Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Sô-phan sững người giữa con dốc tai mèo, bàn tay thô ráp vốn đang siết chặt cạp quần đùi lập tức buông ra. Anh vội vàng điều chỉnh lại nếp vải thô để che đi phần cu vẫn còn đang cương cứng và rỉ dịch ấm nóng bên trong. Tiếng chuông lắc đồng lanh lảnh, rợn người ấy vẫn vang lên liên hồi từ phía ngôi nhà vách lá khuất sau rặng thốt nốt, giội xuống dốc đá tai mèo như một gáo nước lạnh buốt, dập tắt đi phần nào cơn say dục vọng đang ngập tràn trong đầu óc anh. Thớ vải của chiếc khăn krama ẩm ướt, thấm đẫm nước suối và mùi hương da thịt của Chăn-tha, vẫn đang quấn chặt lấy quy đầu nhạy cảm của anh, cọ xát theo từng nhịp bước chân đi lên dốc, tạo nên một sự kích thích âm ỉ nhưng dữ dội. Anh phải gồng cứng cơ đùi, bám chặt những ngón chân trần xuống nền đá trơn trượt để giữ thăng bằng cho gánh ống tre trên vai, dù bên trong chỉ còn vài ống nước thốt nốt sót lại sau cú ngã lúc nãy.

Mỗi bước đi của Sô-phan trên con dốc ngược dẫn lên nhà Thạch Sang đều là một cực hình đầy khoái cảm. Hai bên cỏ dại mọc lút đầu gối, sương mù chưa tan hết cứ quấn lấy ống chân anh. Nhưng bên trong quần anh lại là một lò lửa nóng hổi. Sự ma sát giữa làn da đầu khấc với thớ vải sờn rách của chiếc khăn khiến Sô-phan phải thở dốc. Cứ mỗi lần bước lên một bậc đá, cu anh lại co giật nhẹ, tiết thêm một ít dịch nhầy dính dớp vào mặt trong chiếc khăn krama cướp được từ bờ suối. Anh biết mình đang phạm vào đại kỵ, đang chứa chấp vật dụng riêng tư của vợ một thầy cúng tà ác ngay sát bộ phận nhạy cảm nhất của mình, nhưng cảm giác khoái lạc điên rồ ấy cứ thôi thúc anh bước nhanh hơn, tiến về phía ngôi nhà vách lá đang phả ra làn khói xám nhạt của bếp củi trưa.

Cơn thèm khát xác thịt cấm kỵ đan xen với nỗi sợ hãi tâm linh tạo nên một cuộc chiến dữ dội trong tâm trí chàng trai trẻ. Sô-phan vừa muốn chạy thật nhanh lên dốc để nhìn thấy bóng dáng Chăn-tha, vừa muốn dừng lại giữa bụi rậm để lôi chiếc khăn krama ra, tự vuốt ve dương vật của mình cho thỏa thê cơn nứng đang hành hạ. Đầu óc anh hiện lên hình ảnh Chăn-tha khỏa thân dưới suối lúc ban mai. Làn da mật ong ướt đẫm, cặp vú tròn trịa căng đầy với hai núm vú sẫm màu dựng đứng dưới sương lạnh, và cả phần lồn múp míp đen nhánh cỏ tơ được che đậy hờ hững sau làn nước trong vắt. Ý nghĩ rằng chiếc khăn này từng cọ xát vào những vùng nhạy cảm nhất trên da thịt cô khiến dương vật anh càng thêm trướng căng, đầu khấc liên tục rỉ dịch làm ướt đẫm một khoảng vải quần đùi thô nhám. Anh nuốt nước bọt ừng ực, cố kìm nén tiếng rên rỉ trong cổ họng khi bước chân nện mạnh xuống nền đá.

Càng lên cao, tiếng chuông lắc đồng càng rõ hơn, xoáy sâu vào màng nhĩ anh như một lời cảnh báo từ cõi âm ty. Ngôi nhà vách lá thốt nốt của Thạch Sang nằm lọt thỏm giữa bóng tối của những tàn lá to bản. Làn khói xám từ bếp lò bay lên, mang theo mùi ngai ngái của củi ướt lẫn với mùi thảo dược hăng nồng bốc ra từ những hũ ngải trong nhà. Sô-phan nuốt nước bọt, cổ họng anh khô khốc. Anh cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng lồng ngực anh vẫn đập liên hồi, một phần vì mệt, phần nhiều vì nỗi sợ hãi tà thuật của Thạch Sang và sự hưng phấn kích thích tột độ đang chạy dọc sống lưng.

