Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Sô-phan siết chặt đòn gánh, ghìm từng bước chân trần xuống con dốc đá tai mèo trơn trượt để giữ thăng bằng cho gánh ống tre chứa đầy nước thốt nốt tươi nặng trĩu trên vai. Sức nặng từ mười ống tre bánh tẻ buộc thành hai chùm ép mạnh xuống bả vai ngăm đen của anh, lằn lên da thịt một vệt đỏ rực rỉ máu. Những giọt mồ hôi nóng hổi rịn ra từ vầng trán trần, chảy dọc theo sống mũi rồi nhỏ xuống phiến đá phủ đầy rêu ẩm ướt. Bàn chân anh bấm chặt vào những gờ đá nhọn hoắt, gân chân nổi lên cuồn cuộn dưới lớp quần đùi sờn rách, nỗ lực chống lại trọng lực đang muốn kéo tuột cả người lẫn gánh nước xuống vực sâu. Chỉ cần một cú sẩy chân trên con dốc dựng đứng này, toàn bộ thành quả của buổi leo trèo nguy hiểm giữa đêm tối sẽ đổ sạch, và một ngày công lao động cực nhọc của anh sẽ tan thành mây khói.

Ý nghĩ đó khiến Sô-phan không dám lơ là dù chỉ một giây. Anh nhắm nghiền mắt lại trong một khoảnh khắc thở gấp, rồi mở to mắt ra để tập trung nhìn rõ những cạnh đá sắc nhọn trong bóng tối chập chờn. Đầu óc anh hiện lên hình ảnh những cây thốt nốt già cỗi, cao vút như những cây cột chống trời mà anh vừa trèo lên lúc nửa đêm. Trèo thốt nốt ở vùng Thất Sơn này chưa bao giờ là việc dễ dàng đối với bất kỳ gã đàn ông lực điền nào, nhất là khi màn đêm bao phủ vạn vật và những làn sương núi lạnh lẽo tràn về buốt giá. Sô-phan nhớ lại cảm giác đôi bàn tay chai sần của mình bám vào những nấc thang tre đực lỏng lẻo buộc dọc thân cây bằng dây mây rừng sờn cũ. Ở độ cao gần hai chục mét so với mặt đất, mỗi luồng gió núi thổi qua đều khiến ngọn thốt nốt đung đưa dữ dội, tựa như một con quái vật khổng lồ đang cố gắng hất văng kẻ ký sinh trên thân mình xuống đất. 

Gió rít qua tai anh lồng lộng, kéo theo cái lạnh buốt của núi rừng Bảy Núi lúc nửa đêm. Thân cây thốt nốt kẹp giữa hai đùi Sô-phan run lên bần bật dưới sức ép của những cơn gió giật liên hồi. Anh nhớ rõ lúc đôi bàn tay mình tê dại đi vì lạnh, các khớp ngón tay co quắp bám chặt vào thân tre đực thô ráp, nhám xịt. Vỏ cây thốt nốt già xù xì, bám đầy những lớp mốc xám và ký sinh trùng trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy một chút là cả người anh sẽ trượt dài xuống đất. Để cắt được những bông hoa thốt nốt đực, Sô-phan phải đu mình lơ lửng, một chân móc vào thang, chân kia tì vào thân cây, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc đai mây thô sơ quấn ngang hông. Con dao rựa giắt bên sườn phải được rút ra thật nhanh, vạt một nhát dứt khoát vào đầu cuống hoa để dòng mật ngọt tự nhiên rỉ ra, chảy vào ống tre bánh tẻ đã được hơ lửa tiệt trùng từ chiều. Mỗi lần nghiêng người hứng mật giữa khoảng không trung tối đen như hũ nút, Sô-phan nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch át cả tiếng gió hú. Có những đêm sương muối giăng dày đặc, thân cây ướt nhẹp trơn tuột, anh chỉ cần lỡ một nhịp bám là cả cơ thể đã chao đảo, cảm nhận cái chết cận kề chỉ cách một gang tay.

