Nghe chương 12

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Tâm đứng sững người, bàn tay đang lơ lửng giữa khoảng không khựng lại trước lời đề nghị đột ngột của Dương. Đầu óc anh trống rỗng trong vài giây, tiếng quạt trần quay cọc cạch trên đỉnh đầu bỗng nhiên rõ mồn một. Cái lạnh của dòng nước máy từ nhà vệ sinh vẫn còn đọng trên da thịt Dương, nhưng hơi nóng ẩm từ trận ân ái vừa rồi vẫn chưa kịp tan hết trong không gian chật hẹp của căn phòng trọ ven lộ. 

"Về... về nhà gặp bố mẹ hả em?" Tâm lắp bắp, giọng anh khản đặc, một phần vì khát, phần vì luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến cảnh đối diện với hai đấng sinh thành của cô.

Dương khẽ cười, đôi mắt hai mí sắc sảo cong lên đầy tinh nghịch. Cô nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng đầy chiếm hữu lên chóp mũi anh rồi lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực ngắm nhìn bộ dạng lúng túng của người yêu. 

"Sao vậy? Mới nãy hăng hái lắm mà, giờ nghe nói gặp bố mẹ đã sợ rồi sao?"

Tâm không trả lời, anh vội vã cúi xuống nhặt chiếc quần lót đùi màu xám dưới sàn nhà, nhanh chóng xỏ chân vào. Cảm giác vải thun bó sát vào đùi làm anh thấy bớt trống trải hơn phần nào. Trên chiếc ga giường màu xanh nhạt của nhà nghỉ, những vết nhăn nhúm và một vệt ướt sẫm màu vẫn còn nằm đó làm bằng chứng rõ ràng cho sự hoang dại mà hai người vừa trải qua. Dương vật của anh vẫn còn hơi ẩm ướt ở đầu khấc, rịn ra chút dịch dâm còn sót lại. Anh rút vội vài tờ giấy ăn trên bàn trang điểm, lau qua loa rồi kéo khóa chiếc quần bò xanh sẫm lên. 

Hơi ấm từ cơ thể Dương dường như vẫn còn vương trên da thịt anh. Tâm xỏ tay vào ống tay áo thun, kéo cổ áo qua đầu. Khi chiếc áo sụp xuống, cọ sát vào bả vai trái, anh khẽ rít lên một tiếng nhỏ qua kẽ răng. Vết răng cắn của Dương lúc cả hai chạm đỉnh vẫn còn ê ẩm, bỏng rát dưới lớp vải thun mềm. 

Dương đi tới bên cạnh, giúp anh bẻ lại cổ áo cho ngay ngắn. Bàn tay cô mềm mại, ngón tay lướt nhẹ qua bờ vai anh như cố ý trêu chọc vết cắn do chính mình tạo ra. 

"Bố mẹ em hiền lắm, không ăn thịt anh đâu mà lo. Với lại em cũng nói với mẹ là hôm nay có bạn đèo về rồi." Cô vừa nói vừa cài nút áo khoác ngoài cho anh, động tác dịu dàng nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tinh quái.

Tâm thở hắt ra, cố trấn an nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực. Anh nhìn Dương, lúc này cô đã hoàn chỉnh trong bộ váy ngắn trẻ trung và chiếc áo thun trắng ôm sát vòng một căng đầy. Mái tóc dài uốn lượn sóng thoảng hương hoa nhài đã được cột gọn gàng phía sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần không một tì vết. Trông cô bây giờ đoan trang, thanh lịch đến lạ lùng, hoàn toàn khác hẳn với người phụ nữ vừa quỳ trên giường, ngửa cổ rên rỉ và đòi hỏi anh cắm thật sâu vào cơ thể cô cách đây mười lăm phút. Sự đối lập này khiến Tâm vừa say mê vừa có chút ngợp.

Họ dọn dẹp hành lý nhanh chóng. Tâm dắt chiếc xe máy ra khỏi khoảng sân nhỏ của nhà nghỉ. Người chủ quán trung niên đang nằm trên võng xem điện thoại chỉ liếc nhìn họ một cái rồi khoát tay ra hiệu cứ đi. Tiếng xích xe máy lạch cạch vang lên khi Tâm nhấn nút khởi động. Dưới cái nắng chiều bắt đầu nhạt màu của vùng đất Sóc Trăng, chiếc xe lướt đi, đưa hai người hướng về phía trung tâm thành phố.

