Lời tuyên bố trần trụi của Dương từ cuộc gọi video tuần trước cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tâm suốt chặng đường dài từ Bạc Liêu lên Sài Gòn. Đứng giữa sảnh chờ ga đến của sân bay Tân Sơn Nhất, anh liên tục xoa hai bàn tay đẫm mồ hôi vào ống quần jeans bụi bặm, mắt dán chặt vào dòng người đang ùn ùn túa ra từ cửa an ninh. Tâm tưởng như tai mình vẫn còn vang lên chất giọng nũng nịu nhưng đầy kiên quyết của cô qua màn hình điện thoại, về việc cô sẽ không để anh dùng bao cao su, về khao khát muốn cảm nhận dòng tinh dịch ấm nóng của anh bắn thẳng vào sâu trong âm đạo. Chỉ bấy nhiêu ký ức thôi cũng đủ khiến bản năng đàn ông của anh trỗi dậy mạnh mẽ ngay giữa sảnh chờ đông đúc. Phần dưới chiếc quần jeans thô cứng trở nên chật chội và căng nhức một cách khó chịu. Tâm nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc khi tưởng tượng đến giây phút được chạm vào cơ thể bằng xương bằng thịt của cô gái đã khiến anh điên đảo suốt nhiều tháng qua.
Mỗi bước chân của những hành khách xa lạ đi ngang qua tầm mắt đều làm Tâm giật mình. Tiếng bánh xe vali kéo trên sàn gạch men bóng loáng, tiếng loa thông báo các chuyến bay hạ cánh xen lẫn tiếng cười nói xôn xao tạo thành một chuỗi âm thanh hỗn tạp. Nhưng Tâm chẳng mảy may để ý đến thế giới xung quanh. Anh nhích người lên phía trước, bám sát vào hàng rào chắn bằng inox, cố gắng thu hẹp khoảng cách với lối ra của dòng người. Lồng ngực anh đập dồn dập, từng nhịp thình thịch nện mạnh vào xương sườn. Chiếc quần jeans thô ráp cọ xát vào đầu khấc dương vật đang nhạy cảm làm anh khẽ rùng mình, buộc phải hơi khom người về phía trước để che giấu sự bất thường dưới hạ bộ đang mỗi lúc một cương cứng.
"Anh Tâm!"
Giọng nói thanh mảnh, dịu ngọt quen thuộc vang lên giữa đám đông. Tâm quay phắt lại hướng phát ra âm thanh. Dương đang đứng cách anh chỉ vài bước chân, một tay kéo chiếc vali nhỏ màu hồng pastel, tay kia khẽ vẫy chào. Cô mặc một chiếc váy hai dây màu đen mỏng mảnh bằng chất lụa rủ mịn màng. Chiếc váy ôm sát những đường cong mềm mại trên cơ thể cô, để lộ bờ vai trần trắng muốt cùng xương quai xanh gợi cảm. Chiếc cổ áo khoét sâu lấp ló hai bầu ngực tròn đầy nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập vì đi nhanh. Làn da của cô dưới ánh đèn sảnh sân bay trắng đến phát sáng, làm nổi bật nốt ruồi nhỏ quyến rũ ngay dưới xương quai xanh bên phải. Gương mặt cô trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ thanh tú, lịch thiệp của một cô gái vừa trở về từ nước ngoài, hoàn toàn khác với hình ảnh lẳng lơ, hoang dại mà anh đã thấy qua cuộc gọi video đêm nọ.
Tâm không kịp suy nghĩ nhiều. Anh bước tới, sải bước dài rồi ôm chầm lấy cô vào lòng. Dương cũng buông tay khỏi cần kéo vali, hai tay vòng qua cổ anh, kéo sát cơ thể cô vào sát người anh. Cú va chạm xác thịt thực tế đầu tiên sau bao ngày xa cách làm Tâm run lên bần bật. Bầu ngực mềm mại, căng tròn của cô ép chặt vào lồng ngực anh qua lớp áo thun mỏng. Anh cảm nhận được làn da mát lạnh của cô dưới lòng bàn tay khi anh áp tay vào sống lưng trần của cô, nơi chiếc váy khoét sâu để lộ những đường cong nuột nà.
"Em nhớ anh quá," Dương thì thầm sát tai anh, hơi thở nóng ấm phả vào cổ làm Tâm rùng mình. Cô khẽ cọ sát vùng xương chậu của mình vào đùi anh đầy ngụ ý, nhưng động tác rất nhanh và kín đáo, chỉ đủ để hai người cảm nhận được sự tiếp xúc da thịt.
