Cọ nhẹ vào làn da cổ mịn màng và bầu ngực căng tròn đang phập phồng bên dưới lớp áo lụa trắng, cảm giác mềm ấm sát sạt ấy đột ngột vỡ tan thành những đợt sóng nhục dục nóng rực.
Lý Mạc Sầu giật mình mở mắt trong phòng tối, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp đạo bào xộc xệch. Nàng nằm bất động trên chiếc giường gỗ cứng của căn phòng trọ rẻ tiền, đôi mắt trợn trừng nhìn trần nhà tối đen như mực. Mồ hôi lạnh rịn ra đầm đìa trên vầng trán thanh tú, chảy dọc theo thái dương rồi thấm vào mái tóc rối bời. Đôi môi nàng khô khốc, hé mở để đớp lấy từng ngụm khí loãng, cố xua đi cái nóng rực đang thiêu đốt từ sâu trong huyết quản.
Nàng co ngón tay phải lại. Vết sẹo hình trăng khuyết trong lòng bàn tay hằn sâu, siết chặt lấy chiếc khăn thêu hai chữ "Triển Nguyên". Những sợi chỉ hồng thêu bông hoa sen đã sờn rách từ lâu, giờ đây găm thẳng vào da thịt nàng, mang đến một cơn đau nhói buốt. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự sỉ nhục đang cuộn trào trong tâm trí nàng. Nàng vừa mơ thấy hắn. Đã mười năm trôi qua, mười năm ròng rã tự tay nhuốm máu giang hồ để dựng lên cái danh Xích Luyện Tiên Tử khiến ai nghe cũng mất mật, vậy mà đêm nay, trong giấc mộng đồi bại, nàng vẫn quỳ gối dưới thân xác dơ bẩn của kẻ đã chà đạp lòng tự trọng của nàng.
Cái nóng từ giấc mơ hoang lạc không chịu tan biến ngay. Nó tựa dòng nham thạch âm ỉ, luồn lách qua từng thớ thịt, chảy dọc xuống bụng dưới rồi tụ lại nơi lồn đang co thắt liên hồi theo bản năng. Lớp quần trong bằng lụa mỏng dán chặt vào da thịt đùi trong, nhớp nháp bởi thứ dịch thủy dâm đãng tuôn ra từ sâu trong cửa mình. Lý Mạc Sầu cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh nồng của huyết tràn vào khoang miệng. Nàng căm ghét phản ứng của cơ thể mình. Nó đang thèm khát sự vuốt ve, thèm khát cái thô bạo của đàn ông, thứ mà nàng hằng đêm tự rủa sả là dơ bẩn, là nghiệt ngã.
Ký ức của mười năm trước bỗng chốc hiện về rõ mồn một, đè nặng lên tâm trí nàng, kéo nàng chìm vào đêm mưa định mệnh ở Giang Nam.
Hôm ấy, trong gian phòng trọ ẩm mốc, Lý Mạc Sầu đứng tựa lưng vào mép chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng. Nàng vẫn mặc bộ đạo bào màu vàng mơ kín cổng cao tường của phái Cổ Mộ, dải thắt lưng cột chặt vòng eo thon thả. Đôi mắt nàng khi ấy vẫn còn đong đầy vẻ thanh thuần, ngập nước nhìn người đàn ông đang tiến lại gần. Lục Triển Nguyên bước những bước loạng choạng, hơi thở nồng nặc mùi rượu nóng phả thẳng vào mặt nàng. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt dâm dật găm chặt vào khuôn ngực phập phồng của nàng đã nói lên tất cả.
Hắn vươn bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của kẻ luyện võ nắm chặt lấy eo nàng. Lực ghì mạnh đến mức Lý Mạc Sầu khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể nàng bị kéo sát vào lồng ngực vạm vỡ của hắn. Hắn ép sát khung xương chậu của mình vào phần bụng dưới mềm mại của nàng, khiến nàng cảm nhận rõ ràng vật cứng rắn, nóng hổi đang trỗi dậy sau lớp vải quần của hắn.
