← Bí Mật Văn Phòng
Chương 4 / 5

Tiếng cánh cửa gỗ khép lại vang lên một tiếng “cạch” khô khốc, dội vào không gian tĩnh lặng của văn phòng. 

Hà Phương vẫn ngồi bần thần dưới sàn nhà lạnh lẽo. Lưng cô tựa vào cạnh tủ tài liệu bằng thép sơn tĩnh điện xám xịt, hai tay nắm chặt chiếc kính gọng vàng hồng vừa được Chi đặt lại trên bàn. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, từng luồng khí điều hòa buốt lạnh tràn vào buồng phổi nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa âm ỉ đang thiêu đốt vùng đùi trong. Thiết bị rung đã tắt từ lâu, nhưng dư chấn của nó vẫn âm vang dọc theo các đầu dây thần kinh, khiến các thớ cơ trong âm đạo co thắt nhè nhẹ theo bản năng. Lời hẹn tăng ca cuối tuần đầy ẩn ý của Linh Chi vẫn còn lẩn khuất đâu đó, giống như một sợi chỉ đỏ trói buộc lấy lý trí cô.

Phương chậm rãi đeo kính lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không gian trống trải trước mắt. Sự kiểm soát tuyệt đối mà cô dày công vun đắp suốt mười năm qua đã xuất hiện một vết nứt lớn không thể cứu vãn. Cô cúi đầu, nhìn vạt váy xám nhăn nhúm và vệt nước sẫm màu in rõ trên lớp vải lụa. Sự nhục nhã lẽ ra phải bóp nghẹt tâm trí cô, nhưng lúc này, thứ trỗi dậy mạnh mẽ nhất lại là một nỗi thèm khát kỳ lạ. Cô khát khao cảm giác được dâng hiến, được buông bỏ hoàn toàn gánh nặng của một Kế toán trưởng để chỉ làm một người phục tùng dưới bàn tay của cô nhân viên mới.

Suốt ba ngày tiếp theo, văn phòng phòng kế toán chìm trong một bầu không khí căng thẳng ngầm mà chỉ hai người họ cảm nhận được. Trước mặt các nhân viên khác, Linh Chi vẫn là cô nhân viên mới năng nổ, cúi đầu chào Phương đầy lễ phép và báo cáo số liệu bằng chất giọng trẻ trung, rõ ràng. Nhưng mỗi lần Chi bàn giao tập hồ sơ, ngón tay cô ta lại cố tình lướt qua mu bàn tay Phương, để lại một vệt nóng ran kéo dài. Ánh mắt tròn đen láy của Chi thường dừng lại ở đôi môi Phương lâu hơn một nhịp, như một lời nhắc nhở thầm lặng về những gì đã xảy ra. Phương cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, nhưng nhịp tim luôn đập liên hồi mỗi khi bóng dáng tóc bob ngắn của Chi xuất hiện ở cửa phòng.

Trong những đêm dài cô độc tại căn hộ riêng cao cấp của mình, Phương không tài nào chợp mắt nổi. Cô nằm trên chiếc giường king-size rộng lớn, lăn lộn giữa những tấm ga trải giường bằng lụa satin mát lạnh nhưng cơ thể lại nóng ran như lửa đốt. Trí tưởng tượng của cô liên tục tái hiện lại cảnh tượng ở văn phòng, nơi ngón tay của Chi luồn lách vào bên trong cơ thể cô, nơi chiếc máy rung khuấy đảo mọi ngóc ngách thầm kín nhất. Nhiều lần, cô đã tự đưa tay xuống dưới lớp váy ngủ, tìm kiếm hạt âm vật đang sưng cứng của mình để tự vuốt ve, nhưng việc tự thỏa mãn chỉ mang lại sự trống rỗng ê chề. Cô không chỉ thèm khát khoái cảm thể xác, cô thèm khát sự áp chế đầy tinh tế của Chi, thèm khát giọng nói ra lệnh dịu dàng nhưng không thể chối từ của cô gái kém mình gần một giáp.

