← Bóng Ma Trả Thù
Chương 8 / 10

An nhìn chằm chằm vào chiếc ly sứ đang bốc khói, những ngón tay nhợt nhạt run rẩy từ từ đưa ra đón lấy. Khi da thịt cô vừa chạm vào thành ly nóng hổi, cô lập tức co cụm vai lại, đầu ngón tay khẽ giật lùi như bị bỏng bởi hơi ấm cõi trần. Nhưng Minh không buông tay, anh vẫn giữ chặt chiếc ly, để hơi nóng từ lòng bàn tay ấm áp của mình truyền qua lớp men sứ, sưởi ấm cho những ngón tay đông cứng của cô gái miền Tây. 

Đầu ngón tay hai người chạm nhẹ vào nhau. Một luồng âm khí buốt giá lập tức chạy dọc thịt da Minh, đối chọi gay gắt với dòng máu nóng đang luân chuyển trong cơ thể anh. Minh rùng mình, cơ mặt anh co rút lại khi cảm giác tê dại lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay lên đến bả vai, khiến anh có cảm giác huyết quản mình bị đông cứng trong chốc lát. Cái lạnh của cõi âm không giống như cái lạnh của sương gió cao nguyên; nó là sự buốt nhói sâu vào tận xương tủy, một lực hút vô hình muốn nuốt chửng chút sinh khí ấm áp của người sống. Nhưng Minh không rụt tay lại. Anh cắn chặt răng, giữ vững lòng bàn tay để cô cầm trọn lấy ly sứ. Hơi nóng từ men sứ lan dần vào bàn tay lạnh ngắt của cô, tạo nên một sự tiếp xúc kỳ lạ giữa cõi sống ấm áp và cõi chết hoang lạnh.

"Ngồi xuống đi." Minh nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của rừng già. Anh chỉ tay về phía chiếc ghế dã ngoại lót vải dù bên cạnh đống lửa. "Ngồi gần bếp lửa sẽ đỡ lạnh hơn."

An ôm chặt ly nước ấm bằng cả hai tay. Cô cúi đầu nhìn làn khói mỏng bốc lên nghi ngút, che đi đôi mắt đỏ ngầu đang dần dịu lại. Dưới sức sưởi từ ly nước và ánh lửa bập bùng bên hông, cô chậm rãi ngồi xuống. Lớp vải ghế lún nhẹ dưới sức nặng hư ảo của một bóng ma. Chiếc vòng chỉ đỏ đứt một nửa trên cổ tay trái của cô khẽ đung đưa dưới ánh lửa bập bùng, gợi nhớ về một quá khứ xa xôi khi cô vẫn còn là một con người bằng xương bằng thịt.

"Anh không sợ tôi sao?" Giọng cô vang lên, không còn rít qua kẽ răng như lúc đối mặt với kẻ thù, nhưng vẫn mang âm hưởng u uất, lạnh lẽo. Cô ngước mắt nhìn anh, cố tìm kiếm một biểu cảm hoảng loạn, một sự ghê tởm hay đề phòng trên gương mặt anh, giống như cô đã từng thấy ở năm kẻ thủ ác kia. "Tôi là ma. Một con ma đã giết người. Tay tôi đã nhuốm máu của năm mạng người."

Minh quay lại chiếc ghế của mình, đối diện với cô qua đống lửa. Anh lắc đầu, khóe môi khẽ nâng lên thành một nụ cười nhẹ, ánh nhìn tràn đầy sự bao dung: "Nếu tôi sợ cô, tôi đã chạy từ lúc ngọn lửa bị gió lạnh dập tắt rồi. Tôi nhìn thấy vết sẹo trên cổ cô, thấy chiếc áo rách nát cô đang mặc. Tôi biết cô đã phải chịu đựng những gì trước khi nằm xuống mảnh đất này."

An lặng người nhìn đống lửa. Những thanh củi thông khô cháy lách tách, ném những tàn lửa đỏ hồng vào bóng tối. Đốm lửa đỏ phản chiếu trong mắt cô, dần đẩy lui sắc đỏ ma mị, trả lại màu mắt đen lánh, trong veo của cô gái miền Tây ngày trước. Đôi vai gầy dưới chiếc áo phông trắng rách nát bắt đầu run lên nhè nhẹ. Hơi ấm của ly cà phê dường như đã đánh thức những cảm xúc con người bị oán hận che lấp bấy lâu nay.

