Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Tâm ghì chặt tay lái, dắt chiếc xe máy vào góc sân khách sạn Bạc Liêu, chân chống gạt xuống đất phát ra một tiếng kêu khô khốc. Anh chẳng buồn căn chỉnh lại đầu xe cho thẳng thớm như mọi khi, đầu óc giờ đây chỉ còn bị chiếm trọn bởi dư âm từ cú cọ xát bằng chân đầy khiêu khích của Dương dưới gầm bàn nước ngoài phố lúc nãy. Hơi nóng tỏa ra từ lốc máy xe phả vào bắp chân anh, nhưng chút nhiệt lượng đó chẳng thấm tháp vào đâu so với ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt nơi hạ bộ. Lớp vải jeans dày của chiếc quần bụi bặm cọ sát vào đầu khấc dương vật đang căng cứng, tạo ra một luồng kích thích chạy thẳng lên dọc sống lưng. Sự dồn nén suốt cả chặng đường dài từ Sài Gòn về đến đây dường như đang chực chờ bùng phát, khiến mỗi cử động nhỏ của anh đều trở nên khó khăn.

Cả chặng đường dài chạy xe máy dưới nắng gió bụi bặm miền Tây đã làm cơ thể anh mỏi nhừ, đùi và mông tê dại, nhưng kỳ lạ thay, sự mệt mỏi thể xác đó không hề làm giảm bớt sức nóng đang tích tụ dưới háng. Ngược lại, sự tê dại ấy càng làm cho vùng nhạy cảm trở nên nhạy bén hơn trước mọi chuyển động. Mỗi lần anh nhấc chân gạt chân chống hay nghiêng người dắt xe, đầu dương vật lại cọ mạnh vào lớp quần lót chật chội, mang đến một cơn buốt nhẹ đầy kích thích.

Dương đã đi trước anh vài bước. Tà váy mỏng nhẹ bay theo nhịp hông lắc lư khi cô bước qua những bậc thềm lát đá hoa cương để vào sảnh. Tâm nuốt nước bọt, vội vã khóa cổ xe rồi bước nhanh theo bóng lưng thanh mảnh của người yêu. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi, trượt trên chiếc chìa khóa xe máy kim loại lạnh ngắt. Mỗi bước đi lúc này đối với anh là một sự tra tấn ngọt ngào, khi thân dương vật cứng ngắc cứ thúc mạnh vào lớp quần lót chật chội. Anh cố bước đi tự nhiên nhất có thể, nhưng sự căng tức dưới háng cứ ép anh phải đi hơi khom lưng, hai đùi khép lại để giảm thiểu sự ma sát dằn vặt kia. Anh nhìn tà váy voan mỏng của cô lay động theo nhịp bước chân, tưởng tượng ra cặp mông tròn trịa ẩn sau lớp vải ấy đang chuyển động nhịp nhàng, lòng anh lại càng thêm nóng như lửa đốt.

Sảnh khách sạn Bạc Liêu vào giờ này vắng vẻ đến lạ. Ánh đèn neon phía trên trần cao tỏa xuống thứ ánh sáng trắng hơi xanh, phản chiếu lên nền gạch men bóng loáng tạo cảm giác lạnh lẽo. Tiếng bước chân của hai người vang lên lách cách, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của khu vực tiếp tân. Dương đứng đợi sẵn ở đó, hai tay khoanh lại trước ngực, chiếc lắc chân bạc nhỏ lấp lánh ở cổ chân khẽ chuyển động theo từng nhịp thở của cô. Gương mặt cô dưới ánh đèn sảnh trông cực kỳ thanh tú và điềm nhiên, cứ như cô gái vừa thốt ra những lời dâm đãng trần trụi ngoài quán nước kia là một ai đó khác. Sự đối lập này làm Tâm càng thêm bồn chồn. Sự e ấp, thanh lịch ban ngày của cô và sự táo bạo khêu gợi khi chỉ có hai người luôn là thứ vũ khí chí mạng khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ.

"Anh làm thủ tục đi," Dương quay sang nhìn anh, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý.

Tâm gật đầu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập của mình. Anh tiến đến trước quầy lễ tân bằng gỗ tối màu, nơi một cô nhân viên trẻ đang cúi đầu lướt máy tính.