Đôi chân anh vẫn tiếp tục bấm chặt vào mặt đá tai mèo. Nỗi sợ hãi vô hình từ quá khứ lại ùa về. Cha của anh đã bỏ mạng dưới chân một gốc thốt nốt già như thế vào một chiều mưa giông, thân xác nát vụn trên đá nhọn, máu thịt hòa vào đất cát lạnh lẽo. Vết sẹo dài chạy dọc cẳng tay trái của Sô-phan, dấu tích của một lần lá thốt nốt cứa rách da thịt trong cơn hoảng loạn khi chứng kiến cái chết của cha, lại nhói lên dưới lớp da ngăm đen như một lời nhắc nhở lạnh lùng về cái chết luôn rình rập trên mỗi ngọn cây cao. Những khớp ngón tay anh co quắp lại, bám chặt vào đòn gánh tre già lên nước bóng loáng, cảm nhận rõ rệt từng thớ gỗ gồ ghề đang nghiến chặt vào da thịt vai mình. Anh nhớ rõ tiếng xương gãy giòn giã của cha khi chạm vào đá tai mèo, tiếng hét thất thanh bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét gầm vang. Ký ức kinh hoàng đó cứ mỗi lần leo cây lại hiện về, bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến những thớ cơ trên đùi anh giật liên hồi vì căng thẳng. Nước da ngăm đen của anh lúc này phủ một lớp mồ hôi lạnh, hòa cùng sương núi buốt giá đang thấm dần qua lớp áo mỏng sờn rách.

Nhưng cái nghèo, cái đói của gia đình không cho phép anh dừng lại hay run sợ. Sô-phan phải leo, phải bám, phải đánh cược mạng sống của mình mỗi đêm để hứng từng giọt nước ngọt ngào từ cuống hoa thốt nốt vừa bị cắt đầu từ chiều hôm trước. Đêm qua, khi cả bản làng đã chìm vào giấc ngủ yên kìm kẹp dưới những bóng ma tà thuật, Sô-phan đã lầm lũi xách theo những ống tre bánh tẻ rỗng, cặm cụi leo lên những ngọn cây cao nhất. Anh dùng con dao rựa bén ngót đeo bên hông cắt lại đầu cuống hoa, buộc chặt ống tre vào đó để hứng những giọt mật tinh túy nhất của đất trời. Dưới ánh sáng lờ mờ của những con đom đóm rừng và ánh trăng khuyết bị sương che phủ, anh ngửi thấy mùi ngọt thanh tao của nước thốt nốt tươi lẫn trong mùi lá mục và hơi ẩm của đất rừng. Đó là thứ nước ngọt lành mà thầy cúng Thạch Sang đã đặt trước từ ba ngày qua, ép anh phải giao đúng giờ trước khi mặt trời mọc để gã chuẩn bị cho các nghi lễ cúng bái kỳ quái của mình trên triền dốc cao.

Nghĩ đến Thạch Sang, lồng ngực Sô-phan co thắt lại vì một cảm giác căm ghét lẫn sợ hãi khó tả. Thầy cúng Sang nổi tiếng khắp vùng Bảy Núi bởi những thứ bùa ngải đen tối và những hình phạt tàn nhẫn đối với kẻ nào dám làm phật lòng gã. Sô-phan biết mình không được phép trễ hẹn, nếu không muốn gánh chịu cơn thịnh nộ của gã thầy cúng cùng những lời nguyền rủa đáng sợ. Anh rướn người, dồn lực vào hai đùi, ghìm gánh ống tre bước qua một tảng đá lớn nằm chắn ngang lối mòn.

Tiếng nước chảy róc rách của dòng suối chân núi mỗi lúc một gần hơn, cắt ngang dòng suy nghĩ căng thẳng của Sô-phan. Tiếng suối chảy ở đây vốn dĩ quen thuộc với anh từ thuở nhỏ, nhưng hôm nay, khi bước qua khúc quanh khuất sau bụi tre gai rậm rạp, tai anh nhạy bén bắt được một tiếng động lạ. Đó không phải tiếng nước đổ vào đá tai mèo thông thường, mà là tiếng vỗ nước nhẹ nhàng, đều đặn, kèm theo tiếng vuốt tóc dứt khoát của một con người đang ở dưới dòng nước suối.