Đoạn đường lộ nhựa tấp nập xe cộ ngược xuôi. Gió thổi tạt vào mặt làm dịu đi phần nào cái nóng hầm hập của buổi chiều miền Tây. Dương ngồi phía sau, hai đùi cô kẹp sát lấy hông anh. Chiếc váy ngắn bị gió thổi tốc lên một chút, để lộ làn da đùi trắng mịn màng cọ sát vào quần bò của Tâm. Cô không ngần ngại luồn cả hai bàn tay vào túi áo khoác của anh. Qua lớp vải mỏng của túi áo, Tâm cảm nhận được những ngón tay thon dài của Dương đang khẽ bóp nhẹ vào hông mình. 

Mỗi lần xe đi qua một gờ giảm tốc hay ổ gà nhỏ, người Dương lại chúi về phía trước. Bộ ngực mềm mại, căng tròn của cô ép chặt vào lưng anh qua hai lớp áo. Tâm siết chặt tay lái, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cảm giác đụng chạm này kích thích những ký ức của những đêm mặn nồng vừa qua ùa về trong tâm trí anh. Mùi nước hoa nhài trộn lẫn với mùi da thịt đặc trưng của cô bay thẳng vào mũi anh theo từng cơn gió ngược. Anh nhớ lại đêm ở khách sạn Bạc Liêu, khi cô khỏa thân ngồi trên người anh, tự tay cầm lấy dương vật của anh nhét vào sâu trong âm đạo ướt đẫm của mình, tự nhấp với nhịp điệu điên cuồng khiến anh chỉ biết nằm im chịu trận. Hơi nóng từ bụng dưới lại có xu hướng nhen nhóm trở lại.

"Nóng quá em ơi, kiếm quán nước nào nghỉ chân chút đi," Tâm nói vọng ra phía sau, cố tìm một lý do để phân tán sự tập trung khỏi những va chạm thể xác đang làm anh rạo rực.

"Dạ, đằng trước có quán nước mía kìa anh," Dương ghé sát tai anh nói, luồng hơi ấm áp phả vào vành tai làm anh khẽ rùng mình.

Tâm tấp xe vào một quán nước mía bình dân ven đường. Quán chỉ là một mái hiên di động lợp bằng bạt xanh, bày vài chiếc bàn ghế nhựa thấp tè dưới bóng một cây phượng vĩ già. Một người phụ nữ lớn tuổi đang cặm cụi ép những cây mía vào chiếc máy quay tay phát ra tiếng kêu rèn rẹt.

Họ ngồi xuống chiếc ghế nhựa màu đỏ trong góc khuất. Tâm gọi hai ly nước mía đá pha tắc. Khi người bán hàng mang nước ra và quay đi, Dương lập tức dùng một chân trần của mình thoát khỏi chiếc dép quai ngang, vươn qua gầm bàn nhựa nhỏ và cọ nhẹ các ngón chân lên mu bàn chân của Tâm. 

Tâm giật mình, suýt nữa làm đổ ly nước mía vừa cầm lên. Anh nhìn quanh quất, thấy người bán hàng đang bận rộn dọn dẹp ở phía trong, mới khẽ thở phào rồi cúi xuống nhìn Dương với ánh mắt đầy bất lực.

"Dương, ở ngoài đường mà."

Dương nghiêng đầu hút một ngụm nước mía ngọt lịm, đôi môi mọng ướt át khẽ mím lại xung quanh chiếc ống hút nhựa màu đỏ. Cô nháy mắt với anh. 

"Thì có ai thấy đâu. Anh sợ cái gì?" Cô vừa nói vừa miết mạnh lòng bàn chân mềm mại của mình dọc theo ống chân anh, từ mắt cá chân kéo ngược lên đến đầu gối. 

Cảm giác mát lạnh từ da thịt cô truyền qua lớp vải quần bò khiến Tâm cứng đờ người. Anh đưa tay xuống dưới bàn, giữ chặt lấy cổ chân Dương để ngăn cô tiếp tục di chuyển. Cổ chân cô nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của anh. Cảm giác sở hữu này làm anh thấy dễ chịu. Anh vuốt ve nhẹ nhàng mu bàn chân cô rồi thả ra.

"Em thật là... lúc nào cũng nghịch được," Tâm cười khổ, lắc đầu uống một ngụm nước mía lớn để dập tắt cơn khát và cả ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng. Dòng nước ngọt lịm, mát lạnh và có vị chua thanh của tắc trôi xuống cổ họng, phần nào làm anh tỉnh táo hơn.

