Giữa bóng tối đặc quánh của lòng đất, ngón tay trỏ tái nhợt, lạnh ngắt của An khẽ co rút, rồi đột ngột cử động dữ dội.
Đầu ngón tay cắm phập vào lớp đất sét ẩm ướt bên trên, móng tay bật ra, rỉ dòng máu sẫm màu cõi âm trộn lẫn với bùn đen mục ruỗng. Sự buốt giá của nấm mồ hoang lạnh không thể dập tắt ngọn lửa oán hận đang âm ỉ thiêu đốt linh hồn cô gái trẻ. Chiếc vòng chỉ đỏ đứt một nửa trên cổ tay trái bỗng nhiên nóng rực lên, tỏa ra luồng sáng đỏ sậm như máu tươi, truyền luồng sức mạnh ma quái vào cơ thể đã bắt đầu đông cứng.
Cô bắt đầu cào cấu mạnh vào lớp đất cát đè nặng phía trên. Từng nắm đất sét trộn lẫn sỏi đá sắc nhọn bị cào xé dữ dội. Những chiếc móng tay còn lại lần lượt gãy nát, cắm sâu vào lòng đất ẩm, nhưng cô không còn cảm giác đau đớn thể xác. Đầu óc cô chỉ còn ngập tràn hình ảnh năm khuôn mặt thú tính của nhóm thợ săn đêm đó. Chúng đã chà đạp lên thân thể cô, cướp đi hơi thở cuối cùng của cô rồi vùi lấp cô dưới gốc cây cổ thụ này như thể vùi lấp một bao rác không người thừa nhận.
Đất đá sụt lở rào rào. An dùng toàn bộ sức mạnh của oán niệm đẩy mạnh đống đất đá đang đè nặng trên khuôn mặt bết bùn của mình. Đôi bàn tay tái nhợt đâm xuyên qua lớp lá thông khô và cành cây mục dùng để ngụy trang phía trên, bấu chặt vào rễ cây thông già bên bờ suối. Rễ cây xù xì cọ xát vào da thịt lạnh ngắt, giúp cô có điểm tựa để kéo lê thân thể tàn tạ của mình ra khỏi nấm mồ hoang lạnh.
Mặt đất rừng nứt ra một đường dài. Thân hình An đội đất trỗi dậy giữa đêm tối cô tịch. Tấm bạt cam rách nát quấn quanh đùi rơi rụng, để lộ làn da trắng nhợt nhạt dưới ánh trăng hoang dại của vùng cao nguyên. Tóc cô bết đầy bùn đất, rũ rượi xõa xuống khuôn mặt không còn giọt máu. Cô đứng thẳng dậy trên nấm mồ vừa mới đắp, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không tối tăm. Đó không còn là đôi mắt trong trẻo của cô gái phượt thủ miền Tây ngày nào, mà là hai hốc mắt sâu hoắm, lóe lên những tia sáng đỏ rực ma mị của thù hận.
Ngay khi cơ thể cô hoàn toàn thoát khỏi lòng đất, gió rừng đột ngột ngưng bặt. Những luồng oán khí đen sẫm từ các tán cây cổ thụ xung quanh cuộn xoáy lại, đổ dồn về phía cơ thể An. Làn khí đen chui vào từng vết xước trên đùi trong, từng vết bầm tím trên cổ, từng mảng da thịt bị cào rách do vụ cưỡng bức tàn bạo đêm bão. Dưới sự nuôi dưỡng của oán khí rừng già, làn da cô trở nên mịn màng trở lại, trắng muốt tựa như tuyết nhưng lạnh ngắt như sương đêm cõi âm. Mái tóc dài tự động rũ sạch bùn đất, trở nên đen nhánh, ẩm ướt rũ rượi ngang lưng. Chiếc áo phông trắng cô mặc đêm bị hại hiện ra, mỏng manh và trễ nải trên bờ vai thon.
