Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Sương sớm Miệt Thứ 11 còn chưa tan hết trên những ngọn dừa nước dọc hai bên bờ kênh thì chiếc xuồng ba lá của vợ chồng Lộc đã rời bến. Nước ròng đang rút, để lộ ra những bãi bùn xám xịt bốc lên mùi sình non nồng hăng đặc trưng của vùng sông nước phèn chua. Lộc gác một chân lên mạn xuồng, hai tay nắm chặt cây sào tre, dùng sức đẩy mạnh xuống lòng bùn để lách mũi xuồng qua một khúc quanh hẹp dẫn sâu vào rẫy khóm. 

Ở khoang giữa, Mai ngồi khom người trên một tấm ván gỗ nhỏ, hai tay ôm khít chiếc nón lá trước ngực. Gió sớm lướt qua mặt nước làm những sợi tóc mai của cô bay lòa xòa trước trán. Cô đưa mắt nhìn trộm tấm lưng trần đẫm mồ hôi của chồng phía trước. Dư âm của buổi trưa hôm qua trên chiếc võng tre hiên nhà vẫn còn như một luồng điện nhẹ chạy râm ran dưới da thịt. Lúc đó, nếu không có tiếng kêu của bà Năm hàng xóm bên kia sông, thì lồn cô đã bị dương vật của Lộc đâm nát trên chiếc võng tre đó rồi. Nghĩ tới cảnh mình vội vàng kéo chiếc quần satin đen che đi vùng lồn đẫm nước dâm rồi lí nhí chào bà Năm, mặt Mai lại nóng ran lên, gò má ửng hồng như thoa phấn.

Hôm nay đi rẫy phát cỏ khóm, Mai không mặc chiếc áo bà ba mỡ gà mỏng manh hay quần satin đen bóng lộn như hôm qua nữa. Cô mặc chiếc áo bà ba cũ màu xanh vỏ đậu đã sờn rách ở hai bên vai, bên dưới phối với chiếc quần vải thô màu xám sậm, chất vải dày và thô ráp để chống lại những bọng gai sắc nhọn của lá khóm. Bộ đồ dẫu rộng rãi nhưng khi gió sông thổi ngược chiều, lớp vải xanh vỏ đậu lại dán chặt vào khuôn ngực tròn trịa, phập phồng, phác họa nên những đường cong rõ mồn một của cơ thể người đàn bà mới lớn đầy sức sống. 

Lộc đứng ở phía sau đẩy sào xuồng, mỗi lần cúi người lấy đà lại nhìn thấy vòng mông căng tròn của vợ nhấp nhô theo nhịp xuồng lắc lư. Lòng anh ngứa ngáy khó tả, dương vật nằm trong chiếc quần tây cụt ống thô ráp đã bắt đầu có dấu hiệu rục rịch, căng cứng lên chống vào lớp vải thô. Để xua đi sự bối rối, Lộc khàn giọng hỏi:

“Hồi sáng bước xuống xuồng có mệt lắm không em? Anh thấy em đi hơi gượng chân.”

Mai ngoảnh mặt lại, lườn chồng một cái sắc lẹm nhưng đôi môi hồng lại khẽ cong lên thành một nụ cười tinh nghịch:

“Tại ai mà em đi gượng chân chứ? Trưa hôm qua làm người ta hú hồn hú vía, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn hà. Anh lỳ quá trời lỳ, lỡ bà Năm bước vô buồng thấy hết trơn rồi sao?”

Lộc cười hiền lành, bắp tay săn chắc nổi lên những đường gân mạnh mẽ khi anh tì vai đẩy sào tránh một khúc gỗ mục trôi sông:

“Thì tại vợ anh đẹp quá chịu sao nổi. Với lại ở nhà chật chội, ba mẹ với thằng út cứ ra vô hoài, có mấy khi được rảnh rang như trưa hôm qua đâu.”