"Cho anh nhận phòng đặt trước. Tên Nguyễn Minh Tâm," giọng anh khàn khàn, phải hắng giọng một cái mới lấy lại được tông giọng bình thường.

"Dạ, anh cho em mượn căn cước công dân của hai người ạ," cô lễ tân mỉm cười chuyên nghiệp, ngước mắt lên nhìn khách.

Tâm thọc tay vào túi quần sau để lấy ví. Động tác xoay người rút ví vô tình khiến phần khóa kéo quần jeans phía trước căng phồng lên, đập sát vào cạnh bàn gỗ của quầy lễ tân. Dương vật của anh đang dựng đứng, nóng hổi và nhức nhối bên trong lớp quần lót. Cơn cương cứng dữ dội làm anh đứng không yên, cứ phải hơi khom lưng, đẩy mông ra sau để che giấu sự bất thường dưới hạ bộ. Anh liếc nhìn Dương, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào chiếc quần bò của anh với ánh mắt đầy thích thú. Cô khẽ cắn môi dưới, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu chậm rãi, trêu ngươi. Lồng ngực Tâm đập thình thịch liên hồi, anh cảm giác như cả thế giới đang đổ dồn sự chú ý vào vùng nhạy cảm của mình, đặc biệt là dưới ánh mắt ranh mãnh của người yêu.

Tâm luống cuống đưa hai chiếc căn cước công dân cho nhân viên. Tay anh hơi run, các ngón tay đẫm mồ hôi trượt trên mép nhựa của thẻ. Cô nhân viên lễ tân nhận thẻ, ngón tay gõ liên hồi trên bàn phím máy tính để đối chiếu thông tin hệ thống. Đối với Tâm, từng giây trôi qua dài dặc. Sự hưng phấn ở hạ bộ không hề có dấu hiệu suy giảm, mà trái lại, sự hiện diện của cô nhân viên xa lạ cùng ánh nhìn chằm chằm trêu cợt của Dương càng làm dòng máu nóng trong người anh dồn dập cuộn chảy. Đầu khấc dương vật của anh cọ sát liên tục vào lớp vải quần bò dày cộm mỗi khi anh khẽ nhúc nhích chân để đổi tư thế đứng. Anh chỉ ước sao thủ tục này kết thúc thật nhanh để thoát khỏi sự soi mói của ánh đèn neon sảnh lớn.

"Dạ, phòng của anh chị là phòng 304, lầu ba ạ. Đây là chìa khóa phòng," cô lễ tân đưa lại thẻ phòng kèm theo hai chiếc căn cước.

"Cảm ơn em," Tâm cầm lấy chìa khóa, nhanh chóng quay người đi trước để che giấu phần đùi đang run rẩy vì kích thích. Anh cầm theo chiếc ba lô nhỏ của Dương, ôm sát trước bụng như một tấm lá chắn tự nhiên để che đi phần khóa quần đang căng nhô lên rõ rệt.

Họ bước vào cabin thang máy trống trải. Cánh cửa kim loại từ từ khép lại, cắt đứt hoàn toàn không gian sảnh bên ngoài. Trong buồng thang máy chật hẹp, mùi nước hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc uốn lượn sóng của Dương lập tức bao vây lấy khứu giác của Tâm. Không gian khép kín làm tăng thêm sự nhạy cảm của các giác quan. Tâm có thể nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Anh đứng hơi dịch ra góc thang máy, cố tạo một khoảng cách an toàn để kiểm soát bản thân, nhưng chiếc gương lớn gắn trên vách cabin lại phản chiếu toàn bộ dáng vẻ bối rối của anh.

Dương bước sát bên cạnh anh. Cánh tay trần mềm mại của cô khẽ chạm vào bắp tay anh. Làn da cô mát lạnh, đối lập hoàn toàn với thân nhiệt đang tăng cao của Tâm. Cô ngước mắt nhìn lên bảng hiển thị số tầng đang nhảy đỏ, rồi bất chợt nghiêng đầu nói nhỏ vào tai anh:

"Cu của anh cứng lắm rồi đúng không?"

Lời thì thầm cùng hơi thở ấm nóng của Dương phả vào tai khiến Tâm rùng mình. Anh quay sang nhìn cô, thấy đôi mắt hai mí sắc sảo của cô đang long lanh đầy nghịch ngợm. Bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy, muốn lập tức đè cô ra góc cabin này mà ngấu nghiến.

