Minh giật bắn người, da gà nổi rần rần trên bắp tay trước tiếng thì thầm buốt lạnh sát vành tai. Cậu lập tức trùm kín chiếc chăn mỏng lên đầu, co rúm người lại dưới tấm chiếu trúc ráp. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến lồng ngực cậu thắt chặt, hơi thở dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng. Trong bóng tối chật hẹp của lớp chăn, Minh cắn chặt răng để ngăn tiếng răng va vào nhau lập cập. Tiếng thì thầm ấy quá rõ ràng, quá gần, chính là một thực thể bằng xương bằng thịt vừa ghé sát môi vào tai cậu mà thổi ra luồng khí lạnh ngắt của cõi âm. Cậu nằm im thin thít, nín thở chờ đợi một cử động tiếp theo, nhưng ngoài tiếng tim đập thình thịch liên hồi bên tai, không gian xung quanh chỉ còn lại bóng tối chật hẹp của lớp chăn mỏng.
Gió bên ngoài bắt đầu rít mạnh hơn qua các khe hở của mái tôn gỉ sét. Những luồng khí ẩm ướt, mang theo hơi nước lạnh buốt của cơn giông sắp ập đến, len lỏi qua kẽ ván sàn gỗ gác xép, bám lấy làn da đẫm mồ hôi của Minh. Cơn bão mùa hè ở thành phố ập đến nhanh chóng và hung hãn. Tiếng sấm đầu tiên nổ vang rền trên bầu trời, chấn động cả căn nhà trọ cũ kỹ. Kèm theo đó là những tia chớp giật liên hồi, chiếu sáng loang lổ căn phòng gác xép qua những kẽ hở của cửa sổ.
Phụt.
Cái bóng đèn dây tóc yếu ớt ngoài hành lang vụt tắt. Cả căn nhà chìm vào bóng tối đặc quánh, không một nguồn sáng nào lọt qua nổi lớp mây đen cuộn chặt ngoài trời. Sự mất điện đột ngột khiến không gian vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên tĩnh mịch và cô đặc. Minh nằm dưới chăn, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi ban đầu bao trùm lấy thần trí cậu, nhưng khi bóng tối nuốt trọn mọi vật xung quanh, một luồng xúc cảm khác lạ bắt đầu len lỏi vào tâm trí.
Trong bóng tối dày đặc, nỗi sợ hãi tâm linh dần bị đẩy lùi bởi một thứ dục vọng lệch lạc, đen tối vừa trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hình ảnh bà Dung dưới nhà tắm ban nãy lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Minh. Tấm lưng trần trắng xanh dưới làn nước lạnh, cặp đùi tròn lẳng đầy đặn, và khe lồn rậm rạp sẫm màu ướt át mà cậu vừa nhìn lén được qua kẽ cửa gỗ. Những hình ảnh ấy là một liều thuốc kích thích cực mạnh, chạy dọc khắp các dây thần kinh, dồn thẳng xuống phía dưới.
Minh nằm im, tay lần xuống quần đùi. Cậu tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Bản thân cậu chỉ là một thằng sinh viên nghèo thuê trọ, còn bà Dung là chủ nhà, lại là một góa phụ lớn tuổi. Đạo đức và sự tự tôn mách bảo cậu phải dừng lại, phải nhắm mắt ngủ đi để ngày mai còn lên lớp. Nhưng đầu óc cậu lúc này đã bị dục vọng thiêu đốt đến mụ mẫm. Tiếng nước dội ào ào lúc nãy, cái dáng khom người để lộ cặp mông tròn trịa và khe lồn sậm màu của bà Dung cứ bám lấy tâm trí cậu không buông. Cậu khát khao được chạm vào làn da thịt ấy, khát khao được cắm sâu dương vật vào bên trong cơ thể người đàn bà trung niên đầy đặn kia.
Chiếc cu của Minh nhanh chóng cương cứng lên, căng phồng và nóng bóng dưới lớp quần đùi thun mỏng. Cậu khẽ đưa tay xuống dưới, chạm vào dương vật đang dựng đứng của mình. Sự nóng bỏng của da thịt va chạm với ngón tay lạnh lẽo làm Minh khẽ run lên. Cậu nuốt nước bọt ực một cái. Cơn thèm khát thể xác dồn nén suốt nhiều ngày qua, cộng với bầu không khí tăm tối không một bóng người này, đã thổi bùng lên sự liều lĩnh trong máu cậu thanh niên mười chín tuổi. Không còn những rào cản đạo đức, không còn sự e dè sợ hãi, bóng tối đặc quánh lúc này là một tấm lá chắn hoàn hảo, che giấu mọi hành vi tội lỗi của cậu.
