Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Chiếc xuồng ba lá lách qua khúc quanh cuối cùng của con kinh nhỏ, mũi xuồng đâm nhẹ vào bến đất bùn trước nhà. Mai bước lên trước. Hai bắp đùi cô vẫn còn bủn rủn sau cuộc mây mưa chớp nhoáng đầy táo bạo nơi chòi rẫy lúc ban trưa. Mỗi bước đi trên nền đất sét nhão trơn trượt khiến cô phải bấm ngón chân thật chặt, cố giấu đi sự run rẩy đang chạy dọc cơ thể. 

Lộc buộc dây xuồng vào chiếc cọc tre đóng sát mép nước, ngẩng đầu nhìn vợ rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Đôi mắt anh vẫn còn vương nét hoang dại của buổi trưa, khi anh ép sát cô vào cột chòi khóm. Mai lườm chồng, má ửng hồng dưới ánh nắng chiều đang nhạt dần. Cơn khát thèm thể xác lúc trưa bị tiếng máy xuồng của người đi câu cắt ngang đột ngột, để lại trong lòng cả hai một nỗi bứt rứt chưa yên. Sự khao khát ấy như dòng nước ngầm âm thầm chảy xiết dưới lòng đất phèn, chỉ chờ cơ hội để phun trào.

Họ bước vào gian nhà lá ba gian xiêu vẹo. Mùi khói bếp hăng hăng xộc thẳng vào mũi, quyện cùng mùi sình non và mùi lá dừa nước mục rã. Bà má chồng đang ngồi chồm hổm cạnh bếp lò, củi đước cháy nổ lách tách. Khói mù mịt phủ lên những kèo tre đen bóng hắc ín, tạo nên một không gian mờ ảo và ngột ngạt. Thấy hai đứa về, bà ngẩng lên càm ràm, tay vẫn không ngừng cời đống than đỏ rực:

"Tụi bây đi làm rẫy gì mà tới sập tối mới mò đầu về? Thắm nó nấu xong nồi cơm rồi kìa, vô tắm rửa rồi dọn ra ăn mau đi. Trễ tràng hoài, lát nữa tối hù tối mịt rồi làm sao mà dọn dẹp."

Bé Thắm, đứa em chồng mười bốn tuổi, đang lom khom bưng rổ rau muống luộc đặt lên bàn tre. Nó nhìn anh chị rồi cười toe toét, đôi mắt lém lỉnh nheo lại:

"Anh Hai với chị Hai trốn nắng ở chòi khóm hay sao mà tóc tai dính đầy lá khô kìa. Con thấy chị Hai đi đứng cũng là lạ nữa nghen."

Mai giật mình, vội đưa tay vuốt tóc. Một mảnh lá khóm khô vụn rơi xuống vai áo. Mặt cô nóng ran, vội cúi đầu đi thẳng ra sau sàn lạt để tránh ánh mắt dò xét của má chồng và cái nhìn trêu chọc của đứa em. 

Cô vớ lấy chiếc gáo dừa bên lu nước mưa lớn, múc từng gáo nước dội ào lên người. Dòng nước mát lạnh làm cô rùng mình, rửa sạch đi những vệt mồ hôi trộn lẫn bụi phèn và cả mùi vị ẩm ướt của cuộc ân ái trưa nay vẫn còn vương trên đùi trong. Cô nghĩ đến cảnh tượng hoang dại lúc trưa, khi cô dạng chân ngồi trên bàn tre, để Lộc thúc mạnh từ phía sau. Ý nghĩ đó làm nhịp tim cô đập nhanh hơn, khuôn ngực phập phồng dưới lớp da thịt mát rượi nước mưa. Cô luồn tay vào trong áo bà ba ướt sũng, khẽ mân mê đầu vú đang săn lại dưới dòng nước lạnh. Cảm giác thèm khát Lộc lại trỗi dậy, làm cho lồn cô khẽ thắt lại, rỉ ra một chút nước nhờn ấm nóng hòa vào dòng nước mưa trôi tuột xuống sàn gỗ. Cô đứng tựa lưng vào lu nước, thở dốc một hơi dài, cố xua đi những hình ảnh nóng bỏng đang làm đầu óc mình mụ mị.