Khi Sô-phan đặt chân lên khoảng sân đất nện trước nhà, tiếng chuông lắc đột ngột tắt lịm. Thay vào đó là tiếng quát tháo hằn học của Thạch Sang vọng ra từ gian bếp chật hẹp bên hông.

"Mày là đồ đàn bà vô dụng! Có mấy cái hũ sành đựng dầu ngải cũng lau chùi không sạch, để bụi đất bám đầy thế này thì làm sao ma quỷ nhận lễ?"

Giọng của Sang khàn khàn nhưng chói tai, mang theo sự căm phẫn thâm căn cố đế của một kẻ luôn muốn kiểm soát mọi thứ xung quanh. Sô-phan nhẹ bước tiến gần hơn đến cửa bếp vách lá thốt nốt nứt nẻ. Qua khe hở rộng cỡ hai ngón tay, anh nhìn thấy bóng dáng gầy guộc của Thạch Sang đang đứng chống nạnh, chiếc áo bà ba đen thêu chỉ đỏ những ký tự Khmer cổ viền quanh cổ áo sờn cũ đẫm mồ hôi. Dưới đất, Chăn-tha đang quỳ gối trên nền đất ẩm mốc, mái tóc đen dài rũ rượi che khuất gương mặt. Cô đang dùng một mảnh vải cũ cố lau đi những vệt sáp màu xám bám trên miệng hũ sành, nhưng những ngón tay cô run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc hũ.

"Lau cho kỹ vào!" Thạch Sang quát lớn, gã đá mạnh vào một thanh củi khô dưới đất, làm tàn tro bay mù mịt trong gian bếp hẹp. "Mày có biết hũ ngải này tao phải luyện mất bao nhiêu công sức dưới ánh trăng tròn không? Chỉ cần một chút bụi bẩn lọt vào, ma rừng sẽ nổi giận. Lúc đó cái mạng của mày cũng không đền nổi đâu!"

Chăn-tha cúi đầu thấp hơn, mái tóc dài chạm xuống nền đất bẩn. Đôi vai gầy của cô khẽ run lên theo từng tiếng quát của chồng. Sô-phan đứng ngoài vách lá, nhìn thấy rõ bờ vai trần mảnh dẻ của cô có vài vết lằn đỏ ẩn hiện sau lớp áo tầm vông trắng ngà mỏng manh. Đó là những vệt roi da hằn sâu vào da thịt mịn màng, rỉ máu đỏ tươi rồi khô lại thành những vệt sẹo thâm đen tàn nhẫn. Sự xót xa xen lẫn phẫn nộ bùng lên trong lòng Sô-phan, khiến anh vô thức siết chặt nắm tay, khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng Chăn-tha, lồng ngực cô phập phồng sau làn vải mỏng. Anh có thể thấy rõ nốt ruồi đen nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên phải của cô đang chuyển động theo từng nhịp thở gấp gáp.

Sô-phan cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng muốn lao vào giật lấy thanh củi trên tay Thạch Sang, đập nát khuôn mặt gầy guộc đầy tà khí của gã thầy cúng rồi ôm lấy Chăn-tha chạy trốn. Nhưng lý trí hèn nhát của một kẻ nghèo hèn bị đè nén bởi nỗi sợ bùa ngải đã ghìm chân anh lại. Anh biết, nếu chọc giận Thạch Sang, gã chỉ cần dùng một nhúm tóc hoặc một giọt máu của anh là có thể khiến anh phát điên phát cuồng, tự cắn lưỡi mà chết. Sự hèn nhát và dục vọng cấu xé tâm can anh, khiến mồ hôi trên trán chảy ra ròng ròng, ướt sũng cả chiếc áo cánh cộc tay chàm sờn rách.

"Thầy Sang, tôi mang nước thốt nốt đến giao." Sô-phan cất tiếng gọi, cố giữ cho giọng mình bình thản, đồng thời bước hẳn vào trong gian bếp hẹp để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt kia.

Thạch Sang quay phắt lại. Đôi mắt hí sắc lẹm của gã nheo lại, những tia máu đỏ trong lòng trắng như giật giật khi nhìn thấy Sô-phan. Gã đứng im, quét ánh nhìn từ đầu đến chân chàng trai trẻ, rồi dừng lại thật lâu ở vùng cạp quần đùi đang phồng lên bất thường của Sô-phan. Ánh mắt gã sắc như dao cạo, chứa đựng sự nghi kỵ bản năng của một kẻ chuyên nuôi ngải ngửi mùi người.

