Minh ghì chặt quai xách chiếc vali da đã sờn rách, dồn sức kéo nó vượt qua bậc thềm gỗ ọp ẹp đầu tiên. Tiếng cọt kẹt khô khốc vang lên giữa không gian chật hẹp của lối đi dẫn lên gác. Chiếc áo ba lỗ bạc màu dính chặt vào lưng cậu, đẫm mồ hôi nóng hổi. Từng luồng hơi ẩm mốc từ các khe gỗ ẩm xộc thẳng vào mũi Minh, trộn lẫn với mùi bụi bặm tích tụ lâu ngày. Cậu đứng thở dốc trên chiếu nghỉ, tay quẹt ngang những giọt mồ hôi đang chảy dài xuống cằm, mắt nhìn lên những nấc thang tiếp theo tối tăm, sâu hút.
Lúc nãy, khi gã xe ôm thả cậu ngay đầu con hẻm cụt, Minh vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt ái ngại của gã. Gã xe ôm là một người đàn ông luống tuổi, khuôn mặt vuông chữ điền đầy những vết sẹo rỗ và sạm đen vì nắng gió Sài Gòn. Gã tắt máy chiếc Wave Alpha cũ kỹ, dựng chân chống bên mép đường nhựa đang bốc hơi nóng hầm hập dưới cái nắng chiều muộn muộn gắt gỏng, rồi quay đầu nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống lòng đường bẩn thỉu.
"Tới đây thôi nha nhóc," gã xe ôm vừa lau mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn tay cáu bẩn vừa nói, giọng khàn đặc. "Cái hẻm cụt này sâu hun hút, đường vừa hẹp vừa dốc, xe tao chở nặng lại yếu máy, đi vô đó lỡ sập gầm hay chết máy dắt bộ mệt lắm. Với lại cái ngõ này nhìn cứ âm u thế nào ấy, chạy vô đó xui xẻo lắm."
Minh khom lưng, hai tay ôm lấy chiếc vali da cũ kỹ của mình để nhấc nó ra khỏi cái baga sắt rỉ sét phía sau xe. Cậu đặt vali xuống mặt đường gạch vỡ, thở phào một tiếng dài rồi ngước nhìn lối vào con hẻm.
"Chú ơi, đi thêm một đoạn ngắn nữa không được hả chú? Cháu trả thêm tiền cho chú mà," Minh lí nhí năn nỉ, giọng nói vẫn còn nguyên âm điệu của một gã trai tỉnh lẻ mới chân ướt chân ráo bước xuống thành phố.
Gã xe ôm lắc đầu quầy quậy, nét mặt gã biến đổi rất nhanh, chuyển sang vẻ ái ngại xen lẫn chút gì đó né tránh. Gã giật lấy tờ tiền giấy nhàu nát từ tay Minh, nhét vội vào túi quần rồi rồ ga phóng đi nhanh như thể muốn chạy trốn khỏi một nơi không lành. Tiếng động cơ bô xe máy nổ giòn giã rồi tắt lịm ngoài ngã tư đông đúc phía xa, bỏ lại Minh đứng trơ trọi trước lối vào con hẻm cụt tăm tối.
Con hẻm cụt sâu hút, hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ bám đầy rêu phong xám xịt, cao vút lên như muốn che khuất cả khoảng trời chiều tù mù. Minh lặc lè kéo chiếc vali da cũ kỹ của mình đi vào. Đó là chiếc vali mà mẹ cậu đã lau chùi cẩn thận bằng chiếc khăn mùi soa rách góc trước ngày cậu lên thành phố nhập học, bên trong chứa vài bộ quần áo sờn vai, một chiếc chăn mỏng đã sờn chỉ và tất cả những hy vọng đổi đời của cả một gia đình nghèo nơi quê nghèo đất cằn sỏi đá. Bánh xe vali nhỏ xíu bằng nhựa cứng đập xuống nền gạch vỡ nát trên lối đi, phát ra tiếng sầm sập vang vọng, dội vào những bức tường gạch hai bên tạo nên âm thanh cô độc, u uất giữa buổi chiều tàn.