Lộc cũng tắm rửa nhanh chóng ở mé bến sông. Khi hai vợ chồng ngồi vào mâm cơm dưới ánh đèn dầu leo lét, không khí gia đình đông đúc làm họ phải giữ khoảng cách. Ba chồng nhấm nháp ly rượu đế gừng, bàn chuyện giá khóm mùa này sụt giảm thê thảm do thương lái ép giá. Lộc vừa lùa chén cơm nguội với cá trê kho quéo, vừa lắng nghe lời chỉ bảo của ba, nhưng đôi mắt anh vẫn lén nhìn vợ dưới gầm bàn tre. 

Đôi chân thon dài của Mai trong chiếc quần bà ba đen thỉnh thoảng khẽ chạm vào bắp chân săn chắc của anh, tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng. Họ thèm khát nhau, nhưng vách lá mỏng manh của ngôi nhà đông người này là một bức tường vô hình ngăn cản mọi sự bộc phát. Lộc ăn vội vàng ba chén cơm, lòng cứ nghĩ về làn da trắng ngần của vợ dưới lớp áo bà ba màu đậu biếc ban chiều. Cứ mỗi lần Mai cúi người gắp thức ăn, cổ áo hơi trễ xuống để lộ một phần ngực trắng ngần, Lộc lại phải nuốt khan một cái, cổ họng nóng ran.

Mặt trời lặn khuất hẳn sau rặng dừa nước cũng là lúc cơn nước rong tháng Mười bắt đầu nhảy bờ. Thứ nước phù sa đỏ quạch, đặc quánh từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, nuốt chửng những bờ đắp thấp rồi tràn lút vào các vuông tôm dọc kinh Miệt Thứ. Vừa ăn xong chén cơm, bà má chồng đã đứng ngoài sàn lạt ngó nghiêng trời đất rồi quay đầu vào giục giã:

"Nước lên mau quá tụi bây ơi. Lộc à, dắt con Mai ra vuông canh lú mau lên, trễ một chút nước tràn bờ là tôm đi hết sạch à nghen. Đêm nay gió chướng thổi mạnh, coi chừng mấy cái cọc cắm lú bị nhổ lên đó. Nhớ đem theo cây đèn pin với cái mền ấm, ngoài đồng trống lạnh lắm đó."

Lộc nghe má giục liền quơ vội chiếc áo khoác lính cũ màu xanh đã bạc màu treo trên vách lá, tròng vào người rồi dắt chiếc xuồng ba lá cắm dưới bến sông. Mai cũng lật đật chạy vào buồng, thay bộ đồ bà ba mặc ở nhà bằng chiếc áo bà ba dày dặn màu nâu đất ấm áp hơn. Cô bước ra, đôi chân thon dài ẩn sau lớp quần satin đen bóng trơn nhẵn. Trên tay Mai ôm theo chiếc mền nỉ cũ kỹ màu xám tro, thứ đồ dùng mà ba cô mang về từ những ngày đi làm ngoài thị xã, giờ đã sờn chỉ nhưng vẫn giữ nhiệt tốt.

Hai vợ chồng bước xuống xuồng. Lộc đứng ở đằng lái, bắp chân săn chắc gồng lên giữ thăng bằng cho mũi xuồng chông chênh trên làn nước cuồn cuộn. Mai ngồi gọn ở khoang giữa, hai tay ôm khít chiếc mền vào lòng để tránh hơi nước bắn lên làm ướt. Chiếc xuồng ba lá lách qua rặng dừa nước rậm rạp, tiến vào lòng vuông tôm mênh mông nước nổi.