"Hôm nay mày đến muộn, Sô-phan," Sang hất hàm, giọng gã trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. Gã tiến lại gần, chuỗi hạt gỗ đeo trên cổ lách cách chạm vào hũ thủy tinh nhỏ đựng dầu ngải đen treo lủng lẳng trước ngực. "Mặt mày đỏ gay thế kia, mồ hôi chảy ròng ròng, lại còn thở không ra hơi. Mày vừa làm trò gì dưới chân núi mà để trễ nải giờ cúng ma của tao?"

Sô-phan cảm nhận rõ rệt sự co thắt của cu bên trong quần khi đứng quá gần gã thầy cúng tàn ác. Chiếc khăn krama ẩn dưới cạp quần như đang tỏa ra hơi nóng tố cáo tội lỗi của anh. Anh cúi đầu, tránh ánh mắt của Sang, giả vờ lau mồ hôi trên trán.

"Dưới suối sương mù dày quá, tôi trượt chân ngã trên dốc đá tai mèo, đổ mất một nửa số ống nước thốt nốt. Tôi phải quay lại hứng thêm nên mới trễ giờ của thầy."

Thạch Sang bước vòng quanh gánh ống tre của Sô-phan, khẽ khịt mũi như đang ngửi mùi gì đó trên người anh. Gã cúi xuống, dùng ngón tay gầy guộc như cành củi khô thọc vào ống tre đựng nước thốt nốt, múc một ít đưa lên miệng nếm thử. Gã ngậm nước thốt nốt trong miệng vài giây, mắt vẫn đăm đăm nhìn chằm chằm vào Sô-phan.

"Nước thốt nốt hôm nay nhạt, lại có vị lạ," Sang nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống góc bếp, nơi có những hũ sành xếp hàng đen ngòm. Gã nhìn thẳng vào mắt Sô-phan, nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng lạnh sống lưng. "Hay là mày lén pha nước suối vào đây để lừa tao? Mày nên nhớ, ma rừng Bảy Núi nhạy lắm. Ai gian dối, ma bẻ cổ ngay lập tức."

Sô-phan cắn chặt răng, cố giữ cho nét mặt không lộ ra vẻ hoảng hốt. Anh biết Thạch Sang là kẻ đa nghi, từng hành động của gã đều nhằm mục đích dò xét và áp chế người khác. "Tôi không dám lừa thầy. Nước thốt nốt đầu mùa bao giờ cũng nhạt hơn, sương sớm đọng trên kẽ lá rớt vào ống tre nên mới có vị như vậy. Thầy cúng ma nhiều năm, chắc chắn biết rõ điều này hơn tôi."

Thạch Sang hừ lạnh một tiếng, đôi mắt hí vẫn không rời khỏi vùng cạp quần của Sô-phan. Cảm giác bị dò xét khiến cu của Sô-phan dưới lớp khăn krama như càng căng cứng lên, đầu khấc nhạy cảm cọ vào thớ vải ẩm ướt làm anh run nhẹ dưới hai đùi. Để đánh lạc hướng gã thầy cúng, Sô-phan vội vàng hạ gánh ống tre xuống góc bếp, cố ý tạo ra tiếng động lớn để phá vỡ sự tập trung của Sang.

Chăn-tha ngồi dưới đất khẽ dịch người, xà-rông lụa tối màu cọ xát trên nền đất nện tạo ra tiếng sột soạt nhỏ. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt u uẩn chạm vào Sô-phan trong một tích tắc rồi nhanh chóng cụp xuống. Nốt ruồi đen nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên phải của cô phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Sô-phan nhìn thấy bờ vai trần mảnh dẻ của cô có vài vết lằn đỏ ẩn hiện sau lớp áo tầm vông trắng ngà mỏng manh. Sự xót xa xen lẫn phẫn nộ bùng lên trong lòng Sô-phan, khiến anh vô thức siết chặt nắm tay, khớp ngón tay trắng bệch.

Thạch Sang không để ý đến biểu hiện của Sô-phan lâu hơn. Gã quay sang đá nhẹ vào chiếc giỏ tre đựng đồ lễ đặt ở góc bếp.