"Anh cũng nhớ em," Tâm khàn giọng nói, cánh tay siết chặt eo cô thêm một chút như muốn hòa tan cô vào người mình. Mùi hương hoa nhài ngọt ngào tỏa ra từ mái tóc uốn lượn sóng của cô bao lấy khứu giác anh, thổi bùng ngọn lửa ham muốn đã bị dồn nén suốt hành trình yêu xa dài đằng đẵng.
Xung quanh dòng người vẫn tấp nập qua lại, những ánh nhìn tò mò của người qua đường khiến Tâm nhận ra họ đang ở nơi công cộng. Theo đúng những gì họ đã ngầm thống nhất, trước mặt người ngoài, họ cần giữ vẻ lịch sự và chừng mực. Tâm lưu luyến buông cô ra, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô. Anh đỡ lấy tay kéo chiếc vali từ tay cô, mỉm cười nói: "Đi thôi em, anh đã đặt sẵn xe limousine về dưới Bạc Liêu rồi. Lên xe rồi nói chuyện tiếp."
Dương nhìn anh, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Cô khẽ gật đầu, để mặc anh dắt đi giữa đám đông.
Họ bước lên chiếc xe limousine chín chỗ chạy tuyến Sài Gòn - Bạc Liêu. Tâm chủ động chọn hai ghế ở hàng cuối cùng, nơi khuất góc và có chút riêng tư hơn so với các hàng ghế phía trên. Khi xe bắt đầu lăn bánh, ánh đèn đường thành phố lùi dần phía sau nhường chỗ cho bóng tối của quốc lộ, không khí trong khoang xe trở nên mát lạnh nhờ máy điều hòa hoạt động hết công suất. Dương kéo chiếc chăn mỏng được nhà xe chuẩn bị sẵn, đắp chung lên đùi của cả hai.
Dưới lớp chăn mỏng, Dương không hề giữ khoảng cách. Cô nghiêng người, áp sát bờ vai trần vào cánh tay Tâm, đầu tựa nhẹ lên vai anh. Mùi hương nhài từ người cô cứ thoang thoảng, tấn công khứu giác của Tâm trong không gian hẹp.
"Ngồi máy bay lâu có mệt không em?" Tâm hỏi, tay anh khẽ vòng qua vai cô, cảm nhận làn da mềm mại bên dưới sợi dây váy mỏng manh.
"Có chứ, người em mỏi nhừ hết cả rồi," Dương nói, giọng nũng nịu. "Nhưng nhìn thấy anh là em thấy đỡ hơn nhiều rồi."
Nói rồi, bàn tay của Dương dưới lớp chăn bắt đầu di chuyển. Cô không còn nắm tay Tâm nữa mà bắt đầu lướt những ngón tay thon dài dọc theo đùi anh. Lớp vải jeans của Tâm thô ráp, nhưng bàn tay Dương vẫn tìm được cách mơn trớn đầy khiêu khích. Tâm căng người lên, mắt anh nhìn thẳng về phía trước, nơi bác tài xế đang tập trung lái xe và vài hành khách khác đã bắt đầu ngủ say dưới ánh đèn mờ của khoang xe. Sự hiện diện của những người xung quanh buộc Tâm phải giữ cho nét mặt mình thật bình thản, dù bên dưới lớp chăn, một luồng điện nóng hổi đang chạy dọc sống lưng.
"Dương... trên xe đông người..." Tâm thì thầm, giọng anh nghẹn lại trong cổ họng khi bàn tay của cô bắt đầu tiến gần hơn đến vùng nhạy cảm giữa hai đùi anh. Anh khẽ nghiêng người, cố ý chắn tầm nhìn từ phía trước để bảo vệ sự riêng tư tuyệt đối dưới lớp chăn.
"Anh sợ à?" Dương khẽ cười, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy. Cô không dừng lại mà ngược lại, lòng bàn tay ấm áp của cô áp thẳng vào phần dương vật đang cương cứng của Tâm qua lớp quần jeans dày.