"Mạc Sầu, nàng đẹp quá. Đạo quy cái gì, sư phụ cái gì... đêm nay chỉ có ta và nàng." Giọng Lục Triển Nguyên khàn đục, chứa đựng sự thèm khát điên cuồng của một con thú săn mồi đã dồn con mồi vào góc chết.
Lý Mạc Sầu nghiêng đầu tránh né nụ hôn nồng mùi rượu của hắn. Nàng dùng cả hai tay đẩy mạnh trước lồng ngực rắn chắc của hắn, giọng nói run rẩy, đứt quãng: "Triển Nguyên, không được... chúng ta chưa bái đường, ta lại là người xuất gia... Sư phụ nói, nam nữ thụ thụ bất thân, nếu phạm giới..."
"Sư phụ nàng là một bà già cô độc cả đời không biết mùi đàn ông! Nàng muốn sống như bà ta sao?" Lục Triển Nguyên gầm lên cắt ngang lời nàng. Sự kiên nhẫn của hắn đã hoàn toàn biến mất dưới tác động của hơi men và dục vọng.
Hắn dùng một tay ghì chặt hai cổ tay nàng lên đỉnh đầu, ép chặt chúng xuống mặt bàn gỗ. Tay kia thô bạo túm lấy cổ áo đạo bào màu vàng mơ của nàng, giật mạnh sang hai bên. Tiếng vải rách xoành xoạch vang lên chói tai giữa tiếng mưa rơi rầm rập ngoài kia. Từng lớp xiêm y che thân của nàng bị lột phăng không thương tiếc. Dải yếm lụa mỏng manh màu hồng nhạt cũng bị giật đứt, để lộ thân thể khỏa thân trắng muốt dưới ánh nến lung linh.
Làn da nàng trắng ngần như củ mài mới bóc vỏ, nổi bật giữa đống quần áo rách nát màu vàng mơ rơi rụng dưới chân bàn. Hai bầu ngực căng tròn, đầy đặn khẽ nẩy lên theo từng nhịp thở dồn dập của nàng. Đỉnh ngực là hai nhũ hoa màu hồng nhạt, nhỏ nhắn như hai hạt đậu đỏ đang co rụt lại trước cái lạnh của không khí ẩm ướt ập vào da thịt. Xuống chút nữa là vòng eo thon thả không một chút mỡ thừa, và vùng tam giác mật nơi lồn non nớt của một trinh nữ, được bao phủ bởi lớp lông tơ đen nhánh, mềm mại.
Lục Triển Nguyên nuốt nước bọt đánh ực, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào tòa thiên nhiên tuyệt mỹ của nàng. Ánh mắt dâm đãng của hắn quét qua từng tấc da thịt trắng ngần, dừng lại thật lâu nơi bầu ngực căng mọng đang phập phồng và vùng lách giữa hai đùi thon dài của nàng. Hắn đẩy mạnh, ép nàng nằm ngửa hoàn toàn ra mặt bàn gỗ trơn lạnh. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa mặt gỗ buốt giá và làn da nóng hổi của Lý Mạc Sầu khiến nàng thét nhẹ một tiếng, tấm lưng trần uốn cong lên đầy khiêu gợi.
"Triển Nguyên... đừng nhìn... cầu xin chàng..." Lý Mạc Sầu xấu hổ nhắm chặt mắt, hai đùi khép chặt lại để che giấu lồn đang bắt đầu rỉ nước dâm vì sự kích thích chưa từng có.
Nhưng Lục Triển Nguyên không để nàng trốn tránh. Hắn cúi xuống, bàn tay to lớn bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn bên trái của nàng. Hắn bóp mạnh đến mức những ngón tay hằn sâu vào da thịt trắng nõn, khiến bầu ngực biến dạng hoàn toàn dưới lòng bàn tay hắn. Hắn nắn bóp liên tục, lúc vuốt ve lúc giật mạnh, như muốn vắt kiệt sự ngọt ngào từ cơ thể nàng. Hắn cúi đầu xuống, ngậm chặt lấy nhũ hoa màu hồng nhạt của nàng, ngấu nghiến cắn mút.
