Hà Phương nhấn mạnh ngón tay lên phím Enter trên bàn phím, mắt dán chặt vào bảng cân đối kế toán đang lệch hơn hai tỷ đồng. Tiếng gõ cửa vang lên hai nhịp dứt khoát làm đứt quãng dòng suy nghĩ căng thẳng của cô.
“Vào đi,” Phương nói, ngón tay đẩy gọng kính kim loại mảnh lên sống mũi.
Linh Chi bước vào phòng, tà váy chữ A màu đen chuyển động nhẹ nhàng theo từng bước chân. Cô đặt tập hồ sơ bìa xanh lên bàn, sát cạnh khuỷu tay Phương. “Báo cáo dòng tiền khẩn của chi nhánh phía Nam, em đã hoàn thành đối chiếu.”
Phương ngước lên. Đối diện với cô là đôi mắt tròn đen láy của cô nhân viên mới. Ánh nhìn trực diện và có phần dò xét của Chi luôn làm Phương cảm thấy bất an. Phương kéo tập hồ sơ về phía mình, lật trang đầu tiên để kiểm tra chữ ký. “Tôi nhớ hạn chót là chiều mai.”
“Em làm xong sớm thì nộp sớm, tránh để sếp phải tăng ca muộn,” Chi đáp, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý. Cô đứng rất gần bàn làm việc, khoảng cách đủ gần để Phương ngửi thấy mùi nước hoa hương cam chanh thanh mát tỏa ra từ cổ áo voan mỏng chữ V của đối phương.
Phương nhíu mày, định lên tiếng nhắc nhở về thái độ có phần tự nhiên quá trớn này. Nhưng ngay khi cô xoay người, tay áo sơ mi lụa trắng rộng vô tình quệt trúng góc của chồng hồ sơ kiểm toán cao ngất đặt bên mép bàn. Cả chồng tài liệu mất đà, nghiêng hẳn sang một bên rồi đổ ào xuống.
“Cẩn thận!” Chi nhanh nhẹn nhoài người tới, hai tay đỡ lấy xấp giấy tờ đang rơi lả tả.
Cú nhào người đột ngột của Chi làm phần hông cô đập mạnh vào ngăn kéo bàn làm việc của Phương. Ngăn kéo vốn đang mở hờ từ trước do Phương bận tìm chứng từ liền bị giật mạnh ra hết cỡ. Lực tác động khiến một vật thể đặt sâu bên trong trượt dài rồi văng ra ngoài, rơi cộp xuống sàn nhà ngay sát mũi giày của Chi.
Đó là một chiếc hộp bọc da cừu đen tuyền sang trọng, dài khoảng hai gang tay, bên trên có tích hợp khóa mật mã kim loại sáng bóng.
Phương cứng đờ người. Gương mặt sắc sảo của vị Kế toán trưởng lập tức mất đi huyết sắc, đôi môi mỏng tô son đỏ trầm mím chặt. Cô vội vã nhoài người qua bàn, bàn tay run rẩy đưa ra định giật lại chiếc hộp trước khi đối phương kịp nhận thức được nó là gì.
Nhưng Chi đã nhanh tay nhặt chiếc hộp lên. Những ngón tay thon thả của cô gái trẻ lướt qua lớp da mềm mại. Ánh mắt Chi dừng lại ở góc dưới của nắp hộp, nơi dập nổi tinh xảo hai chữ cái lồng vào nhau màu bạc — biểu tượng đặc trưng của một hãng sản xuất đồ chơi người lớn cao cấp nổi tiếng với các thiết bị rung và công cụ hỗ trợ bằng silicone y tế đắt tiền.
“Trả cho tôi!” Giọng Phương run lên bần bật, mất hẳn vẻ uy nghiêm thường ngày. Cô giật mạnh chiếc hộp khỏi tay Chi, ôm chặt vào lồng ngực như đang che giấu một bí mật phạm pháp. Nhịp thở của cô trở nên dồn dập, ngực phập phồng sau lớp áo sơ mi cài kín cổ.
Chi vẫn giữ thái độ bình tĩnh lạ lùng. Cô không hề lộ ra vẻ ngượng ngùng hay tò mò quá trớn, chỉ lẳng lặng thu dọn nốt những tờ hóa đơn còn sót lại trên thảm. Cô xếp chúng lại ngay ngắn, đặt lên góc bàn của Phương rồi khẽ cúi đầu chào.
“Tài liệu đã được thu xếp xong. Em xin phép ra ngoài làm việc tiếp.” Chi nói bằng giọng đều đều, quay lưng bước ra khỏi phòng.
Phương nhìn theo bóng lưng với mái tóc bob ngắn cá tính của Chi cho đến khi cánh cửa phòng làm việc khép lại. Cô lập tức mở ngăn kéo sâu nhất, bỏ chiếc hộp da vào trong rồi khóa chặt lại, đút chìa khóa vào túi áo vest. Tay cô vẫn còn run, những giọt mồ hôi mỏng rịn ra trên trán.
Sự kiêu hãnh và lớp vỏ bọc nghiêm khắc mà cô dày công xây dựng ở phòng kế toán này bỗng chốc bị lung lay dữ dội. Chi chắc chắn đã nhìn thấy chiếc logo đó. Ánh mắt của cô ta lúc nhìn chiếc hộp quá mức thấu suốt.
Phương ngả người ra ghế làm việc, lấy tay che mặt để cố gắng tìm lại sự bình tĩnh. Sau vài phút điều hòa lại nhịp thở, cô mới run rẩy kéo tập hồ sơ dòng tiền khẩn mà Chi vừa nộp lúc nãy ra để xem xét.
Nằm ngay trang đầu tiên của tập báo cáo, kẹp dưới tờ hóa đơn tổng hợp, là một mẩu giấy ghi chú màu vàng nhỏ nhắn.
Phương cầm tờ giấy lên. Trên đó viết bốn con số: *0-9-1-2*.
Bên dưới dãy số là dòng chữ viết tay nắn nót nhưng đầy khiêu khích: *“Mật mã chiếc hộp của chị đơn giản quá. Chị đè nén lâu quá rồi.”*