← Bí Mật Văn Phòng
Chương 5 / 5

Hà Phương siết chặt vạt áo choàng lụa đen trước gương khi tiếng chuông cửa căn hộ số 2004 đột ngột vang lên hai nhịp dứt khoát. 

Cô hít một hơi sâu, luồng khí mát lạnh từ máy điều hòa trung tâm tràn vào lồng ngực cũng không làm dịu đi sự căng thẳng đang cuộn trào bên trong. Lớp lụa mỏng dán chặt vào những đường cong mềm mại của cơ thể, trượt nhẹ theo mỗi nhịp thở dồn dập. Phương đưa tay vuốt lại mái tóc đen dài xõa trên vai, nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. Đôi mắt phượng thường ngày vốn sắc sảo đứng sau gọng kính vàng hồng, lúc này lại dao động dữ dội. Lời cảnh báo đầy khiêu khích của Linh Chi từ tối hôm trước cứ luẩn quẩn trong đầu cô như một thứ độc dược ngọt ngào.

Cô xoay người bước ra hành lang, gót chân trần đặt lên mặt sàn gỗ mát lạnh. Tiếng chuông cửa không vang lên lần nữa, nhưng Phương biết người con gái kia đang đứng ngay sau lớp cửa gỗ dày, kiên nhẫn chờ đợi sự đầu hàng của cô. Phương đặt lòng bàn tay lên tay nắm kim loại. Chỉ một cái gạt nhẹ này nữa thôi, thế giới riêng tư tuyệt đối mà cô bảo vệ nghiêm ngặt suốt năm năm qua sẽ hoàn toàn mở ra trước một cô gái trẻ kém mình đến chín tuổi. Cô nhắm mắt, xoay chốt khóa. 

Cánh cửa hé mở, mang theo hơi ấm nhẹ từ hành lang tòa nhà. Linh Chi đứng đó dưới ánh đèn vàng nhạt của lối đi chung. Mái tóc bob ngắn nhuộm nâu hạt dẻ hơi rối nhẹ ôm lấy khuôn mặt rạng rỡ đầy sức sống. Chi mặc một chiếc áo hai dây ôm sát bằng thun tăm màu đen, để lộ bờ vai thon thả cùng làn da ngăm khỏe khoắn. Chiếc quần đùi jeans ngắn cũn cỡn làm tôn lên đôi chân dài săn chắc. Trên vai cô đeo hờ hững một chiếc túi vải canvas nhỏ. Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, Chi khẽ nhếch môi, tay phải đưa lên vuốt nhẹ lọn tóc bên tai để lộ vết bớt hình cánh hoa anh đào màu đỏ nhạt ở cổ tay.

"Chị Phương đón khách muộn thế," Chi nói, giọng điệu trong trẻo pha chút tinh nghịch. Cô tự nhiên lách người qua vai Phương để bước vào căn hộ mà không cần đợi lời mời chính thức. "Làm em cứ tưởng chị định đổi ý vào phút chót."

Phương khép cửa, cài chốt khóa cẩn thận. Tiếng khóa cơ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc, cắt đứt hoàn toàn thế giới ồn ào bên ngoài. Cô quay người lại, khoanh hai tay trước ngực để che giấu sự bối rối của mình khi nhìn bóng lưng phóng khoáng của Chi đang chậm rãi di chuyển trong không gian riêng tư của cô.

"Tôi đã hẹn thì sẽ không nuốt lời," Phương cố giữ giọng điệu lạnh lùng thường ngày của một Kế toán trưởng.

"Căn hộ này rộng thật đấy," Chi vừa nói vừa bước chậm rãi quanh phòng khách. Cô đặt chiếc túi canvas lên chiếc bàn trà bằng gỗ sồi nguyên khối, rồi đưa mắt quan sát xung quanh. 

Không gian sống của Hà Phương giống hệt như tính cách của chủ nhân nó: sạch sẽ, ngăn nắp và tối giản đến mức lạnh lẽo. Hai tông màu trắng và xám chủ đạo bao trùm toàn bộ ngôi nhà. Không có một món đồ trang trí thừa thãi, không có những khung ảnh gia đình ấm áp, mọi thứ được sắp đặt chuẩn xác đến từng centimet. 