Vào ngày thứ Năm, khi Chi bước vào phòng để nộp báo cáo đối chiếu công nợ quý, Phương cố tình tỏ ra nghiêm khắc. Cô chỉ ra một lỗi nhỏ trong phần định khoản chi phí doanh nghiệp, giọng nói lạnh lùng, xa cách như muốn dựng lại bức tường ngăn cách giữa sếp và nhân viên. Thế nhưng, Chi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, cúi người xuống sát bàn làm việc để nhìn vào màn hình máy tính của Phương. Khoảng cách gần đến mức Phương có thể ngửi thấy mùi hương cam chanh thanh mát từ dầu gội của Chi. 

Khi cúi xuống, Chi cố tình để cổ tay phải của mình chạm khẽ vào đùi Phương dưới gầm bàn. Vết bớt nhỏ hình cánh hoa anh đào ở cổ tay cô ta như một ký hiệu ma quỷ. Chi ghé sát tai Phương, nói nhỏ bằng một tông giọng chỉ đủ hai người nghe: "Em sẽ sửa lại ngay. Chị Phương hôm nay có vẻ khó tính hơn mọi ngày, có phải vì... thiếu tần số quen thuộc không?"

Câu nói đó khiến Phương cứng đờ người. Cô phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng thở dốc, hai đùi vô thức khép chặt lại vì cảm nhận được một dòng mật dịch nóng hổi đang bắt đầu rỉ ra, thấm ướt chiếc quần lót ren mỏng cô đang mặc. Chi mỉm cười đắc ý, cầm tập tài liệu rồi quay lưng bước ra ngoài, để lại Phương ngồi thở dốc trong sự bất lực hoàn toàn trước sự trêu chọc của cấp dưới.

***

Đêm thứ Sáu cuối cùng cũng đến.

Đồng hồ trên tường phòng làm việc chỉ chín giờ tối. Cả tầng 18 của tòa nhà tài chính chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những ánh đèn thoát hiểm màu xanh leo lét hành lang và ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn của Hà Phương. Mọi người đều đã ra về từ sớm để tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần. Tiếng rì rì của hệ thống điều hòa trung tâm dường như càng làm tăng thêm sự vắng lặng của không gian xung quanh.

Phương đứng bên cửa sổ sát đất, mắt nhìn xuống dòng xe cộ như những sợi chỉ sáng đan xen dưới đường phố. Cô hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen cổ chữ V sâu, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh bên trái. Chiếc chân váy bút chì màu xám tro ôm sát hông, tôn lên vòng eo thon thả cùng đôi chân dài mang tất đùi mỏng.

Cô quay lại bàn làm việc, nhìn cánh cửa phòng đang khép hờ. Một khe hở nhỏ chỉ bằng hai đốt ngón tay, nhưng đối với Phương, nó giống như một lời mời gọi tội lỗi. Cô cố tình không chốt cửa. Lòng bàn tay Phương rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cô đứng ngồi không yên, chốc chốc lại nhìn vào màn hình điện thoại tĩnh lặng. Cô đang đợi tiếng bước chân quen thuộc. Sự chờ đợi kéo dài khiến da thịt cô nóng bừng, vùng nhạy cảm giữa hai đùi bắt đầu có cảm giác ngứa ngáy, ướt át.

Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài hành lang. Tiếng gót giày da mềm nhè nhẹ, đều đặn tiến về phía phòng cô.

Tim Phương nảy lên một nhịp mạnh mẽ. Cô vội vàng ngồi xuống chiếc ghế da lớn, cố lấy lại tư thế nghiêm chỉnh của một Kế toán trưởng, tay lật mở một tập tài liệu ngẫu nhiên dù mắt không hề đọc chữ nào.

Cánh cửa khép hờ được đẩy ra một cách dứt khoát. Linh Chi bước vào.

Chi diện một chiếc áo voan mỏng màu kem để lộ chiếc khuyên tai bạc nhỏ lấp lánh sát vành tai trái, chân váy đen ngắn ngang đùi. Trông cô tràn đầy sức sống của tuổi trẻ nhưng lại mang một thần thái làm chủ căn phòng không thể xem thường. Chi không nói một lời nào. Cô quay người lại, dùng tay đẩy chốt cửa, khóa trái phòng làm việc từ bên trong. Tiếng khóa cơ vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn thế giới bên ngoài với căn phòng này.

