuống thẳng bụng dưới. Chiếc cu của cậu dưới lớp quần đùi ướt sũng đã cương cứng đến mức cực hạn, đau nhức vô cùng. Đầu cu cọ xát vào lớp vải thô ráp ẩm ướt tạo nên một cảm giác ngứa ngáy khó chịu nhưng cũng đầy phấn khích. Cậu đưa tay xuống dưới, bóp chặt lấy gốc cu của mình qua lớp quần đùi, cố ngăn không cho mình lao thẳng vào chòi ôm chầm lấy chị gái.
Bên trong chòi, tiếng rên rỉ của Nhàn ngày càng dồn dập hơn. Gương mặt cô đỏ bừng, những giọt mồ hôi hòa quyện với nước mưa chảy dọc từ trán xuống cổ, đọng lại trên xương quai xanh rồi chảy dài xuống bầu ngực đang bị bàn tay trái bóp đến biến dạng. Núm vú của Nhàn thâm sẫm, dựng đứng lên kiêu hãnh. Cô khẽ cong người lên khỏi sạp tre, hai bắp đùi trắng ngần run rẩy kịch liệt. Bàn tay phải của cô di chuyển nhanh hơn, những ngón tay cắm ngập vào lồn liên tục thọc ra thụt vào. Tiếng nước nhóp nhép vang lên lách nhách hòa cùng tiếng mưa rơi rầm rập trên mái lá tạo nên một thứ âm thanh gợi dục đến điên cuồng.
“Ưm... Thuận... Thuận ơi...”
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào, khẽ gọi tên cậu phát ra từ đôi môi mỏng của Nhàn khiến Thuận như bị điện giật. Cậu không thể tin vào tai mình. Chị gái đang gọi tên cậu trong lúc tự thỏa mãn. Sự kích thích tột độ này khiến Thuận không thể kiềm chế được nữa. Cậu ghì chặt chiếc cu đang nóng ran của mình, hơi thở dồn dập phả ra ngoài kẽ cửa. Cậu thấy Nhàn giật mạnh người một cái, hai chân cô co rúm lại rồi duỗi thẳng ra, toàn thân run rẩy dữ dội. Bàn tay phải rút ra khỏi chiếc quần lót, đẫm nước lồn bóng loáng dưới ánh sáng mờ ảo. Cô nằm vật ra sạp tre, thở hổn hển, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy thỏa mãn.
Thuận lùi lại một bước, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cậu vội vàng quay người đi ra phía bể nước mưa bên hông chòi, vục một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu để làm dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt cơ thể. Cậu cố gắng hít thở thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại trước khi Nhàn nhận ra sự hiện diện của cậu.
Cơn mưa rào ngoài trời bắt đầu ngớt dần, chỉ còn những hạt mưa lây rây bay trong gió chiều. Bầu trời tối sầm lại nhanh chóng, những đám mây đen kịt đã nhuốt trọn chút ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Hai chị em phải chèo xuồng ba lá trở về nhà trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn rừng tràm.
Họ bước xuống xuồng trong sự im lặng ngột ngạt. Quần áo của cả hai đều ướt nhẹp dán chặt vào da thịt do cơn mưa tạt trước đó. Nhàn mặc lại chiếc áo bà ba xanh đọt chuối ướt sũng nhưng cô không cài hết cúc áo, để lộ ra khoảng da thịt trắng ngần ở cổ và khe ngực đầy đặn lấp ló. Lớp vải mỏng dính sát vào hai bầu vú căng tròn, làm nổi bật lên hai núm vú thâm sẫm vẫn còn hơi săn cứng sau cơn tự thỏa mãn lúc nãy. Cô ngồi ở phía mũi xuồng, quay lưng về phía Thuận, hai tay cầm hai mái chèo phụ.
