Cán phất trần gỗ trong tay Lý Mạc Sầu rít lên một tiếng xé gió nhỏ. Nàng không đẩy cửa, cả thân hình vàng mơ vọt thẳng qua cửa sổ gỗ đang khép hờ, làm cánh cửa vỡ vụn thành những mảnh dăm bào bắn tung tóe. Mũi chân nàng vừa chạm vào bậu cửa đã mượn lực nhún mạnh, phóng thẳng lên đỉnh mái ngói âm dương của quán trọ.
Trên mái nhà, một bóng đen thon thả đang lướt đi nhanh chóng. Dưới ánh trăng mờ, bước chân của kẻ đó có một chút lệch nhịp rất khẽ, vai trái hơi nhô cao khi tiếp đất. Lý Mạc Sầu nheo mắt, nhận ra dáng đi khập khiễng ấy. Nàng rít qua kẽ răng:
"Con nhãi ranh Lục Vô Song! Ngươi dám bén mảng đến tận đây!"
Bóng đen phía trước không ngoảnh lại, chỉ càng ra sức vận chuyển khinh công, lao nhanh về phía cánh rừng tối tăm dẫn lên đỉnh Chung Nam Sơn. Lý Mạc Sầu giận dữ phóng theo. Gió đêm quất thẳng vào mặt nàng lạnh buốt, nhưng bên dưới lớp đạo bào màu vàng mơ, da thịt đùi trong của nàng vẫn còn sót lại cảm giác rát bỏng, ẩm ướt của trận tự thỏa mãn điên cuồng vừa rồi. Sự cọ xát của lớp vải thô vào những vết cào xước rỉ máu làm nàng đau nhói. Mỗi khi nàng sải bước dài hay nhún người nhảy qua các khoảng không giữa các mái nhà, mép vải thô ráp của chiếc quần đạo cô lại cọ sát trực tiếp vào hai cánh môi lồn đang sưng mọng, khiến dâm dịch hòa lẫn máu tươi rỉ ra, xót xa đến tận xương tủy.
Cơn đau buốt ấy không làm nàng chùn bước, ngược lại chỉ càng châm ngòi cho ngọn lửa sát cơ đang bùng cháy trong lồng ngực. Nàng muốn xé xác con nhãi kia để chôn vùi thứ bí mật nhục nhã mà nó vừa chứng kiến. Nàng hận Lục gia, hận tất cả những kẻ mang họ Lục. Con bé què này là cháu gái của Lục Triển Nguyên, kẻ đã phản bội nàng để đi theo con điếm Hà Nguyên Quân. Mỗi bước chạy của Lục Vô Song trên mái ngói như đang giẫm đạp lên lòng tự tôn bị chà đạp của Lý Mạc Sầu. Cơn đau nhức nhối ở vùng kín và đùi trong giật lên theo từng nhịp tim đập, biến thành một thứ khoái cảm vặn vẹo, thúc đẩy chân khí trong người nàng cuồn cuộn dâng trào. Nàng vận công càng mạnh, luồng nhiệt nóng rực ở đùi trong càng lan rộng, làm ướt đẫm cả một mảng vải quần lót bên trong đạo bào. Dâm dịch nóng hổi rỉ ra ngoài bám vào vết thương rách da làm da thịt nơi kẽ lồn rát bỏng lên như bị xát muối, khiến bước nhảy của nàng vừa nhanh vừa mang theo một nhịp run rẩy đầy kích thích.
Đường lên Chung Nam Sơn dốc đứng, đá tai mèo lởm chởm. Lục Vô Song cắn chặt môi, mồ hôi tuôn ra như tắm làm ướt đẫm vạt áo ngắn màu xanh lục bảo. Nàng biết mình đã phạm sai lầm chí mạng khi tò mò lén nhìn vào phòng trọ của Xích Luyện Tiên Tử. Cảnh tượng tục tĩu và đầy máu me của người đàn bà điên loạn đó tự cào cấu lồn mình khiến nàng kinh hãi đến mức vô ý giẫm vỡ ngói. Giờ đây, tiếng phất trần xé gió bám sát ngay sau lưng như tiếng gọi của quỷ vô thường. Mỗi lần nghe thấy tiếng rít nhẹ của sợi tơ phất trần phía sau, Lục Vô Song lại lạnh toát cả sống lưng, cái chân thọt càng thêm đau nhức khiến nàng lảo đảo.