Đi được một đoạn chừng ba mươi mét, Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc và nóng bỏng như có lửa đốt. Cậu dừng lại trước một quán nước trà đá nhỏ dựng tạm bợ sát chân tường của một ngôi nhà cổ kính đã đổ nát một nửa. Người đàn bà bán nước, bà Năm, một người có khuôn mặt khắc khổ, làn da sạm đen và đôi mắt đầy nếp nhăn chân chim hằn sâu, đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhựa màu đỏ, tay cầm chiếc quạt nan cũ kỹ phe phẩy để xua đuổi những con ruồi đang vo ve quanh mấy lọ kẹo lạc và vài bao thuốc lá rẻ tiền đặt trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết nước chè đen kịt.
Minh kéo vali sát vào lề đường, cất tiếng hỏi thăm: "Cô ơi, cho con một ly trà đá. Sẵn tiện cô cho con hỏi thăm nhà số 48 nằm ở đoạn nào phía trong nữa vậy cô?"
Bà Năm ngừng tay quạt. Bà ngước mắt nhìn Minh từ đầu đến chân, dừng lại ở chiếc vali cũ kỹ và dáng vẻ quê mùa của cậu học trò nghèo. Bà lấy một cái ly thủy tinh mờ đục từ trong thau nước bẩn ra, múc một gáo nước chè xanh từ chiếc xô nhựa màu đỏ, thả vào vài cục đá lạnh rồi đẩy ly nước về phía cậu.
"Mới lên thành phố học hả con?" Bà hỏi, giọng trầm và khàn khàn.
"Dạ, con mới lên để làm thủ tục nhập học vào ngày mai," Minh đón lấy ly nước, tu một hơi dài. Vị chè xanh đắng chát, mát lạnh làm cậu tỉnh người ra đôi chút.
Bà Năm đặt chiếc quạt nan xuống bàn, tặc lưỡi: "Cậu thuê phòng gác xép của nhà bà Dung đó hả? Trai tráng thanh niên sao lại chui vào cái nhà đó ở? Căn nhà đó u ám lắm con ơi. Từ ngày đứa con gái tên Linh của bả mất đột ngột vào năm ngoái, căn nhà đó quanh năm suốt tháng không bao giờ mở cửa sổ. Người ta đồn phong thủy ở đó độc lắm, âm khí nặng trĩu hà. Con bé Linh đó chết trẻ, lại chết oan khuất gì đó ngay trong căn gác xép mà cậu sắp thuê đấy. Oán khí của nó chưa tan đâu. Bấy lâu nay chẳng có ai dám bén mảng tới gần căn nhà đó, chỉ có bà Dung sống lủi thủi một mình, ngày nào cũng thắp nhang trầm nghi ngút từ sáng tới tối."
Bà Năm ghé sát tai Minh, hạ thấp giọng thì thầm: "Mà thôi, lỡ thuê rồi thì tối nhớ đóng chặt cửa gác xép, đừng có đi lung tung dưới nhà sau chín giờ tối. Đêm hôm có nghe thấy tiếng động gì lạ hay tiếng ai gọi tên thì cứ nhắm mắt mà ngủ, tuyệt đối đừng tò mò tìm hiểu làm gì nghe chưa."
Lời cảnh báo của bà Năm làm Minh thoáng chút lo lắng, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo xương sống của cậu. Nhưng ý nghĩ về số tiền cọc ít ỏi năm trăm ngàn đồng mà bố mẹ cậu phải chạy vạy khắp nơi để đóng qua mạng khiến cậu không thể quay đầu. Cậu không có tiền để đi tìm một chỗ trọ khác giữa thành phố đắt đỏ này. Cậu đặt ly nước xuống, trả tiền nước rồi lí nhí cảm ơn bà Năm trước khi tiếp tục bước đi vào sâu trong hẻm.