"Em đừng có trêu anh nữa. Lát nữa lên phòng biết tay anh," Tâm đáp, giọng thấp xuống như một lời đe dọa không mấy hiệu lực. Bàn tay anh buông lỏng chiếc ba lô, vòng qua eo Dương rồi siết nhẹ. Qua lớp vải váy mỏng màng, anh cảm nhận được sự mềm mại của vòng eo con gái và hơi ấm từ cơ thể cô tỏa ra. Cảm giác da thịt thực tế này khác xa với những gì anh tưởng tượng qua màn hình điện thoại suốt mấy tháng qua. Nó chân thực đến mức làm anh run rẩy.

Dương cười khúc khích, không né tránh mà còn tựa sát người hơn vào ngực anh. Chiếc lắc chân bạc nhỏ chạm vào mu bàn chân Tâm qua lớp giày vải. "Em có trêu đâu. Em đang hỏi thật mà. Để em xem nào..."

Nói rồi, Dương luồn tay ra phía trước, ngón tay khẽ vuốt qua lớp vải bò thô ráp ngay đúng vị trí dương vật đang dựng đứng của Tâm. Dù chỉ là một cái chạm nhẹ qua hai lớp quần, Tâm vẫn giật nẩy người, hai hàm răng nghiến chặt để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh nắm lấy cổ tay cô, giữ chặt lấy để cô không nghịch ngợm thêm nữa. Sự kích thích quá đột ngột khiến đầu khấc của anh rỉ ra một chút dịch dính, làm ướt đẫm một mảng nhỏ trên quần lót.

"Dương, ngoan nào. Trong thang máy có camera," Tâm thở dốc, mắt liếc lên góc trần cabin, nơi có chiếc camera an ninh đang chĩa thẳng xuống.

Dương bĩu môi tinh nghịch nhưng cũng chịu dừng lại. Cô ngước nhìn tấm gương lớn gắn trên vách thang máy, ngắm nghĩa bóng dáng hai người đứng sát rạt vào nhau. Trong gương, một Tâm cao lớn, da ngăm khỏe khoắn đang đỏ bừng mặt, bờ vai gồng lên đầy căng thẳng, còn Dương thì nhỏ nhắn, nép sát vào ngực anh với nụ cười đắc thắng hiển hiện trên môi. Sự tương phản ngoại hình giữa họ như một chất kích thích gián tiếp, khiến Tâm cảm nhận rõ rệt sự chiếm hữu và thèm khát đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vừa lúc đó, tiếng chuông "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra hành lang lầu ba. Hành lang trải thảm đỏ sậm, ánh đèn vàng mờ ảo dọc lối đi tạo nên một cảm giác cô lập kỳ lạ.

Tâm dẫn Dương đi nhanh về phía phòng 304 ở cuối hành lang. Tiếng bước chân của họ chìm vào lớp thảm dày. Không gian yên ắng của hành lang khách sạn làm nhịp tim của Tâm càng đập nhanh hơn. Khi đứng trước cánh cửa gỗ mang số 304, Tâm đưa chiếc thẻ từ lên cảm biến. Một tiếng "tít" ngắn ngủi vang lên, chốt cửa mở ra.

Tâm đẩy cửa, đợi Dương bước vào rồi lập tức đóng sập cửa lại. Tiếng khóa cửa tự động sập vào chốt vang lên "cạch" một cái rõ to.

Không gian bên ngoài hoàn toàn bị loại bỏ. Căn phòng khách sạn khép kín hiện ra dưới ánh sáng mờ từ chiếc đèn ngủ màu vàng ấm đặt sát đầu giường. Căn phòng tương đối rộng rãi với chiếc giường đôi lớn phủ ga trắng tinh, một chiếc tủ quần áo bằng gỗ tối màu và bộ bàn ghế nhỏ đặt cạnh cửa sổ nhìn ra đường phố Bạc Liêu về đêm. Mùi gỗ cũ kỹ trộn lẫn với mùi nước xịt phòng thoang thoảng tạo nên một bầu không khí có phần xa lạ nhưng cũng rất riêng tư.

Thế nhưng, ngay khi cánh cửa khép lại, bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng và ngượng ngùng lạ kỳ.