Chi tiến lại gần bàn làm việc của Phương, bước đi không một tiếng động. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một bước chân, Chi dừng lại, từ từ đặt chiếc túi xách nhỏ của mình lên góc bàn gỗ mahogany.

"Chị Phương, để cửa hờ thế này là đang đợi em sao?" Chi cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy ẩn ý trêu chọc.

Phương ngẩng đầu lên, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Hôm nay có báo cáo dòng tiền cần hoàn thành gấp. Tôi chỉ là đang làm việc."

Chi khẽ cười, nụ cười làm lộ rõ vết bớt nhỏ hình cánh hoa anh đào nơi cổ tay phải khi cô đưa tay lên, nhẹ nhàng rút từ trong túi xách ra một dải băng lụa màu đen dài khoảng một mét. Tấm lụa mềm mại trượt qua các ngón tay của Chi như một con rắn đen nhỏ.

"Làm việc muộn thế này hại mắt lắm. Để em giúp chị nghỉ ngơi nhé," Chi nói, cúi người xuống sát mặt Phương. Hơi thở mang hương bạc hà thanh mát phả lên má Phương.

Không đợi Phương trả lời, Chi đưa tay gỡ chiếc kính gọng vàng hồng trên sống mũi sếp mình ra, đặt nhẹ lên bàn. Thị giác của Phương lập tức mờ đi đôi chút. Ngay sau đó, dải băng lụa đen mềm mại được vòng qua đầu cô, phủ kín đôi mắt phượng sắc sảo. Chi thắt nút dứt khoát phía sau gáy Phương, không quá chặt nhưng đủ để tước đoạt hoàn toàn ánh sáng của cô.

"Chi... em làm gì vậy?" Phương khẽ thốt lên, tay cô đưa lên định gỡ dải băng nhưng lập tức bị bàn tay khỏe khoắn của Chi nắm chặt lấy cổ tay, đè xuống mặt bàn làm việc.

"Suỵt. Chị Phương, từ bây giờ chị không cần phải nhìn, cũng không cần phải nghĩ. Hãy chỉ nghe và cảm nhận thôi," Chi thì thầm bên tai cô.

Khi thị giác bị che khuất hoàn toàn, bóng tối bao trùm khiến mọi giác quan khác của Phương lập tức nhạy cảm lên gấp bội. Cô có thể nghe rõ tiếng hơi thở của chính mình đang dồn dập, tiếng sột soạt của vải áo voan khi Chi di chuyển, và cả hương thơm ngọt ngào của nước hoa trên da thịt cô nhân viên mới. Sự bất an khi không biết đối phương sẽ làm gì tiếp theo khiến cơ thể Phương căng lên như một sợi dây đàn.

Chi buông cổ tay Phương ra. Phương nghe thấy tiếng khóa kéo túi xách lại vang lên, tiếp theo là tiếng lách cách của nhựa và kim loại chạm vào nhau. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết Chi đang chuẩn bị những gì.

Đột nhiên, Phương cảm thấy hai cánh tay ấm áp của Chi luồn dưới nách mình, nhấc bổng cơ thể mảnh mai của cô lên. Chi đặt cô ngồi hẳn lên chiếc bàn làm việc rộng lớn, uy nghiêm vốn là nơi cô ký duyệt những quyết định tài chính hàng triệu đô. Bề mặt gỗ mahogany lạnh ngắt thấm qua lớp vải chân váy bút chì mỏng manh, khiến Phương khẽ rùng mình.

"Chi... đừng ở đây... bàn làm việc..." Phương run rẩy van nài, sự kiêu hãnh cuối cùng khiến cô cố giãy giụa.

"Chính là ở đây," Chi nói, giọng điệu không cho phép thương lượng. Cô đứng chen vào giữa hai chân Phương, dùng đầu gối tách hai đùi của sếp ra rộng hơn.