"Gom hết mấy hũ sành đựng dầu ngải xếp vào giỏ cho tao. Tao phải sang bản bên cúng vái cho nhà thằng Danh ngay bây giờ. Trời nắng thế này, trễ giờ lành thì bùa ngải mất linh."

Sô-phan vội vàng cúi xuống bê những hũ sành nặng trịch. Lớp vỏ sành nhám thô ráp bám đầy bụi dầu hăng hắc, mùi mỡ người trộn lẫn thảo dược khô để lâu ngày trong bóng tối bốc lên nồng nặc làm anh lợm giọng. Mỗi lần anh cúi xuống, chiếc quần đùi căng chặt lại ép sát vào cu đang cứng ngắc, khiến anh phải di chuyển một cách gượng gạo. Anh cố tình làm thật nhanh để tiễn gã thầy cúng đi khuất. Trong khi đó, Thạch Sang dắt chiếc xe đạp cũ kỹ từ hiên nhà ra sân, chuỗi hạt gỗ trên cổ gã vẫn gõ nhịp đều đặn vào ngực.

Gã dừng lại ở cửa bếp, ngoảnh đầu nhìn vợ bằng ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.

"Mày ở nhà lau sạch cái bệ thờ ma. Chiều nay tao về mà thấy còn một vệt dầu ngải dính trên sàn, tao bắt mày uống nước rửa chân bàn thờ ma đó, nghe rõ chưa?"

Chăn-tha cúi đầu không đáp, chỉ khẽ gật nhẹ. Thạch Sang hừ lạnh một tiếng rồi leo lên xe đạp. Tiếng xích xe han gỉ rít lên ken kết, lạch cạch xa dần rồi mất hút dưới chân dốc đất đỏ.

Căn bếp chật hẹp chỉ còn lại Sô-phan và Chăn-tha. Không khí như đông đặc lại, nóng bức và nồng mùi dầu ngải.

Sô-phan lập tức buông chiếc hũ sành cuối cùng xuống đất. Anh bước nhanh tới bên Chăn-tha, quỳ một chân xuống nền đất ẩm sát cạnh cô. Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi mồ hôi thanh tân của cô quyện lẫn mùi dầu thảo dược ấm áp, thứ mùi đã ám ảnh anh suốt cả buổi sáng dưới lòng suối.

"Chăn-tha..." Sô-phan gọi khẽ, giọng anh khàn đặc vì dục vọng dồn nén và nỗi lo sợ gã thầy cúng quay lại bất ngờ.

Chăn-tha ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn ngập nước. Cô không rút tay lại khi Sô-phan chạm vào khuỷu tay cô. Thay vào đó, cô nắm lấy bàn tay thô ráp của anh, kéo sát vào lồng ngực đang phập phồng của mình. Qua lớp áo tầm vông mỏng manh, Sô-phan cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của cô, nóng hổi và đầy sợ hãi. Cặp vú tròn trịa của cô ép sát vào mu bàn tay anh, nốt ruồi đen trên xương quai xanh khẽ chuyển động.

"Anh đi đi, Sô-phan," cô thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào cằm anh. "Hồi nãy thằng Sang nhìn anh ghê lắm. Nó nghi ngờ chuyện gì đó rồi. Bùa ngải của nó tinh lắm, chỉ cần một mùi lạ trong nhà là nó biết ngay."

Sô-phan không nói lời nào. Anh thò tay vào cạp quần đùi sờn rách, nơi cu vẫn còn đang cương cứng nóng hổi. Anh rút chiếc khăn krama ẩm ướt ra. Vệt dịch nhầy ấm nóng rỉ ra từ quy đầu anh đã thấm loang lổ trên mặt vải sờn. Anh đưa chiếc khăn về phía cô.

"Tôi trả lại cô cái này. Lúc sáng cô tắm dưới suối bỏ quên trên bụi gai."

Chăn-tha nhìn chiếc khăn krama, nhận ra vệt ẩm ướt bất thường trên thớ vải sờn rách. Cô ngước mắt nhìn Sô-phan, gương mặt ngăm đen mịn màng bỗng chốc đỏ ửng lên dưới ánh nắng trưa lọt qua kẽ lá thốt nốt trên mái. Cô đưa tay ra nắm lấy thớ vải. Ngón tay của hai người chạm sát nhau, siết chặt lấy nhau trên thớ vải thô ráp. Sô-phan không buông tay, anh miết nhẹ ngón tay cái lên làn da mu bàn tay mịn màng của cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô truyền qua.