"Anh muốn nghe chuyện của tôi thật sao?" An hỏi, giọng cô nhỏ dần, như thể chính cô cũng đang sợ hãi những ký ức sắp sửa gọi tên. "Nó không đẹp đẽ gì đâu. Nó bẩn thỉu và đáng tởm. Mọi người đều sẽ kinh sợ một con quỷ bò lên từ lòng đất."

"Tôi sẵn sàng nghe." Minh nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau, mặc cho hơi lạnh từ người An vẫn liên tục tỏa ra bao trùm lấy khoảng không giữa hai chiếc ghế. "Cô đã giữ nó một mình quá lâu rồi. Hãy trút bỏ nó đi, dù chỉ là một phần nhỏ."

An hít một hơi dài, dù linh hồn cô không thực sự cần dưỡng khí để sinh tồn. Cô nhìn vào khoảng không vô định, ánh mắt hiện lên vẻ mơ màng của những ngày xưa cũ, khi cuộc đời cô vẫn còn nguyên vẹn những gam màu tươi sáng.

"Tôi sinh ra ở xứ dừa," An cất tiếng, giọng cô bắt đầu mang theo âm hưởng ngọt ngào, mềm mại của người miền Tây. "Quê tôi ở Bến Tre, nơi có những dòng kênh rạch chằng chiu và những hàng dừa xanh mướt che bóng mát. Từ nhỏ, tôi đã quen với cái nắng chói chang của miền Tây, với mùi phù sa nồng đượm mỗi mùa nước nổi. Cuộc sống dưới đó tuy nghèo nhưng yên bình lắm."

Cô khẽ nở một nụ cười nhạt, đôi mắt lấp lánh khi nhớ về ngôi nhà lá nhỏ ven sông. 

"Ba tôi là người đan rổ rá. Đôi bàn tay ông đầy vết chai sần, mùi tre nứa ám vào cả những bữa cơm chiều. Mẹ tôi thì khéo léo lắm, bà luôn biết cách làm dịu cái nóng trưa hè bằng những ly nước dừa xiêm ngọt lịm gỡ từ cây sau nhà. Cứ mỗi chiều nước lên, tôi lại cùng đám bạn chèo chiếc xuồng ba lá nhỏ dọc theo các con rạch rợp bóng dừa nước. Tiếng nước vỗ lách cách vào mạn xuồng, tiếng chim bìm bịp kêu chiều... đó là âm thanh đẹp đẽ nhất mà tôi từng được nghe. Khi đó, tôi là một đứa con gái nghịch ngợm, thích chạy xe máy băng qua những cung đường đẻo, thích cảm giác gió tạt mạnh vào mặt. Tôi luôn ước mơ được một lần đặt chân lên vùng đất cao nguyên này, được hít hà cái không khí lạnh buốt và ngắm nhìn sương mù bảng lảng giữa đồi thông."

Cô khẽ dừng lại, ngón tay miết nhẹ lên thành ly sứ đã vơi bớt hơi nóng. Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của cô, vẽ nên những chiếc bóng dài u uất trên nền đất ẩm.

"Tôi đã làm việc chăm chỉ, tích góp từng đồng từ những chuyến giao hàng, từ việc phụ mẹ bán bông súng, bán cá ngoài chợ huyện. Tôi dành dụm chỉ để thực hiện chuyến đi này. Khi lần đầu tiên nhìn thấy làn sương mù bao phủ những rặng thông trùng điệp của Đà Lạt, tôi đã nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Tôi đã reo hò giữa rừng thông, đã chụp bao nhiêu bức ảnh để gửi về cho ba mẹ coi. Nhưng tôi không ngờ, vùng đất thơ mộng này lại chính là điểm dừng chân cuối cùng của cuộc đời mình."

Khóe môi cô run rẩy, oán khí xung quanh khẽ dao động làm ngọn lửa trại lay nhẹ. Minh chú ý thấy chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay cô bỗng nhiên siết chặt lại, như một vết thương cũ đang mưng mủ.