Bóng tối bao trùm khắp không gian bạt ngàn sông nước Miệt Thứ. Đêm không trăng, chỉ có những ánh đom đóm lập lòe bám trên rặng chuối nước ven bờ kinh tạo nên những đốm sáng mờ ảo. Gió chướng từ biển thổi về mỗi lúc một lồng lộng, rít qua những tán lá dừa nước nghe xào xạc, mang theo cái lạnh buốt xương của sương đêm ngấm dần qua lớp áo mỏng vào da thịt. 

Mai khẽ rùng mình. Cô nhìn bóng lưng rộng của Lộc đang còng xuống lái xuồng. Ở nhà, Lộc là một người con trai ít nói, hiền lành đến mức đôi khi bị ba má la rầy cũng chỉ biết cười trừ. Nhưng khi chỉ có hai người, nhất là những lúc ở trên giường hay giữa đồng vắng, anh lại biến thành một người đàn ông hoàn toàn khác: hoang dại, mạnh mẽ và đầy khao khát chiếm hữu. Nghĩ đến đó, một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng Mai, xua đi phần nào cái lạnh buốt của gió sông. Cô nhớ lại cái cách anh nắm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên rồi thúc mạnh vào lồn cô trong những đêm vụng trộm. Sự đối lập đó làm cô say đắm anh hơn bao giờ hết.

Lộc chống sào đưa xuồng đến khu vực đặt lú. Anh cắm sào thật sâu xuống lòng bùn thụt, neo xuồng lại sát rặng chuối nước để cản bớt sức gió. 

"Lạnh hông em?" Lộc cúi xuống hỏi, giọng trầm ấm giữa tiếng gió rít.

"Lạnh chứ anh. Nước năm nay lên dữ quá, mới chập tối mà nước đã ngập quá đầu gối rồi." Mai ngẩng đầu lên, mái tóc đen thoang thoảng mùi bồ kết bay bay trước trán.

"Để anh kiểm tra mấy cái cọc lú cái đã. Em ngồi yên trên xuồng, coi chừng trượt chân té xuống nước lạnh lắm."

Lộc bước xuống lòng vuông, nước ngập đến ngang hông anh. Dưới làn nước lạnh buốt, đôi bàn chân trần của Lộc đạp lên lớp bùn nhão, tay anh sờ soạng tìm từng chiếc cọc tre giữ lú. Những chiếc cọc bị sức nước đẩy nghiêng ngả, Lộc phải dùng hết sức vai lay mạnh, đóng sâu chúng xuống lòng đất phèn. Mai ở trên xuồng lo lắng nhìn theo bóng lưng to khỏe của chồng ẩn hiện dưới ánh đèn pin cầm tay leo lét. Gió chướng thổi qua làm cô run lên bần bật, cô khẽ kéo vạt áo bà ba ôm sát cơ thể, cảm nhận cái lạnh buốt của miền sông nước đang vây hãm lấy hai vợ chồng. Cô thương Lộc vô cùng. Người đàn ông của cô lúc nào cũng lầm lũi làm lụng, chịu đựng mọi gian khổ để lo cho gia đình nhỏ này.

Sau gần nửa tiếng vật lộn với dòng nước xiết để cố định lại ba miệng lú, Lộc mới leo lại lên xuồng. Cơ thể anh ướt sũng từ hông trở xuống, những giọt nước phù sa đỏ quạch bám trên làn da rám nắng làm anh khẽ rùng mình vì lạnh. 

"Ướt hết rồi anh Lộc ơi. Lên đây mau, em lau cho." Mai xót xa kêu lên, cô vội vàng mở chiếc mền nỉ ra, đón lấy chồng.

Lộc ngồi vào khoang sau, tấm lưng rộng cản bớt luồng gió lạnh hướng về phía vợ. Anh cởi chiếc quần cụt ướt sũng ra vắt lên mạn xuồng, chỉ còn độc chiếc quần đùi mỏng bên trong. Mai thu mình ngồi sát vào lòng Lộc, kéo chiếc mền nỉ che kín cả hai người. Cô dùng một góc mền khô ráo, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước lạnh trên đùi và bắp chân săn chắc của chồng. Sự tiếp xúc giữa bàn tay mềm mại của Mai và làn da nóng hổi của Lộc dần nhen nhóm lên một luồng sinh khí ấm áp giữa đồng nước bao la.