Căn nhà số 48 hiện ra ở cuối hẻm cụt với cánh cổng sắt rỉ sét loang lổ những vệt đỏ gạch cũ kỹ. Cánh cổng sắt đã mất một chốt khóa dưới, xập xệ nghiêng lệch sang một bên. Minh dùng tay đẩy cổng, tiếng sắt cọ xát vào nhau phát ra âm thanh ken két kéo dài chói tai, vang vọng khắp con hẻm vắng lặng. Khoảng sân nhỏ lát gạch tàu bên trong bám đầy rêu trơn trượt, góc sân có một cây khế già cỗi đã chết khô từ bao giờ. Những cành củi khô khốc chĩa lên trời xám xịt như những ngón tay xương xẩu của một xác chết đang cố cào cấu không khí. Lối vào nhà không có cửa gỗ chắc chắn mà được che chắn bằng một tấm màn nhung đỏ thẫm đã sờn rách, bám đầy bụi bặm và mạng nhện, treo lơ lửng như một cái miệng khổng lồ đang há hốc đón đợi.
Minh vén tấm màn nhung bước vào bên trong phòng khách. Không gian tối tăm và nồng nặc mùi nhang trầm. Mùi hương ngọt lịm kỳ lạ pha lẫn mùi ẩm mốc của những đồ nội thất bằng gỗ cũ kỹ lâu ngày không đón nắng mặt trời khiến đầu óc cậu hơi choáng váng.
"Tới rồi đó hả con?"
Một giọng nói trầm, hơi khàn cất lên từ phía sau làn khói nhang mờ ảo ở góc hành lang tầng trệt.
Minh giật mình quay đầu lại. Bà Dung đang đứng đó, tựa lưng vào mép tường gỗ của hành lang dẫn ra nhà tắm phía sau. Người đàn bà góa phụ ngoài Counseling mươi tuổi có thân hình đầy đặn, nảy nở, đẫm chất đàn bà chín muồi. Bà mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa tơ mỏng màu tím nhạt, chất vải rủ xuống bám lấy hông và đùi to của bà. Sợi dây áo bên vai trái hơi trễ xuống, để lộ bờ vai tròn lẳng, làn da trắng xanh mịn màng nổi bật giữa bóng tối của căn nhà cũ.
Bà Dung đang cầm nén nhang mới thắp, khói xám bay nghi ngút quanh khuôn mặt u uất của bà. Bà chậm rãi cắm nén nhang vào lư sứ trên chiếc bàn thờ nhỏ treo sát tường. Tấm ảnh thờ thờ một cô gái trẻ có khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại trợn trừng, nhìn thẳng vào người xem với vẻ lạnh lẽo, oán hận khôn nguôi. Đó là Linh, con gái quá cố của bà.
Minh nuốt nước bọt. Mắt cậu dán chặt vào bờ vai trần và khuôn ngực thấp thoáng sau lớp lụa mỏng của bà Dung khi bà vươn người cắm nhang. Dục vọng của một gã trai mười chín tuổi lần đầu lên thành phố trỗi dậy, nóng ran nơi bụng dưới. Sự nảy nở, tràn trề sức sống đàn bà của người phụ nữ góa bụa trước mặt như một thỏi nam châm thu hút mọi sự chú ý của cậu. Cậu vội vàng dời mắt đi chỗ khác khi bà Dung quay người lại.
"Dạ, con mới tới. Đường hẻm khó đi quá nên trễ chút." Minh lí nhí, tay bấu chặt vào quai vali để che giấu sự bối rối của mình.