"Đêm đó mưa tầm tã, tôi chỉ muốn cắm trại qua đêm ở bên bờ suối," An nấc nghẹn, hai mắt cô nhắm nghiền. "Khoảnh khắc chiếc lều bị giật tung giữa đêm mưa, tôi đã thấy gương mặt thú tính của năm kẻ thợ săn dưới ánh chớp sáng lòa. Bọn chúng như những con sói đói, vây lấy tôi. Tụi nó cười hô hố, thứ âm thanh đó đến tận bây giờ vẫn còn ám ảnh tôi mỗi khi đêm xuống. Bàn tay bẩn thỉu của chúng chạm vào da thịt tôi, cướp đi mọi thứ..."

Minh không ngắt lời cô. Anh chăm chú nhìn cô, đôi mắt trầm ấm ngập tràn sự thấu cảm. Anh có thể thấy rõ những vết bầm tím ảo ảnh hiện lên trên bờ vai trần của cô, cả vết sẹo đỏ tấy quanh chiếc cổ cao gầy. Mỗi lời cô kể như một nhát dao khứa vào lòng anh, khiến ngực anh thắt lại. Sự đau đớn của cô không chỉ là thể xác bị tàn phá, mà là niềm tin vào con người đã bị chà đạp tàn nhẫn dưới chân những kẻ ác thú.

"Tôi đã cầu xin bọn họ," An tiếp tục, những ngón tay siết chặt lấy ly sứ đến mức các khớp xương trắng bệch ra. "Tôi van xin bọn họ tha cho tôi, tôi nói tôi còn cha mẹ già dưới quê đang chờ, họ chỉ có mình tôi là con gái... Tôi hứa sẽ không báo cảnh sát, tôi sẽ đưa hết tiền bạc cho họ. Nhưng bọn họ chỉ cười. Tiếng cười của bọn họ còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm sét ngoài kia. Họ thay nhau dày xéo thân xác tôi, mặc kệ tôi khóc lóc gào thét đến khản giọng. Tôi đau đớn, tôi ghê tởm chính bản thân mình lúc đó."

Oán khí từ người An khẽ bùng lên, làm ngọn lửa trại lay động dữ dội, nhưng rồi lại nhanh chóng dịu đi dưới ánh nhìn ấm áp của Minh. Anh cảm nhận được luồng khí lạnh tràn tới, khiến những sợi lông tơ trên tay anh dựng đứng, tim anh đập dồn dập trong lồng ngực. Nhưng thay vì lùi lại, Minh lại xê dịch ghế của mình sát hơn về phía cô.

"Bọn họ đè tôi xuống đất ẩm," An nức nở, giọng cô lạc đi hoàn toàn, mang theo âm hưởng của gió sông miền Tây cào xé. "Đất và nước mưa tràn vào miệng, vào mũi... Tôi không thở được. Cho đến khi mọi thứ tối sầm lại. Rồi họ chôn tôi dưới gốc thông già, như chôn một con thú hoang bị săn bắn. Tôi nằm dưới lòng đất lạnh ngắt ấy suốt một năm qua, chứng kiến thân xác mình mục rữa, chỉ còn lại nỗi căm hận không lối thoát. Tôi tự hỏi mình đã làm gì sai? Tại sao tôi lại phải chết một cách đau đớn và nhục nhã như thế? Ba mẹ tôi ở quê giờ ra sao? Họ có tìm kiếm đứa con gái này không, hay họ nghĩ tôi đã bỏ đi biệt tích?"

Minh khẽ thở dài, anh nghiêng người về phía trước, giọng nói chứa đựng sự xót xa vô hạn: "Cô không làm gì sai cả. Lỗi là ở những kẻ ác quỷ đã cướp đi quyền sống của cô. Những kẻ đó đã phải trả giá bằng chính mạng sống của chúng rồi."

"Đúng vậy, bọn chúng đã chết," An ngước mặt lên, nụ cười của cô mang theo vẻ thê lương, lạc lõng. "Tôi đã dùng chính nhục dục mà tụi nó thèm khát để dẫn dụ tụi nó vào chỗ chết. Tôi bẻ cổ thằng Lắm, khiến thằng Sáu và thằng Bình tự chém giết lẫn nhau, hút cạn sinh khí của thằng Tú, và dồn thằng Đại điên loạn lao xuống vực sâu. Tôi đã trả được thù. Nhưng tại sao... tại sao tôi vẫn cảm thấy trống rỗng thế này? Lòng tôi vẫn lạnh ngắt, không có một chút thanh thản nào."

Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, đôi mắt đen lánh ngập tràn sự hoang mang: "Anh nói xem, tôi có tàn nhẫn không? Tôi đã biến thành một con quỷ giống như bọn chúng. Tôi đã dùng sự dối trá, dùng chính thân xác này làm mồi nhử. Tôi không còn là An của ngày xưa nữa. An của ngày xưa đã chết trong đêm mưa đó rồi. Bây giờ chỉ còn lại một con ma nữ đầy oán hận, đầy nợ máu."

"Cô không giống chúng," Minh ôn tồn nói, anh tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng gang tay. "Chúng giết cô vì sự tàn bạo và dục vọng đê hèn. Còn cô hành động vì nỗi đau đớn tột cùng bị dồn nén. Nhưng oán hận là một chiếc lồng giam. Cô đã trừng phạt chúng, nhưng đồng thời cô cũng đang tự xích linh hồn mình vào mảnh đất lạnh lẽo này. Cô có muốn tiếp tục sống thế này mãi không? Lang thang trong sương mù, ôm giữ những ký ức rách nát?"

An cúi đầu, những ngón tay cô buông lỏng khỏi ly sứ. Ly nước đặt trên mặt cỏ, hơi nóng đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại chất lỏng nguội ngắt. 

"Tôi không biết phải đi đâu," cô thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi của một hành trình báo thù dài đằng đẵng. "Dưới lòng đất sâu, chỉ có bóng tối và cái lạnh. Tôi sợ cảm giác đó. Tôi muốn quay về miền Tây, muốn nhìn thấy hàng dừa, muốn ngửi thấy mùi phù sa... nhưng tôi không thể đi được nữa. Tôi bị trói buộc ở đây rồi. Mỗi khi bước ra khỏi ranh giới của khu rừng này, linh hồn tôi như bị xé rách ra làm trăm mảnh."

Minh im lặng nhìn cô. Hơi lạnh tỏa ra từ người cô khiến anh rét run, nhưng suy nghĩ trong đầu anh lúc này không phải là tìm cách chạy trốn. Anh đang nghĩ về sự cô độc của cô, về việc cô phải một mình gặm nhấm nỗi đau trong bóng tối suốt một năm qua. Một sự thôi thúc mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, muốn che chở, muốn chia sẻ phần nào gánh nặng mà linh hồn tội nghiệp này đang mang giữ. 

Nỗi oán hận và đau đớn dồn nén bấy lâu vỡ òa. An bật khóc thành tiếng. Nhưng linh hồn cõi âm không có nước mắt thông thường. Từ đôi mắt sâu thẳm của cô, những giọt lệ chảy ra nhanh chóng đông cứng lại, hóa thành những viên đá nhỏ, lạnh buốt.

Minh chầm chậm chìa lòng bàn tay mình ra phía dưới gương mặt cô.

Những giọt lệ hóa đá rơi lã chã, chạm vào lòng bàn tay ấm nóng của Minh. Chúng không tan chảy ngay mà tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương, găm thẳng vào da thịt anh. Minh nhíu mày vì cái lạnh buốt nhói, nhưng lòng bàn tay vẫn xòe rộng, đón lấy từng giọt nước mắt băng giá của cô như muốn gánh đỡ phần nào nỗi đau thương tột cùng này.

"Hận thù có thể giúp cô đòi lại công lý, nhưng nó không thể sưởi ấm cho linh hồn cô," Minh khẽ nói, giọng anh dịu dàng như một làn gió thoảng. "Cô không cần phải giữ mãi những oán hận đó nữa. Những kẻ thủ ác đã biến mất, cô nên buông bỏ tất cả để tìm lại sự bình yên cho chính mình."

An ngẩng đầu lên, đôi mắt nhạt nhòa nhìn anh qua làn sương mờ. Những giọt nước mắt băng giá vẫn tiếp tục đọng lại trên đôi gò má tái nhợt của cô, long lanh dưới ánh lửa như những mảnh pha lê vỡ.

Minh chầm chậm đưa ngón tay gạt đi giọt nước mắt băng giá đang đọng trên đôi gò má nhợt nhạt của An, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương của cõi âm chạm vào da thịt mình nhưng không hề rụt lại.