Trán Dương Quá đập mạnh xuống nền đá xám buốt lạnh của ngôi mộ cổ, phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc vang vọng khắp gian phòng rộng lớn và tối tăm. Cái lạnh từ phiến đá cổ xưa nhanh chóng truyền qua da trán, buốt nhức tận xương tủy, nhưng hắn vẫn giữ nguyên tư thế úp mặt sát đất.
"Đệ tử Dương Quá, xin dập đầu bái Cô Cô làm sư phụ."
Giọng hắn khản đặc, khô khốc như cành cây gãy sau những ngày dài gào thét trên đỉnh Chung Nam Sơn và những trận đòn roi tàn nhẫn từ đám đạo sĩ Toàn Chân Giáo. Mồ hôi lạnh hòa lẫn với bụi đất bẩn thỉu trên trán hắn, bết chặt những lọn tóc rối bù vào da đầu. Hai bàn tay gầy gò, đầy những vết trầy xước rớm máu của hắn bấu chặt lấy mép đá gồ ghề dưới sàn để giữ cho cơ thể khỏi ngã khuỵu. Cái lạnh luồn qua lớp vải mỏng rách rưới ở đầu gối, đâm thấu vào các khớp xương làm toàn thân hắn khẽ run lên bần bật. Dương Quá không dám ngẩng đầu. Trong bóng tối âm u của gian phòng đá, tầm mắt của hắn bị giới hạn trong khoảng vài tấc quanh gấu váy lụa trắng muốt của người phụ nữ đang đứng trước mặt. Gấu váy ấy đứng yên không động đậy, tựa như một đóa hoa tuyết ngưng đọng giữa không gian tịch mịch.
Tiểu Long Nữ cúi xuống nhìn mái tóc rối bù và bờ vai đang phập phồng của đứa trẻ vừa dập đầu bái sư. Gương mặt nàng phẳng lặng như mặt hồ không một gợn gió, đôi mắt trong vắt nhìn xoáy vào tấm lưng khẳng khiu của Dương Quá.
"Ngươi đã quyết định gia nhập phái Cổ Mộ, từ nay về sau phải tuân theo thanh quy giới luật của bản phái." Giọng nàng trong trẻo, lãnh đạm, vang lên giữa những bức tường đá như tiếng nước chảy qua khe ngọc, không mang theo chút ấm áp của nhân gian. "Phái ta không giống các môn phái khác trên giang hồ. Ở đây không có vinh hoa phú quý, không có ân oán hồng trần. Ngươi có chịu đựng được sự cô độc này không?"
"Đệ tử chịu được!" Dương Quá ngẩng đầu lên, ánh mắt bướng bỉnh và kiên nghị chạm thẳng vào dung nhan thanh tú của Tiểu Long Nữ.
Dưới ánh nến sáp ong leo lét đặt trên bệ đá xa xa, khuôn mặt của nàng hiện ra đẹp đến mức nghẹt thở. Làn da nàng trắng muốt, gần như trong suốt dưới ánh sáng mờ ảo, phảng phất lớp sương mỏng lạnh lẽo. Dương Quá nhìn sững sờ. Hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào đẹp như vậy. Những người phụ nữ hắn gặp trên đường đời lăn lộn hoặc là những đạo cô trung niên cáu kỉnh ở Toàn Chân Giáo, hoặc là những người đàn bà thôn quê lam lũ. Tiểu Long Nữ đứng đó, thanh khiết và thoát tục, như một vị thần tiên không thuộc về cõi trần thế đầy bụi bặm này.
"Đứng lên đi." Tiểu Long Nữ nhẹ nhàng nói.
Dương Quá vội vàng đứng dậy, nhưng vì quỳ quá lâu trên nền đá lạnh, khớp gối của hắn tê dại khiến thân hình loạng choạng. Hắn suýt ngã nhào về phía trước, hai tay vô thức đưa ra tìm chỗ bám.
Trước khi hắn kịp chạm đất, một luồng gió mát lạnh ập đến. Tiểu Long Nữ đã di chuyển đến trước mặt hắn từ lúc nào, tà áo lụa trắng bay nhẹ vẽ nên một đường cong trong không khí. Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, năm ngón tay thon dài khẽ đỡ lấy khuỷu tay hắn.