“Hứ, khéo miệng quá hà,” Mai quay đi, nhưng bàn tay vẫn mân mê vành nón lá, lòng nghĩ đến sự mạnh mẽ của chồng lúc ôm chặt lấy hông cô trên chiếc võng tre. Sự khao khát thể xác âm ỉ từ đêm động phòng cho đến nay vẫn chưa được thỏa mãn hoàn toàn. Ngôi nhà lá ba gian vách mỏng như tờ giấy lúc nào cũng đầy tiếng ho của ba chồng, tiếng chổi quét sân của mẹ chồng khiến những đêm ân ái của họ luôn phải diễn ra trong sự kìm nén, im lặng đến ngột ngạt. Họ thèm một không gian riêng tư, nơi họ có thể tự do la hét, tự do va chạm mà không sợ bất kỳ ai nghe thấy.

Xuồng rẽ vào một con kinh nhỏ hơn, hai bên bờ cỏ lác mọc um tùm cọ vào mạn xuồng sột soạt. Nắng bắt đầu lên cao, dát một lớp vàng óng ánh nhưng hầm hập xuống dòng nước đỏ quạch phù sa. Cái nóng của miền Tây bắt đầu lộ rõ sự khắc nghiệt. Mồ hôi trên trán Lộc nhỏ xuống mặt xuồng thành từng vệt sẫm màu. Mai cúi người lấy chiếc gáo dừa múc nước sông dội nhẹ lên hai bàn chân để tìm chút mát mẻ, ống quần vải thô xám sậm bị ướt nước dính bết vào bắp chân trắng nõn nà.

Đến rẫy khóm, Lộc cột xuồng vào một gốc tràm già sát mé nước rồi đỡ Mai lên bờ. Đất phèn khô cằn nứt nẻ dưới chân như những vết rạn chân chim. Rẫy khóm rộng mênh mông, những hàng khóm thẳng tắp kéo dài tận bìa rừng tràm, lá khóm dài và nhọn hoắt như những lưỡi kiếm nhỏ chĩa thẳng lên trời, rìa lá đầy những chiếc gai nhỏ li ti sắc lẹm. 

Cả hai bắt đầu buổi lao động dưới cái nắng cháy da cháy thịt. Lộc cầm cây dao phảng lớn, đi trước phát quang những bụi cỏ lác, cỏ gấu mọc xen kẽ giữa các gốc khóm. Bờ vai rộng rám nắng của anh cử động nhịp nhàng theo từng nhịp phảng phát cỏ, những giọt mồ hôi chảy dọc theo rãnh lưng săn chắc, ướt đẫm cả chiếc áo thun ba lỗ bạc màu dính đầy phèn chua. Mai đi sau dọn dẹp cỏ khô, dùng chiếc cào tre gom cỏ thành từng đống nhỏ để phơi khô rồi đốt. 

Công việc làm rẫy khóm cực nhọc vô cùng. Những bẹ lá khóm sắc lẻm thi thoảng lại quệt qua da thịt, gai khóm đâm xuyên qua lớp quần vải dày của Mai, để lại những vết xước đỏ ửng ngứa rát trên đùi và bắp chân. Mỗi lần cúi người ôm cỏ, chiếc áo bà ba xanh vỏ đậu đẫm mồ hôi của Mai lại dính chặt vào lưng và ngực. Hai bầu vú tròn trịa dưới lớp vải mỏng bị cọ xát liên tục với thớ vải thô ráp trở nên nhạy cảm, hai đầu vú cương cứng lên thành hai hạt nhỏ lồi rõ ra ngoài. Lộc thỉnh thoảng dừng tay phảng, đưa tay quẹt mồ hôi trên trán rồi ngoảnh lại nhìn vợ. Hình ảnh bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở dốc của Mai cùng vòng mông tròn căng hướng về phía mình khi cô cúi người cào cỏ làm dương vật của Lộc cứng ngắc dưới lớp quần cụt. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, không phải chỉ vì khát nước mà vì ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy hầm hập trong người.

“Nắng vầy chắc trưa nay cháy da quá anh Lộc ơi,” Mai đứng thẳng người dậy, đưa tay quẹt giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống cằm, ngoảnh đầu lại nhìn chồng cười nhẹ. Đôi môi hồng tự nhiên hơi mở ra thở dốc, để lộ hàm răng trắng đều đặn. Cổ áo bà ba của cô trễ xuống vì ướt mồ hôi, để lộ nốt ruồi duyên nhỏ ngay dưới xương quai xanh bên trái và làn da trắng ngần loang lổ vài vệt phèn xám.