"Ưm... Triển Nguyên... nhẹ một chút... đau..." Lý Mạc Sầu rên rỉ, hai tay nàng bị buông ra liền vô thức bám chặt vào bả vai hắn. Nỗi đau đớn từ răng hắn cọ sát vào đầu vú nhạy cảm pha lẫn với một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng xuống thẳng lồn.
Hắn vừa cắn mút nhũ hoa của nàng, vừa dùng chiếc lưỡi nóng rực liếm láp dọc theo đường hõm cổ, kéo xuống xương quai xanh rồi dừng lại ở bầu ngực bên kia. Bàn tay tự do của hắn trượt xuống dưới, luồn vào giữa hai đùi nàng, thô bạo tách hai chân nàng ra. Ngón tay hắn tìm đến lồn, chọc mạnh vào trong. Cảm giác ẩm ướt, trơn trượt của nước dâm đã đầy ắp khiến hắn bật cười thỏa mãn.
Ngón tay hắn cọ xát vào hạt mầm nhạy cảm bên trong lồn nàng, liên tục xoay tròn rồi cắm sâu vào trong. Lý Mạc Sầu ưỡn cong người, miệng rên lên những tiếng đứt quãng. Cơn khoái cảm xa lạ ập đến khiến nàng vừa run rẩy sợ hãi vừa khao khát nhiều hơn.
Hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, để lộ cơ thể nam tính vạm vỡ và dương vật thô dài, nổi đầy gân guốc đang ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Cu của Lục Triển Nguyên nóng hổi, đỏ ửng và căng cứng đến cực điểm. Hắn cầm lấy cu của mình, chĩa thẳng đầu khấc quy đầu to tròn vào cửa lồn nhỏ hẹp, chưa từng bị khai phá của nàng.
"Mạc Sầu, nhìn ta này. Nàng là của ta." Lục Triển Nguyên gầm nhẹ.
Nàng run rẩy nhìn dương vật khổng lồ của hắn đang ghì sát cửa lồn mình. Chưa kịp chuẩn bị, Lục Triển Nguyên đã nắm chặt hông nàng, dùng sức đâm mạnh cu vào lồn của Lý Mạc Sầu.
"A!" một tiếng hét thanh mảnh, đau đớn vang lên.
Đầu khấc thô bạo xé rách màng trinh nguyên của nàng, cắm sâu vào tận cùng lồn. Sự đau đớn tột cùng như bị xẻ đôi cơ thể khiến nước mắt Lý Mạc Sầu trào ra, nhưng ngay sau đó, độ nóng bỏng và chật chội của dương vật bắt đầu cọ xát với những vách ngăn nhạy cảm bên trong lồn ướt đẫm nước dâm. Lục Triển Nguyên không để nàng kịp thích nghi, hắn bắt đầu thúc liên tiếp. Mỗi cú đâm của hắn đều dùng hết sức bình sinh, lún sâu sát tận gốc, khiến phần xương chậu của hắn va đập kịch liệt vào mông nàng.
Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên dồn dập, át cả tiếng mưa gió bên ngoài. Cu của Lục Triển Nguyên liên tục chọc ngoáy sâu vào lồn ướt đẫm nước dâm của nàng, khuấy động dịch thủy tuôn ra xối xả, chảy dọc theo đùi nàng xuống mặt bàn gỗ. Sự khoái cảm tột độ từ luồng điện tê dại nơi hạ bộ chạy thẳng lên đại não, khiến Lý Mạc Sầu không thể kiềm chế được tiếng rên rỉ đầy nhục cảm. Nàng ôm chặt lấy cổ hắn, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, đón nhận từng cú thúc thô bạo.
Thế nhưng, ngay giữa cơn cực khoái điên cuồng ấy, khi tai nàng áp sát vào môi hắn, nàng nghe thấy hắn thở dốc lẩm bẩm: "Mạc Sầu... cơ thể nàng thật tuyệt... nhưng đại nghiệp Lục gia... ta không thể cưới một đạo cô... phụ thân sẽ không đồng ý..."