Cậu bắt đầu tưởng tượng ra cảnh mình lẻn xuống nhà, đẩy cửa bước vào căn phòng tối của bà Dung. Liệu bà ta có thức giấc? Liệu bà ta có hét lên và đuổi cậu đi? Hay bà ta cũng đang cô đơn, thèm khát hơi ấm đàn ông sau ngần ấy năm góa bụa? Ý nghĩ về sự đồng thuận hay chống cự của bà Dung càng làm chiếc cu của Minh trướng to hơn, rỉ ra những giọt dịch nhầy dâm đãng thấm đẫm một mảng quần trong. Cậu không muốn phải sục cặc một mình trên căn gác xép lạnh lẽo này nữa. Cậu muốn một cơ thể thực sự, một âm đạo ấm áp ôm lấy dương vật mình.
Minh hé chiếc chăn ra, hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm mốc trộn lẫn mùi nhang trầm từ dưới nhà bốc lên. Cậu ngồi dậy trên giường, hai mắt cố gắng căng ra để định hướng trong màn đêm mù mịt. Dương vật cương cứng cọ xát vào lớp vải quần thun, đau nhức và thôi thúc cậu phải hành động. Cậu không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong căn phòng gác xép chật hẹp này.
Cậu nhẹ nhàng trượt chân xuống giường. Bàn chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt. Minh lò dò bước ra phía cửa phòng, tay vịn vào vách tường gỗ ép ẩm mục. Cậu đẩy nhẹ cánh cửa, cố gắng không phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Hành lang tối đen như hũ nút. Sự ngột ngạt của bóng tối mất điện bao trùm lấy từng mét vuông của căn nhà cũ. Không khí dường như đặc quánh lại, mang theo mùi gỗ mục ẩm ướt và mùi nhang trầm lạnh lẽo từ bàn thờ Linh bốc lên. Minh mò mẫm từng bước một tiến về phía cầu thang gỗ dẫn xuống tầng trệt. Những bậc thang gỗ cũ kỹ ọp ẹp dưới chân cậu phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Mỗi lần âm thanh ấy vang lên, Minh lại dừng hình mất vài giây, tim đập loạn xạ, tai căng ra nghe ngóng xem có động tĩnh gì từ căn phòng phía dưới hay không.
Sự căng thẳng làm mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng dục vọng đang thiêu đốt bên dưới vẫn đẩy cậu tiếp tục bước xuống. Tiếng gió giật mạnh ngoài cửa sổ và tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn vang lên đều đặn, che giấu bớt những âm thanh di chuyển của cậu. Cậu bám chặt lấy lan can gỗ thô ráp, dò dẫm đi xuống từng bậc cầu thang. Trong bóng tối, lan can gỗ bám đầy bụi bặm dường như cũng lạnh ngắt, tương phản với cái nóng đang âm ỉ cháy ở hạ bộ cậu. Mùi nhang trầm ngọt lịm và lạnh lẽo quen thuộc tỏa ra từ bàn thờ của Linh dường như đậm đặc hơn ở khu vực chân cầu thang. Cậu khẽ liếc mắt qua phía chiếc bàn thờ tối om, nơi bức ảnh của Linh ẩn hiện trong bóng tối. Gương mặt trắng bệch của cô gái trong khung ảnh như đang dõi theo từng bước chân của cậu. Cơn rùng mình chạy qua gáy, nhưng dục vọng đang thiêu đốt khiến cậu gạt phắt mọi nỗi sợ hãi sang một bên. Bước chân cậu hướng thẳng về phía cánh cửa phòng ngủ của bà Dung ở góc hành lang tầng trệt.
Cánh cửa gỗ phòng ngủ chỉ khép hờ, không chốt khóa trong. Minh đứng trước cửa, hơi thở dồn dập. Cậu đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ nhám của cánh cửa rồi từ từ đẩy vào trong. Cánh cửa hé mở, để lộ không gian tối tăm bên trong phòng ngủ của bà chủ nhà trọ. Mùi cơ thể đàn bà nồng ấm, trộn lẫn với mùi dầu gió và mùi chăn màn cũ lâu ngày xộc thẳng vào mũi Minh, kích thích toàn bộ các giác quan của cậu.