Chi đưa ngón tay vuốt ve từ xương quai xanh của Phương xuống dưới. Ngón tay thon dài lướt qua nốt ruồi nhỏ nhạy cảm, làm nảy sinh một luồng điện chạy thẳng xuống bụng dưới của Phương. Tiếp đó, Chi thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi lụa đen của Phương. Làn da trắng mịn màng dần lộ ra dưới ánh đèn phòng mờ ảo mà Phương không thể nhìn thấy. Gió từ điều hòa phả vào bầu ngực phập phồng sau lớp áo ngực ren đen mỏng khiến hai đầu vú Phương săn lại, nhô lên đầy khiêu khích.

Chi cúi xuống, áp môi vào nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh của Phương, khẽ mút nhẹ. Phương ngửa cổ ra sau, miệng phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Bàn tay Chi tiếp tục di chuyển xuống dưới, luồn vào bên trong vạt chân váy bút chì của Phương, vuốt ve cặp đùi thon thả được bọc trong lớp tất da chân mịn màng.

Khi ngón tay Chi chạm vào đũng quần lót ren của Phương, cô nhận ra nó đã ướt đẫm từ bao giờ. Chất dịch dâm thủy nóng hổi, nhớp nháp thấm qua lớp vải ren mỏng, dính vào ngón tay Chi khi cô miết nhẹ dọc theo khe lồn.

"Chị Phương dâm đãng quá, mới chỉ bịt mắt thôi mà lồn đã ướt thế này rồi," Chi trêu chọc, ngón tay giữa gảy nhẹ lên hạt âm vật đang sưng cứng qua lớp vải quần lót.

"Ưm... Chi... đừng nói thế..." Phương xấu hổ cắn chặt môi dưới, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ để tìm điểm tựa trong bóng tối.

Chi không để Phương có thời gian suy nghĩ. Cô dùng một tay kéo phăng chiếc quần lót ren của Phương xuống dưới đầu gối, để lộ hoàn toàn vùng tam giác mật đầy đặn. Bướm của Phương lộ ra trong không khí văn phòng mát lạnh, hai mép lồn đỏ hồng đẫm thứ mật dịch trong suốt, trơn ướt.

Phương nghe thấy một tiếng "tách" nhỏ. Ngay lập tức, một tiếng rung mờ đục, trầm thấp vang lên bên tai cô. Cơ thể cô lập tức cứng đờ. Đó là thiết bị rung đôi mới mà Chi mang đến. Thiết bị này có hai đầu rung hoạt động độc lập với tần số cực mạnh.

Chi từ từ đưa thiết bị đến gần âm hộ của Phương. Khi đầu rung bọc silicone mềm mại chạm nhẹ vào hạt âm vật đang nhô lên, Phương nảy người lên một cái, miệng phát ra tiếng hét nhỏ bị bóp nghẹt. Đầu rung còn lại, thon dài hơn, từ từ được Chi đẩy vào sâu trong âm đạo trơn ướt của cô.

"A... sâu quá... Chi... từ từ..." Phương thở dốc, hai chân cô vô thức muốn khép lại nhưng đùi trong của Chi đã chặn chặt ở giữa.

Thiết bị rung đôi bắt đầu hoạt động ở tần số trung bình. Đầu rung trong âm đạo liên tục thụt thọc, cọ xát vào điểm G nhạy cảm của Phương, trong khi đầu rung ngoài không ngừng xoay tròn, kích thích hạt âm vật đang trướng căng. Hai nguồn khoái cảm đồng thời tấn công khiến lý trí của Hà Phương hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn nghĩ đến việc mình là Kế toán trưởng nghiêm nghị nữa, cô chỉ là một người đàn bà đang khao khát được thỏa mãn thể xác.

Chi nâng một chân của Phương lên, đặt bàn chân cô tựa vào vai mình, tạo thành tư thế vắt chân mở rộng hoàn toàn vùng kín. Chi cúi đầu xuống, nhìn cận cảnh âm đạo đỏ hồng đang co thắt liên tục quanh chiếc máy rung. Dịch lồn trào ra như suối, lấp lánh dưới ánh đèn và chảy dọc xuống mặt bàn gỗ mahogany tạo thành một vệt nước dài.