Minh lấy trong túi ra xấp tiền polyme nhàu nát, đếm đủ số tiền thuê nhà tháng đầu tiên đưa cho bà Dung. Bà nhận lấy tiền bằng bàn tay lạnh ngắt. Ngón tay bà vô tình chạm nhẹ vào lòng bàn tay Minh. Cậu cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt truyền qua da thịt, trái ngược hoàn toàn với thời tiết hầm hập ngoài kia. Bà Dung không cần đếm lại tiền mà nhét ngay vào túi chiếc quần lụa mỏng màu tím. Đôi mắt sâu, mí mắt hơi sụp của bà nhìn chăm chằm vào mặt Minh, giọng đều đều:
"Nhà này chỉ có hai mẹ con dì ở. Giờ con Linh đi rồi, dư cái gác nên dì cho thuê bớt tiền điện nước. Trên đó hơi nóng, nhưng yên tĩnh. Đi đứng nhẹ chân chút, dì thích yên lặng. Với lại..." Bà Dung dừng lại một chút, mắt hướng về phía bàn thờ con gái. "Con Linh nó không thích người lạ, đặc biệt là đàn ông con trai. Tối đến thì cứ ở yên trên gác, đừng đi lại lung tung dưới nhà sau chín giờ tối."
"Dạ, con biết rồi dì." Minh gật đầu, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng dấy lên một cảm giác ớn lạnh khó tả. Mùi nhang trầm nồng nặc trên người bà Dung phả vào mặt cậu mang một vị ngọt lịm kỳ lạ, tựa như mùi hoa huệ đang phân hủy trong bóng tối ẩm ướt của căn nhà cũ.
Bà Dung bước lại gần, trao cho cậu chiếc chìa khóa đồng đã xỉn màu. Cậu vội vác chiếc vali lên vai, bước nhanh lên những bậc thang gỗ. Tiếng bước chân thô bạo của cậu làm rung rinh mấy tấm hình cũ treo trên vách tôn sét gỉ. Dọc cầu thang gỗ, những bức ảnh gia đình cũ kỹ treo san sát nhau. Minh dừng bước trước một bức ảnh chụp Linh khi còn sống. Cô gái mặc chiếc áo dài trắng học sinh, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại trợn trừng, nhìn thẳng vào người xem với vẻ u sầu, oán hận khôn nguôi. Minh vội quay đi, tiếp tục bước lên gác xép.
Căn gác xép hiện ra dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn dây tóc công suất nhỏ. Trần nhà thấp tè lợp bằng mái tôn, phả xuống hơi nóng hầm hập như lò thiêu. Diện tích căn phòng chỉ vỏn vẹn chục mét vuông, kê vừa một chiếc chiếu trúc cũ trải thẳng dưới sàn gỗ và một chiếc tủ quần áo ép nhỏ. Khung cửa sổ duy nhất đã bị đóng đinh sắt gỉ chặt vào khung cửa sổ gỗ, không thể mở ra được để đón gió trời.
Minh quăng chiếc vali vào góc phòng, nằm vật ra chiếu. Chiếu trúc nóng ran hấp hơi từ sàn gỗ phía dưới bốc lên. Cậu cởi phăng chiếc áo ba lỗ ướt đẫm, chỉ mặc độc chiếc quần đùi thun, nằm thở dốc.
Cậu nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp. Chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ đặt sát góc tường có vài vết xước sâu như vết cào của móng tay người. Tò mò, Minh ngồi dậy mở tủ ra kiểm tra. Bên trong trống rỗng, chỉ có một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc ra. Dưới đáy tủ, cậu phát hiện một chiếc kẹp tóc bằng nhựa hình hoa mai màu hồng đã bị gãy mất một góc. Cầm chiếc kẹp tóc lên, cậu cảm nhận được cái lạnh buốt từ chất liệu nhựa cũ kỹ truyền thẳng vào lòng bàn tay. Minh khẽ rùng mình, đặt chiếc kẹp tóc lên nóc tủ rồi quay lại chiếu nằm.
Không gian xung quanh im ắng đến lạ thường. Từ vị trí này, Minh nghe thấy tiếng động cơ xe máy thưa thớt ngoài hẻm sâu, nhưng trong căn nhà thì hoàn toàn biệt lập. Khi cậu bắt đầu sắp xếp mấy bộ quần áo thô sơ vào tủ, tai cậu chợt giật mình bởi một âm thanh rất gần.