Cảm giác đầu tiên chạm vào da thịt Dương Quá là cái lạnh. Lòng bàn tay của nàng lạnh buốt, lạnh đến mức khiến hắn rùng mình, tưởng như vừa chạm vào một khối băng được mài giũa tinh xảo. Sự lạnh lẽo ấy lại mang theo mùi hương dịu nhẹ, thanh nhã như hoa lan rừng nở trong đêm muộn. Mùi hương ấy xộc thẳng vào mũi Dương Quá, len lỏi vào từng kẽ phổi, làm cho đầu óc chàng thiếu niên mới lớn trở nên choáng váng. Hắn đứng ngây ra, cảm nhận những ngón tay mềm mại của nàng dù lạnh giá nhưng lại có lực đỡ vô cùng vững chãi.
"Cơ thể ngươi nóng quá." Tiểu Long Nữ khẽ nhíu mày, ngón tay nàng dịch chuyển từ khuỷu tay lên cổ tay hắn.
Nàng nắm lấy cổ tay Dương Quá để kiểm tra kinh mạch. Những ngón tay lạnh lẽo của nàng áp chặt lên huyệt Thái Uyên và huyệt Thần Môn. Dương Quá cảm thấy da thịt chỗ cổ tay mình co rút lại dưới sự buốt giá từ tay nàng, nhưng ngay sau đó, một dòng máu nóng hổi trong người hắn như bị kích thích, điên cuồng dồn về phía cánh tay. Sự chênh lệch nhiệt độ rõ rệt giữa hai cơ thể tạo ra một phản ứng kỳ lạ. Huyết quản dưới da của Dương Quá đập mạnh, dội thẳng vào những đầu ngón tay đang đè lên của Tiểu Long Nữ.
Tiểu Long Nữ nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để dẫn một luồng nội lực mảnh như sợi tơ xâm nhập vào kinh mạch của hắn. Dương Quá thấy luồng khí lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay mình, đi qua vai, rồi từ từ len lỏi vào các đường kinh lạc trong lồng ngực. Luồng khí đó đi đến đâu, những vết thương tích bầm dập do các đạo sĩ Toàn Chân Giáo gây ra trên cơ thể hắn như dịu đi, cơn đau nhức nhối thường trực suốt mấy ngày qua dần biến mất.
Hắn đứng yên, nín thở, hai mắt đăm đăm nhìn vào hàng mi dài cong vút đang khép chặt của sư phụ. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực kỳ gần. Dương Quá nhìn thấy rõ những sợi lông tơ mịn màng trên gò má trắng ngần của nàng, thấy cả vành tai nhỏ nhắn hơi hồng lên dưới ánh nến. Hơi thở của nàng đều đặn, nhẹ nhàng phả ra, mang theo cái lạnh thanh khiết vuốt ve qua cần cổ của hắn.
"Tâm không tĩnh, huyết khí nghịch loạn." Tiểu Long Nữ đột ngột mở mắt ra, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào Dương Quá.
Hắn giật mình, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, hai má đỏ bừng vì xấu hổ. Hắn cảm nhận được dương vật dưới lớp quần thô ráp của mình đang có dấu hiệu cứng lên. Sự biến đổi sinh lý đột ngột của tuổi dậy thì làm hắn lúng túng, cố gắng khom người lại để che giấu sự trỗi dậy thầm kín đó. Hắn sợ nàng phát hiện ra sự bất kính của mình, sợ nàng sẽ đuổi hắn ra khỏi Cổ Mộ lạnh lẽo này.
Tiểu Long Nữ buông cổ tay hắn ra, xoay người bước về phía chiếc giường đá hàn ngọc nằm sâu trong góc phòng.
"Kinh mạch của ngươi hỗn loạn, chân khí của phái Toàn Chân thô bạo đang xung đột với nội tức tự nhiên. Nếu không mau chóng chấn chỉnh, sau này luyện công sẽ bị tẩu hỏa nhập ma." Nàng đứng bên cạnh chiếc giường đá tỏa ra làn sương lạnh mờ ảo. "Cởi bỏ áo ngoài ra."
Dương Quá ngẩn người: "Dạ? Cởi... cởi áo ạ?"
"Phải." Giọng Tiểu Long Nữ vẫn không có chút gợn sóng. "Muốn luyện nội công phái ta, trước hết phải đả thông các huyệt đạo ở lưng. Lớp vải dày sẽ cản trở việc truyền lực."