Lời nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn nàng. Hóa ra, ngay cả khi đang chìm đắm trong thân thể nàng, ngay cả khi đang cướp đi thứ quý giá nhất của nàng, hắn vẫn đang tính toán việc vứt bỏ nàng để cưới một tiểu thư khuê các khác. Nỗi nhục nhã ê chề và sự phẫn uất trào dâng. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng cu của hắn vẫn đang cắm sâu trong lồn nàng, liên tục giật mạnh và bắn những dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu tận tử cung nàng. Hắn rên rỉ thỏa mãn, đè nghiến nàng xuống bàn gỗ, trong khi nàng nằm đó, nước mắt hòa lẫn mồ hôi, cảm nhận rõ rệt sự phản bội dơ bẩn đang chảy tràn trong cơ thể mình.
Tiếng sấm rền vang từ bên ngoài vọng vào kéo Lý Mạc Sầu trở lại với thực tại lạnh lẽo. Nàng ngồi bật dậy trên chiếc giường gỗ, hơi thở vẫn hổn hển, đứt quãng như kẻ vừa từ cõi chết trở về. Gương mặt nàng tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng lọt qua khe cửa sổ. Đạo bào màu vàng mơ của nàng đã xộc xệch, để lộ một mảng vai trần trắng ngần nhưng lạnh ngắt.
Nàng cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình. Chiếc khăn thêu hai chữ "Triển Nguyên" đã bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, những sợi chỉ hồng nhạt màu giờ đây như những vết máu khô bám vào lòng bàn tay nàng. Mười năm qua, chiếc khăn này vừa là minh chứng cho mối tình đầu thanh thuần, vừa là sợi dây xích trói buộc nàng trong địa ngục của hận thù và dục vọng đồi bại. Nàng ghét nó, nhưng nàng không thể vứt bỏ nó, cũng như không thể xóa sạch cảm giác đê mê khốn nạn mà Lục Triển Nguyên đã gieo vào thân thể nàng đêm hôm đó.
Nơi lồn của nàng vẫn đang không ngừng co thắt, tiết ra thứ dịch thủy ẩm ướt làm ướt đẫm lớp quần trong. Sự trống trải và khát khao từ giấc mơ vừa rồi khiến cơ thể nàng run rẩy. Nàng đưa bàn tay trái run rẩy xuống dưới vạt áo đạo bào, lướt qua lớp vải lụa ẩm ướt của chiếc quần trong để chạm vào làn da đùi trong. Làn da nơi đó mịn màng, nóng hổi, đối lập hoàn toàn với bàn tay lạnh ngắt của nàng.
Nàng miết mạnh các ngón tay lên đùi, rồi từ từ di chuyển lên sát lồn. Ngón tay nàng chạm vào hạt mầm nhạy cảm đã ướt đẫm nước dâm. Một luồng điện tê dại lập tức chạy thẳng lên đại não. Lý Mạc Sầu khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt ửng hồng vì nhục dục. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh Lục Triển Nguyên ôm ấp người đàn bà khác, hình ảnh hắn ruồng bỏ nàng lại hiện lên. Nỗi căm hận bùng lên lấn át cả khoái cảm.
Nàng dùng móng tay sắc nhọn cào mạnh vào da thịt đùi trong. Một đường, hai đường... Những vệt đỏ rỉ máu hiện lên trên làn da trắng tuyết. Nỗi đau đớn thể xác buốt nhói hòa trộn với cơn ngứa ngáy từ dục vọng điên cuồng, tạo nên một cảm giác hỗn loạn, bệnh hoạn. Lý Mạc Sầu thở dốc, hai tay bấu chặt lấy đùi, móng tay ngập sâu vào da thịt đến mức bật máu. Nàng muốn dùng nỗi đau này để trừng phạt cơ thể phản bội của mình, trừng phạt thứ dục vọng dơ bẩn vẫn đang thèm khát kẻ đã phụ bạc nàng.
"Lục Triển Nguyên... Hà Nguyên Quân..."
Giọng nàng rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và sắc nhọn như những mũi kim độc. Đôi mắt nàng mở to, long lên sòng sọc nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi lạnh và vệt máu đỏ tươi trên đôi môi bị cắn rách. Nàng không chỉ hận hắn, nàng hận cả chính bản thân mình, hận cơ thể trinh nữ năm xưa đã dễ dàng đầu hàng trước những cú thúc thô bạo của hắn, hận lồn của mình vẫn còn lưu giữ ký ức về chiếc cu to lớn, gân guốc ấy.