Qua ánh chớp mờ nhạt thỉnh thoảng lóe lên từ cửa sổ phòng khách hắt vào, Minh nhìn thấy bóng dáng đầy đặn của bà Dung đang nằm nghiêng trên chiếc giường nệm cũ ở góc phòng. Bà đang ngủ, hoặc ít nhất là trông có vẻ như vậy. Minh không còn suy nghĩ được gì nữa. Sự liều lĩnh đã chiếm trọn tâm trí cậu. Cậu nhẹ nhàng lách người qua khe cửa, bước những bước chân trần không tiếng động trên nền xi măng mát lạnh, tiến thẳng về phía chiếc giường.
Minh leo lên giường. Chiếc nệm lò xo cũ khẽ lún xuống và phát ra một tiếng cọt kẹt nhỏ. Không để bà Dung kịp phản ứng, Minh lập tức lao lên đè chặt lấy thân hình đầy đặn của người đàn bà góa phụ.
Bà Dung giật nẩy người, đôi mắt nhắm nghiền đột ngột mở to trong bóng tối. Người đàn bà ú ớ hốt hoảng, định phát ra tiếng kêu cứu nhưng đã bị bàn tay thô ráp của Minh bịt chặt lấy miệng. Bà Dung ra sức giãy giụa dưới thân cậu, hai tay cố gắng đẩy mạnh vào ngực Minh, chân đạp loạn xạ vào tấm ga trải giường cũ kỹ. Thân hình tròn trịa, đẫm mùi mồ hôi của bà cọ xát trực tiếp vào người Minh khiến cậu càng thêm điên cuồng. Cậu dùng toàn bộ sức nặng cơ thể, ép chặt hai đầu gối của mình lên đùi bà, ghì chặt đôi tay đang chống cự của người đàn bà xuống mặt đệm.
"Ư... ưm..."
Bà Dung phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào từ trong cổ họng bị chặn đứng bởi lòng bàn tay của Minh. Đôi mắt bà trợn lên nhìn xoáy vào bóng tối, cố gắng nhận dạng kẻ đang đè lên người mình. Nhưng trong căn phòng tối om không một ánh đèn, bà chỉ có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi, dồn dập của một người đàn ông trẻ tuổi và cơ thể săn chắc đang đè nghiến lấy mình.
Thế nhưng, chỉ sau vài nhịp giãy giụa yếu ớt, phản ứng của bà Dung đột ngột thay đổi. Đôi bàn tay đang đẩy mạnh vào vai Minh bỗng chốc lỏng dần, rồi buông thõng xuống mặt nệm. Cả cơ thể đầy đặn của người đàn bà đang căng cứng bỗng xìu xuống, trở nên mềm nhũn và thụ động. Bà không còn đạp chân, không còn cố xoay sở để thoát thân. Bà Dung đột ngột xuôi tay, nín thinh chịu đựng mọi hành vi của Minh dưới thân mình, không một lời phản kháng nào nữa.
Sự nín lặng đột ngột và kỳ lạ của bà Dung khiến Minh sững lại một nhịp, nhưng cơn cuồng loạn của dục vọng đã hoàn toàn làm chủ đầu óc cậu. Cậu buông bàn tay đang bịt miệng bà ra. Bà Dung không hề kêu cứu. Bà chỉ nằm im, lồng ngực phập phồng thở những hơi ngắn, nóng hổi dưới thân cậu.
Minh dùng một tay vội vã kéo phăng chiếc quần đùi lụa mềm mại của bà Dung xuống quá đùi, để lộ phần dưới đầy đặn của người đàn bà. Tay cậu mò mẫm xuống dưới, tìm kiếm giữa hai đùi bà Dung. Cánh tay cậu chạm vào làn da đùi ấm áp, nhão và mịn màng của người phụ nữ đã bước vào tuổi trung niên. Ngón tay Minh tìm thấy khe lồn ẩm ướt, sẫm màu đã bắt đầu tiết ra chất dịch nhầy dính dáp do phản ứng sinh lý tự nhiên của cơ thể đàn bà. Cậu miết mạnh ngón tay vào âm đạo của bà Dung, khiến người đàn bà khẽ co rúm người lại, nhưng bà vẫn tuyệt đối nín thinh.
Nóng lòng muốn thỏa mãn, Minh tháo chiếc quần thun của mình ra, để lộ dương vật cương cứng đến đau nhức, đỏ ửng và rỉ ra những giọt dịch đầu mùa. Cậu quỳ gối giữa hai đùi bà Dung, nâng hông bà lên một chút rồi dí đầu khấc nóng hổi vào ngay cửa lồn ẩm ướt của bà.
Minh dùng lực, đâm mạnh chiếc cu cương cứng vào sâu trong lồn bà Dung.
"Á..."