Dương Quá ngập ngừng một lát, rồi run run đưa tay lên cởi bỏ chiếc áo đạo bào rách nát của Toàn Chân Giáo. Lớp áo ngoài rơi xuống nền đá, để lại tấm thân trần khẳng khiu nhưng bắt đầu lộ ra những đường nét săn chắc của một thiếu niên. Trên lưng hắn đầy những vết roi da lằn đỏ, có chỗ đã đóng vảy, có chỗ vẫn còn rớm máu hồng. Khi làn da trần tiếp xúc với không khí lạnh căm của Cổ Mộ, Dương Quá lập tức nổi một lớp da gà, các thớ cơ trên vai co rúm lại vì lạnh.
"Ngồi xếp bằng trên mặt đất, quay lưng lại phía ta." Tiểu Long Nữ ra lệnh.
Dương Quá làm theo. Hắn ngồi xếp bằng trên nền đá xám, cố gắng chịu đựng cái lạnh đang luồn qua da thịt dưới mông và đùi. Tấm lưng trần của hắn hoàn toàn phơi bày trước mắt Tiểu Long Nữ. Hắn nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ của nàng tiến lại gần từ phía sau. Tiếng lụa là cọ xát vào nhau sột soạt nhẹ nhàng như tiếng lá rụng trong rừng đêm.
Khi hai lòng bàn tay của Tiểu Long Nữ áp thẳng vào lưng Dương Quá, hắn không tự chủ được mà nấc lên một tiếng nhỏ.
Cái lạnh từ tay nàng như hai miếng sắt nung đỏ trong băng tuyết, dán chặt vào hai bên xương bả vai của hắn. Dương Quá muốn rụt vai lại theo bản năng, nhưng một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay sát tai hắn: "Không được động đậy. Thả lỏng các cơ bên vai, dẫn khí chìm xuống đan điền."
Dương Quá cắn chặt môi, cố gắng giữ cho cơ thể mình đứng yên.
Hơi ấm từ cơ thể Dương Quá tỏa ra hừng hực, chống chọi lại cái lạnh băng giá từ lòng bàn tay Tiểu Long Nữ. Ở điểm tiếp xúc giữa da thịt hai người, những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra. Tiểu Long Nữ khẽ thúc giục chân khí, luồng hàn băng công lực từ lòng bàn tay nàng bắt đầu thâm nhập vào cơ thể hắn.
Đầu tiên, chân khí băng giá của nàng ngưng tụ tại huyệt Đại Trùy nằm ngay dưới đốt sống cổ thứ bảy. Đây là điểm hội tụ của các đường kinh dương, nơi dòng máu nóng của Dương Quá đang lưu thông mạnh mẽ nhất. Khi luồng khí lạnh như kim châm chạm vào huyệt đạo này, Dương Quá cảm thấy một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc từ gáy xuống tận xương cụt. Sự xung đột giữa nhiệt độ cơ thể hắn và hàn băng chân khí của nàng tạo ra một cảm giác vừa buốt nhói vừa tê dại. Hắn cảm nhận rõ rệt làn da dưới lòng bàn tay nàng đang co rút lại, các lỗ chân lông khép chặt để giữ ấm, nhưng luồng khí lạnh vẫn không ngừng thẩm thấu, xuyên qua lớp biểu bì, thấm vào từng sợi cơ thịt.
"Tập trung tinh thần, dẫn khí qua huyệt Phế Du." Giọng Tiểu Long Nữ thì thầm bên tai hắn, hơi thở mát rượi của nàng phả vào vành tai nóng hổi của Dương Quá.
Dương Quá cố gắng hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền hai mắt. Hắn dồn toàn bộ sự chú ý vào tấm lưng trần của mình. Chân khí của Tiểu Long Nữ bắt đầu di chuyển từ huyệt Đại Trùy, chia làm hai dòng chạy dọc sang hai bên xương bả vai, tìm đến huyệt Phế Du. Tại đây, luồng khí lạnh dừng lại, xoáy sâu vào bên trong để xoa dịu vùng phổi đang nóng rực vì kiệt sức của hắn. Cơn ho khan chực chờ trong cổ họng Dương Quá lập tức bị dập tắt bởi sự dịu mát này. Tuy nhiên, sự đụng chạm trực tiếp của hai bàn tay mềm mại, không chút tì vết của nàng lên làn da đầy sẹo và mồ hôi của hắn lại khơi dậy một thứ cảm xúc hoàn toàn khác.
