Sô-phan giật nảy mình, lập tức rút phắt khúc cu còn dính dịch nhầy ấm nóng ra khỏi lồn Chăn-tha. Tiếng gầm phẫn nộ từ chân núi vọng lên miếu cổ giống như tiếng sấm giữa đêm tạnh, bóp nghẹt cả lồng ngực đang phập phồng của hai người. Chăn-tha run rẩy đẩy mạnh vai anh, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu dưới ánh trăng mờ. Họ cuống cuồng vơ lấy quần áo, tấm xà-rông dính đầy mồ hôi và đất cát đỏ của ngôi miếu cổ bám chặt vào làn da ướt rượt. Sô-phan luống cuống thắt lại dải khăn krama quanh hông, trong khi Chăn-tha quấn vội tấm xà-rông lụa tối màu, đôi bàn tay cô run lẩy bẩy đến mức không gài nổi vạt áo tầm vông.
"Sang... gã về rồi." Giọng Chăn-tha nhỏ như tiếng muỗi kêu, răng va vào nhau cầm cập. Cô cố miết chặt hai mép áo để che đi bầu ngực vẫn còn đỏ ửng vì những vết cắn cọ xát ban nãy.
Sô-phan cúi xuống nhặt chiếc khăn krama của mình, đầu óc quay cuồng. Khúc cu vẫn còn dính đầy nước lồn ướt át của Chăn-tha giờ đã xìu xuống, lạnh toát dưới cơn gió núi rít qua kẽ đá. Anh ghì chặt vai cô, cố làm cho giọng mình cứng rắn: "Em cứ đi lối mòn sau núi mà về bếp. Gã chưa lên đây ngay đâu. Anh sẽ dọn sạch chỗ này."
Chăn-tha không đáp, đôi mắt to tròn phủ sương buồn giờ chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. Cô gật đầu lia lịa rồi quay lưng lao ra khỏi bóng tối của ngôi miếu hoang. Tiếng chân trần của cô đạp lên thảm lá khô xào xạc rồi chìm hẳn vào sương mù. Sô-phan đứng trơ trọi giữa bệ đá cổ, bàn tay thô ráp quờ quạng vơ lấy những cọng cỏ thảo dược còn sót lại, ném chúng xuống vực đá sâu để phi tang. Anh cúi xuống, dùng vạt khăn lau sạch những vết dịch nhầy vương vãi trên mặt đá phẳng, nơi hai thân thể vừa mới quấn quýt điên cuồng chỉ vài phút trước.
Bóng tối dần loãng ra, nhường chỗ cho những vệt sáng nhờ nhờ xám xịt của buổi hửng sáng. Chăn-tha chạy cắm đầu cắm cổ, gấu xà-rông quét qua những bụi cỏ rậm rạp đẫm sương đêm làm bắp chân cô buốt giá. Hơi thở cô đứt quãng, lồng ngực đau nhói vì chạy quá nhanh. Cơn khoái cảm đê mê lúc nãy nhanh chóng bị quét sạch, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng về người chồng thầy cúng tàn ác. Cô biết, tiếng gầm lúc nãy không phải tiếng thú rừng. Đó là tiếng gọi ngải của Thạch Sang khi gã phát hiện vật cúng tế bị xúc phạm.
Mỗi bước chạy, Chăn-tha lại cảm nhận rõ ràng dòng tinh dịch nóng hổi của Sô-phan đang rỉ ra, trượt dài bên trong đùi cô. Cảm giác nhớp nháp, ấm nóng ấy vừa nhắc nhở cô về tội lỗi tột cùng, vừa mang lại một nỗi thèm khát điên cuồng mà cô chưa bao giờ có được bên người chồng lạnh lẽo. Cô dùng tay miết chặt lớp xà-rông lụa vào đùi, cố giữ cho thứ dịch ấy không chảy xuống chân trần, nhưng sương núi đẫm ướt và mồ hôi tự thân đã làm lớp vải dán chặt vào da thịt, phơi bày những dấu vết không thể chối cãi.