“Ráng chút xíu em, tới đám khóm đằng kia có căn chòi mát lắm. Vô đó nghỉ trưa ăn cơm nắm,” Lộc nói, giọng anh trầm xuống và khàn đi. Ánh mắt anh không rời khỏi nốt ruồi duyên trên ngực vợ. Sự thèm khát từ buổi trưa hôm qua vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản, giờ gặp cái nóng hầm hập của đất trời và hình ảnh hoang dại của vợ lại như được tiếp thêm dầu.

Đến giữa trưa, cái nắng đổ xuống như trút lửa, nung nóng đất phèn đến mức bốc lên mùi đất khô khốc trộn lẫn với mùi phèn chua nồng đượm. Cả hai mệt nhoài, người đẫm mồ hôi và bụi đất phèn xám xịt. Lộc nắm tay Mai dẫn vào căn chòi lá tạm bợ nằm trơ trọi giữa rẫy khóm. Căn chòi dựng bằng mấy thân cây tràm khẳng khiu, mái lợp bằng lá dừa nước khô đã mục vài chỗ, để những vệt nắng trưa xiên qua kẽ lá chiếu thẳng xuống nền đất nện. Bên trong chòi chỉ có một chiếc bàn tre cũ kỹ đặt ở góc và vài chiếc đòn dông bằng gỗ tràm chịu lực. Xung quanh vắng lặng đến tịch mịch, chỉ có tiếng lá khóm xào xạc cọ vào nhau theo cơn gió nóng và tiếng ve kêu ran rát từ rừng tràm phía xa vọng lại.

Mai bước vào chòi, cởi chiếc nón lá quạt lấy quạt để. Hơi nóng trong chòi hầm hập làm gò má cô ửng hồng. Cô đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc ướt đẫm bết vào trán và hai bên má, vô tình làm lộ ra chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần lấm tấm mồ hôi. Lộc đứng bên cạnh, nhìn ngắm thân hình vợ đang phập phồng thở dốc dưới chiếc áo bà ba xanh vỏ đậu dính bết vào ngực cô, làm nổi rõ hai đầu vú tròn trịa đang cương cứng. 

Lộc bước tới từ phía sau, vòng hai cánh tay rám nắng ôm ghì lấy eo Mai. Mai giật mình nhẹ, nhưng nhanh chóng ngả đầu vào lồng ngực vững chãi của chồng, cảm nhận hơi ấm nồng nàn từ lồng ngực anh tỏa ra.

“Người em đầy mồ hôi bụi đất không hà, hôi rình hà anh,” Mai khẽ thầm thì, giọng nói có chút run rẩy nhưng hai tay đã đan lấy tay anh trước bụng, ngón tay cô miết nhẹ lên những vết chai sần trên tay chồng.

“Anh cũng vậy mà. Thơm lắm,” Lộc kề môi sát vành tai Mai, phả hơi thở nóng hổi vào làn da nhạy cảm của cô rồi hôn miết dọc xuống gáy. Mùi mồ hôi nồng nàn của dân lao động trộn lẫn với mùi da thịt thanh xuân của vợ kích thích mọi giác quan của Lộc. Anh xoay người Mai lại, ghì chặt cô vào lòng và đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cô. Đầu lưỡi anh luồn vào, quấn lấy lưỡi cô, mút mát mật ngọt ẩm ướt trong khoang miệng. Mai rên khẽ, hai tay ôm lấy cổ chồng, ghì chặt anh vào cơ thể mình, ngực cô áp sát vào lồng ngực trần của anh.

Lộc không thể kiềm chế được nữa. Anh đẩy Mai tựa lưng vào chiếc cột tràm chịu lực của căn chòi. Đôi bàn tay thô ráp dính đầy bụi đất rẫy của anh luồn xuống dưới vạt áo bà ba xanh vỏ đậu, chạm vào làn da mịn màng, nóng bỏng ở thắt lưng cô rồi trượt dần xuống. Lộc nhanh chóng cởi từng chiếc nút áo bà ba của Mai, để lộ hai bầu ngực trắng nõn nà, căng tròn đầy đặn. Hai hạt nhũ hoa đỏ hồng nhô cao, run rẩy dưới làn gió nóng xiên qua khe chòi. Lộc cúi đầu xuống, ngậm chặt lấy một bên ngực của Mai, bú mút ngấu nghiến như một đứa trẻ khát sữa. Đầu lưỡi anh liên tục rê xung quanh quầng vú rồi dùng răng cắn nhẹ vào đầu vú khiến Mai oằn người rên rỉ, hai tay cô đan chặt vào mái tóc đen rối của anh.