Đầu ngón tay của Tiểu Long Nữ lướt nhẹ qua một vết thương chưa lành trên lưng hắn. Sự ma sát nhẹ nhàng giữa lớp da tay mịn màng như lụa của nàng và lớp vảy cứng ráp trên lưng hắn tạo ra một kích thích xúc giác mạnh mẽ. Dòng máu nóng trong người Dương Quá bắt đầu chảy xiết hơn, đổ dồn về phía cột sống để chống lại cái lạnh. Hắn cảm thấy sống lưng mình tê rần, từng đốt sống như đang giãn ra dưới lực ấn từ các ngón tay của nàng.
Dòng chân khí tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, đi qua huyệt Chí Dương nằm ở khoảng giữa lưng. Lúc này, lòng bàn tay của Tiểu Long Nữ áp chặt vào cột sống hắn. Dương Quá có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm từ lòng bàn tay nàng đang tăng lên do hấp thụ nhiệt lượng từ lưng hắn, nhưng ngay sau đó, nàng lại vận công, tái tạo luồng chân khí lạnh buốt để duy trì sự kiểm soát. Sự luân chuyển nóng lạnh liên tục này khiến cơ thể Dương Quá run lên từng đợt.
Hắn nghe thấy hơi thở của Tiểu Long Nữ hơi dồn dập hơn một chút ở phía sau. Có lẽ nàng cũng đang phải tiêu hao không ít nội lực để chế ngự huyết khí hỗn loạn của hắn. Mùi hương lan rừng trên người nàng càng trở nên nồng nàn hơn khi cơ thể nàng nóng lên. Hương thơm ấy bao bọc lấy Dương Quá, khiến tâm trí hắn không sao tập trung vào việc dẫn khí. Hắn bắt đầu chú ý đến khoảng cách giữa hai người. Lưng hắn cách ngực nàng chỉ khoảng một tấc. Hắn có thể cảm nhận được tà áo lụa mỏng manh của nàng thỉnh thoảng lại cọ xát vào da thịt trần trụi của mình mỗi khi nàng khẽ dịch chuyển để truyền công.
Sự cọ xát vô tình ấy giống như một ngòi nổ đối với cơ thể đang tuổi dậy thì của Dương Quá. Dương vật dưới lớp quần thô của hắn trỗi dậy mãnh liệt, căng nhức đến mức đau đớn. Hắn cố gắng bấu chặt hai tay vào đầu gối, móng tay cắm sâu vào da thịt đùi để tìm kiếm sự đau đớn hòng trấn áp dục vọng đang bùng lên. Hắn tự nhủ: "Không được nghĩ bậy! Đây là sư phụ, là người cứu mạng mình. Nếu để nàng biết mình có ý nghĩ dơ bẩn này, nàng sẽ lập tức đuổi mình đi."
Nhưng phản ứng của cơ thể lại hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Mỗi lần ngón tay của Tiểu Long Nữ miết qua huyệt Thần Đạo, một luồng điện tê dại lại chạy thẳng từ lưng xuống bụng dưới của hắn, khiến dương vật hắn càng thêm cương cứng, cọ sát vào lớp vải quần thô ráp. Mặt hắn nóng bừng lên như lửa đốt, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, rồi nhỏ giọt xuống nền đá lạnh lẽo.
"Ngươi đang chống cự." Giọng Tiểu Long Nữ vang lên từ phía sau, có phần trầm xuống. "Chân khí của ngươi đang đẩy ngược lực của ta ở huyệt Mệnh Môn. Thả lỏng ra!"
Nàng nhấn mạnh hai ngón tay cái vào huyệt Mệnh Môn nằm ở thắt lưng. Huyệt đạo này là cửa ngõ của nguyên khí, nơi chứa đựng nguồn hỏa lực mạnh mẽ nhất của cơ thể. Khi ngón tay của nàng nhấn xuống, Dương Quá cảm thấy như có một luồng nước đá dội thẳng vào lò than đang cháy hừng hực trong bụng dưới. Sự va chạm giữa hàn và nhiệt tại huyệt Mệnh Môn tạo ra một cơn đau nhói dữ dội. Hắn không kìm được, khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, bả vai co rút lại.
"Đừng cử động!" Tiểu Long Nữ khẽ quát. Nàng tiến lại gần hơn, áp sát ngực mình vào lưng hắn để tăng thêm lực ấn.