"Em chỉ nghịch với mỗi anh thôi đó," Dương thu chân về, xỏ lại vào dép, giọng điệu chuyển sang có chút làm nũng. "Mà anh nghĩ xem, lát nữa gặp bố mẹ em thì mình nói sao? Nói là quen nhau trên mạng xã hội hả?"

Tâm đặt ly nước xuống bàn, nét mặt trở nên nghiêm túc hơn. Đây là điều anh lo lắng suốt từ lúc ở nhà nghỉ. 

"Thì cứ nói thật thôi em. Quen nhau qua mạng rồi gặp nhau ngoài đời. Anh thấy thời buổi này chuyện đó bình thường mà. Chỉ là... anh sợ bố mẹ em thấy anh bình thường quá, sợ không xứng với em."

Dương nhìn anh, ánh mắt cô dịu đi, không còn vẻ cợt nhả tinh nghịch nữa. Cô đưa tay qua bàn, nắm lấy bàn tay to bản của Tâm, đan những ngón tay mình vào tay anh. 

"Anh đừng nghĩ bậy. Bố mẹ em chỉ cần em vui và gặp được người thật lòng thương em thôi. Với lại, em chọn anh chứ có phải bố mẹ em chọn đâu. Em thích cái sự chân thành của anh, và cả..." Cô ghé sát tai anh thì thầm, "sự mạnh mẽ của anh trên giường nữa."

Tâm đỏ mặt, vội vàng nhìn xung quanh một lần nữa. Sự táo bạo của Dương luôn vượt ngoài tầm kiểm soát của anh. Nhưng chính cái cách cô khẳng định chủ quyền và không ngần ngại bày tỏ ham muốn với anh lại là thứ chất keo gắn kết họ chặt chẽ nhất. Từ một mối tình xa xôi qua màn hình điện thoại, chỉ có những lời nói và hình ảnh ảo, giờ đây họ đã là xương là thịt của nhau, hiểu rõ từng ngóc ngách nhạy cảm nhất trên cơ thể đối phương.

Sau khi nghỉ ngơi khoảng mười lăm phút, họ tiếp tục lên đường. Đoạn đường cuối cùng dẫn vào ngôi nhà của Dương ở ngoại ô thành phố Sóc Trăng trôi đi khá nhanh. Tâm chạy chậm lại khi rẽ vào một con hẻm trải bê tông sạch sẽ, hai bên trồng đầy những bụi hoa trang đỏ và hoa mười giờ. 

Dương vỗ nhẹ vào vai anh. "Nhà em kìa anh, căn nhà cửa sắt màu xanh lá đó."

Tâm giảm ga, cho xe dừng lại trước cổng sắt lớn của ngôi nhà hai tầng khang trang. Sân nhà trồng nhiều cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Tim Tâm đập mạnh hơn, anh tắt máy xe, gạt chân chống đứng nhưng vẫn chưa dám bước xuống. 

Cánh cửa chính của ngôi nhà mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc áo thun cổ bẻ màu xám và một người phụ nữ trung niên mặc đồ bộ hoa văn nhã nhặn bước ra ngoài sân. Đó chắc chắn là bố mẹ Dương. 

Ngay lập tức, Tâm chứng kiến sự thay đổi kinh ngạc từ bạn gái mình. Dương bước xuống xe, nhanh chóng chỉnh lại vạt váy. Vẻ mặt lẳng lơ, khiêu khích và những lời nói dâm đãng lúc nãy hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại. Cô đi nhanh về phía cổng sắt, gương mặt rạng rỡ nụ cười hiền hậu, lễ phép.

"Thưa ba mẹ, con mới về!" Dương gọi lớn, giọng nói trong trẻo, ngọt ngào đầy vẻ ngoan ngoãn.

Mẹ Dương mở cổng, gương mặt hiền từ đầy vẻ mừng rỡ khi thấy con gái. "Về tới rồi hả con? Đi đường có mệt không?" Rồi bà nhìn sang Tâm đang đứng lóng ngóng bên cạnh chiếc xe máy. "Đây là bạn con hả?"

Tâm vội vàng bước tới, cúi đầu chào lịch sự. "Dạ, con chào chú, chào cô. Con tên Tâm, bạn của Dương ở Bạc Liêu ạ. Hôm nay con đèo em về."

Bố Dương bước tới, ánh mắt ông sắc sảo nhưng thân thiện, nhìn Tâm một lượt từ đầu đến chân rồi mỉm cười. "Chào cháu. Đường xa nắng nôi, chạy xe chắc mệt lắm. Vào nhà uống nước đi cháu."