"Sư tỷ! Cứu mạng!"
Lục Vô Song vừa chạy vừa hét lớn khi nhìn thấy lối vào Cổ Mộ hiện ra phía sau rặng thông già.
Ngay trước cửa đá Cổ Mộ, Dương Quá đang đứng khoanh tay, đôi mắt sắc bén nhìn vào bóng tối của khu rừng. Nghe thấy tiếng kêu cứu quen thuộc, hắn giật mình, tay lập tức đặt vào chuôi thanh trọng kiếm đeo sau lưng. Bóng đen của Lục Vô Song lảo đảo lao ra từ bụi rậm, quần áo rách rưới, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức.
"Vô Song? Sao muội lại ở đây?" Dương Quá hỏi gấp.
"Né ra!" Lục Vô Song hét lên, ngã nhào về phía hắn.
Chưa kịp để Dương Quá phản ứng, một vệt sáng màu vàng mơ đã quét tới. Lý Mạc Sầu đáp xuống mặt đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, nhưng sát khí tỏa ra từ người nàng khiến cỏ cây xung quanh cũng phải rạp xuống. Đôi mắt sắc lẹm của đạo cô quét qua Dương Quá, rồi dừng lại ở lối vào Cổ Mộ phía sau hắn.
"Ngọc Nữ Tâm Kinh... Hóa ra các ngươi trốn ở đây." Giọng Lý Mạc Sầu thanh tao nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng nhìn Dương Quá, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. "Tên tiểu tử thối, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi cùng con nhãi này xuống suối vàng."
Dương Quá nhanh trí kéo Lục Vô Song lùi lại, định bụng đưa nàng chạy vào trong lối đi tối tăm của Cổ Mộ để mượn địa hình cơ quan phòng thủ. Nhưng Lý Mạc Sầu làm sao để hắn toại nguyện. Nàng hừ lạnh một tiếng, cổ tay rung lên, chiếc phất trần lông thú trắng trong tay đột nhiên dài ra hơn trượng. Nàng xoay người, vạt áo bào vàng mơ bay tung, để lộ đôi chân dài trắng ngần lấp ló sau vạt quần đẫm mồ hôi. Sự vận lực dữ dội khiến vết cào nơi cửa lồn nàng lại toác ra, máu tươi thấm đỏ một mảng vải đạo bào, nhưng luồng chân khí âm hàn của phái Cổ Mộ lại theo đó cuộn trào lên cán phất trần. Chiếc phất trần cuốn theo một luồng kình lực cuồn cuộn đánh thẳng vào vách đá phía trên cửa mộ.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động vang lên. Đá tảng trên đỉnh núi sụp xuống, bụi mù bay mịt mù. Cửa đá Cổ Mộ bị những khối đá khổng lồ lấp kín trong nháy mắt, chặn đứng đường lui duy nhất của Dương Quá. Hắn bị dư chấn hất lui vài bước, lồng ngực ê ẩm, thầm kinh hãi trước nội lực thâm hậu của nữ ma đầu này.
"Để xem ngươi chạy đi đâu!"
Lý Mạc Sầu không cho họ có thời gian thở dốc. Phất trần trong tay nàng hóa thành vô số bóng trắng, hung hãn quất thẳng vào đầu Dương Quá. Đường phất trần đi đến đâu, đá vụn trên mặt đất bay tứ tán đến đó. Nàng liên tục biến hóa chiêu thức, mỗi lần vung tay là một lần cơ đùi co rút, kéo theo cơn đau nhói đầy kích thích nơi tư xứ. Gương mặt kiều diễm của nàng đỏ hồng lên vì hưng phấn và đau đớn, đôi mắt long lanh nước đầy vẻ điên dại.