Thuận đứng ở phía sau lái, đôi chân trần miết chặt vào thanh giằng gỗ của xuồng để giữ thăng bằng. Cậu cầm chiếc sào dài đẩy xuồng đi trên dòng nước rạch đục ngầu phèn. Cơn mưa lạnh không thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng trong lòng cậu. Mỗi nhịp đẩy sào, thân người Thuận lại rướn về phía trước, hướng thẳng về phía bóng lưng của chị gái. Đầu óc cậu vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh Nhàn nằm ngửa trên sạp tre, ngón tay cắm ngập vào lồn đầy nước và tiếng rên rỉ gọi tên cậu.
Sự kích thích dữ dội đó khiến chiếc cu của Thuận lại cương cứng cực hạn. Dưới lớp quần đùi thô ráp ướt đẫm nước rạch dán chặt vào đùi, chiếc cu to lớn, thô bạo dựng ngược lên, đẩy cong lớp vải tạo thành một khúc lồi vô cùng lộ liễu và thô bạo. Nó căng cứng đến mức đau nhức, đầu cu cọ xát vào lớp vải quần đùi ẩm ướt tạo ra một cảm giác nhột nhạt kích thích điên cuồng. Thuận không thể giấu đi sự kích thích này, lớp vải ướt nhẹp bám sát vào da thịt đã phơi bày trọn vẹn hình dáng của hạ bộ cậu.
Chiếc xuồng ba lá lướt đi chậm rãi trên mặt rạch hẹp. Hai bên bờ tràm nước ken đặc, gió thổi xào xạc qua những tán lá mục nát. Bầu không khí giữa hai người căng thẳng đến mức chỉ có tiếng nước vỗ vào be xuồng sột soạt.
Bất ngờ, con xuồng vấp phải một cội rễ tràm chìm dưới nước, chao đảo mạnh sang một bên. Nhàn giật mình, theo bản năng quay đầu lại phía sau để nhắc nhở em trai:
“Coi chừng rễ tràm nha Thuận, coi chừng lật xuồng...”
Lời nói của Nhàn bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Ánh mắt cô hạ xuống và bắt gặp ngay chiếc cu to lớn của Thuận đang dựng ngược lên dưới lớp quần đùi ướt sũng dính chặt vào đùi cậu. Khúc lồi to lớn, thô bạo hướng thẳng về phía cô, nổi bật lên dưới ánh hoàng hôn xám xịt của rừng tràm.
Cả hai người đông cứng lại tại chỗ. Chiếc xuồng ba lá trôi tự do trên mặt rạch, chỉ còn tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn xuồng.
Nhàn không quay mặt đi ngay. Đôi mắt cô mở to, dán chặt vào hạ bộ đang cương cứng của em trai trong vài giây dài đằng đẵng. Gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên dưới ánh chiều tà, đôi môi mỏng khẽ mím lại, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo bà ba ướt sũng không cài hết cúc. Cô nhận ra sự kích thích lộ liễu của Thuận, và cô biết rõ nguyên nhân của sự kích thích đó là gì.
Thuận đứng chết lặng trên khoang xuồng, hai tay nắm chặt lấy cây sào gỗ tràm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không thể né tránh, cũng không thể che giấu chiếc cu đang dựng đứng của mình. Cậu nhìn thẳng vào mắt chị gái, hơi thở dồn dập phả ra trong làn sương mù chiều tối lạnh buốt.
Bầu không khí im lặng ngột ngạt bao trùm lấy hai chị em. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn xuồng nghe rõ mồn một. Sương mù chiều tối bắt đầu buông xuống mặt rạch lạnh buốt, nhưng hơi nóng giữa hai người lại ngột ngạt đến cực điểm.
Nhàn nhìn thẳng vào mắt Thuận, khẽ hỏi bằng giọng run rẩy:
“Em nhìn chị kiểu gì vậy Thuận?”
Thuận không trả lời. Cậu chỉ im lặng nhìn sâu vào mắt chị, ánh mắt đầy dục vọng cấm đoán và đê hèn ngầm xác nhận tất cả những gì cậu đã chứng kiến trong chòi tạm, cũng như khao khát thể xác điên cuồng đang thiêu đốt cơ thể cậu lúc này.