*Két.*
Tiếng bản lề cửa phòng dưới tầng trệt đóng lại. Ngay sau đó là tiếng bước chân lê dép lẹt xẹt của bà Dung. Minh đứng hình, tay vẫn cầm chiếc áo sơ mi. Vách tường và sàn gỗ của căn gác này mỏng đến mức khó tin. Cậu nghe rõ tiếng bà Dung đặt chiếc ly thủy tinh lên bàn, tiếng nước rót róc rách, và rồi, một tiếng thở dài thườn thượt kéo dài đầy mệt mỏi từ phía dưới truyền thẳng lên qua kẽ hở giữa các tấm ván lát sàn.
Tiếng thở dài ấy nghe rất rõ, như thể bà Dung đang đứng ngay sát bên cạnh cậu, thì thầm vào tai cậu những sầu muộn của người đàn bà cô đơn. Minh nín thở, cúi đầu nhìn xuống khe hở nhỏ sát góc tường gác xép. Qua khe nứt của thớ gỗ mục, cậu thấy một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ phòng ngủ của bà Dung bên dưới.
Minh nằm áp tai xuống sàn gỗ. Trái tim cậu đập thình thịch, vừa có cảm giác tội lỗi của kẻ rình mò, vừa kích thích tột độ.
Từ khe hở nhỏ này, cậu có thể nhìn thấy một phần căn phòng bên dưới của bà Dung. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ hắt lên những bức tường quét vôi xanh đã bong tróc. Cậu thấy bà Dung đang ngồi bên mép giường gỗ lớn. Bà đang chậm rãi gỡ chiếc lược sừng ra khỏi mái tóc dài của mình. Lớp lụa mỏng của bộ đồ ngủ trượt xuống, để lộ toàn bộ tấm lưng trần trắng xanh, mịn màng nhưng lại có những vết lằn đỏ mờ mờ dọc theo xương sống. Minh nín thở, mắt dán chặt vào từng động tác chải tóc chậm rãi của bà. Mỗi lần bà cử động, bầu ngực trĩu nặng của bà lại khẽ rung rinh dưới lớp vải tím nhạt.
Dưới chiếc quần thun mỏng, dương vật của Minh đã cương cứng hoàn toàn, căng nhức đến khó chịu. Cậu đưa tay xuống tự vuốt ve qua lớp vải, mắt vẫn không rời khỏi khe hở gỗ. Cậu thấy bà Dung đứng dậy, đi đến trước tủ gương quần áo. Bà tháo sợi dây áo ngủ, để bộ đồ lụa tím trượt xuống gót chân. Toàn bộ thân hình khỏa thân đầy đặn, nảy nở của người đàn bà góa phụ hiện ra trước mắt Minh. Cặp đùi to, tròn lẳng, chiếc hông rộng và bầu ngực trĩu nặng với hai đầu vú sẫm màu. Minh nuốt nước bọt ực một cái lớn, tay sục cu nhanh hơn. Cậu chưa bao giờ được nhìn thấy một cơ thể đàn bà thực sự ở khoảng cách gần như thế này. Sự kích thích tột độ khiến cậu run rẩy cả người.
Bà Dung lấy một chiếc áo ngủ lụa khác màu đen mặc vào, rồi bước lại giường tắt đèn ngủ. Căn phòng bên dưới chìm vào bóng tối. Minh tiếc nuối rút tay ra khỏi quần, nằm ngửa ra chiếu trúc, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập của mình.
Đêm đầu tiên ở căn nhà trọ mới trôi qua trong sự ngột ngạt. Minh nằm ngửa trên chiếc chiếu trúc đã bớt nóng nhưng tấm lưng vẫn râm ran khó chịu. Cậu nhắm mắt, cố dỗ giấc ngủ để chuẩn bị cho buổi làm thủ tục nhập học ngày mai.
Bất chợt, từ khoảng không gian tối tăm ngay dưới sàn gỗ, một loạt âm thanh lạ lẫm vọng lên.