Ngôi nhà gỗ vách lá thốt nốt của họ hiện ra trong màn sương mù mờ ảo xám xịt. Chăn-tha giảm tốc độ, cố điều hòa nhịp thở dồn dập. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối bời, kéo vạt xà-rông lụa che khuất đùi rồi nhẹ nhàng bước lên những bậc thang gỗ trơn trượt.
Mỗi bước chân nâng lên là một lần tim cô nảy mạnh trong lồng ngực. Cô đặt chân lên ngạch cửa gỗ mục, định lẻn nhanh vào gian bếp nhỏ bên hông nhà.
Nhưng thân hình cô đột ngột đông cứng.
Thạch Sang đang ngồi ngay trên ngạch cửa tối tăm. Gã ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, chiếc áo bà ba đen thêu đầy ký tự bùa chú màu đỏ rực ẩn hiện dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Khuôn mặt gã dài ngoằng, má hóp sâu xám xịt như da người chết. Đôi mắt hí sắc lẹm, vằn vện những tia máu đỏ lòm chằm chằm đóng đinh vào người vợ vừa trở về.
Mùi nhang trầm rẻ tiền trộn lẫn với mùi dầu ngải hôi thối đặc trưng từ góc nhà xộc thẳng vào mũi Chăn-tha, khiến cô lợm giọng.
"Đi đâu về?" Giọng Sang trầm đục, lạnh buốt như hơi đồng rỉ sét.
Chăn-tha bấu chặt các ngón tay vào vạt áo tầm vông mỏng mảnh, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Em... em đi hái lá ngải đất về nấu canh cho anh. Canh ngải đất giải độc đường dài..."
Thạch Sang không nói thêm lời nào. Gã chậm rãi đứng dậy. Chiều cao gầy guộc của gã đổ bóng dài lên người cô, che khuất chút ánh sáng ban mai yếu ớt ngoài sân. Gã bước một bước lại gần. Chăn-tha vô thức lùi lại, gót chân chạm sát mép bậc thang gỗ.
Ánh mắt hí của gã quét từ đỉnh đầu cô xuống, dừng lại rất lâu ở bờ vai hơi lệch và chiếc áo tầm vông xộc xệch. Rồi gã cúi hẳn người xuống.
Một ngón tay dài, móng tay thô đen sì của Sang chạm vào gấu xà-rông lụa của Chăn-tha. Gã miết nhẹ. Trên lớp vải lụa tối màu, vệt đất sét đỏ lòm của miếu cổ bám chặt, nổi bật một cách quái dị.
"Đất sét đỏ." Sang đưa ngón tay lên mũi ngửi, mắt không rời khỏi mặt vợ. "Loại đất này chỉ có ở trên đỉnh miếu đá cổ. Lá ngải đất mọc ở thung lũng phía nam, sao lại có đất miếu cổ bám trên váy mày?"
Chăn-tha cắn chặt môi trong đến bật máu, vị tanh ngọt của máu lan trong miệng giúp cô giữ được chút tỉnh táo cuối cùng. "Em... em đi nhầm đường. Sương mù dày quá, em sẩy chân ngã gần dốc miếu cổ."
Thạch Sang nở một nụ cười nhạt, đôi gò má cao hóp lại trông càng ghê rợn. Gã tiến sát hơn, đưa mũi ghé sát vào cổ cô hít một hơi thật sâu. Chăn-tha nín thở, toàn thân run bần bật. Cô sợ gã ngửi thấy mùi mồ hôi gân guốc của Sô-phan, mùi tinh dịch nóng hổi vẫn còn đang rỉ ra từ lồn cô bám vào lớp vải xà-rông.