Chi quay lại nhìn Phương, ánh mắt từ từ quét qua chiếc áo choàng lụa trễ xuống dưới xương quai xanh, dừng lại ở nốt ruồi nhỏ quyến rũ trên làn da trắng ngần của cô. 

"Chị chưa chuẩn bị nước uống cho em à?" Chi nghiêng đầu hỏi.

Phương bước đến tủ bếp, rót hai ly nước lọc ấm rồi mang lại đặt xuống bàn. Cô ngồi xuống góc sofa xám, cố tình giữ một khoảng cách nhất định với cô nhân viên mới. "Em muốn uống gì đó mạnh hơn không? Tôi có rượu vang trong tủ."

"Nước lọc là đủ rồi," Chi ngồi dịch lại gần. 

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại nhanh chóng. Phương ngửi thấy mùi sữa tắm dịu nhẹ pha lẫn hương cam chanh thoang thoảng phát ra từ da thịt ấm áp của Chi. Cô gái trẻ hơi nghiêng người, đôi mắt tròn đen láy nhìn chăm chú vào khuôn mặt đang cố tỏ ra bình thản của sếp mình.

"Tối Chủ nhật không có sổ sách báo cáo, cũng không có camera giám sát hành lang văn phòng," Chi thì thầm, giọng điệu trở nên mềm mại và trầm lắng hơn hẳn vẻ khiêu khích thường ngày. "Chị Phương vẫn muốn giữ lớp vỏ bọc nghiêm trang đó trước mặt em sao?"

Phương nhìn chăm chăm vào làn nước trong suốt trong ly thủy tinh, các ngón tay đan chặt vào nhau trên đùi. "Ở đây chỉ có tôi và em. Nhưng quả thật... tôi chưa bao giờ để bất kỳ ai bước vào không gian này. Đây là lãnh địa của riêng tôi."

"Tại sao?" Chi đưa bàn tay ấm áp của mình đặt lên mu bàn tay đang hơi run nhẹ của Phương, nhẹ nhàng bao bọc lấy nó. "Chị sợ em nhìn thấy điều gì ở con người thật của chị?"

Cú chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của Chi khiến Phương khẽ giật mình. Cô muốn rút tay lại, nhưng sự ấm áp từ lòng bàn tay đối phương giống như một chất keo vô hình giữ cô ở lại. Phương thở dài, bờ môi mỏng tô son nhạt mím chặt rồi từ từ giãn ra. Cô nhìn quanh căn phòng khách rộng lớn nhưng trống trải, nơi cô đã giam cầm bản thân suốt nửa thập kỷ.

"Tôi đã sống một mình ở đây năm năm," Phương nói, giọng cô thấp xuống, mang theo những tâm sự chưa từng được chia sẻ. "Mọi thứ trong cuộc đời tôi từ trước đến nay đều phải nằm trong tầm kiểm soát tuyệt đối. Từ vị trí của những chiếc ly trong tủ bếp này, cho đến các báo cáo dòng tiền nghìn tỷ của tập đoàn. Bố mẹ tôi đều là những người có địa vị trong ngành tài chính, họ nghiêm khắc đến mức cực đoan. Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã được dạy rằng mình không được phép đứng thứ hai, không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào. Sự hoàn hảo là tấm khiên duy nhất để tôi nhận được sự thừa nhận từ gia đình."

Chi không ngắt lời, chỉ dùng ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng trên mu bàn tay của Phương, chăm chú lắng nghe.

"Khi bước vào tập đoàn, để ngồi lên được vị trí Kế toán trưởng ở tuổi ba mươi hai, tôi đã phải tự xây dựng cho mình một lớp vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn," Phương tiếp tục, lồng ngực cô phập phồng theo từng lời bộc bạch. "Đồng nghiệp ghét tôi, cấp dưới sợ tôi, họ nói tôi là một con robot không có cảm xúc. Nhưng họ không biết áp lực đó kinh khủng thế nào. Có những đêm đầu óc tôi căng ra như dây đàn vì những con số và những cuộc đấu đá quyền lực ngầm trong ban điều hành. Tôi không thể ngủ được, tim đập nhanh đến mức tưởng như lồng ngực sắp vỡ tung."