Sự bạo dạn khi nãy ở ngoài sảnh hay trong thang máy dường như đột ngột biến mất, nhường chỗ cho sự bối rối của hai cơ thể thực sự đối mặt nhau trong không gian riêng tư tuyệt đối. Đây là lần đầu tiên họ đứng chung trong một căn phòng ngủ ngoài đời thực, không còn khoảng cách của màn hình điện thoại, không còn những góc máy được căn chỉnh sẵn. Tất cả đều chân thực và phơi bày trước mắt. Tâm chợt nhận ra rằng việc đối mặt với một người con gái bằng xương bằng thịt, người mà anh đã khao khát suốt bao đêm, mang lại một áp lực tâm lý hoàn toàn khác biệt. Anh sợ mình vụng về, sợ mình không đủ tốt, và sợ cả sự cuồng nhiệt đang chực chờ bùng phồng trong người mình sẽ làm cô hoảng sợ.

Sự im lặng bao trùm lấy gian phòng. Chỉ có tiếng động cơ tủ lạnh mini chạy rì rì ở góc phòng phát ra đều đều. Tâm đặt chiếc ba lô nhỏ của Dương lên chiếc ghế gỗ cạnh bàn trang điểm. Anh đứng đó, hai tay đút vào túi quần, hết nhìn chiếc giường lại nhìn sang Dương. Cô đang đứng cạnh mép giường, tay vân vê vạt váy hai dây, mắt nhìn chăm chăm vào tấm thảm dưới chân. Ánh đèn vàng vuốt dọc bờ vai trần mảnh dẻ của cô, làm nổi bật nốt ruồi nhỏ quyến rũ ngay dưới xương quai xanh bên phải. Làn da của cô dưới ánh sáng này trông mịn màng và trắng trẻo như một miếng ngọc thạch, khiến Tâm không thể rời mắt.

Cả hai đều cảm thấy ngọn lửa dục vọng trong lòng vẫn cháy, nhưng rào cản từ việc chuyển đổi từ thế giới ảo sang đời thực khiến họ không biết phải bắt đầu thế nào. Những cuộc gọi video call khỏa thân trước đây tuy vô cùng táo bạo, trần trụi, nhưng rốt cuộc vẫn ngăn cách bởi một tấm màn hình phẳng. Khi ấy, họ có thể thoải mái buông những lời dâm đãng nhất vì biết đối phương không thể chạm vào mình ngay lập tức. Còn bây giờ, khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, hơi thở của người kia có thể cảm nhận rõ ràng, sự gần gũi xác thịt thực tế lại mang đến một áp lực tâm lý vô hình. Tâm nhìn thấy bờ vai Dương khẽ run lên mỗi khi cô hít thở sâu, anh hiểu rằng cô cũng đang phải trải qua sự hồi hộp tương tự.

"Phòng... cũng sạch sẽ em nhỉ?" Tâm mở lời để phá vỡ sự im lặng đang đông đặc lại, nhưng câu nói thốt ra nghe thật ngớ ngẩn. Giọng anh hơi run nhẹ, anh tự thấy mình thật vụng về. Anh thầm mắng bản thân sao lại hỏi một câu vô thưởng vô phạt như thế trong hoàn cảnh này.

Dương ngẩng đầu nhìn anh, đôi má cô đã hơi ửng hồng. Cô khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ khác hẳn vẻ lẳng lơ lúc ở quán nước: "Dạ. Rộng rãi hơn em nghĩ. Khách sạn này trông cũng cổ kính, yên tĩnh."

"Ừm, khách sạn Bạc Liêu này có tiếng từ xưa rồi. Anh chọn phòng hướng này cho yên tĩnh, với lại nhìn ra đường cũng đẹp," Tâm nói thêm, cố tìm chủ đề để kéo dài cuộc hội thoại, xua đi sự ngượng ngùng đang đè nặng. Anh bước vài bước về phía bàn nước, rót một ly nước lọc từ chiếc bình thủy tinh đặt trên khay gỗ rồi uống một ngụm lớn để làm dịu đi cổ họng đang khô khốc.

Dương bước chậm rãi đến bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm voan mỏng nhìn xuống con đường bên dưới. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên gương mặt thanh tú của cô, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. "Đường phố giờ này vắng vẻ quá anh nhỉ. Khác hẳn với bên kia em ở."