Đúng lúc ngọn phất trần chuẩn bị cuốn lấy cổ Dương Quá, một tiếng rít trong trẻo của ngọc tiêu vang lên từ phía rừng thông. Một bóng người mặc nho phục màu xanh lá mạ thanh lịch bay vút ra, ống sáo ngọc trong tay gạt mạnh vào thân phất trần.
*Bốp!*
Kình lực va chạm khiến cả hai bên cùng lùi lại. Trình Anh đáp xuống bên cạnh Lục Vô Song, gương mặt thanh tú lộ vẻ nghiêm trọng.
"Biểu muội, muội có sao không?" Trình Anh khẽ hỏi, mắt vẫn không rời khỏi Lý Mạc Sầu.
"Tỷ tỷ! Ả điên này muốn giết muội!" Lục Vô Song nắm chặt lấy vạt áo Trình Anh, giọng run rẩy.
Lý Mạc Sầu thu phất trần về, mắt nhìn Trình Anh đầy vẻ đăm chiêu:
"Đệ tử của Đào Hoa Đảo? Hoàng Dược Sư cũng thích xen vào việc riêng của phái Cổ Mộ ta sao?"
Dương Quá đứng bên cạnh cất giọng cợt nhả để phân tán sự chú ý của nàng:
"Lý đạo cô, nàng đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi, nhan sắc cũng bắt đầu tàn phai, sao cứ phải đi đuổi giết mấy đứa nhỏ chúng ta làm gì? Hay là đêm lạnh cô đơn, không có nam nhân ôm ấp nên đâm ra khó tính?"
Lời nói của Dương Quá đâm trúng vào nỗi đau âm ỉ trong lòng Lý Mạc Sầu. Nàng nhớ lại hình ảnh mình lõa thể trên nền đất lạnh của quán trọ, tự chọc ngoáy vào âm đạo chảy nước của mình trong sự nhục nhã. Cơn đau rát nơi lồn vẫn đang hành hạ nàng theo từng nhịp thở, bị lời chế giễu của tên tiểu tử kia lột trần trước mặt mọi người. Gương mặt kiều diễm của nàng lập tức biến sắc, đỏ bừng lên rồi chuyển sang tái mét vì giận dữ.
"Ngươi tìm chết!"
Lý Mạc Sầu hét lên một tiếng chói tai, thân hình lay động, hóa thành một bóng ma màu vàng lao thẳng về phía ba người. Xích Luyện Thần Chưởng mang theo luồng gió độc đỏ sậm bổ thẳng vào mặt Dương Quá. Nàng không màng đến vết thương dưới hạ thể đang rỉ máu, dồn hết mười phần công lực vào lòng bàn tay. Cơn đau nhói buốt truyền từ đùi lên não chỉ càng làm tăng thêm thú tính điên cuồng của nàng.
Trình Anh đưa ngọc tiêu lên môi thổi mạnh. Một luồng âm ba sắc bén bắn ra, đồng thời nàng dùng ngón tay gảy nhẹ vào thân sáo, phóng ra mấy viên đạn đá nhỏ hướng về các huyệt đạo lớn trên người Lý Mạc Sầu. Lục Vô Song cũng nghiến răng, rút thanh liễu diệp đao bên hông, khập khiễng lao lên hỗ trợ biểu tỷ. Nàng vung đao chém mạnh vào hông phải của đạo cô.
Dương Quá không chịu yếu thế, hắn rút thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm ra khỏi bao. Lưỡi kiếm đen trũi, không có mũi cũng chẳng sắc cạnh, nhưng sức nặng ngàn cân của nó khi quét ngang tạo ra một luồng kình phong vô hình cuồng bạo, ép lui chưởng lực đỏ sậm đang ập tới.
Bốn người lao vào một trận hỗn chiến dữ dội trước cửa Cổ Mộ đã bị chặn. Dưới ánh trăng mờ nhạt, bóng dáng bốn người đan xen vào nhau. Trình Anh dùng chiêu thức biến hóa của Đào Hoa Đảo để kiềm chế, ngọc tiêu múa lên thành những vòng tròn hộ thể, thỉnh thoảng lại đâm thẳng vào những yếu huyệt của Lý Mạc Sầu. Lục Vô Song tìm sơ hở quấy rối, tuy chân đi khập khiễng nhưng liễu diệp đao lại chém ra vô cùng hiểm hóc. Dương Quá dùng sức mạnh cứng chọi cứng để giảm bớt áp lực cho hai cô gái, mỗi kiếm phát ra đều mang theo kình phong vù vù.