Bà Dung khẽ bật ra một tiếng kêu đau đớn nhỏ qua kẽ răng khi dương vật to lớn của Minh xé toạc sự khô khốc ban đầu, lút sâu vào tận cùng âm đạo ấm nóng của bà. Âm thanh ấy bị tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài át đi phần lớn. Minh ghì chặt lấy hông bà Dung, giữ chặt tư thế truyền thống và bắt đầu điên cuồng thúc đẩy.
Mỗi cú thúc của Minh đều cuồng bạo và dứt khoát. Tiếng da thịt va chạm sột soạt, tiếng chất dịch nhầy nhụa phát ra từ nơi giao hợp của hai cơ thể hòa lẫn vào tiếng mưa giông gầm rú ngoài cửa sổ. Minh vùi đầu vào cổ bà Dung, ngửi lấy mùi mồ hôi và mùi dầu gió nồng nặc trên da thịt bà. Cậu cắn nhẹ vào bờ vai tròn lẳng của bà, đôi tay không ngừng bóp mạnh vào bầu ngực trĩu nặng dưới lớp áo ngủ xộc xệch đã bị kéo ngược lên tận cổ.
Cặp vú to, nhão của người đàn bà trung niên biến dạng dưới những cái bóp siết thô bạo từ những ngón tay của Minh. Làn da đùi mịn màng, hơi chảy xệ của bà cọ xát với bắp đùi săn chắc của cậu thanh niên mười chín tuổi, tạo ra những âm thanh nhớt nhát đầy nhục dục. Sự ma sát dồn dập nơi cửa lồn làm chất dịch dâm đãng tiết ra ngày một nhiều, bôi trơn cho mỗi lần dương vật thọc sâu vào rồi rút ra. Minh dạng rộng hai đùi bà Dung ra hơn nữa, ghì chặt hông mình sát vào khớp háng của bà để dương vật có thể cắm lút cán vào tận sâu trong tử cung ấm nóng.
Bà Dung vẫn nằm im lịm dưới thân cậu. Hai tay bà bám chặt lấy ga trải giường, những ngón tay gồng lên đến mức các khớp xương trắng bệch, chịu đựng từng cú thúc cuồng nhiệt của cậu thanh niên thuê trọ. Bà không hề nhìn Minh, đôi mắt bà nhắm nghiền, gương mặt quay nghiêng đi để tránh hơi thở của cậu. Sự chịu đựng câm lặng của bà là một vực sâu không đáy, hút trọn mọi sự điên cuồng của Minh, khiến cậu càng lúc càng trở nên thô bạo hơn, thúc liên hồi vào sâu trong cơ thể ấm nóng của bà.
Trong lúc Minh đang chìm đắm trong cơn đê mê của khoái cảm thể xác, bầu không khí trong phòng ngủ đột nhiên thay đổi. Một luồng khí lạnh buốt như băng đá từ ngoài hành lang tràn vào phòng, bao vây lấy chiếc giường gỗ cũ kỹ. Nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột khiến những giọt mồ hôi trên lưng Minh lạnh ngắt. Sự tương phản rõ rệt giữa hơi nóng hừng hực tỏa ra từ nơi giao hợp của hai cơ thể với luồng âm khí buốt giá đang ve vuốt bên ngoài da thịt làm Minh rùng mình. Dù vậy, nhịp hông của cậu vẫn không hề dừng lại, tà ác thúc mạnh hơn vào sâu trong âm đạo ướt át của người đàn bà góa.
Sự buốt giá mỗi lúc một đậm đặc, bóp nghẹt bầu không khí ấm nóng của dục vọng. Một cảm giác rợn ngợp dâng lên từ đốt sống cuối cùng, giật thốc lên đỉnh đầu Minh. Cậu thở hắt ra một hơi lạnh ngắt. Bản năng sinh tồn gào thét bảo cậu dừng lại, nhưng chiếc cu cắm trong lồn bà Dung đã trướng to đến mức đau điếng, bị hút chặt bởi những thớ thịt âm đạo đang co thắt liên hồi. Cậu không thể rút ra. Cậu muốn phóng tinh. Sự điên cuồng đẩy hông cậu dập liên tục, tạo ra những tiếng bạch bạch nhớt nhát dồn dập giữa hai đùi.
Chính lúc ấy, một tia chớp rạch ngang bầu trời, ánh sáng xanh loét chiếu rọi qua khung cửa sổ hé mở, soi tỏ góc phòng tăm tối.
Minh cứng đờ người.