"Mùi thảo dược dập bùa..." Sang thì thầm, hơi thở nóng hắc mùi dầu ngải của gã phả vào tai cô. "Mày ngoan lắm, Chăn-tha. Đi hái thuốc mà người thơm thế này."
Gã bất ngờ đưa tay bóp mạnh vào gáy Chăn-tha, kéo đầu cô sát vào ngực mình. Lớp vải áo bà ba đen nhám cọ xát vào làn da nhạy cảm ở cổ cô, đau rát. Sang ghé sát miệng vào tai cô, giọng thì thầm nhưng chứa đầy sự đe dọa ẩn ý: "Mày có biết người đàn bà trốn chồng đi hoang sẽ có mùi gì không? Mùi tanh của thịt thối. Mùi của những con chó cái động đực ngoài bờ bụi. Mày ngửi thử xem trên người mày có mùi đó không?"
Chăn-tha nhắm chặt mắt, chịu đựng bàn tay thô bạo của chồng đang siết chặt da thịt sau gáy. Cô cố ngăn một tiếng rên rỉ sợ hãi phát ra. "Em chỉ có mùi lá ngải đất... và mùi nhang của anh."
Sang từ từ buông tay ra, đôi mắt hí nheo lại như muốn nhìn thấu qua lớp áo tầm vông mỏng mảnh để xem bầu ngực cô có dấu vết của kẻ khác hay không. Gã đứng thẳng người, lấy chiếc khăn lau tay rồi quay người đi vào trong nhà, buông lại một câu lạnh lẽo: "Vào bếp nhóm lửa. Hôm nay có khách quý đến chơi."
Chăn-tha tựa lưng vào cột nhà gỗ, thở hắt ra một hơi dài đầy rẫy sự run rẩy. Cô cúi xuống nhìn gấu xà-rông dính đất sét đỏ, lòng thầm nghĩ không biết Sô-phan đã về đến chòi an toàn chưa. Dưới lớp lụa tối màu, dòng dịch nhầy ấm áp của nhân tình vẫn tiếp tục rỉ ra, thấm đẫm cả kẽ đùi, mang theo sự nhắc nhở về những cú thúc điên cuồng của anh trong ngôi miếu hoang. Cô vội vàng bước nhanh vào nhà tắm phía sau bếp, dùng gáo dừa múc nước lạnh dội liên tục vào vùng kín, cố cọ rửa thật sạch dòng tinh dịch ấm nồng trước khi Thạch Sang phát hiện ra điều gì tồi tệ hơn.
***
Khoảng hai giờ sau, khi mặt trời đã lên cao quá ngọn thốt nốt nhưng sương mù vẫn chưa tan hết trên các triền dốc, Sô-phan bước vào cổng ngõ nhà Thạch Sang. Anh gánh trên vai hai bó củi khô lớn, những thanh củi tràm cứng nhắc ép chặt xuống bờ vai trần ngăm đen đẫm mồ hôi. Sô-phan cố ý bước đi thật nặng nề để tạo ra tiếng động báo trước. Đầu óc anh căng thẳng như dây đàn. Anh không thể ngồi yên ở chòi canh khi biết Chăn-tha phải đối mặt với gã chồng hiểm độc sau sự cố đêm qua.
Bàn tay thô ráp của anh vẫn còn giữ lại chút mùi hương thoang thoảng từ da thịt Chăn-tha. Mỗi khi ghì chặt đòn gánh, anh lại nhớ đến cảm giác mịn màng của cặp đùi cô kẹp chặt lấy hông mình, tiếng thở dốc nghẹn ngào của cô khi khúc cu của anh cắm sâu vào lồn cô dưới bệ đá miếu cổ. Nỗi lo sợ đan xen với niềm kiêu hãnh bản năng của một kẻ vừa cướp được người đàn bà của gã thầy cúng khiến lồng ngực anh phập phồng dữ dội.
"Thầy Sang có nhà không? Tôi mang củi khô đến giao đây." Sô-phan lên tiếng gọi lớn, giọng anh vang vọng trong khoảng sân đất nện ẩm ướt.