Tâm bước đến đứng sau lưng cô, cách một khoảng ngắn. Anh ngửi thấy hương hoa nhài ngọt ngào tỏa ra từ mái tóc cô, trộn lẫn với mùi da thịt đặc trưng của phụ nữ. Lòng anh cồn cào, dương vật trong quần lại giật mạnh một cái. Anh muốn vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, muốn vùi mặt vào hõm cổ thơm tho kia, nhưng bàn tay đút trong túi quần cứ siết chặt lại, chưa dám bước tới bước cuối cùng. Anh đứng yên đó, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ tấm lưng trần của cô hắt ra không gian xung quanh.

"Ở đây ban đêm yên tĩnh lắm. Người ta đi ngủ sớm. Không giống như thành phố lớn đâu," Tâm đáp, giọng anh trầm xuống, có chút khàn đi vì xúc cảm.

Dương quay người lại, lưng tựa sát vào bậu cửa sổ gỗ, hai tay đặt ra phía sau. Động tác xoay người khiến tà váy voan mỏng khẽ quấn vào đùi cô, làm hiện rõ những đường cong mềm mại của phần thân dưới. Dưới ánh đèn ngủ vàng mờ ảo hắt lên từ chiếc bàn cạnh giường, đôi mắt sắc sảo của cô nhìn thẳng vào mắt anh. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ thanh tú, điềm nhiên, nhưng hơi thở đã bắt đầu nhanh hơn, phập phồng nơi lồng ngực. Cô khẽ cắn môi dưới, ngón tay trỏ đưa lên vuốt nhẹ viền cằm Tâm, truyền đến một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng anh.

"Anh đứng xa em vậy làm gì? Lúc nãy ở ngoài đường còn đòi cho em biết tay cơ mà?" Dương thì thầm, giọng nói ngọt ngào pha lẫn chút lẳng lơ, kéo Tâm trở về với thực tại nóng bỏng.

Tâm nuốt nước bọt, cổ họng anh khô khốc dù vừa mới uống nước xong. Anh tiến thêm nửa bước, rút hai tay ra khỏi túi quần. Khoảng cách giữa hai người giờ đây gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi nóng từ làn da cô tỏa ra, chạm vào da thịt anh. Mùi hương hoa nhài từ tóc cô quyện với mùi cơ thể ấm áp bao vây lấy mọi giác quan của anh.

"Anh sợ em đi đường xa mệt..." Tâm đáp, giọng khản đặc đi. Bàn tay anh khẽ nâng lên, ngón tay chạm vào bờ vai trần mềm mại của Dương. Làn da cô mịn như nhung, mát lạnh dưới gió máy điều hòa nhưng lại ẩn chứa một nguồn nhiệt lượng âm ỉ khiến tay anh như muốn bỏng rát.

Dương cười khẽ, cô hơi nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh. Cử chỉ nũng nịu ấy làm tan chảy chút phòng bị cuối cùng của Tâm. "Em không mệt. Nhưng người em hơi dính bụi đường. Em đi tắm rửa một chút nhé?"

"Ừm, em đi đi. Để anh lấy đồ cho," Tâm gật đầu.

Dương lùi lại một bước, đi về phía chiếc ba lô đang đặt trên ghế. Cô cúi người mở khóa kéo, động tác gập người vô tình làm chiếc váy hai dây co ngắn lên, để lộ cặp đùi trắng muốt cùng vòng ba tròn trịa lấp ló dưới lớp vải mỏng. Tâm đứng sau lưng cô, mắt dán chặt vào khoảng da thịt phơi bày trước mắt. Dương vật của anh trong quần lại giật mạnh, đầu khấc căng nhức nhối như muốn rách toạc lớp quần bò thô ráp. Anh phải hít một hơi thật sâu, nghiến chặt răng để ngăn bản thân không lao đến ôm ghì lấy cô từ phía sau.

Dương lấy từ trong ba lô ra một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ sậm cùng chiếc khăn tắm màu trắng của khách sạn. Cô quay đầu lại nhìn anh, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự tinh nghịch: "Anh đợi em nha. Không được nhìn trộm đâu đấy."

Nói rồi, cô bước nhanh về phía nhà tắm ở góc phòng. Cánh cửa gỗ dày khép lại, rồi tiếng chốt cửa vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.