Nàng đứng bật dậy khỏi giường, phất trần bên cạnh bị nàng nắm chặt đến mức cán gỗ kêu răng rắc. Sự nhục nhã và căm hận mười năm qua đã đúc kết thành một ý chí hủy diệt điên cuồng. Nàng sẽ không để bất kỳ kẻ nào thuộc Lục gia được sống yên ổn. Nàng phải khiến chúng phải trả giá bằng máu, bằng chính sự đau đớn tột cùng mà nàng đã chịu đựng suốt mười năm qua.
Lý Mạc Sầu tiến lại trước chiếc gương đồng cũ kỹ treo ở góc phòng. Ánh trăng nhạt màu bên ngoài hắt qua khe cửa, rọi lên mặt gương xỉn màu một thứ ánh sáng bợt bạt. Nàng đứng đó, run rẩy đưa tay cởi bỏ chiếc đạo bào màu vàng mơ xộc xệch. Từng lớp vải thô rơi xuống sàn gỗ kêu lên những tiếng sột soạt nhẹ, phơi bày toàn bộ thân thể khỏa thân của nàng dưới ánh trăng mờ.
Ở tuổi ba mươi lăm, thân thể Lý Mạc Sầu không còn vẻ non nớt của cô gái mười tám năm xưa, nhưng lại mang một sức hút chín mọng, đầy đặn như một quả chín rộ. Hai bầu ngực lớn trĩu nặng, căng tròn trập trùng theo nhịp thở dồn dập. Đỉnh ngực là hai đầu vú sẫm màu đang co cứng lại trước luồng gió lạnh luồn qua khe cửa. Vòng eo nàng vẫn thon thả, thắt chặt bên trên bờ hông nở nang và cặp đùi mật ong đầy đặn. Nơi ngã ba đùi của nàng, vùng lông mu đen nhánh, rậm rạp vây quanh mép lồn đầy đặn đã hé mở. Nước dâm dính dớp rỉ ra từ cửa mình, chảy thành vệt lấp lánh dọc theo đùi trong, hòa lẫn với những vệt máu tươi từ vết cào cấu lúc nãy.
Nàng đưa hai bàn tay lên tự nắn bóp lấy bầu ngực mình. Nàng bóp mạnh, dùng móng tay bấm sâu vào da thịt mềm mại như muốn vắt nát hai tòa thiên nhiên tuyệt mỹ này. Nỗi đau thể xác từ bầu ngực bị giày xéo hòa quyện với cơn ngứa ngáy nơi hạ bộ càng khiến cơ thể nàng run rẩy dữ dội. Nàng căm ghét khuôn ngực này, căm ghét lồn dâm đãng này, căm ghét việc chúng vẫn lưu giữ từng cái chạm, từng hơi thở của Lục Triển Nguyên.
"Triển Nguyên... tại sao..." Nàng khóc nghẹn, nhưng đôi mắt vẫn long lên sát khí.
Lý Mạc Sầu quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Nàng tách rộng hai đùi, ngón tay giữa run rẩy tìm đến lồn ướt dầm dề của mình. Hạt mầm nhạy cảm đã sưng đỏ lên vì kích thích, vừa chạm nhẹ liền giật nẩy. Nàng đưa ngón tay cắm mạnh vào sâu bên trong âm đạo. Cảm giác chật chội, ấm nóng bao bọc lấy ngón tay nàng. Vách trong lồn co thắt điên cuồng theo bản năng sinh lý, liên tục mút chặt lấy ngón tay nàng như muốn tìm kiếm một vật thể thô dài hơn, cứng rắn hơn.
Nàng bắt đầu đẩy ngón tay ra vào liên tục. Tiếng nước dâm nhoét nhoét vang lên dồn dập giữa căn phòng tối. Mỗi cú cắm rút của ngón tay đều gợi lại hình ảnh dương vật to lớn, nóng hổi của Lục Triển Nguyên đâm lút cán vào người nàng năm xưa. Khoảnh khắc cực khoái điên cuồng thưở ấy hòa lẫn với nỗi nhục nhã bị vứt bỏ như một chiếc giày rách cuộn trào trong tâm trí nàng. Nàng thọc thêm một ngón tay nữa, cắm sâu vào tận cùng cửa mình, liên tục ngoáy tròn, cọ sát vào điểm nhạy cảm bên trong.