*Sột soạt...*
Đó là tiếng vải lụa cọ xát vào nhau một cách vội vã, dồn dập. Kèm theo đó là tiếng thở dốc đứt quãng, rồi chuyển dần thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào, run rẩy của một người phụ nữ đang cố kìm nén cảm xúc trong bóng tối. Minh mở trừng mắt, toàn thân cứng đờ trên chiếu trúc. Tiếng rên rỉ càng lúc càng rõ rệt, len lỏi qua từng kẽ ván gỗ mục nát, rót thẳng vào tai cậu.
"Linh... Linh ơi... Đừng bỏ mẹ..."
Tiếng bà Dung thầm gọi tên con gái xen lẫn trong những tiếng rên rỉ u uất, nghẹt thở. Âm thanh ấy vừa chứa đựng sự đau đớn, vừa mang một vẻ ham muốn thể xác đầy bệnh hoạn. Minh áp sát tai xuống sàn gỗ mục, lắng nghe từng tiếng ma sát của da thịt vào nệm giường bên dưới. Cậu có thể cảm nhận được sự chuyển động điên cuồng của bà Dung qua những nhịp rung nhẹ của sàn gỗ gác xép.
Sự tò mò và dục vọng đan xen khiến Minh không thể chịu đựng nổi. Cậu kéo chiếc quần thun xuống, để dương vật cương cứng nóng bóng tự do cọ xát vào mặt chiếu trúc ráp. Cậu bắt đầu tự sục dương vật của mình một cách điên cuồng trong bóng tối lạnh lẽo của căn gác. Từng tiếng thở dốc của cậu hòa nhịp cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người đàn bà bên dưới.
Cái nóng hừng hực của căn gác xép dường như bị xua tan bởi luồng khí lạnh buốt thoảng qua từ khe hở sàn gỗ, bám lấy cơ thể đẫm mồ hôi của cậu. Minh rùng mình một cái, cảm giác cực khoái ập đến dữ dội. Cậu phóng tinh dịch ấm nóng lên những thớ gỗ mục nát của sàn nhà.
Cùng lúc cậu đạt cực khoái, tiếng rên rỉ dưới tầng trệt đột nhiên im bặt. Căn nhà lại rơi vào sự im lặng tịch mịch đáng sợ. Minh nằm thở dốc dồn dập, ngực phập phồng. Cậu vội vơ lấy chiếc áo ba lỗ bạc màu đẫm mồ hôi lúc nãy để lau đi vệt nước lạnh ngắt trên mặt sàn gỗ. Kỳ lạ thay, khi lớp vải chạm vào chất lỏng ấy, một luồng khí buốt lạnh xộc thẳng lên cánh tay Minh, khiến những sợi lông tơ dựng đứng. Cậu quăng chiếc áo vào góc phòng, lùi sâu về phía góc giường, tựa lưng vào vách tường tôn gỉ sét lạnh lẽo.
Bóng tối bao trùm căn gác xép chật hẹp, chỉ còn ánh sáng yếu ớt của bóng đèn dây tóc ngoài hành lang hắt qua các kẽ hở ván cửa sổ đã đóng chặt. Minh ngước mắt nhìn lên nóc tủ gỗ ép. Chiếc kẹp tóc hoa mai bị gãy của Linh đặt trên đó dường như vừa dịch chuyển một khoảng nhỏ. Cậu chớp mắt, cố xua đi những ảo giác do đầu óc căng thẳng gây ra, nhưng mùi nhang trầm dưới nhà lại bốc lên mỗi lúc một nồng. Mùi hương ngọt lịm, nồng nặc và lạnh lẽo ấy vây lấy cậu, len lỏi vào từng hơi thở, khiến đầu óc cậu mụ mẫm, nửa tỉnh nửa mê.
Cậu nhớ lại lời gã xe ôm dặn, nhớ lại ánh mắt u uất của Linh trên bức ảnh thờ, rồi từ từ chìm vào một giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.