Tú giật nẩy người, bàn tay hộ pháp lập tức chộp lấy chuôi dao đi rừng kê sát đầu giường khi tiếng kẹt kẹt lạnh lẽo vang lên từ vách gỗ phía sau lưng. Gã không dám bật đèn dầu, cũng không dám thở mạnh. Nỗi ám ảnh từ cái chết của thằng Lắm ở bờ suối với cái cổ vặn ngược, rồi sự mất tích kỳ dị của thằng Sáu và thằng Bình ở lán cưa cứ lởn vởn trong đầu, biến gã thợ săn gan lỳ ngày nào thành một con thú hoảng loạn, tự nhốt mình trong bốn bức vách tối tăm.
Trong căn phòng tối om, vệt sáng nhạt nhợt lọt qua khe ván hở rọi lên gương mặt Tú đầm đìa mồ hôi lạnh. Gã nuốt nước bọt bấu chặt lấy chuôi dao găm, cố lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất ngoài bụi rậm. Không gian xung quanh vắng lặng một cách dị thường, cái lạnh buốt từ nền đất ẩm bắt đầu thẩm thấu qua dát giường tre, mơn trớn dọc theo mắt cá chân gã. Tú kéo vội chiếc chăn chiên cáu bẩn đắp lên người, nhưng cảm giác lạnh lẽo đó không hề thuyên giảm, trái lại càng lúc càng len lỏi sâu vào da thịt, buốt nhói như kim châm.
Một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nhưng lạnh ngắt như băng đá bất chợt luồn qua mép chăn, áp thẳng vào đùi trong của gã.
Tú run bắn, định hét lên thật to để phá tan bầu không khí đông đặc này nhưng cơ hàm cứng ngắc, đầu lưỡi tê rần chỉ phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào. Gã muốn nhổm dậy, muốn vung con dao đi rừng chém loạn xạ vào khoảng không trước mặt, song toàn thân lại nặng trĩu giống như có hàng trăm cân đá đè chặt lên ngực.
Bàn tay ấy lướt nhẹ dọc theo thớ thịt đầy lông lá của Tú, những ngón tay thon dài, nhẵn nhụi miết chậm rãi từ đầu gối đi dần lên phía hông. Luồng âm khí từ bàn tay cô truyền thẳng vào huyết quản gã, khiến dòng máu đang sôi sục vì sợ hãi lập tức đông cứng lại.
Ở phía cuối giường, một bóng đen chầm chậm nhô lên.
Dưới ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ, khuôn mặt thanh tú của An hiện ra. Cô không mang vẻ rách nát đầy máu của một xác chết bị vùi sâu dưới hố đất, mà ngược lại, làn da cô mịn màng, trắng muốt đến mức phát sáng trong bóng tối. Chiếc áo phông loang lổ vết bùn khô trượt khỏi vai, để lộ bờ vai thon thả cùng khuôn ngực đầy đặn, hai bầu vú căng tròn kiêu hãnh với đầu vú se lại, hồng hào dưới cái lạnh cõi âm.
Nỗi sợ hãi tột cùng của Tú bắt đầu bị làn sóng dục vọng hoang dại đè bẹp. Gã nhận ra An, cô gái mà gã cùng đồng bọn đã nhẫn tâm cưỡng đoạt rồi chôn sống một năm trước. Nhưng mùi da thịt ma mị, nửa giống hương hoa rừng dại, nửa giống mùi đất ẩm sau mưa cứ liên tục xộc vào mũi, khiến thần trí gã mụ mị đi nhanh chóng. Mắt Tú dán chặt vào khe ngực sâu hoắm và vùng bụng phẳng lì của ma nữ. Sự thèm khát xác thịt của một gã đàn ông lâu ngày bị giam hãm trong nỗi sợ hãi bùng lên dữ dội.
"Tú... anh sợ em sao?"
Giọng An thầm thì bên tai gã, âm thanh không đi qua thính giác mà dội thẳng vào não bộ, vừa dịu ngọt vừa buốt giá.
Bàn tay lạnh ngắt của cô đã tìm đến đũng quần đùi của gã. Lớp vải mỏng manh không ngăn nổi luồng điện tê dại lan truyền. Cô luồn tay vào bên trong, khép chặt năm ngón tay mềm mại nắm lấy dương vật đang xìu của Tú. Luồng âm khí buốt nhói truyền thẳng vào gốc dương vật, kích thích mạnh mẽ các mạch máu nở to, khiến cu gã lập tức dựng đứng, căng cứng đến mức đau đớn. Sự kích thích thô bạo nhưng đầy khoái cảm này nhanh chóng quét sạch chút lý trí phòng bị cuối cùng của gã thợ săn.