Dưới lớp quần đùi chật chội, cu của Sô-phan căng phồng lên đến cực hạn, giật mạnh theo từng nhịp tim đập. Khao khát được đè nghiến người đàn bà này xuống nền đất bếp, xé toạc chiếc áo tầm vông mỏng manh kia để ngấu nghiến bầu ngực tròn trịa và cắm sâu cu vào cái lồn ướt sũng của cô trỗi dậy điên cuồng trong tâm trí anh.

Chăn-tha không lùi lại. Cô tiến sát hơn, hơi thở dồn dập phả thẳng vào khuôn ngực trần đẫm mồ hôi của Sô-phan. Cặp đùi tròn trịa của cô ẩn dưới lớp xà-rông lụa chạm vào đùi anh qua lớp vải quần đùi mỏng, khiến anh khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.

"Sô-phan... tôi xin anh," cô khẩn khoản thì thầm, hai tay cô nắm chặt lấy bả vai săn chắc của anh. "Hãy cứu tôi. Thạch Sang... gã không phải là người nữa rồi. Đêm nào gã cũng bắt tôi quỳ trước bàn thờ ma, dùng dầu ngải đen bôi lên ngực, lên lồn tôi để làm phép yếm. Tôi cảm thấy người mình ngày càng lạnh đi, đầu óc mụ mị..."

Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má rồi nhỏ xuống lồng ngực Sô-phan, nóng hổi.

"Gã đang dùng tôi để nuôi dưỡng một con quỷ ngải dưới gầm giường. Nếu không phá được bùa, chỉ qua mùa mưa này, hồn phách tôi sẽ bị hút cạn, xác tôi sẽ thành cái hũ đựng ngải của gã. Tôi biết anh thường lên dọn dẹp ngôi miếu cổ hoang phế trên đỉnh núi. Trên đó, dưới bệ thờ đá phủ rêu, có mọc một loại ngải bùa. Lá nó thon dài, mặt dưới có gân màu đỏ máu như sợi chỉ. Chỉ có loại ngải đó mới phá được bùa yếm của Thạch Sang. Anh phải lấy nó về cho tôi, Sô-phan... tôi chỉ còn biết cậy nhờ vào anh..."

Sô-phan lắng nghe từng lời nghẹn ngào của Chăn-tha, lồng ngực anh phập phồng lên xuống theo nhịp thở dồn dập của cô. Lòng bàn tay anh vẫn bị cô ép chặt trên bầu ngực mềm mại. Qua lớp áo tầm vông mỏng manh, anh cảm nhận rõ hai núm vú của cô đã săn cứng lại, cọ xát vào lòng bàn tay anh như hai hạt đậu nhỏ. Sự kích thích da thịt ấy thổi bùng ngọn lửa dục vọng lấn át cả nỗi sợ hãi tà thuật đang bủa vây xung quanh. Anh tiến sát hơn nữa, đùi anh chen vào giữa hai chân cô, ép sát vào vùng lồn đang được che đậy sau lớp xà-rông lụa mỏng. Hơi nóng từ hạ bộ của hai người bốc lên, quyện với mùi mồ hôi và hương dầu ngải tạo thành một thứ độc dược mê hồn.

"Để tôi giúp cô... tôi sẽ lên núi lấy ngải," Sô-phan thì thầm, giọng anh khản đặc, hơi thở phả vào tai cô.

Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn qua eo Chăn-tha, ôm ghì lấy tấm lưng trần mịn màng của cô qua khoảng áo hở bên hông. Những ngón tay thô ráp của anh miết nhẹ lên làn da nóng bỏng, cảm nhận những đường cong mềm mại của cơ thể người phụ nữ trưởng thành. Anh kéo cô sát vào lòng mình, để khuôn ngực trần đẫm mồ hôi của anh ép chặt vào bầu ngực phập phồng của cô. Qua lớp vải quần đùi mỏng, dương vật cứng ngắc của anh tỳ thẳng vào khe lồn của cô, giật mạnh từng hồi. Sự đụng chạm đầy dục tính ấy khiến Chăn-tha khẽ rên rỉ, đầu cô dựa vào vai anh, đôi môi mọng nước khẽ hé mở.