“Á... anh Lộc... nhẹ thôi anh... đau em...” Mai thút thít, nhưng cơ thể cô lại càng ưỡn ra phía trước để dâng hiến đôi gò bồng đảo cho miệng chồng. Lộc đổi sang bên ngực còn lại, tay kia bóp mạnh bầu ngực mềm mại bên này, nắn bóp đến mức làn da trắng nõn nổi lên những vết hằn đỏ của ngón tay anh.

Bàn tay Lộc di chuyển xuống cạp chiếc quần vải thô dày của Mai, dứt khoát kéo tuột nó cùng chiếc quần lót mỏng xuống tận đầu gối. Cặp mông tròn trịa, trắng nõn của Mai lộ ra hoàn toàn dưới ánh sáng ban ngày xiên qua mái lá. Bên trên cặp mông lấm lem vài vệt bụi đất xám phèn càng làm nổi bật sự đối lập hoang dã và gợi tình. Lộc thở dốc, cúi xuống hôn ngấu nghiến lên hai bầu mông đầy đặn, cắn nhẹ vào làn da mềm mại làm Mai oằn người, hai tay bám chặt vào cột chòi để giữ thăng bằng.

Dưới khe mông tròn trịa, lồn Mai đã ướt đẫm. Hai cánh môi lồn hồng hào, mọng nước đang hé mở, tiết ra những dòng nước dâm ẩm ướt chảy dài xuống đùi. Lộc quỳ một gối xuống đất, đưa mặt sát vào lồn cô. Mùi mật ngọt ấm áp trộn lẫn với mùi phèn chua của rẫy khóm bốc lên kích thích anh tột độ. Lộc đưa lưỡi ra, liếm một đường dài từ hậu môn ngược lên tận hạt đậy của lồn Mai.

“Ưm... anh Lộc... đừng liếm ở đó... dơ lắm...” Mai hét khẽ, hai chân cô bủn rủn, đầu gối khuỵu xuống nhưng Lộc đã dùng hai tay giữ chặt lấy đùi cô. Lưỡi Lộc luồn lách vào giữa hai khe môi lồn, liếm láp hết những dòng nước dâm đang tuôn chảy. Anh mút mát phần hạt đậy nhạy cảm của cô, khiến Mai sướng run người, lồn cô giật liên hồi, không ngừng tiết thêm nước dâm ướt đẫm cả cằm và môi Lộc.

Lộc đứng bật dậy, kéo chiếc quần cụt ống của mình xuống, giải phóng dương vật đã cương cứng, gân guốc và nóng bỏng. Dương vật của anh to tròn, đầu dương vật đỏ ửng nổi đầy những đường gân xanh chạy dọc thân. Lộc cọ xát đầu dương vật của mình vào mép lồn ướt át của Mai, khiến cô rên rỉ thành tiếng.

“Anh Lộc... nhỡ có ai đi rẫy ngang qua thì sao...” Mai thầm thì trong hơi thở đứt quãng, đôi mắt mơ màng nhưng đầy vẻ lo sợ lẫn phấn khích. Rẫy khóm tuy vắng nhưng thỉnh thoảng vẫn có người đi thăm câu hay phát cỏ ở những đám đất lân cận.

“Không có ai đâu em, giờ này họ nghỉ trưa hết rồi,” Lộc khàn giọng nói. Anh nâng một chân của Mai lên, gác đùi cô lên hông mình. 

Ở tư thế đứng tựa vào cột chòi đầy chông chênh này, Lộc dùng một tay tách hai mép lồn Mai ra, lộ rõ cái lỗ lồn nhỏ khít đang co bóp hồng hào, rồi dứt khoát thúc mạnh dương vật vào sâu trong lồn cô.

“A... đau... anh Lộc...” Mai hét khẽ, đầu ngửa ra sau, tóc tai xõa tung trên chiếc cột gỗ tràm thô nhám. Lồn cô quá chật và nóng ấm, ôm khít lấy toàn bộ chiều dài dương vật gân guốc của Lộc. Cảm giác da thịt cọ xát trực tiếp, dính đầy mồ hôi mặn chát tạo nên một thứ khoái cảm hoang dại chưa từng có. 