Hơi thở của Lộc ấm nóng phả vào gáy Mai, luồn qua làn tóc đen thoang thoảng hương bồ kết dịu nhẹ. Chiếc xuồng ba lá nhỏ nhoi chòng chành theo từng nhịp sóng vỗ bì bõm vào mạn gỗ. Cơn gió chướng bên ngoài vẫn thổi liên hồi, nhưng bên trong chiếc mền nỉ cũ kỹ, không khí bắt đầu đặc quánh lại bởi sự va chạm liên tục của hai cơ thể. Tấm lưng của Mai nép chặt vào khuôn ngực vạm vỡ của Lộc, cô cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đập mạnh mẽ của chồng sau lớp áo vải lính cũ.

Lộc vòng hai tay qua eo vợ, kéo chặt mép mền nỉ lại để ngăn gió luồn vào. Lòng bàn tay thô ráp, chai sần vì cầm sào phát cỏ của anh áp lên lớp vải satin mát lạnh ở đùi Mai, nhè nhẹ xoa nắn. Sự cọ xát âm thầm qua lớp vải mỏng ấy nhanh chóng làm nảy sinh một khao khát nóng bỏng. Mai khẽ ngửa đầu tựa vào vai chồng, hơi thở bắt đầu gấp gáp. Cô quay người lại, đối diện với Lộc dưới bóng tối mờ ảo của rặng chuối nước. Đôi mắt bồ câu của cô long lanh nước, lấp lánh phản chiếu những đốm sáng lập lòe của bầy đom đóm đêm.

Không đợi Lộc lên tiếng, Mai chủ động cầm lấy bàn tay to khỏe của chồng, dẫn dắt luồn vào dưới vạt áo bà ba màu nâu đất. Bàn tay ấm áp của Lộc chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi nơi bụng cô, khiến cả hai cùng khẽ run lên một lượt. Mai cong nhẹ người, dẫn lối cho tay anh di chuyển ngược lên trên, áp sát lòng bàn tay ấy lên bầu ngực mềm mại, căng tròn. Hai bầu vú của người thiếu nữ mười chín tuổi tròn đầy, săn chắc, với đầu vú đang co cứng lại vì lạnh, khẽ cọ vào những vết chai trên ngón tay Lộc.

Cảm giác đê mê từ lồng ngực truyền thẳng xuống thắt lưng, khiến Mai bật ra một tiếng thở dài thỏa mãn. Lộc cúi xuống, tìm kiếm bờ môi mọng nước của vợ. Nụ hôn của họ bắt đầu đầy nồng nàn, mang theo vị mặn mòi của gió sông và hơi ấm ngọt ngào của khát khao tích tụ suốt những ngày lao động vất vả mà không có không gian riêng tư. Đôi môi Lộc mút mát cánh môi dưới của Mai, chiếc lưỡi nóng hổi luồn sâu vào khoang miệng cô, quấn quýt lấy lưỡi cô đầy nồng nhiệt. Họ hôn nhau ngấu nghiến, tiếng mút mát ướt át vang lên khe khẽ giữa tiếng sóng vỗ bì bõm vào mạn xuồng.

Ngọn lửa ham muốn bùng lên mạnh mẽ, thiêu rụi cái lạnh buốt của sương đêm nước nổi. Lộc đưa tay cởi phăng chiếc áo khoác lính cũ ném xuống sàn xuồng. Anh nhanh chóng giúp Mai cởi bỏ chiếc áo bà ba nâu đất và chiếc quần satin đen bóng. Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm tối, hai cơ thể trần trụi phơi bày, quấn chặt lấy nhau dưới tấm mền nỉ cũ.