Cánh cửa gỗ mục nát của gian nhà chính từ từ mở ra. Thạch Sang bước ra hiên, tay cầm chiếc chuông lắc đồng nhỏ. Gã nhìn Sô-phan từ trên xuống, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao cạo cứa qua da thịt chàng trai trẻ.
"Mang vào bếp đi." Sang hất hàm, giọng gã thản nhiên đến mức đáng sợ.
Sô-phan gật đầu, cố giữ nét mặt bình thản của một gã làm thuê nghèo khổ. Anh gánh củi đi vòng ra gian bếp lá phía sau. Khi bước vào bếp, anh thấy Chăn-tha đang ngồi xổm bên bếp lò, đun một nồi nước gì đó bốc khói nghi ngút. Gương mặt cô xám xịt, đôi mắt to tròn sưng mọng và đầy vẻ mệt mỏi. Khi thấy Sô-phan bước vào, mắt cô lộ rõ vẻ kinh hoàng. Cô khẽ lắc đầu, một cử chỉ cực kỳ nhanh để cảnh báo anh rời đi ngay lập tức.
Sô-phan vờ như không thấy, anh đặt gánh củi xuống góc bếp, cúi người xếp từng thanh củi khô lên kệ gỗ. Anh cố ý bước đến gần bếp lò, để bóng mình bao phủ lấy dáng người nhỏ nhắn của cô. Khi cúi xuống đặt củi, ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay ấm nóng của Chăn-tha. Cô khẽ giật mình nhưng không rụt tay lại ngay, chỉ có những ngón tay run rẩy bấu chặt lấy chiếc gậy cời than.
"Hôm nay gánh củi nặng thế, Sô-phan?" Giọng nói của Thạch Sang vang lên ngay sau lưng. Gã đã đứng ở cửa bếp tự lúc nào, bước đi không một tiếng động như một bóng ma.
Sô-phan giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh quay lại, cúi đầu chào gã thầy cúng: "Dạ, củi tràm khô này tôi kiếm trên rừng đỉnh dốc. Đốt đượm lắm, thích hợp cho thầy nấu dầu ngải."
"Củi trên rừng đỉnh dốc..." Sang lặp lại câu nói, đôi mắt hí nheo lại, dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt góc cạnh của Sô-phan. "Tao nghe nói dạo này trên đỉnh dốc, gần miếu cổ, có nhiều thú dữ hay lảng vảng phá phách. Mày đi kiếm củi có thấy gì lạ không?"
Sô-phan cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh nhận ra sự ám chỉ rõ ràng trong lời nói của gã thầy cúng. Khớp ngón tay anh siết chặt lấy một khúc củi khô đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. "Tôi chỉ lo kiếm củi, không để ý lắm. Thú rừng vùng này thì lúc nào chẳng có."
"Thú rừng thì không đáng ngại." Sang bước vào gian bếp chật hẹp, đẩy luồng không khí hôi thối của gã bao trùm lấy hai người. Gã đứng sát bên cạnh Sô-phan, mũi gã khẽ phập phồng như đang tìm kiếm một thứ mùi gì đó trên người anh. "Đáng ngại là những con thú hai chân lẻn vào vườn người khác, liếm lách những thứ không thuộc về mình. Loại thú đó, tao thường bẻ cổ hoặc cho uống bùa rã ruột. Mày thấy tao nói có đúng không, Sô-phan?"
Sô-phan không né tránh ánh mắt của gã thầy cúng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hí vằn tia máu của Sang, giọng nói trầm xuống: "Thầy Sang nói phải. Nhưng tôi nghĩ thú rừng hay thú hai chân, nếu đã đói quá thì cái gì chúng cũng dám liếm. Có những thứ chủ nhà giữ chặt quá, nhưng thực ra bên trong đã mục nát từ lâu rồi."