Chỉ có vết sẹo đỏ quanh cổ do bị siết sát hại là vẫn còn đó, hằn sâu như một sợi dây thừng vô hình, thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng đỏ rực đồng điệu với chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay trái.
An hít vào một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt của núi rừng tràn vào lồng ngực không có nhịp thở. Cô quay đầu nhìn về phía rừng sâu. Giác quan ma quỷ cho cô biết, một trong những kẻ thủ ác đang ở rất gần đây. Hơi ấm thịt xương của gã đang phát ra tín hiệu kích thích bản năng trả thù của cô. Cô khẽ mỉm cười, đôi môi mọng đỏ tự nhiên nay mang sắc thái chết chóc ghê người. Cô bước đi, bàn chân không hề chạm sát mặt đất, lướt nhẹ qua những bụi cây gai góc mà không để lại một tiếng động nhỏ nào. Cô đi tìm Lắm.
***
Ở bìa rừng phía Tây, Lắm đang lê bước giữa những bóng thông đen sẫm. Khẩu súng săn tự chế gác trên vai gã nặng trĩu. Gã cắn răng, cố bước đi nhanh hơn nhưng đôi chân cứ như đeo đá.
Đêm nay gió lạnh buốt. Màn sương mù từ thung lũng đùn lên nhanh chóng, nuốt chửng những thân cây thông cô độc. Lắm đưa bàn tay thô ráp lên quẹt ngang mặt. Gã ghét sương mù. Mỗi lần sương mù tràn về, gã lại nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng. Gã nhìn thấy khuôn mặt rớm máu của An, đôi mắt trợn trừng của cô khi gã đè nghiến cô xuống nền lều.
"Mẹ kiếp!" Lắm chửi thề thành tiếng để xua tan đi sự tĩnh mịch đáng sợ của khu rừng. Giọng gã vang lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng vào khoảng không vô tận.
Gã rút bình rượu bên hông ra. Ngón tay gã run lẩy bẩy làm rượu đổ cả ra ngoài cằm. Nốc một ngụm lớn, gã cảm nhận cái nóng rát của cồn công nghiệp chạy dọc xuống bụng. Rượu làm gã tỉnh táo hơn một chút, nhưng nỗi sợ hãi từ sâu trong tiềm thức vẫn không hề giảm bớt.
Lắm cố tự trấn an mình. Vụ việc đã qua ba tuần. Cái xác của con nhỏ đó đã bị chôn sâu dưới gốc thông cổ thụ bên suối, Đại đã ngụy trang rất kỹ, không ai có thể tìm ra được. Cảnh sát có tìm cũng chỉ nghĩ cô ta mất tích khi đi phượt. Không có bằng chứng, không có nhân chứng. Bọn gã năm người đã thề độc với nhau là sẽ giữ kín chuyện này đến chết.
Nhưng tại sao ba tuần qua gã không ngủ nổi một đêm trọn vẹn? Cứ nhắm mắt lại là gã nghe thấy tiếng khóc van xin của cô ta, tiếng da thịt cọ xát và tiếng thét nghẹn ứ lúc tim cô ta ngừng đập. Lắm đi săn đêm nay chính là để trốn tránh bóng tối trong căn lán cưa gỗ, nơi Sáu và Bình cứ nhìn gã bằng ánh mắt dò xét, còn Tú thì lầm lì như kẻ mất hồn.
Đột ngột, một âm thanh thanh mảnh, sắc nhọn xé rách không gian lặng phắc của rừng thông.
Đó là tiếng huýt sáo.
Giai điệu lả lơi, mang âm hưởng miền sông nước miền Tây vang lên giữa rừng già cao nguyên hoang vu. Tiếng huýt sáo cất lên từ phía sau những làn sương mù dày đặc trước mặt Lắm. Nó lững lờ trôi trong không trung, lúc xa lúc gần, tựa như có người đang vừa đi vừa vui đùa, huýt một khúc nhạc lãng mạn lẳng lơ.