Làn da trắng hồng của Mai nổi bật giữa bóng tối, bầu ngực căng phồng phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Phía dưới, lồn của cô đã bắt đầu đẫm nước nhờn dâm dật, lấp lánh thứ ánh sáng ướt át đặc trưng. Vùng lông đen nhánh bao quanh lồn càng làm tôn lên vẻ non mởn, khêu gợi của phần da thịt nhạy cảm nhất của người thiếu nữ mười chín tuổi. Lộc lúc này cũng đã trút bỏ chiếc quần đùi duy nhất, để lộ thân hình rám nắng, săn chắc của chàng trai hai mươi hai tuổi. Dương vật của anh cương cứng, nóng hổi, dựng đứng lên kiêu hãnh với những đường gân nổi dọc thân, khao khát được lấp đầy khoảng trống ấm áp của vợ.

Lộc đưa bàn tay thô ráp xuống vùng đùi trong của vợ. Anh khẽ vuốt ve hai bắp đùi thon thả, trơn mịn, từ từ di chuyển vào sâu bên trong nơi lồn Mai đang rỉ nước. Ngón tay anh khẽ chạm vào hạt mồng đốc nhỏ nhắn, xoay tròn nhẹ nhàng. Mai khẽ cong mông, rên rỉ nhỏ trong miệng khi ngón tay Lộc luồn sâu vào kẽ lồn, múc ra từng dòng nước dâm trơn ướt.

"Anh Lộc... ướt quá rồi... anh vô đi..." Mai thì thầm, hai tay bấu chặt vào bờ vai săn chắc của chồng.

"Để anh làm cho em sướng trước đã." Lộc thì thầm vào tai cô, cắn nhẹ lên dái tai mềm mại rồi liếm láp dọc theo đường xương quai xanh tinh tế. Nụ hôn của anh di chuyển xuống bầu ngực Mai. Anh há miệng ngậm lấy một bên núm vú hồng hào, mút mát mạnh bạo. Đầu vú co rút lại dưới sự kích thích của khoang miệng ấm nóng. Mai ưỡn ngực đón nhận, một tay cô vuốt ve mái tóc rối của Lộc, tay còn lại chạm vào dương vật to dài của anh, khẽ vuốt dọc thân dương vật.

Ngón tay Mai khép chặt, cảm nhận được độ nóng hầm hập và lớp da mỏng căng bóng bọc ngoài những mạch máu đang đập rộn ràng trên dương vật của Lộc. Đầu khấc trơn láng đã rỉ ra chút dịch trong suốt, dính rít. Cô khẽ bóp nhẹ, kéo dọc từ gốc lên đến đỉnh, khiến Lộc rùng mình giật nảy. Anh buông bầu ngực cô ra, thở dốc thở dồn, đôi mắt đục ngầu nhìn vợ. Anh xoay người Mai lại, để lưng cô tựa vào ngực mình, kéo cô sát vào mạn xuồng bên dưới lớp mền nỉ ấm áp. Chiếc xuồng ba lá nhỏ hẹp không có đủ không gian để họ nằm dang rộng chân tay, chỉ một chuyển động lệch tâm cũng đủ khiến mép gỗ nghiêng sát mặt nước sông lạnh giá.

Lộc quyết định chọn tư thế úp thìa để giữ thăng bằng. Anh luồn cánh tay vạm vỡ xuống dưới cổ Mai làm gối, tay kia vòng qua ôm trọn vòng hông tròn lẳn của vợ. Bắp đùi của Mai hơi co lên, tạo nên một khoảng hở nhỏ vừa vặn ở phía sau. Từ góc độ này, lồn của Mai phơi bày trước sự khao khát của chồng. Cánh tay còn lại của Lộc luồn xuống dưới, hai ngón tay thô ráp miết nhẹ dọc kẽ lồn sũng nước. Dịch nhờn ấm nóng từ lồn cô tiết ra đã bôi trơn đẫm cả vùng lông đen rậm rạp. Anh ghé sát đầu khấc nóng hổi của dương vật vào mép lồn cô, chầm chậm chà xát.