Phương ngừng lại một nhịp, mắt cô hơi đỏ lên. Cô nhìn về phía phòng ngủ, nơi chiếc hộp da khóa mật mã đang nằm yên vị. 

"Chiếc hộp đó... là thứ duy nhất giúp tôi tìm lại cảm giác mình vẫn còn sống," Phương thú nhận, giọng cô run rẩy nhưng đầy nhẹ nhõm khi trút bỏ được bí mật nặng nề nhất. "Khi ở một mình trong bóng tối, tự hành hạ và kích thích cơ thể mình bằng những công cụ đó, tôi mới được phép khóc, được phép yếu đuối, được phép buông bỏ mọi sự kiểm soát mà không sợ bị ai phán xét. Tôi sợ nếu mình buông lỏng bản thân trước mặt người khác, dù chỉ một chút thôi, toàn bộ cuộc đời mà tôi dày công xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn."

Chi nhìn Phương đầy thấu cảm. Sự tinh quái, thách thức thường ngày hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự dịu dàng nguyên sơ. Cô nhích lại gần hơn, vòng cánh tay săn chắc qua eo Phương, kéo cơ thể mảnh mai của sếp vào lòng mình. Hơi ấm từ Chi truyền qua lớp lụa đen mỏng manh, sưởi ấm làn da đang hơi lạnh của Phương.

"Chị sẽ không sụp đổ," Chi thì thầm bên tai Phương, hơi thở ấm áp phả vào gáy cô. "Ở bên em, chị không cần phải làm Kế toán trưởng Hà Phương hoàn hảo. Chị chỉ cần là Phương thôi. Em muốn gánh vác sự đè nén đó cùng chị."

Sự chân thành trong lời nói của Chi chạm đến góc khuất sâu nhất, cô độc nhất trong tâm hồn Phương. Cô tựa đầu vào vai Chi, trút bỏ hoàn toàn sự kiêu sa thường ngày. Sự căng thẳng tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Lần đầu tiên, cô nhận ra mình không chỉ thèm khát sự kích thích vật lý, mà còn khao khát được vỗ về, được ôm ấp bởi cô gái trẻ này.

Chi cúi xuống, dùng ngón tay nâng nhẹ cằm Phương lên, buộc cô phải đối mặt. Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian yên tĩnh. Chi nghiêng đầu, chậm rãi đặt môi mình lên môi Phương. 

Nụ hôn bắt đầu bằng sự dò dẫm, dịu dàng như một lời dỗ dành. Nhưng ngay khi Phương khẽ mở bờ môi để đón nhận, Chi đã lập tiếp đẩy sâu nụ hôn. Đầu lưỡi của Chi lách qua kẽ răng Phương, quấn quýt lấy chiếc lưỡi đang run rẩy của cô, hút hết những tiếng thở dốc ngọt ngào. Bàn tay Chi luồn qua vạt áo choàng lụa, áp sát vào tấm lưng trần mịn màng của Phương, vuốt ve dọc theo những đốt sống lưng, khiến cơ thể cô co rúm lại vì kích thích.

"Vào phòng ngủ nhé?" Chi thì thầm khi hai bờ môi vừa tách ra, môi cô vẫn còn vương những sợi tơ dâm thủy trong suốt.

Phương không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, gương mặt ửng hồng đầy quyến rũ dưới ánh đèn phòng khách. Chi cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, dắt đi vào căn phòng ngủ ngập tràn ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp. Chiếc giường lớn phủ drap lụa màu xám tro mềm mại đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Chi đứng đối diện với Phương bên cạnh mép giường. Cô đưa tay cởi bỏ chiếc áo hai dây màu đen của mình, để lộ bầu ngực tròn đầy sức sống của tuổi hai mươi ba với hai núm vú hồng hào đang se lại dưới luồng khí mát của phòng điều hòa. Tiếp đó, Chi nhanh chóng cởi chiếc quần đùi jeans, để lộ cơ thể săn chắc, vòng eo nhỏ nhắn và đôi chân dài miên man. Vùng tam giác mật của cô được cắt tỉa gọn gàng, để lộ khe lồn hồng hào đang hơi ẩm ướt.