Sô-phan khựng lại. Tim anh đập mạnh liên hồi trong lồng ngực, nhịp đập nhanh đến mức dội thẳng vào màng nhĩ. Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể, tựa nhẹ gánh tre vào một thân cây dầu rái bên đường để giảm bớt sức nặng kinh người trên vai, rồi khom người xuống, hé mắt nhìn qua kẽ lá tre gai nhọn hoắt đang đọng đầy sương đêm.

Chăn-tha đang khỏa thân gội đầu dưới dòng suối sương mù.

Cô đứng giữa lòng suối nông, nơi làn nước trong vắt chỉ ngập đến đùi cô. Chiếc xà-rông lụa tối màu hằng ngày đã được cởi bỏ, vắt tạm trên phiến đá bằng phẳng sát bờ suối. Lúc này, Chăn-tha hoàn toàn trần trụi dưới bầu trời buổi sớm của dốc núi. Mái tóc đen nhánh, dài quá thắt lưng được cô vuốt ngược ra sau bằng cả hai tay, để lộ tấm lưng ong thon thả, mịn màng với những giọt nước lấp lánh chảy dài dọc theo rãnh lưng sâu hoắm. Cô hơi nghiêng người về phía trước, nâng một vốc nước suối mát lạnh dội lên bầu ngực tròn trịa, đầy đặn của mình. Đôi gò bồng đảo nảy nở khẽ rung động theo từng nhịp thở dốc vì làn nước buốt lạnh của núi rừng.

Từ góc nhìn của Sô-phan, làn da mật ong mịn màng của cô ướt đẫm, bóng bẩy dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm dốc núi. Nước suối lạnh khiến hai đầu vú cô co rút lại, hóa thành hai hạt đậu sẫm màu kiêu hãnh nhô cao trên bầu ngực căng tròn, phập phồng theo từng nhịp thở. Nước suối trong vắt như một tấm gương khổng lồ phản chiếu trọn vẹn phần hông nở nang và bụi lông đen nhánh che phủ vùng lồn múp míp, ẩm ướt của cô hiện ra mồn một trước mắt anh. Lồn cô đầy đặn, hai mép thịt khép chặt dưới lớp lông đen mướt mát, lấp lánh những bọt nước suối đang chảy tràn qua khe giữa hai đùi thon thả.

Mắt Sô-phan căng ra, cổ họng anh khô khốc như vừa nuốt phải cát nóng của lòng sông mùa hạn. Một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc từ cột sống xuống thẳng bụng dưới, khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục. Cảnh tượng trần trụi của người đàn bà u uất ấy như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô trong lòng anh. Bên dưới lớp vải thô của chiếc quần đùi sờn rách, cu của anh bắt đầu cương lên, cứng ngắc và nóng hổi. Nó dựng đứng lên một cách kiêu hãnh, đầu cu rỉ ra chút dịch nhầy ẩm ướt, cọ xát đầy kích thích vào lớp vải thô ráp mỗi khi anh khẽ dịch chuyển chân. Anh muốn bước tới, muốn dùng bàn tay chai sần thô bạo của kẻ leo thốt nốt ôm ghì lấy vòng eo thon thả kia từ phía sau, muốn áp mặt vào đôi gò bồng đảo đẫm nước mà ngấu nghiến cắn mút cho thỏa cơn thèm khát bấy lâu nay.