Căn phòng ngủ chỉ còn lại một mình Tâm. Anh thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng hai vai đang căng cứng. Anh bước lại gần giường, ngồi xuống mép đệm. Sức nặng của cơ thể đè lên chiếc đệm lò xo tạo ra một tiếng cọt kẹt nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Anh đưa hai tay lên mặt, xoa mạnh để giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhưng mùi hương hoa nhài của Dương vẫn vương vất trên các ngón tay, kích thích trí tưởng tượng của anh hoạt động điên cuồng.

Chỉ một lúc sau, tiếng vòi hoa sen trong phòng tắm bắt đầu vang lên rào rào.

Âm thanh nước xối lên nền gạch men vang vọng ra ngoài qua khe cửa gỗ hẹp. Tiếng động ấy giống như một lời mời gọi vô hình, phá tan chút bình yên ít ỏi mà Tâm cố gắng tạo ra. Anh đứng bật dậy, bước từng bước chậm rãi về phía nhà tắm. Khách sạn Bạc Liêu được thiết kế theo lối kiến trúc cũ, bức tường ngăn cách giữa phòng ngủ và phòng tắm có một ô cửa kính đục khá lớn để lấy sáng.

Tâm đứng trước tấm kính đục đó, hơi thở của anh trở nên dồn dập.

Qua lớp kính mờ ướt đẫm hơi nước, bóng dáng của Dương hiện lên như một bức tranh nghệ thuật đầy khiêu khích. Anh có thể thấy rõ bóng mờ khỏa thân hoàn toàn của cô dưới làn nước ấm. Chiếc bóng uốn lượn uyển chuyển: cô ngửa đầu ra sau để làn nước xối thẳng vào mái tóc dài uốn sóng, hai tay cô vuốt dọc từ cổ xuống hai bờ vai trần mảnh dẻ, rồi vuốt qua bầu ngực căng tròn. Dưới ánh sáng từ bên trong phòng tắm hắt ra, phần bóng tối nơi khe ngực và vòng eo thon gọn của cô hiện lên cực kỳ rõ nét.

Tâm áp sát mặt vào lớp kính đục. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hai mắt chăm chú nhìn theo từng chuyển động mờ ảo của người yêu. Dương xoay người, tấm lưng trần cong cong tuyệt mỹ cùng cặp mông tròn trịa, nảy nở của cô đập vào mắt anh qua lớp kính mờ. Rồi cô cúi người xuống, bóng của cô gập lại, để lộ đường cong hoàn hảo từ thắt lưng xuống đùi. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh dòng nước ấm đang chảy tràn qua làn da mịn màng như ngọc thạch của cô, len lỏi qua khe mông và chảy xuống bắp chân.

Tiếng nước chảy lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thở dài thỏa mãn đầy khẽ khàng của Dương khi được làn nước ấm xua đi sự mệt mỏi. Đối với Tâm, mỗi âm thanh phát ra từ bên trong đều là một sự tra tấn tột cùng đối với thần kinh của anh. Mùi sữa tắm hương hoa nhài ngọt ngào trộn lẫn với hơi nước nóng ẩm bắt đầu rò rỉ ra ngoài qua các kẽ hở của cánh cửa, bao vây lấy khoang mũi anh. Mùi hương quen thuộc mà anh đã từng mơ ước suốt bao đêm yêu xa giờ đây thật gần, kích thích bản năng chiếm hữu của người đàn ông trong anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tâm đưa tay lên, áp lòng bàn tay nóng hổi của mình lên mặt kính đục lạnh ngắt. Sự tương phản nhiệt độ làm anh rùng mình. Dưới hạ bộ, chiếc cu của anh đã căng cứng đến cực điểm, trướng nhức và đập liên hồi bên trong lớp quần lót. Anh thọc tay vào trong túi quần jeans, thô bạo bóp nhẹ lấy thân dương vật đang nóng ran qua lớp vải lót quần để giảm bớt cơn ngứa ngáy khó chịu. Một luồng dịch nhờn nóng hổi lại rỉ ra từ lỗ sáo, dính dớp vào da thịt làm anh khẽ rên rỉ thành tiếng. Anh muốn đạp cửa xông vào, muốn ôm lấy cơ thể ướt át, ấm nóng của cô dưới vòi hoa sen mà ngấu nghiến gặm nhấm, cắm chiếc cu đang cương cứng của mình vào sâu trong âm đạo ẩm ướt của cô ngay lập tức. Nhưng anh vẫn cố kiềm chế, đứng im lặng chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào này.