Phương nhìn ngắm cơ thể thanh xuân đầy sức sống của Chi, tim cô đập liên hồi. Không để Chi phải chờ đợi, cô tự tay nới lỏng chiếc đai lưng của áo choàng lụa đen. Chiếc áo trượt khỏi vai cô, rơi xuống sàn nhà thành một cụm màu đen tuyền. 

Thân hình mảnh mai của người phụ nữ ba mươi hai tuổi hiện ra trọn vẹn dưới ánh đèn mờ. Làn da Phương trắng ngần, hơi nhợt nhạt. Hai bầu ngực mềm mại hơi trĩu xuống tự nhiên, với đầu vú màu hồng sẫm đang nhô cao vì lạnh và vì sự kích thích đang dâng trào. Nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh bên trái nổi bật trên làn da trắng tuyết như một điểm nhấn mời gọi đầy nhục dục.

Chi leo lên giường, kéo Phương nằm xuống. Cô bắt Phương nằm nghiêng đi, rồi cô áp sát từ phía sau theo tư thế úp thìa. Hông của Chi tì chặt vào mông Phương, lồng ngực cô ép sát vào lưng đối phương. 

Chi đưa tay với lấy chiếc túi canvas đặt bên cạnh giường, rút ra một chiếc máy rung đôi bằng silicone cao cấp màu hồng nhạt. Thiết bị này có hai đầu rung độc lập, được thiết kế để kích thích đồng thời cả bên trong âm đạo và bên ngoài hạt mầm âm vật. Chi mở nắp một tuýp gel bôi trơn, nặn một lượng gel mát lạnh lên đầu thiết bị, rồi từ từ đưa tay xuống dưới đùi Phương.

"Thả lỏng ra nào, Phương," Chi thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy tính chiếm hữu. Một tay cô vòng qua ôm chặt lấy eo Phương, kéo sát mông Phương vào vùng xương chậu của mình, tay còn lại đưa máy rung lướt nhẹ dọc theo khe lồn đang bắt đầu rỉ nước dâm thủy ẩm áp của cô.

Phương khẽ rên rỉ, hai đùi cô tự động mở rộng ra để đón nhận sự kích thích. Chi từ từ đẩy một đầu máy rung vào sâu bên trong âm đạo của Phương. Sự mát lạnh của gel bôi trơn hòa cùng hơi nóng của thịt lồn tạo nên một cảm giác vừa dễ chịu vừa kích thích đến điên người. Chi bật công tắc điều khiển trên điện thoại, tần số rung nhẹ bắt đầu kích hoạt các vách ngăn âm đạo nhạy cảm.

"Ưm... Chi..." Phương cong người, mông cô ép chặt vào người Chi theo bản năng, lồng ngực phập phồng thở dốc khi từng đợt sóng chấn động liên tục đánh vào sâu trong cơ thể.

"Lồn chị ấm quá, lại còn khít nữa," Chi trêu chọc, ghé sát môi hôn lên bờ vai trần của Phương. Ngón tay cô luồn qua khe đùi, vuốt ve hạt mầm âm vật đang sưng đỏ của Phương, ép đầu rung còn lại của thiết bị đè chặt lên nó.

Sự kích thích đồng thời từ bên trong âm đạo và bên ngoài âm vật khiến Phương hoàn toàn mất đi khả năng phòng thủ. Cô lắc đầu trên gối, những tiếng rên rỉ đứt quãng thoát ra khỏi kẽ răng: "Chi... nhanh hơn một chút... em... tôi chịu không nổi..."

Chi mỉm cười đầy thỏa mãn trước sự phục tùng tuyệt đối của người phụ nữ luôn giữ vẻ kiêu hãnh ở công ty. Cô tạm thời tắt máy rung, khiến Phương thảng thốt rên nhẹ một tiếng hụt hẫng. 

"Nằm sấp xuống đệm đi, Phương," Chi ra lệnh nhẹ nhàng.

Phương ngoan ngoãn làm theo. Cô nằm sấp xuống chiếc drap giường lụa xám tro, hai tay ôm lấy gối, mông hơi nhấc lên tạo thành một đường cong quyến rũ. Chi bò lên phía sau, quỳ gối cưỡi lên hai đùi của Phương. Từ góc độ này, Chi cúi rạp người xuống, một tay luồn xuống dưới bụng để nâng một bên bầu ngực mềm mại của Phương lên, tay kia cầm máy rung đôi nhấn sâu hơn vào khe lồn ướt sũng của cô.