Tú rên rỉ thành tiếng, buông lỏng chuôi dao đi rừng. Gã đưa đôi bàn tay thô ráp, chai sần vươn ra ôm lấy vòng eo con kiến lạnh buốt của cô. Làn da cô mát lạnh như tượng đá sương đêm, nhưng sự khao khát thể xác đã thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi về ma quỷ trong lòng gã. Lúc này, gã không quan tâm cô là người hay ma, gã chỉ muốn đắm chìm vào thân thể ngọc ngà đang dâng hiến trước mắt.
"An... em chưa chết sao? Em đẹp quá... cho anh..." Tú lầm bầm, mắt vằn lên những tia máu của sự thèm khát tột độ.
An không đáp lời. Cô cúi xuống, mái tóc đen dài ẩm ướt xõa xuống khuôn mặt Tú, che khuất tầm nhìn của gã bằng một bức màn đen tối tăm, nồng đượm hương hoa dại. Đôi môi đỏ mọng của cô áp chặt lấy môi gã.
Nụ hôn buốt giá kéo dài. Lưỡi của An luồn sâu vào khoang miệng Tú, lạnh lẽo giống như một con rắn nước đang trườn bò. Tú ngốn ngấu mút mát, cố tìm kiếm chút hơi ấm từ khuôn miệng ấy nhưng chỉ nhận lại sự ngột ngạt đến khó thở. Phổi gã co thắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã muốn dứt ra để hít thở khí trời, nhưng hai bàn tay của An đã ghì chặt lấy gáy gã, ép sát khuôn mặt gã vào mặt cô. Nụ hôn tước đoạt đi từng ngụm dưỡng khí cuối cùng, trong khi khoái cảm từ dương vật bị nắm chặt vẫn không ngừng dâng cao, khiến gã hoàn toàn tê liệt.
Cùng lúc đó, An dạng rộng chân, leo lên ngồi trên người Tú theo tư thế cưỡi ngựa. Cô đưa tay kéo phăng chiếc quần đùi rách của gã xuống tận cổ chân. Sự trần trụi của hai cơ thể va chạm tạo nên một cú sốc nhiệt cực hạn. Dương vật nóng hổi của Tú cọ xát vào vùng đùi trong lạnh giá của ma nữ.
An nhấc hông lên cao. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, Tú nhìn thấy âm đạo của cô không hề khô khốc mà rỉ ra thứ dịch lỏng lấp lánh, ẩm ướt. Cô chầm chậm hạ người xuống, nuốt trọn dương vật đang cương cứng của gã vào sâu bên trong lồn mình.
"Ưm..." Tú trợn mắt, sung sướng đến mức da đầu tê dại.
Âm đạo của cô khít khao và lạnh buốt, ôm chặt lấy cu gã như một chiếc bao bằng nước đá. Mỗi cử động co thắt bên trong bướm cô khiến gã có cảm giác như đang được vuốt ve bởi hàng ngàn chiếc gai mịn màng nhưng đầy kích thích. Tú bấu chặt lấy cặp đùi trắng muốt của An, bắt đầu đẩy hông lên một cách điên cuồng.
Tiếng dát giường tre ọp ẹp vang lên kẽo kẹt đều đặn giữa không gian tĩnh mịch của căn nhà gỗ sườn đồi.
Tú say sưa trong khoái cảm tột đỉnh. Gã muốn làm chủ cuộc chơi, liền lật người An nằm xuống giường theo tư thế truyền thống. Gã đè nghiến lên cơ thể mát lạnh của cô, hai tay bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn, khiến da thịt cô hằn lên những vết ngón tay đỏ ửng. Da thịt cô mềm mại nhưng không hề có nhịp tim. Tú cúi đầu cắn mút đầu vú cô, bỏ qua sự bất thường ấy để đâm mạnh dương vật vào âm đạo cô liên tục.
Tiếng da thịt va chạm nhớp nháp, thô bạo vang lên liên hồi trong căn phòng tối. Tú thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng gã không hề nhận ra mồ hôi của mình lúc này có màu xám xịt và bốc mùi hôi tanh của sự suy kiệt tủy sống. Với mỗi cú thúc sâu vào lồn An, gã cảm thấy một luồng năng lượng từ sâu trong cột sống bị rút mạnh ra ngoài, dồn xuống dương vật rồi biến mất hút vào cơ thể mát lạnh của cô gái bên dưới.