Sô-phan không kìm chế được nữa. Anh cúi xuống, tìm kiếm đôi môi của Chăn-tha. Môi họ chạm nhau, ban đầu là những cái chạm nhẹ đầy dò xét, rồi nhanh chóng biến thành một nụ hôn cuồng nhiệt, ngấu nghiến. Anh dùng lưỡi của mình cạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào khoang miệng ấm áp, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát. Chăn-tha đón nhận nụ hôn của anh một cách đói khát, hai tay cô vòng lên cổ anh, siết chặt như sợ anh sẽ biến mất. Tiếng môi lưỡi giao nhau chùn chụt vang lên trong gian bếp chật hẹp, át đi tiếng gió rì rào bên ngoài rặng thốt nốt.

Bàn tay Sô-phan di chuyển xuống dưới, ôm lấy cặp mông tròn trịa của Chăn-tha qua lớp xà-rông lụa. Anh bóp mạnh, cảm nhận sự đàn hồi săn chắc của da thịt cô. Anh nhấc nhẹ người cô lên, ép chặt bộ phận nhạy cảm của mình vào âm đạo cô qua hai lớp vải. Cả hai đều thở dốc, những tiếng thở khò khè dồn dập đầy dục vọng. Dương vật của Sô-phan như muốn rách toạc lớp quần đùi để cắm thẳng vào cái lồn đang ướt đẫm nước của cô. Anh muốn đè cô xuống nền đất bếp đầy tro củi này, xé rách chiếc áo tầm vông trắng ngà kia để ngậm lấy hai bầu vú đang run rẩy, rồi thúc mạnh dương vật vào sâu trong cơ thể cô cho đến khi cả hai cùng thăng hoa.

Nhưng trong tâm trí Sô-phan, hình ảnh gương mặt âm u với đôi mắt hí sắc lẹm của Thạch Sang lại đột ngột hiện lên. Sự giằng xé nội tâm dữ dội khiến anh khựng lại. Anh đang làm gì thế này? Anh đang ôm ấp, hôn hít vợ của gã thầy cúng độc ác nhất vùng Bảy Núi ngay trong căn bếp của gã. Chỉ cần gã bất ngờ quay lại, hoặc một con âm binh nào đó của gã đang rình rập quanh đây nhìn thấy, cái chết đau đớn nhất sẽ chờ đợi cả hai người. Sự sợ hãi tà thuật lạnh lẽo dội lên, đối chọi chan chát với ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt dưới hạ bộ.

Anh khẽ buông môi cô ra, mắt nhìn chăm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng, đẫm mồ hôi và nước mắt của Chăn-tha.

"Chăn-tha... nếu Thạch Sang phát hiện ra... gã sẽ giết chết chúng ta," anh hổn hển nói, ngón tay vẫn không chịu rời khỏi bờ hông mịn màng của cô.

Chăn-tha ngước nhìn anh, đôi mắt u uẩn chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng. Cô đưa bàn tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của Sô-phan, ngón tay cô lướt qua đôi môi khô khốc của anh.

"Tôi không sợ chết, Sô-phan. Sống thế này với gã còn khổ hơn cái chết. Đêm nào gã cũng bắt tôi nằm im dưới bệ thờ, dùng cái dương vật lạnh ngắt như xác chết của gã cắm vào tôi, miệng gã lẩm nhẩm những câu chú chú yếm. Tôi cảm thấy lồn mình như bị kim châm, lạnh buốt đến tận xương tủy. Gã không coi tôi là vợ, gã coi tôi là cái hũ đựng ma ngải của gã. Nếu anh không cứu tôi, tôi cũng sẽ tự tử chết dưới lòng suối kia."

Lời nói của cô như một nhát dao đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh nam tính của Sô-phan. Nhìn người đàn bà mình khao khát phải chịu đựng sự đày ải thể xác tàn bạo của gã thầy cúng, sự phẫn nộ trong lòng anh bùng lên lấn át cả nỗi sợ hãi. Dương vật anh dưới cạp quần lại co giật mạnh mẽ, như một lời khẳng định cho sự sở hữu bản năng.

"Tôi sẽ cứu cô, Chăn-tha. Tôi sẽ lên miếu cổ tìm cây ngải đó cho cô. Tôi thề."