Mai run lên bần bật, phần vì luồng gió sông chướng lùa qua khe hở của tấm mền nỉ sờn chỉ, phần vì sự sung sướng bắt đầu len lỏi khắp các tế bào. Cô chủ động ưỡn hông ra sau, dẫn lối cho đầu dương vật to lớn của chồng tìm đúng lối vào. Lộc ghì chặt eo cô, từ tốn ấn hông tới trước. Lớp da thịt trơn nhẵn ở hai mép lồn Mai bị kéo căng ra, ôm khít lấy thân dương vật đang thâm nhập vào bên trong. Một cảm giác căng đầy, ấm áp ngập tràn khiến Mai rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Lồn cô thắt chặt lấy từng thớ thịt của anh, mút mát lấy thứ đang từ từ lấp đầy khoảng trống sâu thẳm của mình.

"Sướng không em?" Lộc thì thầm, giọng khàn đặc phả vào tai cô.

"Ưm... sâu quá anh Lộc... anh nhẹ nhẹ thôi, xuồng tròng trành dữ lắm..." Mai thầm thì, hai tay cô nắm lấy mép mạn xuồng để giữ vững cơ thể.

Lộc không vội vã. Giữa không gian đêm tối bao trùm của vùng vuông tôm cô tịch, mỗi chuyển động của họ đều được tính toán kỹ lưỡng. Anh nhấp hông chầm chậm, từng nhịp lút sâu rồi lại rút gần hết ra ngoài, kéo theo những dòng dịch dâm ướt sũng. Tiếng va chạm giữa hai vùng da thịt ướt át phát ra những âm thanh nhỏ nhẹ nhưng cực kỳ kích thích, bị gió sông át đi phần nào. Mai cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền, tận hưởng cảm giác dương vật cọ xát với những nếp gấp nhạy cảm bên trong lồn cô. Mỗi lần anh thúc sâu, đầu dương vật lại chạm trúng cổ tử cung, làm cho cơ thể cô giật giật nhè nhẹ vì khoái cảm quá đỗi nồng nàn.

Sau một lúc ân ái ở tư thế úp thìa, khi cơ thể cả hai đã hoàn toàn thích nghi với nhịp chuyển động của chiếc xuồng, sự rạo rực trong lòng Lộc càng thêm bỏng cháy. Anh muốn cảm nhận vợ trực diện hơn. Lộc ngồi tựa lưng vào be xuồng đằng lái, hai chân duỗi thẳng dọc theo sàn gỗ. Anh nhấc bổng cơ thể trần trụi của Mai lên, xoay người cô lại và để cô ngồi dạng chân lên đùi mình ở tư thế hoa sen. Trong bóng tối âm u, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau. Dương vật Lộc một lần nữa trượt sâu vào lồn Mai từ góc độ thẳng đứng, cắm ngập tận gốc.

Mai vòng hai chân ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của chồng, hai tay ôm cổ anh, bầu ngực căng tròn áp sát vào khuôn ngực rộng của Lộc. Sức nặng của cô đè nặng lên đùi anh, tạo nên một điểm tựa vững chãi giữa lòng xuồng chông chênh. Lộc ôm lấy hai bầu vú Mai, bóp mạnh rồi xoay nhẹ những đầu vú đang cứng ngắc. Mai ngửa cổ ra sau, tóc đen xõa dài chạm xuống sàn xuồng ẩm ướt. Cô bắt đầu chủ động nhấc hông lên rồi hạ xuống, tự mình điều khiển nhịp điệu của cuộc yêu. Sự co thắt tự nhiên của lồn Mai khi cô di chuyển làm Lộc sướng đến mức phải gồng cứng cả cơ bụng, các đường gân trên trán nổi rõ.

Mùi bùn non ngai ngái trộn lẫn mùi sương đêm lạnh giá bốc lên từ lòng vuông tôm bạt ngàn. Trong không gian ấy, mùi cơ thể dâm dật của hai người tỏa ra nồng nàn, quyện chặt lấy nhau. Họ vừa làm tình vừa nơm nớp lo sợ. Dù ở đây là đồng trống, nhưng thỉnh thoảng vẫn có xuồng của những hộ dân khác đi soi ếch hoặc đi tuần vuông tôm đi ngang. Sự hồi hộp, căng thẳng ấy không làm họ chùn bước, ngược lại càng kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất. Lồn Mai liên tục thắt chặt, ép chặt lấy dương vật của Lộc như muốn giữ chặt lấy anh không cho rời đi.