Chi đưa hai ngón tay của bàn tay trái vào, lách vào bên cạnh thiết bị rung đang hoạt động trong âm đạo Phương, nới rộng vách lồn ra để tăng thêm ma sát. Đồng thời, cô cúi đầu xuống, áp môi và lưỡi vào hạt âm vật đang bị máy rung đè chặt.

Sự kết hợp giữa lưỡi nóng hổi, ngón tay thon dài và tần số rung điên cuồng của máy móc khiến Phương phát điên. Cô liên tục ngửa đầu ra sau, mái tóc đen dài búi cao lúc trước giờ đã buông xõa rủ xuống bàn, rối bời theo từng nhịp lắc hông.

"A... Chi... em muốn giết chị sao... ưm... sướng quá... lồn chị... sắp hỏng mất..." Phương khóc nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài từ dưới dải băng lụa đen, thấm đẫm má cô.

"Chị Phương, kêu lớn lên đi. Không ai nghe thấy đâu," Chi khàn giọng nói, đầu lưỡi cô đảo nhanh quanh âm vật, liếm lạp hết những dòng dâm thủy ngọt ngào đang phun ra không ngừng.

Chi dùng điện thoại tăng tần số của thiết bị rung lên mức tối đa. Chiếc máy rung đôi rung lắc điên cuồng bên trong lồn Phương. Đầu rung trong âm đạo thúc mạnh vào cổ tử cung, đầu rung ngoài cắm sâu vào hạt âm vật đang run rẩy. Phương hoàn toàn mất kiểm soát. Hai tay cô bấu chặt vào vai Chi, móng tay cắm sâu qua lớp áo voan mỏng của cô nhân viên mới.

Lồn cô co thắt dữ dội, các cơ âm đạo bóp chặt lấy thiết bị và ngón tay của Chi. Từng đợt sóng cực khoái quét qua cơ thể khiến Phương ưỡn cong người lên khỏi bàn làm việc, hai chân giật liên hồi trong không trung.

"A... ra... chị ra mất... Chi ơi... em..." Phương thét lên trong sung sướng, nước lồn từ sâu trong âm đạo phun ra thành từng dòng nóng hổi, ướt sũng cả bàn tay của Chi và tràn ra khắp mặt bàn gỗ. Cơ thể cô run lên bần bật rồi đổ ụp xuống mặt bàn, thở dốc đầy mệt mỏi sau cơn cực khoái quá đỗi mãnh liệt.

***

Trong căn phòng làm việc tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của Hà Phương.

Linh Chi nhẹ nhàng tắt thiết bị rung đôi, từ từ rút nó ra khỏi cơ thể đã hoàn toàn nhũn ra của sếp. Cô đặt thiết bị ướt đẫm nước dâm lên bàn, rồi đưa tay tháo dải băng lụa đen trên mắt Phương ra.

Ánh sáng mờ nhạt của văn phòng quay trở lại với thị giác của Phương. Đôi mắt phượng đẫm nước mắt và mồ hôi của cô chớp chớp, nhìn khuôn mặt tràn đầy đắc ý của Chi trước mắt. Phương cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, hai đùi vẫn run rẩy không kiểm soát nổi, để mặc cho những giọt dâm thủy cuối cùng rỉ ra bên ngoài kẽ lồn, chảy dài xuống mặt gỗ.

Chi vươn tay lấy chiếc túi xách, rút ra một gói khăn ướt cao cấp hương trà xanh. Cô dịu dàng cúi xuống, dùng khăn nhẹ nhàng lau sạch những vệt nước dâm dính trên đùi trong của Phương, rồi cẩn thận lau quanh mép lồn hồng hào đang hé mở của sếp. Sự chăm sóc tỉ mỉ, ân cần này của Chi làm dấy lên trong lòng Phương một cảm giác vô cùng phức tạp. Nó vừa xoa dịu đi nỗi nhục nhã của sự phục tùng, vừa gieo rắc vào tâm trí cô một sự lệ thuộc ngọt ngào.

"Em lau sạch cho chị rồi. Nhìn chị kìa, mệt đến mức không nói nên lời nữa sao?" Chi thì thầm, khẽ hôn lên đầu mũi Phương đầy cưng nựng.