Lý Mạc Sầu di chuyển giữa vòng vây như một con bướm vàng lượn lờ giữa bụi gai. Võ công phái Cổ Mộ vốn thanh nhã, khinh linh, nay qua tay nàng lại mang thêm phần âm độc, tàn nhẫn. Nàng vừa nghiêng người tránh một đường đao hiểm hóc của Lục Vô Song, vừa vung phất trần quật bay năm viên đạn đá do Trình Anh bắn tới. Mỗi lần cơ thể nàng xoay tròn trên không hay đáp xuống đất bằng mũi chân, chiếc quần lót ướt sũng dính chặt vào kẽ lồn lại bị giật mạnh một cái. Vết rách sâu hoắm ở môi lồn rỉ máu cọ sát với lớp vải thô cứng, mang đến một cơn đau nhói buốt thấu tận tim gan.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn dữ dội ấy đi kèm với lượng dâm dịch liên tục trào ra giữa hai đùi lại tạo ra một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng nàng. Cảm giác vừa nhục nhã vừa kích thích kỳ lạ này khiến chân khí âm hàn của nàng càng thêm cuồng bạo. Nàng hít vào một hơi thật sâu, dồn chân khí xuống đan điền, khiến vùng bụng dưới căng cứng lên, ép chặt hai mép lồn đang sưng đỏ lại với nhau để ngăn máu chảy. Nàng rít lên một tiếng, tay phải vung phất trần hóa thành một dải lụa trắng dài cuốn lấy thân kiếm của Dương Quá, tay trái tung ra một luồng chưởng lực màu đỏ sậm thẳng vào ngực Lục Vô Song.
*Bốp!*
Chưởng lực mang theo chất độc Xích Luyện đánh trúng vai Lục Vô Song. Nàng kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình thon thả văng ra xa, ngã nhào trên nền đá, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi. Trình Anh vội vàng lướt tới che chắn cho biểu muội, ngọc tiêu vung lên cản phá luồng kình lực còn sót lại, nhưng cũng bị chấn động đến mức lùi lại ba bước, vai trái run rẩy.
"Một lũ kiến hôi!"
Lý Mạc Sầu đứng trên một tảng đá lớn, đạo bào bay phần phật. Đôi mắt nàng lộ vẻ độc địa. Vết thương dưới hông nàng cọ xát dữ dội khiến nàng khẽ nhíu mày, nhưng nụ cười trên môi càng thêm phần tàn nhẫn. Tay trái nàng thọc vào trong tay áo rộng, khi rút ra, giữa các kẽ ngón tay đã kẹp năm luồng ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo.
"Coi chừng Băng Phách Ngân Châm!" Dương Quá hét lớn.
Hắn vừa dứt lời, Lý Mạc Sầu đã vung tay. Năm luồng ánh sáng xanh lam xé rách màn đêm, mang theo tiếng rít sắc nhọn lao về phía họ với tốc độ kinh người. Độc châm đi cực nhanh, phong tỏa mọi góc né tránh của ba người.
Trình Anh cố sức vung ngọc tiêu tạo thành một vòng tròn hộ thể trước ngực. Nhưng một cây kim độc vẫn sượt qua vai nàng, cắm ngập vào thân cây thông phía sau, làm vỏ cây lập tức héo đen lại.
Trong khi đó, Lục Vô Song vì một bên chân bị tật nên phản ứng chậm hơn. Nàng hoảng loạn nhìn chiếc kim độc đang lao thẳng vào ngực mình, đôi chân đứng chôn chặt trên mặt đất, không cách nào di chuyển kịp.
"Vô Song!" Trình Anh kêu thất thanh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng đen to lớn lao vọt tới. Dương Quá không màng nguy hiểm đến tính mạng, hắn dùng khinh công nhanh nhất của mình phóng qua.