Nàng vừa tự sướng vừa cào mạnh bàn tay còn lại vào đùi trong. Móng tay nhọn hoắt rạch sâu vào làn da trắng nõn, máu đỏ tươi chảy ròng ròng dọc theo kẽ đùi, hòa cùng nước dâm màu trắng đục tuôn ra xối xả từ cửa lồn, vương vãi trên mặt sàn. Nỗi đau đớn buốt nhói từ da thịt bị xé rách không làm nguội đi dục vọng đang thiêu đốt, mà như chất xúc tác khiến cơn co thắt của âm đạo càng thêm dữ dội. Nàng thở dốc điên cuồng, miệng rên rỉ những tiếng đục ngầu, dâm đãng và đau đớn.
"Ưm... Triển Nguyên... giết ngươi... ta phải giết ngươi..."
Cơn cực khoái ập đến đột ngột như một đợt sóng thần. Lý Mạc Sầu ưỡn cong tấm lưng trần, đầu ngửa ra sau, mái tóc rối bời xõa tung trên mặt sàn gỗ. Lồn nàng thắt chặt lại kịch liệt, phun ra một dòng dịch thủy nóng hổi ướt đẫm cả bàn tay đang cắm ngập bên trong. Nàng run lên bần bật, miệng phát ra một tiếng hét nghẹn ngào rồi ngã vật ra sàn đất lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng đớp lấy từng ngụm khí loãng.
Cực khoái đi qua để lại một khoảng trống rỗng vô tận và sự sỉ nhục ê chề. Lý Mạc Sầu nằm bất động trên nền đất lạnh, nhìn trân trân lên trần nhà tối đen. Chất lỏng ấm nóng dính dớp giữa hai đùi đang từ từ nguội lạnh, dính bết vào da thịt cùng với những vệt máu đã bắt đầu đông lại. Nàng nhắm mắt, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài bên thái dương. Đây là cách nàng sinh tồn mười năm qua – dùng nhục dục và đau đớn để nuôi dưỡng ngọn lửa hận thù, dùng máu của chính mình để nhắc nhở bản thân về sự phản bội của kẻ đàn ông nàng từng dâng hiến cả cuộc đời.
Hồi lâu sau, nàng gượng ngồi dậy. Nàng dùng chiếc khăn thêu hai chữ "Triển Nguyên" lau sạch máu và dâm dịch dính trên tay và đùi. Chiếc khăn thêu hồng nhạt năm xưa giờ đây nhầy nhụa vết bẩn dơ dáy, trông không khác gì mối tình đầu nghiệt ngã của nàng. Nàng đứng dậy, mặc lại bộ đạo bào màu vàng mơ che khuất đi thân thể đầy vết cào xước rỉ máu, rồi cột chặt dải thắt lưng.
Nàng cầm lấy cây phất trần bằng lông thú trắng đặt trên bàn. Đôi mắt nàng đã lấy lại vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường ngày của Xích Luyện Tiên Tử. Vết sẹo hình trăng khuyết trong lòng bàn tay phải hằn lên đỏ ửng. Giang Nam ngoài kia, mưa đã tạnh, nhưng gió đêm vẫn thổi hun hút. Nàng bước lại gần cửa sổ, nhìn về phương nam xa xôi, nơi Lục gia trang đang yên ngủ trong sự bình yên giả tạo. Nàng đã chờ mười năm, và sự kiên nhẫn của nàng đã hoàn toàn cạn kiệt.
Một tiếng ngói vỡ nhẹ tênh đột ngột vang lên từ trên mái nhà trọ, phá tan sự tĩnh lặng của đêm đen. Lý Mạc Sầu nheo mắt, tay nàng siết chặt lấy cán phất trần gỗ cứng, sát cơ lập tức ngập tràn khắp căn phòng tối.