Lắm đứng khựng lại. Toàn thân gã cứng đờ như tượng đá. Da gà nổi lên khắp người. Gã nhận ra giai điệu này. Đêm bão đó, trước khi bị bọn gã khống chế, An đã ngồi trước lều và huýt sáo khúc nhạc này trong lúc nhóm lửa.
"Ai? Đứa nào phá đám đó?" Lắm quát lớn, giọng gã run rẩy, lạc đi giữa ngàn thông. Gã giật khẩu súng săn xuống, lên đạn cái rắc, chĩa họng súng đen ngòm về phía màn sương mù xám xịt.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng huýt sáo vẫn đều đặn vang lên, lẩn khuất trong làn sương mù mỗi lúc một dày. Tiếng huýt sáo như đang nhảy múa quanh gã, khi thì bên trái, khi lại bên phải, kéo gã vào một mê cung âm thanh ma quái.
Nỗi sợ hãi tột cùng ban đầu bỗng bị một luồng lực lượng vô hình lay chuyển. Màn sương trước mặt Lắm khẽ giãn ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng dáng thanh mảnh hiện hình.
Đó là một cô gái. Cô đứng quay lưng về phía gã dưới gốc một cây thông cô độc.
Dưới ánh trăng nhạt, Lắm nhìn thấy chiếc áo phông trắng rộng thùng thình quen thuộc. Cổ áo trễ nải xuống một bên vai, để lộ bờ vai trần nõn nà, trắng muốt đến mức kỳ lạ. Làn da của cô như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, tương phản hoàn toàn với bóng tối đen kịt của rừng già. Mái tóc đen dài ẩm ướt rũ rượi xõa ngang lưng, che khuất một phần làn da trắng ngần phía sau. Chiếc áo phông chỉ che vừa vặn cặp mông tròn trịa của cô gái, để lộ đôi chân dài thon thả, trắng sứ không một tì vết dưới ánh trăng.
Dục vọng đê hèn trong lòng Lắm trỗi dậy, thổi bùng ngọn lửa thú tính vốn có của gã lâm tặc. Sự thèm khát nhục dục lập tức đè bẹp nỗi sợ hãi mơ hồ về quỷ ma. Đôi mắt ti hí của Lắm dán chặt vào bờ vai nõn nà và cặp đùi trắng ngần của cô gái. Gã nuốt nước bọt ực một cái, cổ họng khô khốc. Gã nghĩ thầm có lẽ con nhỏ đó chưa chết, hoặc đây là một đứa phượt thủ khác lạc đường. Nhưng bất kể là ai, vẻ quyến rũ ma mị trước mắt đã cướp đi toàn bộ lý trí của gã.
Bóng dáng ấy khẽ chuyển động. Cô gái hơi quay đầu lại, để lộ nửa khuôn mặt thanh tú với hàng mi cong và đôi môi đỏ mọng đang khẽ cười. Cô đưa bàn tay thon dài, có chiếc vòng chỉ đỏ đứt nửa trên cổ tay, vuốt nhẹ từ đùi lên hông, một động tác khêu gợi lả lơi tột cùng.
Lắm không kiềm chế được nữa. Gã vứt phăng khẩu súng săn xuống đất, bước những bước dồn dập về phía trước.
"Em gái... đêm hôm một mình trong rừng thế này không sợ sao? Để anh sưởi ấm cho nhé..." Giọng Lắm khàn đặc, đầy thú tính.
Gã lao tới từ phía sau, vòng hai cánh tay to khỏe ôm chặt lấy eo cô gái. Gã kéo sát cơ thể cô vào lòng mình, áp khuôn mặt thô ráp đầy râu quai nón vào hõm vai trần nõn nà của cô, hít một hơi thật sâu.
Nhưng ngay khoảnh khắc da thịt gã chạm vào làn da cô, Lắm lập tức đông cứng người lại.