Trước khi cây kim độc kịp cắm vào ngực Lục Vô Song, Dương Quá đã vươn cánh tay trái rắn chắc ra, ôm chặt lấy hông của nàng. Hắn dùng lực siết mạnh, kéo sát thân hình mềm mại của Lục Vô Song vào sát ngực mình, rồi lấy đà ngã nhào ra đất, lăn tròn mấy vòng trên những phiến đá dăm lởm chởm.
*Xoẹt!*
Cây Băng Phách Ngân Châm sượt qua mép áo của Dương Quá, mang theo một luồng khí lạnh buốt thấu xương làm rách một đường dài trên vai áo hắn. Kim độc cắm phập vào tảng đá ngay chỗ Lục Vô Song vừa đứng, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi chất độc ăn mòn đá xanh.
Hai người lăn qua mấy bụi gai rồi dừng lại bên dưới một thân cây cổ thụ. Dương Quá vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy Lục Vô Song dưới thân mình để che chở cho nàng. Bàn tay to lớn, nóng rực của hắn ôm sát lấy vòng eo thon thả của nàng, năm ngón tay siết chặt đến mức luồn qua lớp vải mỏng, bấm sâu vào da thịt mềm mại ở hông nàng.
Lúc này, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận từng nhịp đập của mạch máu. Dưới lớp áo xộc xệch của Lục Vô Song, bầu ngực tròn trịa, phập phồng căng đầy vì sợ hãi đè chặt vào lồng ngực rắn rỏi của Dương Quá. Hơi thở dồn dập, ấm nóng của nàng phả thẳng vào cổ hắn, mang theo mùi hương thiếu nữ thanh tân pha lẫn chút mồ hôi quyến rũ. Bản năng đàn ông của Dương Quá vốn đang ngủ yên đột nhiên bị đánh thức bởi sự tiếp xúc xác thịt quá đỗi thân mật này. Hắn cảm nhận được cơ thể nàng mềm mại như không có xương, hai chiếc đùi thon thon đang kẹp chặt lấy một bên hông hắn để tìm kiếm sự an toàn.
Tâm trí Dương Quá có sự chuyển biến rõ rệt. Từ ý định cứu người đơn thuần ban đầu, hắn bắt đầu bị cuốn hút bởi những đường cong đầy đặn của cô nương dưới thân. Ánh mắt hắn vô thức trượt xuống đôi môi nhỏ nhắn, đỏ mọng đang hé mở thở dốc của Lục Vô Song, rồi dừng lại ở bờ vai trắng nõn lộ ra sau lớp áo bị rách. Hơi nóng từ lòng bàn tay hắn truyền qua hông nàng, khiến cả hai người cùng run lên một cái.
Bên dưới lớp quần mỏng, dương vật của Dương Quá đột ngột cương cứng, to dài ra và cấn mạnh vào đùi trong của Lục Vô Song. Sự thô cứng, nóng hổi của nam căn ép sát vào vùng nhạy cảm làm Lục Vô Song giật mình. Nàng khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, mặt đỏ bừng lên tận mang tai dưới ánh trăng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự nam tính đầy uy hiếp đang đè chặt lên đùi mình, một luồng khí nóng từ nơi tiếp xúc chạy thẳng lên bụng dưới, khiến lồn nàng vô thức co thắt, dâm dịch ấm áp bắt đầu rỉ ra làm ướt đẫm lớp quần lót.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Dương Quá, đôi mắt to tròn long lanh đầy nước, vừa xấu hổ, vừa hoảng hốt nhưng tuyệt nhiên không hề có ý định đẩy hắn ra. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vẫn bám chặt lấy bả vai rắn chắc của hắn, những ngón tay siết nhẹ như muốn lún sâu vào da thịt người đàn ông. Sự im lặng căng thẳng chứa đầy dục vọng trỗi dậy giữa hai người dưới tán cây tối, trong khi tiếng phất trần của Lý Mạc Sầu lại đang rít lên mỗi lúc một gần.