Lý trí yếu ớt của anh cố gắng chống cự lại cơn say dục vọng đang dâng trào. Anh tự nhắc nhở bản thân rằng Chăn-tha là vợ của thầy cúng Thạch Sang, người đàn ông nắm giữ sinh mệnh và nỗi sợ hãi của cả vùng Bảy Núi. Đụng vào cô là đụng vào bùa ngải của gã, là tự tìm đường chết. Kẻ nào dám tơ tưởng hay chạm vào da thịt cô sẽ bị ngải độc ăn mòn lục phủ ngũ tạng, da thịt thối rữa ngay khi còn thở. Nhưng ánh trăng tàn và màn sương núi hư ảo lúc này dường như đã xóa nhòa mọi ranh giới của nỗi sợ hãi. Sự cấm kỵ tột cùng ấy không những không dập tắt được ngọn lửa trong lòng Sô-phan, mà ngược lại, nó còn tiếp thêm dầu vào lửa, khiến chiếc cu của anh càng cương cứng đến đau nhức ở phần gốc, đòi hỏi được cắm sâu vào cái lồn múp míp đang phơi bày dưới suối kia. Anh nuốt một ngụm nước bọt khan, mắt không thể rời khỏi bờ mông tròn trịa đang lắc lư nhẹ nhàng theo chuyển động gội đầu của cô. Lồng ngực anh phập phồng, nhịp thở ngày càng dồn dập, nóng hổi, phả ra làn hơi trắng trong cái lạnh buốt của ban mai dốc núi. 

Sự giằng xé nội tâm làm đầu óc Sô-phan ong lên. Một bên là hình ảnh Thạch Sang với đôi mắt ti hí sắc lạnh như dao cạo và những hũ ngải yếm đen ngòm đầy tóc người chết trôi, sẵn sàng giáng xuống đầu anh những lời nguyền rủa khủng khiếp nhất. Một bên là cơ thể mơn mởn, căng tràn sức sống thanh xuân của Chăn-tha, người đàn bà đang phơi bày mọi ngóc ngách thầm kín nhất trước mắt anh. Sự đối lập giữa cái chết u ám và sự sống rực lửa từ da thịt người phụ nữ làm toàn thân anh run rẩy. Dục vọng bản năng của một gã trai lực điền nhanh chóng đè bẹp nỗi sợ hãi tâm linh. Anh siết chặt nắm tay vào thân cây dầu rái bên đường, đầu ngón tay cấu sâu vào lớp vỏ cây xù xì để tự giữ mình không lao ra khỏi bụi rậm.

Dường như cảm nhận được hơi thở nóng rực và ánh mắt rình rập đầy thú tính của kẻ khác đang dán vào thân thể mình, Chăn-tha ngoảnh đầu lại.

Cô không hề hoảng hốt kêu lên, cũng không lấy tay che đậy tòa thiên nhiên trần trụi của mình như những người đàn bà khác khi bị nhìn trộm. Đôi mắt to tròn trĩu nặng u uất của cô nhìn thẳng vào bụi tre gai nơi Sô-phan đang ẩn nấp. Ánh mắt hai người chạm nhau qua những kẽ lá tre sắc nhọn. Chăn-tha nhìn xoáy vào anh đầy thách thức, một cái nhìn chứa đựng cả sự tuyệt vọng lẫn khao khát phản kháng điên cuồng.

Trong tâm trí Chăn-tha, sự xuất hiện của Sô-phan không phải là một mối đe dọa, mà là một sự giải thoát thầm kín khỏi chuỗi ngày sống trong địa ngục trần gian. Từ lâu, cô đã chú ý đến chàng trai Khmer nghèo này. Mỗi lần anh mang nước thốt nốt đến nhà, ánh mắt rực lửa của anh luôn lén lút nhìn cô dưới hiên nhà lá, và cô cũng âm thầm cảm nhận được sức sống hoang dã tỏa ra từ cơ thể rắn rỏi của anh. Cuộc hôn nhân của cô với Thạch Sang chỉ là một chuỗi những đêm dài lạnh lẽo và đau đớn. Sang coi cô như một công cụ để luyện ngải, cơ thể cô chỉ nhận được những cái chạm tay thô bạo, đầy đọa và mùi dầu bùa hăng hắc rợn người của gã chứ chưa bao giờ biết đến hơi ấm của tình yêu hay sự thỏa mãn xác thịt thực sự. Gã thường dùng những ngón tay lạnh ngắt như thây ma để miết lên bầu ngực cô, lầm rầm đọc những câu thần chú ma quái khiến cô ghê tởm tận xương tủy.