Ở góc phòng, sát bên cạnh chiếc tủ quần áo cũ kỹ, một bóng người đang đứng lặng câm. Đó là một cô gái trẻ trong chiếc váy trắng giản dị đã sờn rách, bám đầy những vệt bùn đất ẩm ướt. Mái tóc đen dài sũng nước rủ lòng thòng che khuất nửa khuôn mặt trắng bệch như sáp nến. Từ dưới những lọn tóc ướt át ấy, đôi mắt tròng trắng dã, không hề có tròng đen trợn trừng nhìn thẳng vào Minh. Khóe miệng thâm tím của cô ta ngoác rộng ra thành một nụ cười quái dị, như thể đang thưởng thức màn cưỡng đoạt dơ bẩn đang diễn ra trước mắt.
Bóng ma Linh.
Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến như dòng nước đá dội thẳng vào đầu Minh, nhưng kỳ lạ thay, sự hiện diện của linh hồn chết oan kia không làm dương vật của cậu xìu xuống. Ngược lại, cái nhìn lạnh lẽo của xác chết và sự câm lặng chịu đựng của người mẹ dưới thân cậu lại tạo nên một sự kích thích tột cùng, đẩy dục vọng lệch lạc của Minh vượt qua mọi giới hạn của nhân tính. Máu trong người cậu sôi lên sùng sục. Nhịp thở của Minh trở nên đứt quãng, cậu ghì chặt hai vai bà Dung, điên cuồng thúc mạnh chiếc cu vào sâu tận cùng âm đạo.
Mỗi cú nện hông của Minh trở nên nhanh hơn, bạo liệt và gấp gáp như một kẻ sắp chết đuối cố bám lấy phao. Tiếng thịt va chạm chan chát vang lên liên hồi hòa cùng tiếng gió mưa gầm rú ngoài cửa. Dưới thân cậu, bà Dung vẫn bất động như một xác chết, đôi mắt nhắm chặt, chỉ có những ngón tay bấu chặt lấy tấm ga giường cũ kỹ đến mức móng tay muốn bật máu.
Luồng âm khí lạnh lẽo từ góc phòng đột ngột áp sát giường. Minh cảm thấy như có những ngón tay vô hình lạnh buốt như băng đá đang vuốt ve dọc tấm lưng đẫm mồ hôi của mình, mơn trớn xuống đến tận hông. Hơi thở buốt giá phả vào gáy cậu, mang theo mùi nhang trầm nồng nặc và mùi đất ẩm u uất. Cực khoái ập đến dữ dội, đau đớn và tê dại.
"Á..."
Minh gầm nhẹ trong cổ họng, hai tay bóp chặt lấy cặp đùi mịn màng của bà Dung, nhấn mạnh hông xuống để dương vật cắm lút cán vào trong lồn bà. Từng đợt tinh dịch nóng hổi, đục ngầu bắn ra xối xả, phun thẳng vào tử cung ấm nóng của người đàn bà góa phụ. Cậu rên rỉ, cơ thể co giật liên hồi theo mỗi nhịp phóng tinh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng trong sự đan xen kinh hoàng giữa hơi nóng thể xác và cái lạnh buốt xương của cõi âm.
Khi đợt tinh dịch cuối cùng tuôn ra, Minh thở dốc dồn dập, gục đầu xuống bờ vai đẫm mồ hôi của bà Dung. Cậu nằm im vài nhịp thở để lấy lại chút sức lực tàn tạ. Sự thỏa mãn đi qua, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ bủa vây khi luồng âm khí xung quanh vẫn lạnh buốt da thịt.
Minh run rẩy chống tay đứng dậy, vội vàng rút chiếc cu đã mềm đi một nửa ra khỏi âm đạo của bà Dung. Một tiếng "sực" nhỏ vang lên cùng với dòng dịch hỗn hợp giữa tinh dịch và nước lồn chảy tràn ra ngoài đùi người đàn bà. Không dám nhìn lại góc phòng nơi bóng ma Linh đang đứng, Minh vơ vội chiếc quần thun của mình, lóng ngóng xỏ vào chân rồi loạng choạng bước xuống giường.
Cậu cắm đầu chạy khỏi căn phòng tối, lao nhanh qua hành lang tầng trệt rồi giẫm lên những bậc cầu thang gỗ ọp ẹp để rút lui về phòng gác xép của mình, bỏ lại sau lưng tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của một cô gái trẻ vang lên mơ hồ trong bóng tối.
Dưới chiếc giường nệm cũ kỹ ở phòng ngủ tầng trệt, bà Dung vẫn nằm đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng không một tia sáng nhìn chằm chằm lên trần nhà tối đen, mặc cho dòng tinh dịch ấm nóng của kẻ cưỡng đoạt đang rỉ dần ra từ trong cơ thể mình.