Làn da của Tú bắt đầu mất đi độ đàn hồi vốn có. Những vết nhăn nheo, khô héo xuất hiện nhanh chóng ở khóe mắt, trên cổ và mu bàn tay gã. Các thớ cơ bắp cuồn cuộn của gã thợ săn lực lưỡng chầm chậm nhão ra, chảy xệ xuống. Đầu óc gã rơi vào những ảo ảnh dục vọng xa xăm, mơ màng thấy mình đang đứng giữa một thung lũng đầy sương mù, nơi có vô số cô gái khỏa thân mời gọi. Sự hưng phấn tột độ đẩy gã vào cơn cuồng loạn, gã thúc mạnh hơn, nhanh hơn, cố vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.
"Sướng... sướng quá... An ơi... cho anh nữa..." Tú gầm gừ, đôi mắt đã trũng sâu, thâm quầng như người chết đói.
An nằm dưới thân gã, gương mặt xinh đẹp vẫn không một chút biểu cảm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào trần nhà. Cô vòng hai chân kẹp chặt lấy thắt lưng Tú, khóa chặt gã vào cơ thể mình. Âm đạo cô co bóp dữ dội hơn, lực hút từ tử cung mạnh mẽ như một xoáy nước cõi âm.
Tú gồng mình thúc mạnh, rồi lật cô lại, đẩy cô vào tư thế quỳ sấp từ phía sau. An quỳ bò trên giường, hai tay bám vào thành giường tre. Tú quỳ phía sau, hai tay ghì chặt lấy hông cô, đâm dương vật vào từ phía sau với tốc độ điên cuồng. Sự ma sát giữa dương vật nóng bỏng của gã và âm đạo lạnh ngắt của cô tạo ra thứ âm thanh ghê rợn, nhớp nháp.
Mỗi lần gã đâm sâu, cơ thể gã lại teo tóp đi thấy rõ. Phần bụng của Tú hóp hẳn lại, để lộ những chiếc xương sườn nhô ra dưới lớp da đang dần chuyển sang màu xám tro. Đôi má gã hóp vào, răng nhô ra ngoài trông như một bộ xương khô biết cử động.
"A... Anh sắp... ra..." Tú rên rỉ, giọng gã giờ đây khàn đặc, yếu ớt như tiếng người già sắp lâm chung.
Đột nhiên, An xoay đầu lại. Cái đầu của cô quay ngoắt một vòng trăm tám mươi độ ra phía sau, đối diện thẳng với khuôn mặt hốc hác của Tú, trong khi thân thể cô vẫn đang quỳ sấp đón nhận những cú đâm liên hồi của gã. Khớp cổ kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc đến rợn người.
Tú kinh hoàng trợn mắt định lùi lại, nhưng luồng khoái cảm ma quỷ đã khóa chặt khớp hông gã, ép gã phải giật liên hồi không thể dừng lại.
Đôi môi đỏ lòm của An ngoác rộng ra, áp chặt lấy miệng Tú và thực hiện một cú hút mạnh.
Luồng sinh khí màu xám đục từ trong cổ họng Tú cuộn xoáy bay ra, trôi thẳng vào miệng An. Cùng lúc đó, dương vật của Tú giật mạnh liên tiếp, bắn ra những dòng tinh dịch loãng màu xám đen vào sâu trong âm đạo cô. Đó không phải là tinh trùng, mà là toàn bộ tủy sống và sinh mệnh lực còn sót lại của gã thợ săn.
Cơ thể Tú nhanh chóng co rúm lại. Lớp da bọc xương của gã khô héo, chuyển sang màu xám xịt như tro tàn. Các mạch máu nổi rõ màu đen ngòm dưới da rồi vỡ vụn. Đôi mắt trợn trừng của gã đục ngầu, mất đi toàn bộ ánh sáng của sự sống.
Khi cú giật cuối cùng kết thúc, cái xác khô của Tú đổ ập xuống lưng An.
An chầm chậm xoay đầu trở lại vị trí cũ. Cô nhấc người dậy, khiến cái xác khô khốc của Tú đổ nghiêng xuống giường tre. Nó khô quắt, nhẹ hẫng như một khúc củi mục, phát ra tiếng động khô khốc khi chạm vào dát tre.
An đứng thẳng dậy trên giường. Da thịt cô hồng hào hơn, oán khí xung quanh cô cuồn cuộn đen ngòm, chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay trái khẽ phát ra những tiếng cọ xát nhỏ. Cô cúi xuống nhìn cái xác ướp khô của Tú với ánh mắt lạnh lùng, không một chút thương hại. Kẻ thứ tư đã đền tội.
An bước xuống giường, chiếc áo phông trắng rộng và quần short jean tự động ôm sát vào cơ thể cô, che đi những đường cong ma mị. Cô lướt nhẹ ra phía cửa sổ khép hờ, bóng hình cô tan vào làn sương đêm lạnh buốt, hướng thẳng về phía đỉnh núi hoang phế nơi Đại đang ẩn náu.