Sự đụng chạm trực tiếp khiến Tâm suýt chút nữa đã bật ra một tiếng rên rỉ. Anh phải cắn chặt môi trong để ngăn bản thân phát ra âm thanh lạ. Dương vật của anh dưới sự kích thích của lòng bàn tay cô lập tức trướng to hơn, cứng ngắt đến mức đau nhức. Đầu khấc nhạy cảm rỉ ra thêm nhiều dịch non ẩm ướt, làm ướt một mảng nhỏ chiếc quần lót bên trong. Dương cảm nhận được sự biến đổi rõ rệt đó dưới lòng bàn tay mình. Cô khẽ bóp nhẹ, năm ngón tay ôm trọn lấy thân cu dài của anh qua lớp vải dày, rồi bắt đầu vuốt dọc theo chiều dài của nó một cách chậm rãi, nhịp nhàng.
"Ướt rồi này," Dương ghé sát tai anh, đầu lưỡi cô khẽ liếm nhẹ vào vành tai Tâm khiến anh run lên bần bật. "Cái cu của anh to thật đấy, cọ qua lớp quần thôi mà em đã thấy sướng rồi. Thèm cắm vào lồn em lắm rồi đúng không?"
Tâm thở dốc, hai tay anh nắm chặt lấy thành ghế xe để tự kiềm chế bản thân. Sự tương phản giữa vẻ ngoài thanh lịch, ngoan hiền của Dương khi tựa đầu vào vai anh giả vờ ngủ và bàn tay đang không ngừng làm loạn dưới lớp chăn của cô làm anh phát điên. Lớp da nhạy cảm trên thân dương vật của anh đang bị những ngón tay cô miết mạnh qua lớp vải, tạo nên một luồng khoái cảm chạy dọc từ hạ bộ lên thẳng đại não.
Bàn tay Dương khéo léo luồn qua cạp quần jeans của anh. Lớp quần lót thun co giãn bị cô kéo lệch sang một bên, để lộ phần dương vật trần trụi, nóng hổi và ướt nhẹp dịch non. Khi những ngón tay mát lạnh của Dương chạm trực tiếp vào làn da trần của cu anh, Tâm nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Cô nắm lấy gốc dương vật, dùng ngón tay cái day nhẹ lên phần rãnh quy đầu, nơi nhạy cảm nhất, rồi từ từ tuốt ngược lớp da quy đầu xuống.
"Dương... anh... anh chịu không nổi mất..." Tâm khàn giọng, anh đưa tay xuống dưới chăn cố gắng giữ lấy cổ tay cô để ngăn cản sự kích thích quá độ này, nhưng những ngón tay của Dương đã nhanh chóng luồn lách và tiếp tục di chuyển nhịp nhàng. Cô khéo léo điều chỉnh góc độ để các chuyển động hoàn toàn nằm khuất dưới lớp chăn mỏng, không một hành khách nào trên xe có thể nhận ra sự bất thường.
"Ngoan nào, để em giúp anh dễ chịu một chút," Dương thì thầm, ngón tay cô nhuần nhuyễn vuốt ve dọc theo thân dương vật nóng rực của anh, thỉnh thoảng lại dùng lòng bàn tay xoay tròn quanh đầu khấc ướt át.
Mỗi nhịp vuốt của cô đều chuẩn xác và đầy kích thích. Tâm phải gồng chặt cơ bụng, hai chân vô thức khép lại để ép sát bàn tay cô vào hạ bộ mình, tận hưởng khoái cảm tê dại đang không ngừng dâng trào. Anh cảm thấy mình như đang lơ lửng, sự kích thích nơi công cộng đầy mạo hiểm này làm cho dây thần kinh của anh căng ra hết cỡ. Dương cứ tiếp tục vuốt ve anh như thế suốt một chặng đường dài, cho đến khi Tâm tưởng chừng như sắp bắn ra thì cô mới chủ động dừng lại, rút tay ra và lau những giọt dịch non dính trên ngón tay vào chiếc khăn giấy nhỏ, nở nụ cười đắc thắng khi thấy gương mặt đỏ bừng và hơi thở hỗn hển của anh.
Sau chuyến đi dài hơn ba tiếng đầy căng thẳng và kích thích, chiếc xe cuối cùng cũng thả họ xuống trung tâm thành phố Bạc Liêu. Tâm dẫn Dương đến nơi anh gửi chiếc xe máy của mình. Cơn gió đêm từ sông thổi vào làm Tâm tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng hạ bộ vẫn âm ỉ nóng và chật chội sau màn trêu đùa của Dương trên xe.