Nhìn thấy Sô-phan đang đứng đó, nhìn thấy ánh mắt thèm khát điên cuồng của anh dán chặt vào lồn và ngực mình, một làn sóng rạo rực trỗi dậy trong lòng Chăn-tha. Cô muốn anh nhìn, muốn anh thấy sự trần trụi của mình, muốn dùng thân thể này để thách thức thứ bùa chú kìm kẹp của người chồng ác nghiệt.

Cô đứng thẳng người lên giữa dòng suối lạnh, ưỡn bộ ngực trần căng mọng với hai đầu vú sẫm màu đang run rẩy về phía trước. Cô không tránh né, để mặc cho anh chiêm ngưỡng trọn vẹn bụi lông đen nhánh và cái lồn múp míp đang ướt sũng nước của mình. Lồng ngực cô phập phồng theo từng nhịp thở gấp, làn da mật ong bóng lên dưới sương sớm. Dưới tác động của ánh nhìn khao khát từ Sô-phan, âm đạo của cô bắt đầu rạo rực, một dòng mật dịch ấm nóng âm thầm tiết ra từ bên trong kẽ lồn, hòa lẫn vào dòng nước suối lạnh giá đang chảy qua đùi. Sự đối diện câm lặng giữa hai người làm bầu không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nóng rực dù sương núi đang bủa vây lạnh lẽo.

Cơn bối rối và kích thích quá độ ập đến khiến Sô-phan luống cuống. Đầu gối anh bỗng run lên bần bật, bàn chân trượt trên phiến đá tai mèo phủ rêu ẩm ướt. Anh lùi lại một bước để tìm điểm tựa vững chãi hơn nhưng gót chân đạp trúng một viên đá tròn nằm chông chênh bên mép dốc.

Đòn gánh trên vai bị lệch trọng tâm đột ngột. Sô-phan ngã nhào ra đất, gánh ống tre thốt nốt tươi đổ ập xuống đá tai mèo. Tiếng tre va chạm nhau khô khốc, lớn đến mức vang động cả một góc rừng sương mù. Những ống tre chứa đầy nước thốt nốt tươi bị bể nứt, thứ nước ngọt lịm vừa hứng lúc nửa đêm tràn ra ào ạt, bọt bong bóng trắng xóa chảy tràn xuống dòng suối nhỏ, hòa vào làn nước trong vắt tạo nên một mùi thơm ngọt lịm lan tỏa khắp không gian.

Tiếng động lớn đột ngột làm Chăn-tha giật mình. Vẻ thách thức trên gương mặt cô biến mất trong tích tắc, thay vào đó là sự cảnh giác tột độ của một con thú nhỏ bị săn đuổi. Cô nhanh như cắt bước lên bờ suối, vơ lấy chiếc xà-rông lụa quấn vội quanh hông, che đi vùng lồn và đôi chân thon thả ướt sũng. Cô chụp lấy tấm áo tầm vông mỏng rồi lướt nhanh vào lối mòn dẫn lên triền dốc, bóng dáng mảnh mai nhanh chóng chìm vào màn sương dày đặc đang giăng lối. Trong cơn vội vã chạy trốn, chiếc khăn krama sọc đỏ trắng cô dùng để lau tóc đã bị gió cuốn bay, vướng vào một bụi gai khô sát mép nước suối.

Sô-phan lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát. Khuỷu tay anh bị đá cứa rách, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước thốt nốt dính đầy trên da thịt, nhưng anh chẳng thèm nhìn đến gánh thốt nốt đã đổ sạch xuống suối. Mắt anh chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc khăn krama sọc đỏ trắng đang đung đưa trên bụi gai khô bên mép nước. Anh tiến lại gần bờ suối bằng những bước chân nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng chưa được thỏa mãn. Bàn tay anh run lên khi chạm vào thớ vải ẩm ướt, thô bạo gỡ nó ra khỏi những chiếc gai nhọn hoắt đang cào rách thớ vải sờn cũ. 