Dương Quá cứng đờ người. Hắn cảm nhận được sự mềm mại của bầu ngực nàng thông qua lớp áo lụa mỏng manh đang áp nhẹ vào bả vai mình. Đó là một tiếp xúc trần trụi và gần gũi đến mức làm đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Mùi hương từ cơ thể nàng, hơi thở mát lạnh phả vào gáy hắn, và cả sự mềm mại phía sau lưng tạo nên một hỗn hợp kích thích khủng khiếp. Hắn cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị tanh ngọt của máu lan tỏa trong khoang miệng. Hắn dùng nỗi đau ở môi để giữ cho mình không có những phản ứng thể xác thô bạo hơn.
Lúc này, chân khí của Tiểu Long Nữ đã hoàn toàn bao phủ các huyệt đạo lớn trên lưng hắn: từ Đại Trùy, Phế Du, Chí Dương, Thần Đạo cho đến Mệnh Môn. Luồng khí lạnh chạy tuần hoàn qua các huyệt đạo này, ép chân khí Toàn Chân Giáo đang hỗn loạn phải quy phục, chảy ngược về đan điền. Cơ thể Dương Quá lúc này như một chiến trường, nơi dòng máu nóng của hắn và chân khí lạnh của nàng không ngừng giao tranh rồi hòa quyện vào nhau.
Tiểu Long Nữ tiếp tục di chuyển các ngón tay dọc theo hai bên cột sống, nhấn vào các huyệt Giáp Tích. Mỗi lần nàng nhấn xuống, nàng lại truyền vào một lượng chân khí nhỏ để đả thông những điểm tắc nghẽn. Da thịt lưng Dương Quá dưới sự tác động của nàng bắt đầu ửng đỏ, những vết thương cũ dường như cũng được dòng chân khí lạnh xoa dịu, không còn cảm giác đau rát nữa. Hắn có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay nàng đã hoàn toàn đồng điệu với nhiệt độ cơ thể mình, tạo nên một sự kết nối kỳ lạ giữa hai người.
Sự gần gũi này kéo dài trong một khoảng thời gian rất lâu. Trong gian phòng đá tối tăm, chỉ có tiếng thở dốc cố gắng kiềm chế của Dương Quá và hơi thở đều đặn, thanh khiết của Tiểu Long Nữ. Dương Quá mở to mắt nhìn vào bóng tối trước mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn biết mình đang đứng trước một ranh giới nguy hiểm, một ranh giới giữa sự kính trọng dành cho sư phụ và ham muốn thể xác trần tục của một nam nhân đối với một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp.
Khi chân khí trong người Dương Quá hoàn toàn ổn định, chảy đều đặn theo lộ trình của phái Cổ Mộ, Tiểu Long Nữ mới từ từ thu hồi nội lực. Nàng chậm rãi rút hai bàn tay ra khỏi lưng hắn.
Sự rời đi đột ngột của hơi ấm và cái lạnh từ tay nàng khiến Dương Quá cảm thấy một sự hụt hẫng kỳ lạ. Da thịt lưng hắn lập tức tiếp xúc với không khí lạnh căm của Cổ Mộ, làm hắn khẽ rùng mình. Hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, không dám quay lại, cố gắng thở đều để dương vật dưới quần hạ nhiệt.
Tiểu Long Nữ đứng dậy, tà áo lụa trắng nhẹ nhàng bay lên. Nàng nhìn tấm lưng trần đẫm mồ hôi và những vết thương đang dần khép miệng của Dương Quá, giọng nói trở lại vẻ lãnh đạm ban đầu:
"Kinh mạch đã thông. Mặc áo vào đi."
Dương Quá vội vàng vớ lấy chiếc áo đạo bào rách nát dưới đất, nhanh chóng khoác lên người để che giấu cơ thể và sự bối rối của mình. Hắn quay người lại, quỳ sụp xuống trước mặt nàng, đầu cúi thấp để tránh ánh mắt trong vắt của sư phụ.
"Tạ ơn sư phụ đã truyền công." Giọng hắn vẫn còn hơi run.
Tiểu Long Nữ nhìn hắn, ánh mắt không chút gợn sóng, như thể sự đụng chạm da thịt trần trụi vừa rồi chỉ là một việc bình thường không đáng bận tâm. Nàng bước về phía chiếc giường đá hàn ngọc, để lại Dương Quá ngồi đó với tâm thần vẫn còn đang chấn động dữ dội. Hắn nhìn theo bóng dáng lụa trắng của nàng khuất sau làn sương lạnh, bàn tay dưới áo nắm chặt, lòng dâng lên một cảm giác khác lạ, vừa sợ hãi, vừa khát khao, và cả một sự tò mò mơ hồ về người phụ nữ sẽ là sư phụ của mình từ nay về sau.