Làn da ấy lạnh buốt. Nó lạnh như một tảng băng trôi dưới lòng suối mùa đông, một cái lạnh âm hàn thấu xương tủy, luồn lách qua lớp quần áo mỏng của gã, đóng băng mọi dây thần kinh cảm giác. Đồng thời, thay vì mùi hương thơm tho của con gái, một mùi tử khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục rữa cùng mùi máu tanh thối rữa xộc thẳng vào mũi Lắm, khiến gã buồn nôn tột độ.
Lắm kinh hoàng nhận ra điều bất thường. Gã muốn đẩy cô gái ra và bỏ chạy, nhưng hai cánh tay của cô đã vòng ra sau, khóa chặt lấy lưng gã với một sức mạnh khủng khiếp. Bàn tay cô với những chiếc móng tay sắc nhọn bấm sâu vào da thịt gã qua lớp áo bảo hộ dày, găm chặt gã tại chỗ như một con mồi bị sập bẫy sắt.
Lắm trợn tròn mắt, cổ họng phát ra những tiếng nghẹn ứ kinh hoàng: "Mày... mày là..."
Cô gái từ từ quay đầu lại.
Cô không quay người. Cổ cô vặn một tiếng rắc nhỏ, đầu cô quay ngoắt một góc một trăm tám mươi độ ra phía sau, đối diện trực tiếp với khuôn mặt đầy râu quai nón của Lắm.
Gương mặt thanh tú ban nãy giờ đây biến dạng hoàn toàn dưới ánh trăng ma quái. Đôi mắt An mở to, tròng mắt đỏ ngầu oán khí sậm đặc, không hề có lòng trắng, nhìn xoáy vào mắt Lắm như muốn hút hồn gã ra ngoài. Đôi môi đỏ lòm như nhuộm đầy máu tươi uốn cong thành một nụ cười man rợ, đầy oán hận.
"Lắm... anh nhớ tôi không?"
Giọng nói của An không phải phát ra từ miệng mà dội thẳng vào não bộ Lắm, lạnh lẽo và sắc nhọn như hàng ngàn cây kim châm.
Lắm hoảng loạn cực độ, gã cố há miệng kêu cứu nhưng luồng âm khí buốt giá từ người An đã khóa chặt thanh quản gã. Gã chỉ biết ú ớ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì sợ hãi.
An áp đôi môi đỏ lòm, lạnh ngắt của mình vào cổ Lắm, ngay vị trí động mạch chủ. Một cảm giác buốt giá tột cùng chạy dọc huyết quản gã, khiến dòng máu nóng đang sôi sục dục vọng của gã lập tức đông cứng lại. Lắm trợn ngược mắt, toàn thân co giật điên cuồng dưới sức ép của ma nữ.
Đôi bàn tay tái nhợt của An đột ngột đưa lên bấu chặt lấy cằm và đỉnh đầu Lắm. Với một lực vặn tàn bạo của sức mạnh ma quỷ, cô bẻ ngoặt đầu gã ra phía sau.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy lìa giòn giã vang lên giữa khu rừng tĩnh lặng.
Lắm đổ sụp xuống mặt đất ẩm ướt với đôi mắt trợn trừng đầy máu, cơ thể to khỏe của gã co giật thêm vài nhịp rồi bất động hoàn toàn dưới gốc thông già, gương mặt vặn ngược ra sau đầy kinh dị.
An đứng dậy, nhìn cái xác không hồn của kẻ đầu tiên phải đền tội. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc đen ẩm ướt rũ rượi của mình, đôi mắt đỏ ngầu dần dịu đi nhưng oán khí xung quanh cô vẫn cuồn cuộn không dứt. Một luồng sinh khí xám xịt bay ra từ xác Lắm bị An hút sạch vào lồng ngực.
Oán hận trong lòng cô vẫn chưa nguôi. Còn bốn kẻ nữa.
Từ phía bóng tối sâu thẳm của rừng già, tiếng huýt sáo lẳng lơ của An lại cất lên, nhịp điệu lả lơi ấy chầm chậm bay về hướng lán cưa gỗ nơi Sáu và Bình đang ẩn náu.