Nhịp rung đột ngột được đẩy lên mức cao nhất thông qua ứng dụng điện thoại. Phương ưỡn cong người, tấm lưng trần trắng muốt nổi lên những đường gân mịn màng khi luồng điện tê dại truyền thẳng vào trung khu thần kinh. Đầu máy rung thọc sâu vào âm đạo, cọ xát liên tục vào điểm nhạy cảm bên trong, trong khi đầu còn lại không ngừng mát-xa nghiền nát hạt mầm âm vật bên ngoài.

"A... Chi... sâu quá... ưm..." Phương thở dốc, hai tay bấu chặt vào drap giường lụa, những đầu ngón tay trắng bệch. 

Chi không dừng lại. Cô cúi xuống, áp sát bầu ngực căng tròn của mình lên lưng Phương, vừa gặm nhấm bờ vai nhạy cảm vừa luồn ngón tay trỏ của bàn tay còn lại vào giữa đùi cô, vuốt ve quanh mép lồn đầy mật ngọt. Sự ma sát dồn dập giữa da thịt hai người tạo nên những tiếng động ướt át vang lên trong căn phòng ngủ yên tĩnh.

"Chị thích thế này đúng không?" Chi thì thầm, giọng khàn đục đầy dục vọng. "Bỏ hết sự kiểm soát đi, Phương. Khóc đi, rên lên cho em nghe. Ở đây không có ai phán xét chị cả."

Những giọt nước mắt sinh lý tràn ra từ đôi mắt phượng đẫm lệ của Phương. Sự đè nén suốt bao năm qua, những áp lực nghẹt thở từ gia đình, những cuộc đấu đá căng thẳng ở ban điều hành tập đoàn, tất cả như được trút bỏ hoàn toàn qua từng tiếng rên rỉ run rẩy. Cô không còn là vị Kế toán trưởng lạnh lùng, xa cách nữa. Lúc này, cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, khao khát được dâng hiến toàn bộ thể xác và tinh thần cho người con gái phía sau.

"Tôi... thích... Chi... làm mạnh hơn nữa đi..." Phương cầu xin, giọng cô đứt quãng.

Chi mỉm cười, tắt thiết bị rung và ném nó sang một bên. Cô lật người Phương lại, để cô nằm ngửa trên giường. Chi lập tức dạng chân cưỡi lên đùi Phương. Hai bầu ngực của họ chạm vào nhau, cọ xát ấm nóng. Chi cúi đầu hôn sâu xuống cổ, trượt dần xuống nốt ruồi dưới xương quai xanh trái của Phương, cắn nhẹ một cái khiến cô khẽ rùng mình.

Bàn tay Chi trượt xuống, những ngón tay thon dài đẫm nước dâm thủy từ nãy bắt đầu tách rộng hai cánh môi lồn hồng hào của Phương ra. Không cần đến công cụ hỗ trợ nữa, Chi dùng ngón tay của chính mình thọc sâu vào âm đạo khít khao của Phương. Nhịp tay của Chi nhanh và dứt khoát, đi sâu vào từng ngóc ngách nhạy cảm nhất. Đầu lưỡi của Chi cũng đồng thời tìm đến hạt mầm âm vật đang sưng đỏ của Phương, liếm láp liên tục theo nhịp chuyển động của ngón tay.

"A! Chi... Chi... em..." Phương hét lên một tiếng nghẹn ngào, hông cô tự động nhấc lên, phối hợp nhịp nhàng với ngón tay và chiếc lưỡi điêu luyện của Chi. 

Dịch lồn nóng hổi phun ra xối xả, ướt đẫm các ngón tay của Chi. Cơ thể Phương giật mạnh liên hồi, các cơ âm đạo co thắt kịch liệt ôm chặt lấy ngón tay của cô gái trẻ. Phương đạt đến cực khoái, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự thăng hoa ngập tràn trong huyết quản.

Chi rút tay ra, nằm vật xuống bên cạnh Phương. Cô kéo tấm chăn mỏng đắp lên cơ thể khỏa thân của cả hai, rồi ôm chặt Phương vào lòng. Làn da đẫm mồ hôi của hai người dính chặt lấy nhau, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim đang dần đập chậm lại.