Ánh mắt Thạch Sang đột ngột tối sầm lại. Không khí trong căn bếp nhỏ trở nên ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng củi tràm nổ lách tách trong lò. Chăn-tha bên bếp lò khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô vội vàng cúi mặt xuống, giả vờ thổi lửa cho khói bốc lên cay mắt. Cô biết Sô-phan đang liều lĩnh khiêu khích Sang, và bất kỳ một hành động sơ hở nào lúc này cũng có thể châm ngòi cho một cơn thịnh nộ tàn độc của gã thầy cúng.
Thạch Sang nhìn thái độ của vợ, khóe miệng gã giật giật. Gã không thèm đôi co với Sô-phan nữa mà quay sang góc tối của gian bếp, nơi đặt những hũ sành ngải đen ngòm. Từ trong chiếc hũ lớn nhất, gã múc ra một bát nước màu đen kịt. Thứ chất lỏng đó sền sệt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của thịt động vật phân hủy trộn lẫn với mùi cỏ mục và hóa chất độc hại.
Sô-phan nín thở. Anh biết thứ nước bùa đen này. Đó là bùa độc thử lòng của Thạch Sang. Kẻ nào ăn ở hai lòng hoặc phản bội, khi uống thứ bùa này vào sẽ bị độc phát tàn phá lục phủ ngũ tạng, đau đớn cào xé ruột gan cho đến chết.
Sang bưng chén nước bùa đen ngòm đi đến trước mặt Chăn-tha. Gã lạnh lùng nói: "Chăn-tha, sáng nay đi hái thuốc bị nhiễm sương độc miếu cổ. Uống chén nước bùa này đi để tẩy uế ma quỷ bám theo."
Chăn-tha nhìn chén nước bùa đen ngòm đang sóng sánh trước mặt, toàn thân cô run rẩy dữ dội. Mùi hôi thối từ chén nước bốc lên khiến cô buồn nôn, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng trước ánh mắt của Sang còn khủng khiếp hơn gấp bội. Cô ngước nhìn Sô-phan, đôi mắt phủ sương sũng nước đầy vẻ van nài lẫn tuyệt vọng. Sô-phan đứng chết trân bên đống củi, hai hàm răng nghiến chặt đến mức cơ quai hàm bạnh ra, những ngón tay siết chặt vào thớ gỗ xù xì đau nhói để kiềm chế cơn điên cuồng đang chực trào dâng.
Chăn-tha khẽ lắc đầu với anh, một cử động vô cùng nhỏ để cầu xin người tình đừng hành động dại dột. Cô biết, bất cứ phản ứng nào của anh lúc này cũng sẽ đẩy cả hai vào chỗ chết. Cô run rẩy nâng hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi đón lấy chén nước bùa đen ngòm.
Miệng chén sành thô ráp và lạnh ngắt chạm vào đôi môi tái nhợt của cô. Chăn-tha ngập ngừng nhìn Sô-phan lần cuối, rồi nhắm chặt mắt, ngửa cổ nuốt cạn thứ nước bùa đen hôi thối, sền sệt. Chất lỏng tanh tưởi trôi qua cổ họng, mang theo vị đắng chát và cảm giác bỏng rát lan dần xuống ruột gan như lửa đốt. Cô ho sặc sụa, vội vàng dùng vạt áo tầm vông lau sạch vệt nước đen còn sót lại nơi khóe môi, cơ thể lảo đảo suýt ngã xuống nền đất.
Thạch Sang đỡ lấy chiếc chén trống rỗng, khóe miệng giật giật nở một nụ cười hiểm độc ghê rợn. Gã đứng thẳng người dậy, đôi mắt hí đầy tia máu chằm chằm đóng đinh vào gương mặt đang cố kiềm chế cơn giận dữ tột cùng của Sô-phan, như thể đang thưởng thức nỗi bất lực của kẻ đứng nhìn.