Phương khàn giọng, cố tìm lại chút uy nghiêm đã mất: "Chi... em thật là... quá đáng."

"Em quá đáng sao?" Chi cười khẽ, rút chiếc kính gọng vàng hồng đeo lại lên sống mũi cho Phương. Khi tầm nhìn rõ nét trở lại, Phương thấy rõ ánh mắt Chi đang tràn ngập sự chiếm hữu mãnh liệt. "Nhưng em thấy chị rất thích sự quá đáng này của em mà. Nếu không, tại sao lồn của Kế toán trưởng lại có thể phun nước nhiều đến thế này, ướt đẫm cả bàn làm việc?"

Phương đỏ bừng mặt, quay đi tránh ánh mắt trêu chọc của cô gái trẻ. Cô khép hai chân lại, vội vàng kéo chiếc quần lót ren ướt sũng vẫn đang mắc ở đầu gối lên, rồi chỉnh lại chân váy bút chì xập xệ của mình. Nhưng lớp lụa mỏng của chân váy đã bị dâm thủy thấm từ bên trong, in rõ một vệt nước sẫm màu lớn ngay chính giữa. Cảnh tượng này làm sao cô có thể đi về nhà được đây?

Chi như đọc được suy nghĩ của Phương. Cô tiến lại phía sau, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của sếp, áp bầu ngực căng tròn của mình vào lưng Phương.

"Văn phòng này tuy kích thích, nhưng thực sự quá chật chội và không an toàn," Chi nói, cằm tựa lên vai Phương, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô. "Nếu bảo vệ đi tuần mà gõ cửa, hoặc camera hành lang ghi lại cảnh chúng ta ra vào quá muộn thế này, mọi chuyện sẽ rất rắc rối. Chị Phương có muốn tìm một nơi an toàn hơn để em có thể giúp chị giải tỏa hoàn toàn không?"

Phương run lên nhẹ, bàn tay cô đặt lên mu bàn tay của Chi đang ôm trước bụng mình: "Ý em là sao?"

"Cuối tuần này, em muốn đến căn hộ riêng của chị," Chi thì thầm, giọng nói mang một sức cám dỗ không thể cưỡng lại. "Ở đó, chúng ta sẽ không phải lo lắng về bất kỳ ai. Em sẽ chuẩn bị những thứ thú vị hơn nữa để phục vụ chị. Chị có đồng ý đón em không, sếp của em?"

Sự giằng xé nội tâm lại một lần nữa trỗi dậy trong Phương. Việc cho phép một cô nhân viên mới bước vào không gian riêng tư nhất của mình là một quyết định vô cùng mạo hiểm, nó đồng nghĩa với việc cô tự nguyện dâng hiến hoàn toàn quyền kiểm soát cuộc đời mình cho Chi. Thế nhưng, khi nhìn vào vết bớt hình cánh hoa anh đào trên cổ tay Chi, và cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể đối phương, lý trí của Phương hoàn toàn đầu hàng. Cô thèm khát được tiếp tục chìm đắm trong cảm giác này.

"Chung cư Central Park, tòa C, phòng 2004," Phương nói nhỏ, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một sự cam chịu ngọt ngào. "Tối mai... em có thể đến sau tám giờ."

Chi mỉm cười đầy thỏa mãn. Cô xoay người Phương lại đối mặt với mình, nâng cằm cô lên và đặt vào đó một nụ hôn sâu, nồng nàn. Đầu lưỡi của Chi lách qua kẽ răng Phương, quấn lấy lưỡi cô như một lời xác nhận cho bản giao kèo ngầm giữa hai người. 

Khi nụ hôn kết thúc, Chi lùi lại một bước, nhặt chiếc túi xách của mình lên, chỉnh lại tà váy voan phẳng phiu. Cô nháy mắt với Phương một cái đầy tinh nghịch trước khi quay người bước về phía cửa.

"Hẹn gặp lại chị vào tối mai, Phương. Nhớ chuẩn bị sẵn sàng, vì ngày mai em sẽ không nương tay như hôm nay đâu."