Bên trong phòng tắm, tiếng nước xối xả đột ngột tắt hẳn.

Không gian trong căn phòng ngủ lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng rì rì đều đặn của chiếc tủ lạnh mini ở góc phòng. Tâm giật mình, vội vàng thu tay ra khỏi túi quần, lùi lại hai bước tránh xa tấm kính đục. Tim anh đập liên hồi như trống trận, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nghe thấy tiếng sột soạt của chiếc khăn tắm cọ xát vào da thịt bên trong, tiếng Dương khẽ bước đi trên nền gạch ướt.

Từng giây trôi qua dài dằng dặc. Tâm đứng chôn chân giữa phòng, mắt dán chặt vào tay nắm cửa bằng kim loại màu đồng cổ. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hai đùi khép chặt để giấu đi sự cương cứng lộ liễu dưới háng.

Tiếng chốt cửa "cạch" một tiếng khô khốc vang lên. Cánh cửa phòng tắm từ từ hé mở.

Một luồng hơi nước ấm áp, mang theo mùi hương sữa tắm hoa nhài nồng nàn lập tức ùa ra, chiếm trọn cả gian phòng ngủ. Dương bước ra ngoài. Mái tóc đen dài uốn sóng của cô ướt đẫm, vài lọn tóc dính bết vào hai bên má và bờ vai trần trắng sứ. Trên người cô chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm màu trắng bản lớn của khách sạn, che từ ngang ngực xuống đến đùi. Làn da của cô dưới tác động của nước ấm trở nên ửng hồng quyến rũ, đặc biệt là ở vùng cổ, xương quai xanh và đôi gò bồng đảo căng đầy đang lấp ló sau mép khăn tắm. Những giọt nước nhỏ vẫn còn đọng lại trên làn da mịn màng của cô, lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo của chiếc đèn ngủ.

Dương dừng lại trước cửa phòng tắm, đôi mắt hai mí sắc sảo nhìn thẳng vào Tâm, người đang đứng ngây dại giữa phòng với hơi thở dồn dập và ánh mắt rực lửa dục vọng. Cô khẽ cắn môi, nụ cười tinh nghịch lại xuất hiện trên khóe môi ướt át. Khăn tắm quấn hơi lỏng, mỗi nhịp thở của cô làm hai bầu ngực căng tròn phía trên khẽ phập phồng, như thể chỉ cần một cử động nhỏ nữa thôi là chiếc khăn sẽ tuột xuống.

Tâm đứng yên tại chỗ, hai tay siết chặt thành nắm đấm trong túi quần, ánh mắt dán chặt vào bờ vai trần và làn da hồng hào đầy khêu gợi của người yêu, đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng trước vẻ đẹp trần trụi ngoài đời thực đang phơi bày trước mắt.

Dương khẽ nhấc chân bước tới gần anh, chiếc lắc chân bạc phát ra tiếng kêu khẽ khàng, cô nghiêng đầu nhìn anh đầy ẩn ý. Mùi nước hoa nhài thanh khiết quyện với hương da thịt ấm áp sau khi tắm của cô xộc thẳng vào khứu giác của Tâm, thổi bùng lên ngọn lửa khao khát thể xác đã bị dồn nén đến giới hạn cuối cùng suốt cả chặng đường dài. Trường lực hấp dẫn giữa hai cơ thể trong căn phòng khép kín lúc này căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Mọi ranh giới ngượng ngùng dường như đang lung lay dữ dội, sẵn sàng đổ sụp xuống trước khi hai người lao vào nhau. Gương mặt Dương đầy khiêu khích, bàn tay cô khẽ đưa lên vị trí nút thắt của chiếc khăn tắm ngay trước ngực, ngón tay trỏ móc nhẹ vào mép vải như thể sẵn sàng buông lơi bất cứ lúc nào. Tâm nín thở, cỗ máy ham muốn trong người anh đã được kích hoạt hoàn toàn, chỉ chờ một cái cớ nhỏ nhất để bùng nổ. Gia tốc nhịp tim của anh tăng lên điên cuồng khi ngón tay Dương khẽ lay động mép khăn tắm.