"Dạ thôi cô chú, con cũng có việc phải chạy về Bạc Liêu gấp trong chiều nay để kịp giờ làm ngày mai. Con đưa Dương về đến nhà an toàn là con an tâm rồi ạ," Tâm từ tốn trả lời, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run.

Dương quay sang nhìn Tâm, trong khoảnh khắc bố mẹ cô đang bận nhìn vào hành lý của cô, cô trao cho anh một ánh mắt chứa đầy bí mật. Đôi mắt hai mí khẽ nheo lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý, như muốn nhắc nhở anh về những gì họ đã làm trong phòng nhà nghỉ cách đây chưa đầy một tiếng đồng hồ. Ánh mắt đó như một sợi dây vô hình trói chặt lấy Tâm, khiến anh cảm thấy mình và cô đang cùng nắm giữ một bí mật vô cùng lớn lao và kích thích ngay trước mặt bố mẹ cô.

"Vậy anh về cẩn thận nha. Chừng nào tới nơi thì nhắn tin cho em biết," Dương nói, giọng điệu rất chừng mực và lịch sự trước mặt phụ huynh, nhưng ngón tay út của cô khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay anh khi cô nhận lấy chiếc ba lô từ tay anh.

"Ừ, em vào nhà đi. Con chào chú, chào cô con về ạ," Tâm cúi đầu chào lần nữa rồi quay xe.

Bố mẹ Dương gật đầu cười chào anh, dặn dò chạy xe cẩn thận. Tâm nổ máy, cho xe từ từ lăn bánh ra khỏi con hẻm nhỏ. Qua kính chiếu hậu, anh vẫn thấy Dương đứng bên cạnh mẹ cô, vẫy vẫy tay chào anh với vẻ mặt của một cô con gái ngoan ngoãn nhất trần đời.

Khi chiếc xe máy nhập vào dòng lộ lớn để quay trở về Bạc Liêu, hoàng hôn miền Tây bắt đầu buông xuống. Bầu trời nhuộm màu cam đỏ rực rỡ nhưng dịu mắt. Gió chiều thổi lồng lộng qua ngực áo, mang đi cái nóng của ban ngày nhưng không thể làm giảm đi nhiệt độ trong lòng Tâm.

Đoạn đường trở về chỉ còn một mình anh với chiếc xe máy. Khoảng trống phía sau yên xe làm anh cảm thấy có chút hụt hẫng. Tâm đưa bàn tay phải lên, luồn vào trong cổ áo thun khẽ sờ lên bả vai trái của mình. Vết răng cắn của Dương vẫn còn cộm lên, khi ngón tay anh ấn nhẹ vào, cảm giác ê ẩm xen lẫn đau rát truyền đến đại não. Tâm mỉm cười một mình giữa lộ lớn. 

Anh nhớ lại từng khoảnh khắc trần trụi ngọt ngào của đêm qua và cả buổi trưa nay. Sự chủ động đến ngỡ ngàng của Dương, tiếng thở dốc dồn dập của cô, cách cô gọi tên anh trong cơn cực khoái, và cả dòng tinh dịch nóng hổi của anh đã rót đầy bên trong âm đạo ấm áp của cô. Những chi tiết đó chân thực và sống động đến mức anh cảm giác như hương nhài trên tóc cô vẫn còn vương vấn trên da thịt mình. Mối tình yêu xa tưởng chừng như mong manh qua màn hình điện thoại nay đã được củng cố bằng những dấu vết thể xác không thể xóa nhòa. Tâm hiểu rằng, anh đã hoàn toàn bị cô gái phóng khoáng này chinh phục, và anh cũng tự nguyện dâng hiến sự chân thành của mình cho cô.

Trời tối dần, những ánh đèn đường hai bên lộ bắt đầu thắp sáng. Tâm chạy xe thêm được khoảng hơn chục cây số. Xung quanh hoang vắng, chỉ còn tiếng động cơ xe máy giòn giã đều đặn cùng vệt sáng pha đơn độc quét dài trên nền lộ tối sẫm. Từ trong túi quần bò, chiếc điện thoại bỗng rung lên từng hồi liên tục. Tâm giảm ga, tấp xe sát vào lề đường dưới một bóng dừa nước rậm rạp. Anh lấy điện thoại ra, ánh sáng xanh màn hình rọi thẳng vào khuôn mặt đang lấm lem cát bụi lộ trình. Một tin nhắn mới gửi đến từ Dương. Tâm mở hộp thư, khóe môi khẽ cong lên khi đọc dòng chữ ngắn gọn đầy khiêu khích:

"Chờ em lần tới về, mình lại không dùng bao anh nhé."