Không gian phòng ngủ trở lại sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của hai người. Phương tựa đầu vào lồng ngực ấm áp của Chi, những ngón tay cô lướt nhẹ trên bắp tay săn chắc của cô nhân viên mới. Cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có bao trùm lấy cô.

"Em biết không," Phương khẽ nói, giọng cô dịu đi nhiều, "đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy căn nhà này thực sự ấm áp."

Chi hôn nhẹ lên trán Phương, siết chặt vòng tay hơn. "Từ giờ trở đi, chị sẽ không phải ở một mình trong bóng tối nữa. Em sẽ luôn ở đây."

Phương im lặng hồi lâu, rồi cô hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Chi. Ánh mắt phượng đã lấy lại chút sắc sảo thường ngày nhưng lại ngập tràn sự dịu dàng. "Tuy nhiên, ngày mai đã là thứ Hai rồi. Ở công ty..."

"Em biết," Chi cười khẽ, dùng ngón tay vuốt lại mái tóc đen dài của Phương. "Ở công sở, chị vẫn là Kế toán trưởng Hà Phương lạnh lùng, nghiêm khắc của em. Em sẽ là cô nhân viên mới Linh Chi ngoan ngoãn nộp báo cáo đúng hạn."

"Còn khi cánh cửa này khép lại?" Phương nhướng mày, một nụ cười ẩn ý xuất hiện trên môi.

"Khi cánh cửa khép lại," Chi ghé sát tai Phương thì thầm, "chị hoàn toàn thuộc về em. Mọi tần số của chị đều do em nắm giữ."

Phương mỉm cười đón nhận nụ hôn dịu dàng của Chi. Một thỏa thuận ngầm không cần văn bản đã được thiết lập giữa hai người, gắn kết họ bằng cả sự đồng điệu về tâm hồn lẫn những ham muốn thầm kín nhất.

***

Sáng thứ Hai.

Sảnh chính của tòa nhà tập đoàn tài chính tấp nập người qua lại. Tiếng gót giày gõ xuống sàn đá granite bóng loáng hòa cùng tiếng xì xào thảo luận của các nhân viên văn phòng tạo nên một không khí khẩn trương, chuyên nghiệp.

Hà Phương bước vào từ cửa xoay kính lớn. Cô mặc bộ vest màu xám tro ôm sát cơ thể, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng bằng kẹp tăm kim loại, chiếc kính gọng vàng hồng chỉnh tề trên sống mũi. Thần thái của cô lạnh lùng, uy nghiêm như thường lệ, khiến những nhân viên cấp dưới đi ngang qua đều vội vã cúi đầu chào rồi né sang một bên.

Ở phía trước, cạnh quầy lễ tân, Linh Chi đang đứng xếp hàng chờ quét thẻ nhân viên. Cô mặc chiếc váy chữ A màu đen phối cùng áo sơ mi voan mỏng cổ chữ V nhẹ nhàng, mái tóc bob hạt dẻ hơi ôm lấy khuôn mặt rạng rỡ. 

Phương sải bước dài qua sảnh chính, hướng thẳng về phía thang máy VIP. Khi đi ngang qua Linh Chi, Phương không dừng lại, gót giày vẫn gõ những nhịp dứt khoát trên sàn đá. 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Hà Phương khẽ nghiêng đầu. Qua gọng kính mảnh, đôi mắt phượng của cô khẽ nheo lại, khóe môi nhạt màu tô son đỏ trầm khẽ nâng lên tạo thành một nụ cười ẩn ý, trao cho Linh Chi một ánh mắt đồng lõa đầy ngọt ngào và bí mật.

Chi đứng yên tại chỗ, đưa tay trái lên vuốt lại lọn tóc bên tai, ngón tay khẽ chạm vào vết bớt hình cánh hoa anh đào ở cổ tay phải, khóe môi nở một nụ cười đắc ý đáp lại. 

Cánh cửa thang máy đóng lại, che khuất bóng dáng kiêu hãnh của vị Kế toán trưởng, mở đầu cho một tuần làm việc mới với những tần số bí mật chỉ riêng hai người thấu hiểu.