Lộc bắt đầu di chuyển hông dồn dập. Mỗi cú thúc của anh đều mạnh mẽ và sâu hoắm, đi hết chiều dài dương vật vào tận cùng lồn cô. Chiếc cột tràm của căn chòi lá rung lên bần bật theo từng nhịp thúc, mái dừa nước phía trên rơi rụng vài cọng lá khô. Mai cắn chặt môi, cố kìm nén tiếng rên rỉ nhưng mỗi khi Lộc thúc mạnh, cô lại không tự chủ được mà phát ra những tiếng kêu rầm rì thỏa mãn trong cổ họng. Sự sợ hãi bị phát hiện giữa ban ngày ban mặt không làm họ chùn bước, ngược lại càng kích thích huyết quản chạy rần rần. 

Mồ hôi từ trán Lộc nhỏ xuống mặt Mai, hòa cùng những giọt mồ hôi mịn màng trên cổ và ngực cô. Lộc thúc mạnh liên hồi, tiếng va chạm da thịt giữa hông anh và mông cô phát ra âm thanh bạch bạch đầy kích thích. Mai nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt vào bờ vai săn chắc của chồng, cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt bên trong lồn mình đang bị kéo căng và lấp đầy bởi cây dương vật nóng hổi. Sự thèm khát dồn nén suốt bao đêm chung nhà giờ đây vỡ òa ra giữa không gian rẫy khóm hoang vu. 

Nếm trải khoái cảm cuồng nhiệt một lúc, Lộc rút dương vật ra khỏi lồn Mai, kéo theo một sợi chỉ dâm dịch óng ánh dưới nắng trưa. Anh bế bổng cô lên, di chuyển đến chiếc bàn tre cũ kỹ đặt ở góc chòi. Lộc đặt Mai nằm ngửa trên mặt bàn thô ráp. Lưng cô tiếp xúc với những thanh tre mát lạnh nhưng đầy gai góc, tạo nên sự kích thích kép lên da thịt. Lộc nhấc hai chân cô lên, gác thẳng lên hai vai mình theo tư thế vắt chân. Ở tư thế này, lồn Mai hoàn toàn phơi bày, mở rộng tối đa và hướng thẳng lên trên, lộ rõ môi lồn hồng hào ướt át đang phập phồng co bóp.

“Anh Lộc... tư thế này... sâu quá...” Mai thảng thốt, hai tay bám chặt vào mép bàn tre để giữ thăng bằng.

Lộc không nói gì, đôi mắt vẩn đục vì tình dục dán chặt vào lỗ lồn đang tuôn nước của vợ. Anh căn chỉnh quy đầu rồi dồn lực chèn mạnh dương vật vào sâu tận đáy lồn cô. 

“Á!” Mai ré lên một tiếng nhỏ, cả người uốn cong như một cánh cung. Dương vật thọc sâu đến mức chạm vào cổ tử cung của cô, đem lại một luồng khoái cảm sắc bén chạy dọc sống lưng. 

Lộc bắt đầu giã hông liên tục. Chiếc bàn tre cũ kĩ kêu lên những tiếng cọt kẹt, rung lắc dữ dội theo từng cú đẩy hung hãn của anh. Đầu vú Mai đung đưa, làn da trắng ngần nhễ nhại mồ hôi và vương vài hạt bụi phèn xám xịt càng làm cho cảnh tượng thêm phần hoang dại. Lộc vừa dập hông vừa cúi người xuống ngậm lấy hạt đậy lồn đã sưng đỏ của vợ, dùng lưỡi vê mạnh. Sự kích thích kép từ cả bên trong lẫn bên ngoài khiến Mai không chịu nổi, lồn cô co thắt liên tục kẹp chặt lấy dương vật của Lộc. 