Sô-phan cúi xuống, một lần nữa ngấu nghiến đôi môi cô, nhưng lần này nụ hôn mang theo sự cam kết đồng lõa đầy tội lỗi. Bàn tay anh luồn vào trong áo tầm vông của cô, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng ở bầu ngực bên phải. Da thịt cô nóng hổi, tương phản với lời cô nói về sự lạnh ngắt của tà thuật. Anh bóp nhẹ nốt ruồi đen trên xương quai xanh của cô, rồi trượt tay xuống đỉnh vú, miết nhẹ đầu vú đang cương cứng. Chăn-tha khẽ ưỡn người, rên rỉ nhỏ trong miệng Sô-phan, cặp đùi cô kẹp chặt lấy đùi anh, cọ xát dữ dội.

Bầu không khí trong gian bếp nhỏ hẹp như đặc quánh lại bởi hơi thở của hai người. Tiếng nhịp tim đập liên hồi của họ hòa vào nhau, tạo nên một nhịp điệu dồn dập của những kẻ đang đi trên dây giữa sự sống và cái chết. Sô-phan siết chặt eo cô, dương vật anh vẫn không ngừng cọ xát vào đùi cô qua lớp quần đùi ẩm ướt dịch nhầy. Sự gần gũi thể xác này không chỉ là khao khát dục vọng đơn thuần, mà đã trở thành sợi dây liên kết vô hình, trói chặt hai số phận vào một canh bạc sinh tử với thế lực tà thuật.

Chăn-tha khẽ đẩy vai anh ra, đôi mắt cô liếc nhanh ra phía cửa bếp đầy lo lắng.

"Anh phải đi ngay, Sô-phan. Thằng Sang đi cúng ở bản bên nhưng gã có thể về bất cứ lúc nào nếu cảm nhận được bùa ngải trong nhà có biến. Cầm lấy chiếc khăn này, lau sạch mồ hôi đi rồi đi đường vòng sau rặng thốt nốt mà về."

Sô-phan nhận lấy chiếc khăn krama từ tay cô, ngón tay họ lại một lần nữa miết chặt lấy nhau đầy lưu luyến. Anh đứng dậy, cố gắng điều chỉnh lại chiếc quần đùi đang căng phồng vì dương vật vẫn chưa thể xìu xuống. Mùi da thịt của Chăn-tha vẫn còn bám chặt trên lòng bàn tay và đôi môi anh, tạo nên một sự hưng phấn âm ỉ dọc sống lưng.

Anh quay người chuẩn bị bước ra khỏi gian bếp.

Đột ngột, một tiếng động lạ vang lên từ góc tối của gian bếp, nơi đặt những hũ sành đen ngòm chứa dầu ngải yếm của Thạch Sang.

*Cạch. Cạch.*

Tiếng động rất khẽ nhưng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Sô-phan khựng người lại, toàn thân anh đông cứng. Chăn-tha cũng lập tức tái mét mặt mày, hai tay cô run rẩy nắm chặt lấy vạt áo tầm vông.

Cả hai cùng quay đầu nhìn về góc bếp tối tăm.

Chiếc hũ sành đựng dầu ngải yếm lớn nhất, cái hũ mà Thạch Sang nâng niu nhất và cấm bất kỳ ai chạm vào, đang rung nhẹ trên bệ đất. Nắp hũ bằng gỗ thốt nốt khẽ nẩy lên nẩy xuống như có một thứ gì đó bên trong đang cố ngoi lên, cố đẩy nắp ra để nhìn trộm hai người.

Từ khe hở của nắp hũ, một làn khói mỏng màu xám nhạt, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt thối rữa quyện với mùi dầu thảo dược hăng hắc bốc ra, lan tỏa nhanh chóng trong không khí chật hẹp của gian bếp. Mùi thối ấy xộc thẳng vào mũi Sô-phan làm anh lợm giọng, muốn nôn mửa ngay lập tức.

Trong bóng tối lờ mờ của góc bếp, hai đốm sáng nhỏ màu đỏ máu đột ngột hiện lên phía dưới nắp hũ đang rung lắc, giống như một đôi mắt vô hình, sắc lạnh và đầy oán hận, đang chằm chằm dòm ngó, ghi khắc lại hình ảnh của Sô-phan và Chăn-tha trong gian bếp tội lỗi này.

Căn bếp đột ngột trở nên lạnh buốt, như thể hơi ấm trưa hè của vùng Bảy Núi đã bị thứ trong hũ sành kia hút cạn. Chăn-tha ôm chặt lấy ngực, toàn thân cô run lên cầm cập, đôi mắt to tròn trợn trừng nhìn chiếc hũ sành đang lắc lư mỗi lúc một mạnh hơn.