Mùi hương tỏa ra từ chiếc khăn lập tức xộc thẳng vào mũi Sô-phan. Đó là một sự pha trộn kỳ lạ và kích thích tột độ: mùi của các loại thảo mộc rừng dùng để gội đầu, mùi cơ thể ấm nóng, mồ hôi nữ tính của Chăn-tha, và đặc biệt là mùi dầu ngải hăng hắc, nồng nàn mà chồng cô – thầy cúng Thạch Sang – vẫn thường dùng để yếm bùa chú lên nhà cửa và thân xác vợ mình. Thứ mùi hương ấm nóng, đầy nhục dục ấy như một loại độc dược thấm thẳng qua khứu giác, kích thích dây thần kinh của Sô-phan. Cu của anh co thắt dữ dội dưới lớp quần đùi, cứng đơ đến mức đau đớn ở phần gốc.

Anh áp chặt chiếc khăn krama ẩm ướt lên mặt, hít một hơi thật sâu để thu lấy tất cả hương thơm nhục dục còn vương trên thớ vải. Mùi mồ hôi thanh tân của Chăn-tha quyện lẫn với nước suối lạnh tạo nên một luồng xung kích ngọt ngào chạy thẳng vào óc anh. Nhưng đằng sau sự dịu ngọt ấy, thứ mùi hăng nồng của dầu ngải đen vẫn hiển hiện rõ rệt, như một dấu ấn vô hình mà Thạch Sang đã đóng lên da thịt người đàn bà của gã. Càng hít hà, Sô-phan càng cảm thấy một luồng dục vọng điên cuồng trỗi dậy, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Anh ghì chặt thớ vải thô ráp vào mũi, vào môi, tưởng tượng như mình đang áp mặt vào da thịt mịn màng trên bầu ngực đẫm nước của Chăn-tha, ngấu nghiến lấy hơi ấm từ cơ thể cô.

Dưới lớp quần đùi sờn rách, dương vật anh căng phồng đến cực hạn. Sô-phan không kiềm chế được mà dùng tay nắm lấy thân cu đang nóng hổi, thô bạo cọ xát nó qua lớp vải thô ráp. Cảm giác ma sát ngột ngạt cùng mùi hương của Chăn-tha bao bọc lấy anh, đẩy sự kích thích lên đến đỉnh điểm. Anh nhắm nghiền mắt, miệng thở dốc những hơi nặng nề, rên rỉ khàn khàn giữa bụi tre gai hoang vắng. Dù biết đây là sự xúc phạm đối với thế lực thần linh và ma quỷ vùng Bảy Núi, anh vẫn không thể buông chiếc khăn ra. Đầu óc anh lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh cái lồn múp míp ướt sũng nước suối cùng ánh mắt u uẩn đầy thách thức của vợ gã thầy cúng.

Sô-phan nhét vội chiếc khăn krama ẩm ướt vào sâu trong cạp quần đùi, để thớ vải thô ráp cọ sát trực tiếp vào quy đầu đang rỉ dịch nhầy của mình, mang lại một cảm giác tê dại đầy khoái cảm trong mỗi bước đi. Anh nhìn xuống đống ống tre bể nát dưới chân. Mười ống nước thốt nốt đã đổ sạch, dòng nước ngọt lịm hòa tan vào dòng suối lạnh, mang theo cả hy vọng có được một ngày yên ổn của anh. Tai họa đang cận kề trước mắt khi mặt trời sắp ló dạng và Thạch Sang đang đợi lễ vật ở ngôi nhà vách lá trên triền dốc cao.

Giữa lúc Sô-phan đang đứng ngơ ngẩn trong cơn say dục vọng và nỗi lo sợ mất gánh nước thốt nốt, từ phía triền dốc mờ sương, tiếng chuông lắc đồng dùng để dẫn dụ âm hồn của Thạch Sang bắt đầu vang lên lanh lảnh, rùng rợn, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của núi rừng.