Dương trèo lên yên sau chiếc xe máy. Cô không ngần ngại vòng tay qua eo Tâm, ôm chặt lấy anh. Chiếc váy hai dây mỏng manh của cô ép sát vào lưng anh, để lộ bầu ngực trần không mặc áo lót. Theo từng nhịp xe chạy qua những con phố nhỏ của Bạc Liêu, hai đầu vú săn cứng của cô cọ xát liên tục vào lưng anh qua lớp áo thun mỏng của Tâm.
"Anh Tâm, chạy chậm thôi," Dương ghé sát mặt vào vai anh, môi khẽ chạm vào vành tai anh khi nói. "Nhưng mà... em thích anh chạy qua mấy cái gờ giảm tốc hơn đó."
Tâm hiểu ý cô, anh khẽ nuốt nước bọt, bàn tay nắm tay ga run nhẹ. Mỗi lần xe đi qua gờ giảm tốc và xóc nảy, Dương lại ôm anh chặt hơn, thúc mạnh vùng nhạy cảm của cô vào mông anh. Sự kích thích liên tục này làm dương vật của Tâm bên trong quần lót cương cứng trở lại, đầu khấc nhạy cảm rỉ ra chút dịch non ẩm ướt, cọ sát vào lớp vải jeans thô ráp khiến anh vừa sướng vừa khổ. Anh cố gắng tập trung lái xe, giữ tốc độ ổn định để tránh gây sự chú ý trên đường phố Bạc Liêu lúc đêm muộn.
Họ dừng lại ở một quán nước vỉa hè nhỏ bên bờ kè. Quán nước thưa thớt khách, chỉ có vài ba bàn kê dọc theo lan can nhìn ra sông. Dương ngồi đối diện Tâm dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đôi mắt hai mí sắc sảo của cô nhìn anh không chớp, môi cong lên nụ cười tinh nghịch. Cô chống cằm, dùng chiếc lắc chân bạc nhỏ lấp lánh ở cổ chân khẽ cọ vào mu bàn chân của anh dưới gầm bàn gỗ một cách đầy khiêu khích.
"Nhìn ngoài đời anh trông men hơn trên cam nhiều," Dương nói, ngón tay trỏ vân vê thành cốc nước đá lạnh rồi bất ngờ đưa lên chạm vào mu bàn tay anh. Ngón tay lạnh ngắt của cô đối lập hoàn toàn với làn da đang nóng hừng hực của Tâm. "Có vẻ cái đó của anh cũng to hơn em nghĩ."
Tâm liếc nhìn xung quanh xem có ai để ý không. Bàn bên cạnh là một cặp đôi khác đang trò chuyện, còn chủ quán đang bận rộn pha chế ở phía trong. Anh nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của cô, bóp nhẹ để nhắc nhở. "Em đừng có trêu anh nữa. Ở đây vẫn là ngoài đường."
"Đông người thì sao chứ?" Dương cười khúc khích, cô rút tay ra nhưng chân dưới bàn vẫn tiếp tục vuốt dọc theo bắp chân anh, áp sát mu bàn chân cô vào phần nhạy cảm giữa hai đùi anh qua lớp quần. "Thế anh không muốn... cắm cái cu to đùng đó vào lồn em sao? Em đang ướt hết rồi này."
Lời nói trần trụi phát ra từ khuôn mặt thanh tú, thanh lịch của Dương làm đầu óc Tâm nổ tung. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng nước của cô, chỉ muốn kéo cô vào một góc tối mà ngấu nghiến. Sự tương phản giữa vẻ ngoài ngoan hiền của cô gái đứng trước công chúng và sự dâm đãng chỉ dành riêng cho anh làm Tâm hoàn toàn bị chinh phục. Sự dồn nén suốt cả chuyến đi khiến anh không thể chịu đựng thêm được nữa.
Tâm đứng dậy thanh toán tiền nước, dắt xe ra đường. Dương bước theo sau, ngón tay khẽ vuốt dọc sống lưng anh khi anh đang nổ máy xe, truyền đi một thông điệp rõ ràng về sự đồng thuận và khao khát sắp sửa được giải tỏa.
Tâm vặn ga, chở Dương hướng thẳng về phía khách sạn Bạc Liêu, nơi căn phòng riêng tư đang chờ sẵn để giải tỏa toàn bộ sự thèm khát da thịt bấy lâu nay.
Tâm dừng xe trước sảnh khách sạn Bạc Liêu, Dương xuống xe, khẽ miết ngón tay lên hông anh đầy ẩn ý rồi bước vào sảnh, để lại Tâm với nhịp tim đập liên hồi và hạ bộ bắt đầu nóng ran.