"Anh Lộc... mạnh lên một chút... em chịu không nổi rồi..." Mai thỏ thẻ, giọng cô run rẩy vì khoái cảm đã tích tụ đến đỉnh điểm.

Lộc ôm chặt hông vợ, nhấc hông thúc ngược lên liên tục. Nhịp điệu dồn dập hơn, tiếng nước vỗ vào mạn xuồng bì bõm hòa cùng tiếng thở dốc nghẹn ngào của hai vợ chồng. Những cú thúc mạnh mẽ khiến chiếc xuồng ba lá lắc lư sang hai bên, nước phù sa đỏ quạch thỉnh thoảng bắn lên mép xuồng, thấm lạnh vào làn da nóng bỏng của họ. Lộc cúi đầu ngậm lấy đôi môi Mai, chặn lại những tiếng rên rỉ sắp sửa bật ra. Họ trao nhau nụ hôn sâu, chiếc lưỡi của Lộc quấn chặt lấy lưỡi Mai đầy ngấu nghiến.

Để kéo dài sự thăng hoa, Lộc tiếp tục thay đổi tư thế. Anh để Mai nằm nghiêng lại trên tấm mền nỉ, một chân cô duỗi thẳng, chân kia gác cao lên mạn xuồng ở tư thế nằm nghiêng nâng chân. Ở tư thế này, lồn Mai hé mở rộng tối đa, phơi bày làn da trắng ngần dưới ánh đom đóm mờ ảo. Lộc áp sát từ bên hông, đưa dương vật cứng ngắc của mình đẩy mạnh vào trong. Từng nhịp đâm của anh dài và dứt khoát, đi sâu vào tận đáy lồn. Cả hai cùng thở gấp, mồ hôi rịn ra trên trán dù gió đêm ngoài kia vẫn đang rít liên hồi qua rặng dừa nước.

Cơn sóng tình triều dâng cao cuồn cuộn. Lộc cảm giác lồn của vợ đang co bóp điên cuồng, liên tục ép chặt lấy thân dương vật của anh. Dịch nhờn tràn ra đầy ứ, chảy dài xuống kẽ mông Mai, thấm ướt một mảng mền nỉ. Anh biết Mai đã chạm đến đỉnh. Bản thân anh cũng không thể kìm nén thêm được nữa. Lộc ghì chặt đùi Mai, thúc mạnh thêm vài chục phát liên tiếp, dồn dập và hoang dại như dòng nước lũ tháng Mười tràn bờ.

Đột nhiên, ngay khi Lộc chuẩn bị bắn ra luồng tinh dịch nóng hổi và Mai đang run rẩy co thắt trong cơn cực khoái...

"Tỏm!"

Một tiếng động lớn vang lên sát mạn xuồng, như có con cá lóc bông cực lớn đớp mồi hoặc một vật gì đó rơi xuống nước. Tiếng nước động lan ra đột ngột giữa đêm tối tĩnh mịch khiến cả hai giật bắn mình.

Mai hoảng hốt nín bặt tiếng rên, hai tay bấu chặt vào cánh tay Lộc. Lộc cũng lập tức đứng khựng lại, giữ nguyên dương vật nóng hổi đang cắm sâu bên trong lồn vợ. Họ vội vã kéo mép mền nỉ trùm kín đầu, nín thở, cố gắng giấu đi tiếng thở dốc dồn dập vào làn sương đêm lạnh giá. Không gian xung quanh chỉ còn tiếng gió chướng rít qua rặng chuối nước và tiếng nước vỗ oàm oạp vào thân xuồng chông chênh. Cả hai nằm yên bất động, tim đập liên hồi trong lồng ngực phập phồng, hồi hộp chờ đợi xem có bóng dáng ai đang đến gần hay không.