Để tăng thêm sự kích thích, Lộc bảo Mai xoay người lại. Anh kéo cô ngồi quỳ trên bàn tre, hai tay chống xuống mặt bàn, vòng mông tròn trịa vểnh cao về phía sau. Từ tư thế từ phía sau này, Lộc ôm lấy hông cô, ấn mạnh dương vật từ phía sau vào sâu trong lồn. Nhịp thúc của anh lúc này càng thêm điên cuồng và nặng nề hơn. Mỗi lần dương vật cắm vào, Mai lại rúm người, tiếng rên rỉ ríu rít bật ra khỏi bờ môi hồng. Hai bầu ngực cô lắc lư theo nhịp hông của chồng, mông cô chịu những cú va đập chan chát từ bụng dưới của Lộc đến mức ửng hồng lên. 

“Mạnh nữa... anh Lộc... đâm chết em đi...” Mai mê sảng thì thầm, sự e thẹn thường ngày đã hoàn toàn biến mất dưới sự dẫn dắt của nhục dục dâng trào.

Lộc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Tần suất thúc hông của anh nhanh đến mức chóng mặt, nước dâm chảy ra từ lồn Mai tạo thành những bọt trắng nhỏ dọc theo thân dương vật của anh. Anh cúi người ép sát lưng mình vào lưng cô, hai tay vòng qua nách ôm chặt lấy hai bầu vú đang nảy lên của vợ, dồn hết sức lực cuối cùng thúc mạnh liên tiếp mười mấy cái thật sâu. 

Lồn Mai co giật kịch liệt, phun ra những luồng nước dâm ấm nóng. Cùng lúc đó, Lộc rống lên một tiếng trầm đục, dương vật giật mạnh rồi bắn từng luồng tinh dịch đặc nóng vào tận sâu trong âm đạo của cô. Cả hai đổ ập xuống chiếc bàn tre, hơi thở hổn hển hòa vào nhau trong không khí hầm hập của buổi trưa Miệt Thứ. Dương vật của Lộc vẫn cắm chặt trong lồn Mai, tận hưởng sự co bóp nhẹ nhàng từ các thớ cơ ấm áp của vợ.

Đột nhiên, từ phía con kinh nhỏ ngoài chòi vang lên tiếng tạch tạch đều đặn của máy xuồng. Tiếng máy nhỏ dần rồi tắt hẳn, báo hiệu có người vừa ghé vào khúc quanh gần đó để nghỉ trưa hoặc thăm câu. 

Mai giật mình, hoảng hốt đẩy Lộc ra:

“Chết rồi anh Lộc! Có tiếng máy xuồng gần đây kìa, mau mặc đồ vô!”

Cơn phê pha lập tức bay biến, nhường chỗ cho sự cuống cuồng vội vã. Mai vội vàng trượt xuống khỏi bàn tre, hai chân run rẩy suýt ngã quỵ vì mỏi và tê rần. Cô vớ lấy chiếc áo bà ba xanh vỏ đậu dính đầy mồ hôi và bụi đất tròng vội vào người, đôi bàn tay run run cài nhanh những chiếc nút áo. Chiếc quần vải thô xám sậm được kéo lên vội vã, che giấu đi vùng lồn đang đọng đầy hỗn hợp tinh dịch và nước dâm chưa kịp lau sạch. 

Lộc cũng nhanh chóng kéo chiếc quần cụt lên, thắt chặt dây thun quần rồi dùng chiếc khăn rằn vắt trên cột chòi lau qua loa những vệt mồ hôi và bụi phèn trên ngực. Anh nhanh tay dọn dẹp hai nắm cơm nếp bọc lá chuối cùng bình nước mưa đặt trên bàn tre để xóa đi dấu vết hỗn loạn vừa rồi.

Khi tiếng bước chân người đi rẫy xào xạc trên đống lá khóm khô ngoài xa truyền đến, hai vợ chồng đã chỉnh đốn xong trang phục, ngồi ngay ngắn trên đòn dông gỗ tràm giả vờ ăn cơm nắm. Mai đưa tay vuốt lại những lọn tóc rối bời dính bết vào má, ngoảnh đầu nhìn Lộc. Thấy mặt chồng vẫn còn đỏ lựng và hơi thở chưa hoàn toàn ổn định, cô không nhịn được liền che miệng cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch và thỏa mãn. Nụ cười ấy không còn vẻ thẹn thùng e lệ của một cô dâu mới về nhà chồng, mà ngập tràn sự táo bạo, hứa hẹn những cuộc vụng trộm tiếp theo trên sông nước Miệt Thứ.